16.03.2010
Có một thời...
(truyện / tuỳ bút) -
Nguyên Minh
... Đêm đó tôi ngủ ngoài hiên. Tôi cứ trằn trọc mãi đến nửa khuya mới thiếp đi. Và một cơn ác mộng làm tôi nghẹt thở. Lũ trẻ con đông như kiến, những mái tóc đen óng ả uốn quăn, miệng nở nụ cười rạng rỡ, chúng cầm tay nhau, chân bước lơ lửng trên mặt đất. Rồi, chúng ca hát líu lo. Tôi cũng vui theo và cùng với chúng nhảy múa. Nhưng, bỗng dưng có tiếng gầm thét như của loài hổ dữ, rồi hiện ra những khuôn mặt đàn bà, miệng méo mó, đưa ra những hàm răng nanh nhọn hoắc, nhào tới chụp lấy một vài đứa trẻ, xé nát nó ra từng mảnh nhỏ...
(...)
Khúc ballad trầm tĩnh ở biển
(thơ) -
Trần Anh
hun hút ống khói, mặt nạ tình cờ đen nhẻm tiếng kêu nghẹn / gỡ ra nhiều vệt màu che khuất, nhiều tiếng còi tức tưởi / xa kia đừng run rủi cho gặp lại / không nhầm lẫn khuôn mặt có tiếng động lở // anh đừng anh, đường chỉ tay còn tô khéo, nhiều nụ hoa nở / bóng tối đậm nét sân gạch cũ, gió từ nhiều cánh đồng có mùi tan vỡ...
Sự cài đặt của ơn trên
(thơ) -
Vũ Trọng Quang
Cái gọi tiền định được cài đặt từ ơn trên / hai thân xác thực nghiệm giăng lưới tứ chi / cùng sa bẫy ngọt ngào dưới móng vuốt cám dỗ / chim sẻ thuần hoá đại bàng / kỳ diệu tự do truy hoan / nhắm mắt để mở mắt yêu cầu đám đông mù mắt / che đậy sự lập trình dan díu / tinh hoa hút tinh hoa / tưởng trận tình không đoạn cuối...
sâu người
(thơ) -
Nguyễn Thánh Ngã
quán vắng trống vắng / em nhà hoang / café rơi trong ly nghe như trộn lẫn hoang vắng // bất ngờ tôi rơi vào mắt em / màu chồn hoang // khu rừng café chín / rụng thời tiết // rơi / lạc phố người...
Lynh Bacardi
(hội họa) -
Nguyễn Thái Tuấn
Chân dung một nhà thơ...
15.03.2010
Hạ hồi
(truyện / tuỳ bút) -
Võ Phiến
... Chao ôi! Đêm nay một con quạ đen, đêm mai cả bầy cáo trắng, rồi vài sợi tóc mai lơ phơ, một màu áo nhàn nhạt v.v... chúng từ một cuốn sách, một câu thơ trót viết ra đã lâu, lén lút mò về tìm tác giả, ngó đăm đăm. Ông tác giả nào, bà tác giả nào chịu thấu hả trời! Cặp mắt, tiếng kêu, làn da, hơi thở v.v... của những người nọ vật kia có liên hệ xa gần thế nào với ông bà tác giả? Ông bà tác giả có liên hệ gì, nợ nần gì với chúng? Không rõ đâu. Mơ hồ lắm. Rắc rối lắm. Xa xôi lắm...
(...)
Nơi như thế
(thơ) -
Lưu Mêlan
Dưới mặt đất là những bầu trời / Treo những cánh tay sắt thép và cái đầu phòng lạnh / Điều hoà chạy ro ro / Dưới bầu trời là những mặt đất / Sao đụng đầu phá huỷ / Quay đi rồi trở lại / đến rồi lại / Nhưng vẫn có những linh hồn không hái được sao...
Mặt trống đồng
(thơ) -
Vương Ngọc Minh
thời! / hề / chỉ hai hạng / - nhất & nhì / như vậy hề nhì [coi] kể hạng bét / ... kể vất đi // và ở ta / - hề / vô số hề nhì!...
Dân khí Bùi Giáng
(thơ) -
Bắc Phong
quân trang quân phục giữa đường / nhặt về dấu tích chiến trường chất chơi / giữa mùa bom đạn khơi khơi / vác tang thương nặng còng người trĩu tâm // cơm thừa canh cặn miền nam / hơn bổng lộc hội nhà văn các ngài / chút thân thế nhẹ như mây / vướng đâu vào chỗ bầy nhầy lợi danh...
Hai bài thơ
(thơ) -
Nguyễn Ðức Tùng
Tại sao một con mèo / Nhảy vèo qua giường // Làm bà ngoại ngồi lên / Tại sao linh hồn bà / Lững thững bay ra... | Đừng bao giờ làm một cái nhà / Ngay ở ngã ba // Ma quỷ có thể đi vào / Tiền bạc có thể đi ra // Đừng bao giờ ngủ với người đàn bà...
