tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
 
tác phẩm mới trong tháng

30.04.2018
GIẢI THƯỞNG VĂN CHƯƠNG & ÂM NHẠC TỰ DO 2018 (thông báo số 1)  (thư toà soạn) - Tiền Vệ
Để tiếp nối sự thành công của Giải thưởng Văn Chương & Âm Nhạc Tự Do 2017, Tổ Chức Yểm Trợ Nhân Quyền (HRRF) và trung tâm văn học nghệ thuật Tiền Vệ quyết định tổ chức Giải thưởng Văn Chương Tự Do & Âm Nhạc 2018 với mục đích tiếp tục phát huy tinh thần trí thức và nghệ thuật tự do như một sự kế thừa di sản và tiếp nối những thành tựu của nền văn chương và âm nhạc miền Nam Việt Nam trước 30/04/1975... (...)

03.04.2018
Tháo dỡ  (truyện / tuỳ bút) - Credico, Michael
Bà mở nhạc lớn lên lúc con chó bắt đầu sủa. “Nhạc ồn quá,” chồng bà nói. Mình đi nhảy đầm lần cuối vào lúc nào nhỉ? Bà suy tư. Bà tính hỏi chồng bà về điều đó sau giờ ăn tối, nhưng ông ngủ mất rồi. Thật ra, ông không ngủ. Ông đã chết. Mãi tới sáng hôm sau bà mới biết... [Bản dịch của Lê Trung Tự] (...)

1992 | Cây thời gian | Sau Khải Huyền | Nhật ký | Tản mạn khi đọc Brecht | Thánh đường | Xuân sớm | Ngọn đồi ký ức  (thơ) - Pháp Hoan
... tôi không ngừng / lớn lên mỗi ngày / đến khi tôi chín / và tôi rụng / vào thế giới con người... | ... Trên ngọn đồi / nơi cây sồi đứng hát / thời gian lại bắt đầu / không phải bằng tiếng kim đồng hồ / mà bằng tiếng súng nổ... | ... trong tim tôi có máu độc, trong óc tôi có thù ghét / nhưng tôi không vấy bẩn mùa xuân / tôi đi và tôi đi...

định hướng, khác  (thơ) - HHiếu
dòng chảy đi thẳng tôi quẹo trái / cuộc sống chạy lộ cái / tôi lại thích rảo bước ngõ mòn thổ dân / mọi người an nhiên tự tại lề phải / tôi thong dong lề ngược / rồi băng qua đường theo một trật tự mới...

Giữa những khoảng lặng của gió / ốc đảo  (thơ) - Uyên Nguyên
... thành phố tro than đang diễn / cuộc đuổi bắt / chẳng phải giữa những khoảng không / gió và ốc đảo / cát mất ngủ / cuộc chiến của lũ còng / người đuổi bắt người / đuổi bắt / thứ câu hỏi vẫn thường nghe / giọng ai đó rất quen...

Thơ sinh nhật | Bước ra | Settle | Nghi lễ tình yêu  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
Đôi mắt không gian bơi trong chiếc hồ / thế giới của tháng hai trở nên trong suốt... | ... bước ra khỏi con đường / bằng những bước chân của đám cháy / bước ra khỏi khu rừng / bằng hương sắc của loài gai trắng... | ... chúng ta bước trên phế tích của chiếc bóng / để đi vào giây phút của sự cuồng nhiệt / để đi vào những quyển tự vị của trang giấy / những mẫu tự của sự yên nghỉ... | ... ôi chiều cao không bao giờ vói tới / sự trong suốt của chân trời không biên giới / trên viền mi kẻ màu xanh lam của biển...

01.03.2018
Cá trong nước  (hội họa) - Ann Phong
Tác phẩm tạo hình bằng chất liệu hỗn hợp, sáng tác vào năm 2018...

Hai anh em tôi  (ký sự / tường thuật) - Hoàng Ngọc Nguyên
Bài viết này dành cho anh tôi, Hoàng Ngọc Biên, để chủ yếu kể lể cho anh nghe những chuyện xưa tích cũ của một thời 60-70 năm trước, rất xa xưa khó nhớ khi người ta đã đi vào tuổi để quên và dễ quên hết, quên tên con đường, quên tên bạn bè, quên nhan đề cuốn sách, bài hát, hay cuốn phim, quên tên ca sĩ hay diễn viên được ưa thích một thời… Thế nhưng, quên hết như thế, thì còn nghĩa gì nữa trong cuộc sống, nếu chẳng có ai nhắc lại... (...)

Thất lạc  (truyện / tuỳ bút) - Fuguet, Alberto
Trong một đất nước có đầy những người mất tích, thì việc biến mất là điều rất dễ dàng. Tất cả mọi nỗ lực được tập trung vào người chết, thế nên trong chúng ta, kẻ đang ở giữa bọn người sống, thì có thể nhoà mất đi thật nhanh chóng. Người ta sẽ chẳng đi tìm đâu; thậm chí họ còn không nhận ra rằng bạn đã đi mất. Nếu tôi có thấy bạn trước đây thì tôi cũng chẳng nhớ... [Bản dịch của Thận Nhiên] (...)

