15.05.2012
Con chó
(truyện / tuỳ bút) -
Lưu Mêlan
Tôi tìm thấy con chó trong phòng, và nó không còn sủa nữa. Con chó trốn trong bóng tối, nó bị xích, nhưng điều đó không quan trọng. Nó nằm đó, trong lòng tôi, và đôi lúc nó sủa, nhưng tiếng sủa hoà trong không gian tôi không nghe thấy, nên tôi tin là nó không sủa, nó sẽ không sủa, cho dù nó có sủa cho đến chết...
(...)
gọi em dậy | bức tranh
(thơ) -
Nguyễn Xuân Thiệp
... gọi em dậy / từ chiêm bao / rạng rỡ / con bướm. đậu trên đầu cán cuốc / của người tù / đã bay đi. về cõi không màu / và. vầng trăng. đã đi qua bãi mía... | bức tranh ấy / vẽ / một con chim / chết. treo ngoài cửa sổ / tôi ngồi nhìn / chiều. có tiếng chuông leng keng / dường như. chiếc ô tô ray của năm giữa thế kỷ vừa qua / dừng bên bờ sông vắng...
Trước khi đi, tôi gửi bài thơ ở lại Mỹ
(thơ) -
Trần Nguyên Đán
tôi gửi hạt bụi bay / cho người vừa xem xong vở kịch ngắn / còn ngồi yên chưa biết làm gì cả / khuôn mặt còn vẻ hoang dại của rừng amazon / và sự ngây dại của tình...
Cái đói
(thơ) -
Vũ Anh Vũ
Ngày hôm nay một cơn đói tìm đến với anh / [Không giống như cái đói của Nazim Hikmet trên quảng trường / Không giống cái đói của người đàn bà la toáng lên vì bất hạnh / Không giống cái đói của ả gái xuân giãi bày oan uổng] / Nó chỉ như chiếc lông trắng phớt qua những di sản đã được thuần hoá...
đá
(thơ) -
Bùi Thị Lài
... tao đá vì tao thấy tao mạnh / tao đá vì tao thấy tao trẻ / tao đá vì chân tao để đi và để đá / tao đá vì tao có quyền đá / tao đá vì công việc của tao là đá / tao đá vì khoái nghe chúng mày rên la / tao khoái nghe rên la và khóc than...
14.05.2012
Học tập
(truyện / tuỳ bút) -
Lerusam
... Chờ đến khi người ta phá cửa bước vào rồi mang đi để trưng bày thì lúc đó mới gọi là kết thúc chương trình học tập một cách có thành quả. Tất nhiên, trong nhiều trường hợp, khi có một bàn tay ai đó chạm vào thì thân thể vỡ vụn ra như cát. Như thế là công dã tràng đấy, muối bỏ bể đấy. Nhớ chưa?...
(...)
Những buổi chiều của chính ngày này
(thơ) -
Lưu Mêlan
... Tôi có những cơn điên của tôi đôi / khi kéo dài hàng tháng tôi nhìn đất nước tôi và tôi thấy vô vọng / chúng như bóp chết tôi như đang hút dần tôi ra như phá bỏ tôi tôi không thể chạy trốn / và mặt đất không còn là nấm mồ tôi...
muôn và một
(thơ) -
Lê Văn Tài
... ai bảo, nội thất đá mẹ hoa cương co... thắt... không đau? / giọt mặn lưu vong bên ngoài nguồn cội, tan hoà vào bốn biển: / có sự sống xót xa nổi trôi bạo liệt của chúng đấy chứ! / ngoại trừ, lòng tay ta máu lạnh / rơi vào một ngày đông, hoá băng, vô cảm...
Hương cũ mình về đâu em | Lại nói về thơ
(thơ) -
Hồ Minh Tâm
... ngày — như quan toà độ lượng chất vấn không cần lời đáp / đêm — ngửa mặt thiên đường rỗng / chỉ tiếng thằn lằn và những đôi cánh lờn vờn / bay... | ... những bông hoa thì thầm đội ông lên trên vẻ đẹp của mình / tên hoa cũ / mùi cũ / những nơ-ron thẩm mỹ đã đến thời băng bó / bóng ông mờ dần mờ dần mất hút — dấu chấm câu (.) ...
Cuộc thương lượng
(hội họa) -
Phạm Huy Thông
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào tháng 12/2010, thuộc bộ tranh TAY...
13.05.2012
Hoàng Xuân Sơn: Những suy nghĩ về ngày 30/4
(phỏng vấn) -
Hoàng Xuân Sơn
/
Nguyễn Thị Thanh Bình
Hoàng Xuân Sơn: Khi đã là độc tài đảng trị, buôn dân bán nước thì lời nói nào thốt ra từ đám chóp bu hưởng quyền hưởng lợi chỉ là những lời tuyên truyền xảo trá, đĩ bợm, mị dân để cũng cố địa vị, quyền hành cho dù sử dụng bất cứ thủ đoạn nào kể cả luồn cúi cam tâm làm nô lệ. Cho nên những kẻ này không còn là người Việt Nam nữa...
(...)
Tiếng đàn của Ivo Pogorelich
(nhận định âm nhạc) -
Nguyễn Đình Đăng
... Nếu thiên nhiên chỉ là cái cớ để Rembrandt, Picasso sáng tạo nên các kiệt tác hội họa của mình, thì Mozart, Beethoven, Chopin, Liszt, Ravel, Rachmaninov, Balakirev, v.v có lẽ chỉ là nguồn mạch để từ đó Pogorelich rút ra tiếng đàn và cách biểu hiện của riêng ông. Đó là tác phẩm nghệ thuật, nhân cách nghệ sĩ của ông, vô tiền khoáng hậu...