Em nhớ
(thơ) -
Angelou, Maya
bàn tay của anh dễ dàng / và hơi nặng, đùa ghẹo như những con ong / đang làm tổ trong tóc em, nụ cười của anh ở / hai dốc nghiêng thoai thoải bầu má em. Một lần / anh ấn vào em / rực rỡ, phun trào / một bí ẩn vừa chiếm đoạt / lý trí của em... [Bản dịch của Lê Vĩnh Tài]
14.03.2010
Lá thư gửi mẹ Âu Cơ
(truyện / tuỳ bút) -
Lê Minh Phong
... Một buổi sáng khi sương còn đậu trên những vòm lá, họ dùng báng súng của họ thúc vào đầu chúng con và la lớn: “Hãy bắt đầu với sứ mệnh làm người của các ngươi.” Chúng con nói: “Chúng tôi đã là người.” Họ nói: “Khởi thuỷ của các ngươi là nhện.” Chúng con vùng lên: “Cha mẹ chúng tôi là thần tiên. Chúng tôi đã có rất nhiều huyền thoại.” Họ lại đập báng súng lên đầu chúng con. Chúng con nói: “Chúng tôi phải làm những gì?” Họ nói: “Hãy gập người xuống và bước đi.” Chúng con nói: “Như thế là bò chứ không phải bước đi.” Họ nói: “Như thế mới là bước đi, mặt úp sát vào đất.” Chúng con gào lên: “Như thế là phi lý.” Họ nói: “Chân lý thuộc về chúng tao.” ...
(...)
Nàng thơ tới gõ cửa
(thơ) -
Nguyễn Đình Chính
... đã bao giờ em dám thử một lần / một lần trườn lên tấm thân mình tổ quốc / tấm thân dát bạc dát vàng / phập phồng / đang / thở / u trầm / máu rỏ đâu đây / tổ quốc buồn / cúi mặt // đã bao giờ em dám thử một lần / một lần ôm hôn tâm hồn nhân dân / nhân dân cơm ăn áo mặc / khao khát / thở / tự do / nghẹn ngào / công bằng / dân chủ...
Ở nơi có giấc mơ chèm nhẹp
(thơ) -
Trần Tiến Dũng
... Nơi đây / đường rầy không cưu mang nổi giấc mơ / hàng loạt chuyến tàu sẽ không đi xa hơn bầy ruồi và cục ghèn / thằng nhỏ / khối đá nhỏ khai nước đái / mang đôi mắt của đất / mang giấc mơ quá đẹp của trẻ // Và nhiều buổi chiều / nhiều buổi tối khác / sẽ thêm nhiều khối đá nhỏ đang mơ giấc mơ chèm nhẹp / và trên lầu quán nhậu gần với ngôi sao / những kẻ toàn quyền dẫn dắt mọi con đường / những kẻ bụng bự càng lúc càng mắc đái hơn / càng muốn đái nhiều lần / đái nhiều chỗ hơn...
Tự hoạ
(thơ) -
Chiêu Anh Nguyễn
... em trộn lần cuối / những gam màu ảm đạm / phác hoạ đường bay / cho loài thiên di không nơi trú ngụ / thả mình trôi dần theo đốm sáng cuốn về phía tây / lơ lửng dưới chân / bắt gặp thi thể mình / ghim chặt trên khung toan / trắng muốt...
chạy trên đêm rừng
(thơ) -
Vũ Dy
... đập vào bất hoại của lửa / màu vàng bốc lên chiều u ám / hừng hực em / biệt người // đập vào bờ khe viên sỏi cô độc / đêm hất ta / reo xuống tựa mưa / như hội chứng / ngấm vào lạnh buốt / những dấu chấm hết liên tục / những lân tinh lá mục / hằng hà mắt thú đêm ở lại / giọng gào thê thảm / tru người...
Chung Do Kwan – Trong sương mù
(truyện / tuỳ bút) -
Hoàng Ngọc Biên
Khi tôi lên máy bay đi Mỹ, sau này tôi mới biết, Chung Do Kwan có mặt ở phi trường. Hắn đứng đâu, tôi không biết. Bạn bè anh em đưa tiễn tôi rất đông. Không ai trong số đó biết mặt Chung. Có thể một vài anh em có biết mặt Chung dưới một tên khác – điều đó không nằm trong hiểu biết, cũng không nằm trong những giới hạn tưởng tượng của tôi. Phi trường Tân Sơn Nhứt hôm ấy, vào giờ chúng tôi có mặt, sương mù bao phủ dày đặc...
(...)