Giấc mơ cánh đồng | Tỉnh mộng  (thơ) - Trần Quốc Toàn
Khi mặt trời bong từng giọt nắng đỏ au / Mẹ tảo giọt mồ hôi trên thân cây lúa ngập lụt / Nơi mà ba đã đem con trâu ra đồng dạy từng đường cày bằng vết roi của buổi chiều rám mỡ gà / Bụi lát vang tiếng đá chân con châu chấu gọi đàn bay về phía mặt trời... | Những cơn sấm đã trở lại trong óc lá / Nơi đêm khởi nguồn cho gió / Và mùi chữ đâm nát / Cuối cùng hàng ghế trống phía không mùa / Di trú / Chỉ những con chim nắng / Đậu trên sàn gỗ thông...

bước qua năm thứ 43  (thơ) - Khaly Chàm
... ta cúi người xuống / nhìn ngược phía sau / ô hay. đã mọc cái đuôi từ bao giờ / cố còng lưng miệng táp bần bật / hào quang cứ mãi chạy xoắn vòng cái đuôi / những bóng chiến hữu ta từ thế kỷ trước...

01.02.2018
Ác quỷ  (truyện / tuỳ bút) - Thời Phong
... Linh hồn to lớn bước đi đến đâu thì bóng tối phủ đen đến đó, linh hồn to lớn đang tiến vào một cái lăng mộ và quỳ xuống bên cạnh một cái xác ướp trắng muốt, mùi của tử thi bốc nồng nặc khắp nơi, trong cái linh hồn to lớn ấy thốt ra hàng ngàn tiếng tung hô vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế trước một cái xác nằm im bất động, Võ đứng từ trên cao bay sà xuống đất, thấy hàng vạn linh hồn đỏ rực tan rã thành những vũng máu ngập tràn trong khu lăng tẩm, tuy nhiên cái xác ướp vẫn nằm im bất động... (...)

Bụi, rơm và lông chim  (truyện / tuỳ bút) - Chu Thụy Nguyên
... Cơ trời xưa nay luôn mở ra thật đúng lúc, khi những kẻ từng gắn bó đồng tịch đồng sàng lại vì ham hố cướp bóc mồ hôi, nước mắt của đám thần dân đến tận cùng khố rách áo ôm, nhưng chia chác nhau bất xứng, lạnh lùng lưu huyết nhau giữa chốn ngai vàng, điện ngọc. Ngẫm lại, Lord Byron khá thấu tình đạt lý khi viết: “Men think highly of those who rise rapidly in the world; whereas nothing rises quicker than dust, straw, and feathers.” ... (...)

mưa núi | nhạc chiều | hồi tưởng lại với màu đỏ thẫm | đôi khi biển giống một trang trí bánh | bài tháng giêng ở miền cao  (thơ) - Nguyễn Man Nhiên
leo trăm bậc lên đỉnh ngôi chùa / nơi có nhiều áng mây màu nắng / tôi gặp cơn mưa của các vị tổ thiền... | tôi thích cảnh tượng huyền bí vào lúc chiều muộn / những dải ánh sáng kỳ dị nhảy múa trên nền trời / bãi cỏ dưới chân lặng lẽ như sự bình tĩnh giữa hai hơi thở... | một ngôi sao lơ lửng ngay trên đầu / buổi tối nhà thờ ướt / những con dế gáy đến cuối mùa hè...

câu hỏi, khác  (thơ) - HHiếu
... tôi có thể bật dậy trở về / nhìn quanh quẩn thấy một loài người na ná giống mình khác tiếng nói khác diễn đạt / trùm kín trong lắm thứ xiêm y của một loại tắc kè đang tự biến dạng để sinh tồn / không biết họ và tôi / có thể chung đụng được bao lâu...

Bản tóm tắt bất kỳ lúc nào [2]  (thơ) - Tha Thuỷ
Xứ sở đồng xương / hiu hiu gió thổi thiên triều / độc Đỏ / thằng chệt già / cầm trịch nện xuống hiến chương / bày trận / moi cốt hài di quan vào ma trận tế cúng / đồng chí thiêu sống đồng chí / lư hương nhang đèn oản mả / mồm chó vó ngựa / bóng cậu đồng cô / mười ngàn âm binh tàn bại / hôi tanh loang mái đình hư hoại / tổng lú lên đồng / nghi ngút khói lò / bàn thờ cộng sản diễn cảnh năm xưa Trịnh Nguyễn phân tranh...

Căn gác xép hư không  (thơ) - Nguyễn Đạt
... Sông Sài Gòn. Ôi sông Sài Gòn / Có cây cầu nào như ở sông Seine / Để tưởng tượng Apollinaire một thuở / Bài thơ Le Pont Mirabeau mãi không quên...

12.01.2018
Thế giới trong kính lúp  (truyện / tuỳ bút) - Thận Nhiên
... Những người đàn ông đứng quanh ghế, người hí hoáy ghi chép trên sổ tay, người ghi hình tôi bằng điện thoại và máy quay phim. “Cô đang mặc quần lót màu gì? Mua ở đâu? Giá bao nhiêu? Bao lâu thì cô phải mua một lần?” Xám hỏi câu đầu tiên. Tôi hơi choáng, bất ngờ vì câu hỏi của Xám, suýt chút nữa là tôi trả lời bằng một câu hỏi ngược lại, nhưng tôi kịp trấn tĩnh... (...)