(...)
Khi bạn đến thăm đất nước tôi
(thơ) -
Nguyễn Đức Tùng
Khi bạn đến thăm đất nước tôi / Nếu thấy một người nằm dài trên đường / Đừng tưởng đó là một thi sĩ / Dù trong mắt anh ta / Mây trời còn bay qua...
Mẹ với tôi
(thơ) -
Ðinh Cường
... tôi mới biết là núi buồn trắng toát / như khăn tang trắng toát ở trên đầu / nên có lúc nhìn rừng hoa dogwood / ngậm ngùi như cánh bướm đang bay...
Kịch
(thơ) -
Ðinh Vân Anh
... Buổi tối không điểm nhấn / sao rơi / tiếng cười ngàn hoa bám / tôi treo mình ngoài khung tranh...
12.05.2012
Trần Vũ: Những suy nghĩ về ngày 30/4
(phỏng vấn) -
Trần Vũ
/
Nguyễn Thị Thanh Bình
Trần Vũ: ... Thoát ra ngoài, so sánh tình trạng độc tài và tụt hậu tại quê nhà với các xứ Tự do, có thể đọc những quyển sử không tuyên truyền mà ghi lại tội ác thật sự của các chế độ Sô-Viết bên Nga, bên Tàu, Cuba... tuổi trẻ Việt Nam cũng sẽ nhận chân Đại Thắng Mùa Xuân 1975 là một sự đánh tráo xương máu của dân chúng. [...] Không. Không phải như Nguyễn Duy viết: “Phe nào thắng thì nhân dân đều bại”. Chính phe Độc Tài chiến thắng thì dân chúng mới bại...
(...)
Bặt âm
(hội họa) -
Ðinh Cường
Tác phẩm sơn dầu trên giấy báo, sáng tác vào tháng 5 năm 2012...
TAM TẤU THÁNG TƯ
(thơ) -
Inrasara
Đã muộn cho ngày sinh / mặt trời đến hơi sớm / thế kỉ đến hơi sớm, người cùng thời bỏ đi / cũng có thể thiên kỉ này, hoặc vạn kỉ sau... | ... vẫn còn chưa chuẩn bị để học nói, chắc thế / tiếng nói mạnh mẽ hơn dứt khoát hơn / chúng ta quá chậm cho bất cập Dự án Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận cho / bấp bênh thuỷ điện Sông Tranh cho / bất công Tiên Lãng... | ... không phải tư tưởng / không phải kinh tế không phải chính trị / không phải cá nhân hay tập thể lớn hay bé hi vọng hay tuyệt vọng / không phải quốc gia hay quốc tế không phải trái đất sắp nổ tung...
Đôi bàn tay má tôi | Tháng 5 ở Trường Sa
(thơ) -
Trần Hữu Dũng
Ở phòng cứu cấp bệnh viện / Tôi nắm chặt đôi bàn tay run rẩy / Mười ngón tay / mười thân tre già mảnh khảnh bao dung... | ... Ở đây, linh hồn người chết / Hoà theo nhịp sóng // Ở đây, lính biển kiên trì viết / Cuốn biên niên sử về hải đảo...
Những ngày Ấn Độ [IV]
(truyện / tuỳ bút) -
Ngự Thuyết
... “Những ngày trời trong, nắng tốt, đứng trên đỉnh Nagarkot, ta có thể thấy được đỉnh Everest nhỏ như ngón tay,” tôi nhớ câu nói ấy. Hôm nay ngày trắng đục nhờ nhờ, xin gởi lời chào Everest trong mơ ước của tôi nhé. Nhưng này, Everest là ngọn núi cao nhất, và cũng là một đứa con trong lòng mẹ Hy Mã Lạp Sơn hùng vĩ mà tôi đang đứng lặng người nhìn ngắm với tất cả ngưỡng mộ lẫn kinh hoàng...
(...)
11.05.2012
Giấy
(truyện / tuỳ bút) -
June
... Và chẳng mấy chốc, những mảnh vuông vắn, những góc nhọn hoắt, những sợi dài ngoằng, những vụn nhỏ li ti... trượt dần, trượt dần dưới chân em. Rời bàn tay em, những vệt mực đen hiện dần trong ánh nắng, bất động: những dòng cụt lủn, những ký tự dính lấy nhau bởi những khoảng trắng, những mẩu sót lại của một từ, những con chữ rời rạc, những mảng trắng xoá...
(...)
trò chơi [1]
(thơ) -
Liêu Thái
... tôi ngắt đi cái mũi của mình / rồi cái miệng / sau đó là cái đầu / nhưng chưa thể ngắt đi cái bụng / vì nó chứa quá nhiều thứ tôi bắt buộc phải chứa / không còn lựa chọn nào cho tôi / kỉ niệm như một miếng giấy rách / bọn trẻ dùng làm diều / ướt sũng mưa và máu tuổi thơ...
Thứ bảy, lúc 8 giờ
(thơ) -
Vương Ngọc Minh
... dường có thằng m khác chui vào tôi / còn tôi thật sự đang đâu đấy / ở việt nam // tại sao thế? tại mối sầu của tôi / bộ mặt lúc nào cũng đăm chiêu / lơ đãng / như một con thú của tôi...
[xem tiếp]