13.03.2010
Những cuộc giã từ
(truyện / tuỳ bút) -
Nguyễn Đạt
... Suốt đời anh chạy theo ảo ảnh, hình như anh chỉ còn lẽ sống đó, dù đó là những ảo ảnh. Bây giờ anh trở lại Đơn Dương, tìm gặp Hạnh, không phải là một cuộc nghỉ ngơi. Anh chưa bao giờ chiến đấu, tranh giành lấy một thứ gì trong cuộc sống để mà mệt mỏi. Anh chỉ tìm một chỗ để sống, khô rắn cụ thể như vậy. Anh đang thấy mình không còn một-chỗ-dưới-mặt-trời...
(...)
Đông đây và đó
(thơ) -
Phan Nhiên Hạo
Đây đường vắng / trói quanh / đông dày / trời mù tịt / cứ rơi / những hạt mùa / liền lĩ / mà không mọc / thành cây / chỉ tan trong / bùn đất / ợ hai lần / trong đêm / khi trăng mu / đã lõm / cứ tìm cách / cố thủ / với những trái / thông nâu / lựu đạn gai / rất lạt / nhưng lịch sử / mặn màu / máu đỏ / phải không?...
mưa mưa mưa
(thơ) -
Nguyễn Thánh Ngã
mưa từng hạt tròn như tuổi thơ tôi. Trong vắt. Mưa thấm vào quá khứ gặp những hạt quá khứ đã khô. Chợt ướt lại. Ướt. Chỉ ướt thôi cũng đủ thấm tương lai những hạt mưa... Tôi đến từ xứ khác. Xứ sở của cơn mê ập oà vần vũ. Mưa sinh ra những hình bóng, rồi ai từ hình bóng mưa bước ra. Và đến thế giới này bằng mưa...
Tết, vừa rồi | Tháng Ba ở vịnh Cựu Kim Sơn
(thơ) -
Vương Ngọc Minh
... tôi ôn tồn: đừng có giở trò “cơ hội chính trị” ra đây! / ... nếu đúng thường xuyên bị đời // [cũng như vợ] móc họng (!) / gặp cơ hội [ngàn năm] như vầy thì [chần chừ gì?] / hãy khóc [rống] lên / - cho hả! / hà cớ chi (!) đi tính nói [chuyện to tát] lý tưởng // tự do / dân chủ? ra đây! ... | ... rốt cùng / cố [hết sức] anh hất được đống quá khứ / - xin lỗi! nói tới quá khứ [của riêng mỗi người] / thì thực khôn cùng [một lần cho xong] / xuống ocean beach...
Nơi ngày đông gió thổi [21/21]
(thơ) -
Ðinh Thị Như Thuý
Nàng hà hơi thở vào đôi bàn tay, đặt lên hai gò má, ủ ấm dòng nước mắt vừa ứa ra. Những ngân nga bỗng từng chặp vang lên trong nàng. Như thể có những chiếc chuông nhỏ giấu kín đâu đó lâu nay giờ đã được tìm thấy. Và gió đang lắc lư chúng bằng thói tuỳ tiện bất cẩn. Ấy là khi mùa lạnh xoè những ngón dài vuốt qua lần cuối những ngọn đồi khô rụi cỏ...
12.03.2010
Sự diễn cảm
(truyện / tuỳ bút) -
Benedetti, Mario
... Điều đáng kinh ngạc, điều thực sự đáng kinh ngạc là chàng không hề quên bất cứ một cử chỉ khoa trương hay một nét cảm xúc nào gắn liền với những bản nhạc mà chàng đã từng trình tấu. Mặc dù chàng không còn bao giờ có thể chơi dương cầm được nữa, chàng vẫn còn niềm an ủi này. Cho đến bây giờ, vào mỗi đêm thứ Bảy, những người bạn trung thành nhất của chàng vẫn đến nhà chàng để tham dự một cuộc trình tấu im lặng của những “sự diễn cảm” của chàng... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn]
(...)
tình cờ những thô ráp
(thơ) -
Trần Anh
như mọi lần sợi chỉ đỏ xuyên suốt cuống họng / thắp từng chùm ảo tưởng xâu chuỗi góc trái là khi / nhìn qua vai anh xám một mục ruỗng / lớp băng vải sau đó nhuộm phẩm màu / làn da non ửng và những thô ráp // hai ly Rhum nhễ nhại ngâm đá lạnh / đọng lại mép ngoài một dự định...
Bệnh và cáu
(thơ) -
Tú Trinh
Đừng xông đến làm quen và hỏi rằng tao có phải đến từ Trung Quốc không nữa! Cả châu Á chỉ biết mỗi Trung Quốc, tụi mày dốt địa lý vậy sao được lên lớp mà làm du học sinh? Cũng đừng hỏi tao Việt Nam thế nào, còn chiến tranh không? Tụi mày chỉ dùng Internet để coi phim sex và tán gái à?...
[xem tiếp]