Hiện trạng | Thiên đường ma  (thơ) - Trần Quốc Toàn
... tôi cưỡi con chim trắng của tôi bay vào giấc ngủ của đại dương / một hòn đá vô tri nằm ngâm khuôn mặt xuống đáy thẳm. // thế giới đầy ánh sáng / nhưng thơ tôi lại xám và đen... | ... buổi tối / những đám ruộng mở mắt nhìn trời mưa / tiếng ếch nhái vọng buồn cổ tích // trên thiên đường ma / bầy chim trắng / bay qua mái đình hoang...

Chẳng lẽ đến sự yêu thương đồng loại cũng cần được cho phép?  (thơ) - Trương Đình Phượng
... nếu như tôi không thể tạo ra phép nhiệm màu / làm thay đổi sự thật thảm thê / đang diễn ra [trên sân khấu thời đại / mà nhân dân luôn là những vai diễn chính / bị thít họng và gắn tất thảy tội lỗi vô căn cứ] / thì hãy cho tôi / được khóc tiếng khóc của con [người] thay vì cười bằng tiếng cười của con [vật] / trước những cái chết / và máu xương đồng loại của tôi...

Đến lúc mùa xuân  (thơ) - Trần Hữu Dũng
Mùa xuân thả tung trời những sợi tơ trắng bồ công anh / Từng tờ lịch trên tường rơi rơi chất chồng ngày tháng / Trong giấc mơ bầy hoạ mi hót vang lừng / Thân thể em ấm nồng như ly rượu vang buổi tối...

LÔNG & SỪNG [chương 4 & 5]  (tiểu thuyết) - Nguyễn Viện
... Tôi nói: “Đúng. Tụi bác đã học ở Đại học Cộng Sản Phương Đông, nhưng chỉ hơn một năm sau, bác bỏ chạy. Bác không thể trở thành người Cộng sản. Còn Mao Thành Giác tiếp tục theo đuổi chủ nghĩa Mác - Lê. Nghe nói sau đó hắn về hoạt động ở Quảng Tây, Trung Quốc và chết vì tiêu chảy. Nhân vật ở Ngã ba Đông Dương không biết là do Mao Trạch Đông dựng nên, hay một Mao Thành Giác thoát xác, độc lập hơn và theo đuổi một tham vọng khác.” ... (...)

11.01.2018
Cuối năm, đùa với sắc màu  (hội họa) - Trương Vũ
Tác phẩm acrylic trên bố, thực hiện ngày 29 tháng 12 năm 2017...

Những đề tài cấm kỵ  (truyện / tuỳ bút) - Davis, Lydia
Chẳng mấy chốc, hầu như những điều họ muốn nói đều liên quan tới một cảnh trạng không vui nào đó và trở thành một đề tài cấm kỵ, thế là càng ngày càng có ít điều để họ có thể nói với nhau một cách thoải mái, và cuối cùng thì không còn gì khác ngoài những mẩu tin và những gì họ đang đọc, nhưng không phải là tất cả những gì họ đang đọc... [Bản dịch của Lê Trung Tự] (...)

Cái chết của ông bố  (truyện / tuỳ bút) - Bukowski, Charles
... Chẳng có ai trong xóm biết tôi. Tang lễ đã xong, và tôi bước tới chậu rửa chén, lấy một ly nước, uống, rồi bước ra bên ngoài. Chẳng biết phải làm gì, tôi nhặt cái vòi tưới, mở nước và bắt đầu tưới đám cây. Những tấm màn được kéo lại khi tôi đứng ở sân trước. Rồi người ta ra khỏi nhà. Một mợ từ bên kia đường bước tới. “Anh là Henry?” mợ hỏi. Tôi đáp mình là Henry. “Chúng tôi quen bố anh đã lâu.” Rồi chồng của mợ đi qua. “Chúng tôi cũng biết mẹ của anh nữa,” ông nói... [Bản dịch của Thận Nhiên] (...)

LÔNG & SỪNG [chương 3]  (tiểu thuyết) - Nguyễn Viện
... Nhưng có một nỗi khẩn thiết từ sâu thẳm hối thúc Giác Thành Mao trở về. Ông muốn tìm lại Mao Thành Giác như cách để hoàn nguyên một bản thể. Đáng tiếc, Mao Thành Giác đã theo Mao Trạch Đông làm cách mạng xã hội và ẩn mình đâu đó trên một dặm trường khác. Cũng không quê hương như ông... (...)

at right place  (thơ) - Vũ Lập Nhật
anh nói về điều hợp lí / khi con bướm bay quanh chén cơm / thay vì con ruồi vo ve trên bàn ăn / tựa như thể bướm là danh từ mới của ruồi // người lao công nói về điều hợp lí / khi những chiếc đũa tre trong hộp cơm trưa ai đó vứt đi được cắm vào bình hoa / tôi đốt những chiếc đũa ấy và cầu nguyện / tựa như thể đũa là danh từ mở rộng của nhang và bình hoa là danh từ thay thế của lư hương...

New Year’s Resolution 2018 | Chào buổi sáng | Những ý tưởng một ngày lang thang | Sau mưa và gió  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
Mỗi ngày tôi ngu xuẩn hơn / như tê giác húc sừng vào bóng tối / ngủ nhiều hơn thức như đá tảng / một mắt mở một mắt khép... | Con đường chào buổi sáng / với bước chân vắng mặt của những vì sao / bằng tốc độ phi thời / chúng tôi du hành qua ngày qua đêm / như chiếc thuyền không định hướng... | Thời gian dịu dàng / những ý tưởng của tôi lang thang / chuyến xe rỗng đi xuyên qua / thành phố yên nghỉ trong đôi cánh rừng lụa và gấm... | Trên chiếc giường của mưa và gió / những cây ngò thơm nằm ngủ / chúng mơ trở thành những bài thánh vịnh...

27.12.2017
giữa những ngụm vang đầy | một thế giới chết vì vẻ đẹp vô biên | bay vào miệng tôi những ngã tư nuốt bụi  (thơ) - Nguyễn Man Nhiên
tôi viết cuốn sách thiêng liêng / vào trang lấp lánh của rộng lớn // tôi săn bắn bằng mũi tên ánh sáng / trong khu rừng mặt trời mọc... | khi các vị thần co rúm lại / từ lòng bàn tay tôi nghe thấy tiếng kêu / một mặt trời nhỏ / bị giam cầm giữa các mùa / tôi mang bóng dáng nó vào công viên / và đặt xuống như một đứa trẻ... | vào buổi sáng trốn thoát trên lưng ngựa / tôi để lại ở thị trấn nóng nảy đó / căn lều dành cho thơ tị nạn...

Bài thơ trước giấc ngủ  (thơ) - Trần Tiến Dũng
Sau 20 giờ ánh hoàng hôn rời đi / đêm hè Sydney lá cỏ bay các vì sao / quanh tôi thoảng một mùi hương / ánh lửa thuốc lá sẽ tự tắt / ly rượu tự ngã đổ / không ánh sao nào tắt vào ngày sẽ tới / quanh tôi thoảng mùi hương không thể gọi tên...

Tôi khóc trong trí nhớ tôi  (thơ) - Kiều Giang
Hôm qua tôi ngồi khóc trong trí nhớ tôi / buổi hoàng hôn của thần tượng / những con giun / không chịu ngủ yên với nụ cười / bỗng dưng cắn vào những lời tung hô ma trơi, / rồi một mình lầm lũi chui về với đất...

Nô lệ cho chính nỗi sợ hãi  (thơ) - HHiếu
tiếng hát vang lên khắp sông hồ / một câu hỏi về số phận / mọi người đều nghe rõ / kể cả lúc tiếng hát im bặt / mọi người vẫn nghe rõ / nhưng không một ai trả lời / cái lòng sông khô khốc trơ cạn đầy sỏi sình / đã bóp nghẹt yết hầu họ / sống là một hơi thở cần thiết / dẫu sống như một nô lệ...

LÔNG & SỪNG [chương 2]  (tiểu thuyết) - Nguyễn Viện
... Khi ấy, Mao Thành Giác ở Đông Dương đã trở thành anh hùng cách mạng vô sản. Hắn được tôn thờ như thần thánh ở khắp Liên bang Đông Dương. Mao Trạch Đông gả cô em họ xa cho Mao Thành Giác để ràng buộc hắn. Nhưng người vợ này cũng như mọi phụ nữ khác trong đời Mao Thành Giác không bao giờ có trong lý lịch. Tất cả những người đàn bà đi qua đời hắn chỉ là tin đồn... (...)

22.12.2017
Thời chịu nạn  (hội họa) - Ðỗ Trung Quân
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào năm 2017...

Món quà tuyệt vời cho tôi  (ký sự / tường thuật) - Hoàng Ngọc-Tuấn
... Tôi không quên quê hương cũ của tôi, tôi không quên thân phận của những người ở lại, tôi không quên những hình ảnh đau buồn trong quá khứ, và tôi luôn luôn biết rằng Việt Nam vẫn đang là một thảm trạng, nhưng tôi luôn luôn sống và tranh đấu trong một tinh thần lạc quan to lớn, với một niềm hy vọng to lớn, rằng mọi sự sẽ thay đổi, và tương lai của quê hương tôi sẽ tốt đẹp. Không ai có thể sống với những nỗi buồn. Chúng ta chỉ có thể sống trong niềm vui và niềm hy vọng vào tương lai. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng niềm vui và niềm hy vọng thì to lớn hơn. Nỗi buồn là bóng tối. Niềm vui và niềm hy vọng là ánh sáng. Ánh sáng mang đến sức sống cho muôn loài trên trái đất... (...)

Cánh bướm mãi mãi  (truyện / tuỳ bút) - Chen Qiyou
... Tôi mở to mắt và đứng sững dưới hàng hiên, thất thần, mắt tôi nhoà lệ nóng. Tất cả những chiếc xe trên thế giới đã dừng lại rồi. Người ta chạy ào ra giữa con đường. Chẳng ai hiểu rằng con người đang nằm trên đường kia là của tôi, cánh bướm của tôi. Ngay lúc này nàng chỉ cách xa tôi có năm mét thôi, vậy mà nghìn trùng, xa lơ xa lắc... [Bản dịch của Thận Nhiên] (...)

Kí ức của một người cha để lại  (thơ) - Trần Quốc Toàn
... Ngôn từ dịch chuyển lịch sử trong tầng hầm đế chế / Lời ai oán khi mùa chim di cư / Lúc Quách Thoại nằm giường bệnh vì chữ / Trong tay một bài thơ trắng muốt...

một (c)uồ(ng)-(q)uố(c)-(b)uồ(n)  (thơ) - HHiếu
nơi mà nhà nước pháp quyền đương thời thường gọi là một xứ sở hạnh phúc / nằm trước ngưỡng cửa thiên đàng xã hội chủ nghĩa: / đất nước chúng tôi / nơi chúng tôi đang giả vờ sống / có lịch sử 4000 năm văn-hiến, bao gồm / quân-chủ-chuyên-chế-lập-hiến / đa phần thời gian, rồi / 1000 năm lệ-thuộc-tàu-hiến / 100 năm nô-lệ-tây-hiến / 70 năm nô-bộc-cộng-sản-hiến...

21.12.2017
THÔNG BÁO TỔNG KẾT GIẢI THƯỞNG VĂN CHƯƠNG TỰ DO 2017 & GIẢI THƯỞNG ÂM NHẠC TỰ DO 2017  (thư toà soạn) - Tiền Vệ
... Lễ Trao Giải Thưởng Văn Chương & Âm Nhạc Tự Do 2017 đã được tổ chức trọng thể lúc 19 giờ 30, tối thứ Sáu, ngày 08 tháng 12 năm 2017, tại thính đường Smithfield RSL Club, Sydney, với sự tham dự của nhiều văn nghệ sĩ, đông đảo quan khách, đồng bào người Việt, và các cơ quan truyền thông... (...)

Thành công vượt bậc của Giải Thưởng Văn Chương và Âm Nhạc Tự Do 2017  (ký sự / tường thuật) - SBS Radio
Bản tin (ngày 11/12/2017) của SBS Radio (Đài phát thanh đa văn hoá của Australia) tường thuật về Lễ Trao Giải Thưởng Văn Chương & Âm Nhạc Tự Do 2017... (...)

LÔNG & SỪNG [chương 1]  (tiểu thuyết) - Nguyễn Viện
... Hơn một tháng sau, tàu ATF cập cảng Le Havre. Nước Pháp làm Mao Thành Giác mờ mắt. Hắn xuống tàu và không bao giờ trở lại. Lần mò đến Paris, hắn tìm được vài người đồng hương. Họ giúp hắn kiếm tiền bằng cách đi giao báo. Họ cũng dạy hắn tiếng Pháp hoàn chỉnh và dạy cách hắn viết báo để kiếm thêm tiền. Đấy là lúc Mao Thành Giác khát khao nhất được nhận vào trường Thuộc Địa, nhưng đơn xin đặc cách của Mao Thành Giác gửi Bộ trưởng Bộ Thuộc địa không được chấp nhận, mặc dù hắn đã thành khẩn “Tôi nguyện làm tôi tớ trung thành của mẫu quốc vĩ đại.” ... (...)

Người đi xa lắm  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Văn Thiện
Tôi nói với bạn – người đã từ lâu đi vắng – rằng tôi sẵn sàng giao phó cho bạn hoàn toàn nắm giữ điều bí mật về chuyện tôi đã vắng mặt ở đây. Cái mà chúng ta có chỉ là giấc mơ dài đằng đẵng. Thậm chí, có khi, cái mà chúng ta có là không-có-gì-cả!... (...)

Chúng ta ở dưới chân loài hoa dại  (thơ) - Trương Đình Phượng
... chúng ta / đi qua những ngày hè lửa đổ / lòng nghĩ về đại dương / và chẳng thèm quan tâm đến đầm nước / khuất dưới ngọn đồi / đang dần cạn / mùa thu / sương khô rửa xác ve sầu / lũ kiến rình rang đưa tang / chúng ta chợt giật mình nhận ra sự bé nhỏ của mình / trước vô biên cái chết...

Cuộc chia ly | Gửi người đàn ông trên bè trong cơn bão Damrey  (thơ) - Nam Nguyên
... Đừng cho lũ mòng biển ăn bánh mì / Bạn phải mất bốn năm / Để nhìn đôi mắt chúng: đôi mắt của tự do / Đôi tay bạn: đôi tay của quá khứ // Và cả đời nhìn chúng bay đi... | ... Soạn dòng tin nhắn: - Sao anh không vào đất liền? / Và khóc ngon lành, trước tiếng kêu cứu của một thân cây...

20.12.2017
Mang mang trên hồ súng  (hội họa) - Trương Vũ
Tác phẩm hội hoạ, thực hiện bằng chất liệu hỗn hợp trên bố, hoàn tất ngày 5 tháng 12 năm 2017...

Xạ thủ  (truyện / tuỳ bút) - Thận Nhiên
... Cho tới một hôm, tôi buột miệng, “Ông có giết người không?” Xạ thủ nhìn vào mắt tôi, rồi hỏi lại, “Tôi có giống một thằng giết người không?” “Tôi không biết… tôi từng thấy tận mắt người ta giết người.” “Ở đâu? Lúc nào?” “Trên biển, trên thuyền, lúc tôi đi vượt biên. Bọn cướp biển Thái…” “Vậy tôi có giống chúng không?” “Không, lúc này thì không.” ... (...)

Nhánh thơ “Saigon nối dài”  (thơ) - HHiếu
những con đường nối dài / của thơ đang đối mặt trước cánh đồng lạ hoắc / của sạn, sỏi / không hẳn lâm vào ngõ cụt / con đường chỉ đứng sững lại một lúc / cỏ rối mọc đầy trước bước chân / ngôn ngữ mù sương huyễn hoặc trước mắt / một rừng cây mù mờ nhân dáng / một loài tinh tinh ẩn hiện một dạng ngôn ngữ đương đại...

Bình minh đen | Vực đen | Thái độ | Xứ sở tự do | Dòng sông yên bình  (thơ) - Nguyễn Đạt
... Sớm mai những ngày này / mặt trời có bóng hình con quạ / Bóng hình cú vọ trong lũ người / đang thống trị xứ sở / Tự do nhân quyền chìm trong bóng tối bình minh... | ... Tôi rớt xuống cùng tiếng kêu đòi / quyền sống đúng nghĩa con người / Nghe dội lại âm u vực không đáy... | ... Tự do cần thiết như hơi thở / như thái độ trước cơn dông quay cuồng / của lịch sử điên khùng / không đi tới mà trở lui / trên những nẻo đường ở xứ sở tôi.... | Người bạn phương Tây nói với chúng tôi / xứ sở các anh tự do ngất trời / mặt trời ngó xuống cũng quay đảo / trước tự do như vậy...

Ca từ  (thơ) - Thường Quán [Nguyễn Tiên Hoàng]
Một đi qua __ còn nghiêng đầu __ ngoái lại / __ mảnh trăng hao __ nào phải / chỉ hư hoai / ở đây kia __ dường một ai __ một ai / __ vừa tìm ra / sáng trời trang trải / cửa rong xanh __ sáng trụy / __ biển cọ mài...

Trong mái hiên của ngày | Chẳng có gì trong lòng buổi chiều | Advent  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
... thong thả, thong thả / chim đang hót / bầu trời đang mọc lông vũ / quyển sách bí mật về những nguyên âm đã mở ra... | Buổi chiều không có gì / ngoài chiếc ghế, bàn, tờ giấy, cây viết đang chảy mực / sự chờ đợi của cái tôi đang đến / và một hình dung từ về nỗi cô đơn... | ... không cần thành tựu điều gì cả / đong đưa như chiếc lá trên cành mùa xuân / trong chiếc lưới không gian xanh / và rong chơi như cánh quạt xoay trong nắng trong gió...

bình yên quá tôi ơi | với mùa đông nhưng không phải là thơ | một cách nhìn riêng kiệt sức | cường điệu với ý tưởng  (thơ) - Khaly Chàm
chợt biết. đó chỉ là tiềm thức / phát lệnh cho thói tật hệ thần kinh / chạy xuống hai chân / đùi phải rung lên không lệ thuộc ý thức / khi nhìn thì nó ngưng nghỉ. rồi chạy sang đùi trái... | hảo vọng luôn dành cho một thằng người / hít thở mùi nụ cười răn đe thú tính / người đàn bà nhặt gió chướng hanh khô / teo tóp những hạt giống được thụ tinh trong ống nghiệm... | khoảng cách kỳ vọng rất gần / con mắt quá khứ nhìn trừng tứa máu / giọt đỏ lăn vòng trên khuôn mặt chữ nô dịch / bầy đàn văn chương trí trá rú cười hoan lạc... | tôi đã thật thà với tôi chưa / hay đang mưu toan siết cổ một hàm ý ái tình / tại sao phải chẻ sợi tóc làm tư để tìm màu hanh phúc...

08.11.2017
Chứng mất ngủ  (truyện / tuỳ bút) - Piñera, Virgilio
... Sáu giờ sáng, gã nạp đạn vào khẩu súng lục và đòm một phát phọt óc. Gã qua đời nhưng vẫn không ngủ được. Chứng mất ngủ là một chứng vô cùng lì lợm... (...)

Trên ngọn đồi nước mắt | Hơi thở | Tỉnh dậy | Thế kỷ chúng ta, thế kỷ của sự im lặng | Sợi xích | Tháo kén | Từ những cánh đồng dị tật  (thơ) - Trương Đình Phượng
trên đỉnh đồi địa ngục / những con giun kiên nhẫn đào đất / tìm mạch nước ngầm / tự do... | cuộn mình vào chiếc kén / mùa thu / tôi quan sát mọi sự chuyển động / bên ngoài. / tiếng đàn của lũ gió... | ... tôi tỉnh dậy trong hình hài của loài dòi bọ / trên cánh đồng / nhan nhản xương trắng. / xa xa vẳng lại tiếng hát mùa hái lượm / của những kẻ hằng tin vào ánh sáng... | ... thế kỷ của chúng ta / thế kỷ của sự im lặng / trước mọi sự áp bức, bóc lột và lường gạt trắng trợn... | ... những đứa trẻ bị đánh cắp ngày mai / khi sự nhận thức về hạnh phúc và khổ đau vừa khởi sinh / trong trí / tự do hoá thành vệt khói xám...

Phối hứng tôi | Tôi đọc Lịch Mùa của Pháp Hoan | Bài thơ tự do buổi sáng  (thơ) - Trần Duy Trung
trong một thể dạng / tự do và tan chảy / ngôn ngữ là nhà ảo thuật / cắt dán và pha trộn / tấm bưu thiệp của cảm xúc... | ... lật hơi thở của từng đám mây / tôi đọc vào trong mắt / những con chim đen / bay khỏi bầu trời... | ... Tôi thức dậy trong căn nhà bỏ hoang / cơ thể rỗng như sáo thổi // gió reo trong buồng phổi / ngực tôi mở như một cánh buồm: // Buổi sáng!...

Tìm kiếm | Ngày lễ các thánh | Khi thời gian lên tiếng | Quà tặng | Thành phố thứ hai | Thở  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
... đám mây bị mắc trong chiếc lưới không gian xanh / quyển sách sự thật vùng vẫy trong những chiếc lông vũ... | Một thiên thần mang dấu ấn vĩnh cửu / từ phía mặt trời mọc bay lên / mưa hát, gió nhảy, đất liền và biển cả hợp xướng... | Bàn tay trái đánh thức bàn tay phải / cùng bước vào giấc ngủ / trong chiếc giếng cạn chứa đầy sao... | Mở ngày như quà tặng / cánh đồng dâu chín dưới ánh mặt trời / gió say, nắng say, và những ngọn đồi nhảy như nai... | Trong đôi mắt của khung cửa / thành phố thứ hai của màu xanh / khuyếch tán trên mặt phẳng con đường...

TCHERFUNITH [chương 1] (kỳ 2)  (tiểu thuyết) - Inrasara
... chạy xe đến làng Bal Caung thì bác ấy bảo dừng lại, cho bác ấy xuống. Ta vừa nhai viên thuốc định mệnh, bác ấy nói, đưa ta vào Bệnh viện, để còn có xe chở xác ta về, rồi cả đám biến mau đi, không cứu nổi đâu, đừng làm sai, công an tó cả lũ đấy, khai hay không khai tùy, khai ra sao cũng tùy, cảm ơn các bạn, cảm ơn thế hệ trẻ Cham đầy quả cảm, vĩnh biệt, kajap karo thuk siam, kajap karo po pajiơng... (...)

07.11.2017
Trần Tiến Dũng, người đi tìm căn nhà đã mất  (tiểu luận / nhận định) - Vũ Thành Sơn
... Trần Tiến Dũng chấp nhận làm người thi sĩ mù hát rong trên đường phố cho thế hệ mình nghe về một quê hương bị mất. Đó là tiếng hát của những người đã khuất hay, một cách siêu hình học hơn, là lời hát của khoảng trống, như đề từ của tập thơ... (...)

Trong bán kính 50 cây số  (truyện / tuỳ bút) - Thận Nhiên
... “Đưa dao đây!” Ông già nói. Hắn lạnh lưng. Làm sao ông biết mình có dao? Rồi không kịp nghĩ gì thêm, hắn hất cái xách tay trên vai xuống đất, vòng tay ra sau lưng rút cây dao, cái áo thun quấn dao rớt xuống đất. Lưỡi dao lăm lăm chĩa về ông già. Hắn dấn tới một bước. Ông già gằn giọng, “Đứng lại đó. Đưa dao đây. Đưa chuôi dao đây!” Hắn vung tay dao lên, nhưng khựng lại, trở tay kia cầm lưỡi dao, ngần ngừ, rồi chìa chuôi dao ra... (...)

Lòng lợn | Dạy con  (thơ) - Ðinh Linh
Chín mươi nhăm tuổi, tôi học nớp vỡ nòng / Anh ngữ tại đại tiểu học u tô pì a, / Có nghĩa nà thiên đường không tưởng / Hay không tường gì, gì đó... | Ở dưới sàn, lúc nào cũng nhan nhản / Những thứ vừa ô uế vừa dễ nổ tung. / Ở trên trời, chúng cũng luôn lơ lửng, / Nên ta vừa đi vừa phải né. Con à...

Mạt hạng. Thành cổ Jericho. Và nhũ hương | Hãy mau tìm về khúc khải thị ca  (thơ) - Chu Thụy Nguyên
Tôi bóc mẽ cơn khát của hai mảnh vỏ sò. Tia lửa mặt trời sót lại từ thời mạt vận. Bụi mờ từ các pho sách thời chinh chiến phút chốc lại quật khởi thành một loại khát vọng thiêu rụi khác... | Người hãy trả hành tinh lại cho tự nó. Guồng của nó. Các vòng quay của nó. Chính Meghan cũng không hề biết điểm chuẩn nơi guồng đã bắt đầu. Nhưng nàng luôn biết rõ chính từ cội ấy nàng đã hiển hiện làm nhân chứng nơi này...

ở xứ người | miếng cơm nghẹn lòng đất nước | nhập tịch  (thơ) - HHiếu
... trước khi nhắm mắt / tôi cũng cố phác thảo một sơ đồ khác mới hơn / cho một mái hiên / tạm trú / mà tôi đã vô tình đốt bỏ / trên từng đốm thuốc / của ngày hôm nay... | ... đất nước trơ trẽn những con cờ / chầu chực một nước thí chốt / mỗi người ngước lên một chiếc mặt nạ mới / đã được khằn lên mặt bởi lắm chiếc đinh bạo lực... | nhập vào đời sống / tôi được phát thẻ căn cước làm người / ở một quê hương / có tên việt nam / nhưng kể từ khi bị quỷ ám / thì từ người tôi bị đội lốt thành nguỵ...

Bảy bài thơ rời | Hoà giải | Huyết thống | Những mảnh vỡ sự thật | Tiếng kèn lá ở Vân Hồ  (thơ) - Trần Thiền Thai
... Triệu con mắt lá, nghìn con mắt đá / Các vị thần linh hoá thân dõi theo bạn / Suốt con đường khổ hạnh tìm ra tự do đích thực... | Giờ anh chẳng còn hoà giải với ai được nữa / Khi thời gian cạn kiệt / Khi tình yêu hoá đá... | ... Chúng tôi nín thở lắng nghe tiếng nói từ hư vô vọng về / Có thể nào giải mã từng ngóc ngách bí mật cuộc sống?... | ... Tôi bắt gặp những mảnh vỡ sự thật vung vãi khắp nơi / Mà không ai dám nhặt lấy mang về nhà... | ... Thật khó phân biệt âm nhạc vọng từ rừng, từ núi / Hay tiếng nỉ non, tê buốt lòng người M’Nông...

cứ sinh ra đi!  (thơ) - Vương Ngọc Minh
chả mộng chút nào / ngồi trên ghế bành / dùng bút bi / mực đen / viết xuống trang giấy trắng có kẻ dòng / cặm cụi viết // hết sức đàng hoàng / cho đến mệt nhoài // vậy nhưng khi cầm tờ giấy lên / ngó - kì thực đếch có lấy một chữ (!) // nghĩ giấy ăn chữ ...

sáng chủ nhật dư âm bão rụng | ngớ ngẩn về sự sống được trưng bày  (thơ) - Khaly Chàm
dưới bầu trời áp thấp nhiệt đới / con người chẳng cần thoả hiệp cùng niềm tin / xác tín những điều bất trắc đang nghẹn thở / dễ chừng sẽ trương nở sự phát cuồng của tai ương khuất mặt... | ... nắng bắt đầu vàng lên rồi đó chứ / chiếc khăn màu mây đang lau chùi nước mắt của chiếc loa phóng thanh treo trên cột điện đường góc phố / người ta quá nhàm chán về sự thõng chân từ những trận bão...

25.10.2017
Cõi người ta  (truyện / tuỳ bút) - Hollowell, Jenny
... Đời sống tiến hóa hoặc được tạo thành. Tế bào run rẩy và chia tách và thở hổn hển và tìm thấy mặt đất khô ráo. Chẳng mấy chốc chúng mọc chân và vây và tay và râu và miệng và tai và cánh và mắt – những con mắt mở to để nhận lấy tất cả vào: cái vũ trụ đang trườn lết, đang phát triển, đang bay lượn, đang bơi, đang bò, đang vùng chạy tán loạn. Mắt mở ra và khép lại rồi lại mở ra; thì chúng ta gọi là chớp mắt... [Bản dịch của Connie Hoàng & Thận Nhiên] (...)

Hy vọng & tuyệt vọng | Bên kênh Nhiêu Lộc | Những khoảnh khắc cuộc đời | Thành phố mất tên | Người ngồi  (thơ) - Nguyễn Đạt
... bước chân bước mãi bước mãi / sẽ mở ra bầu trời lối nẻo tự do / mở ra hy vọng / cần thiết để sống như con người / cần thiết để không tuyệt vọng mỗi ngày... | ... Tôi biết nghệ sĩ đích thực chẳng cần thiết điều gì / Ngoài nẻo đường tự do để tới sự thật... | ... Tôi hằng nghĩ tưởng như Oscar Wilde / để sống những ngày này / những ngày hiện tại / những ngày nhân quyền bị tước đoạt / những ngày ma quỷ thống trị con người / những ngày sự thật bị chôn vùi... | Sài Gòn ngày mất tên / Lịch sử mấy trăm năm / Đảo điên từ buổi ấy / Đảo điên từ mùa xuân... | ... Đừng hỏi người ngồi: người Việt Nam? / Khi người ngồi đích thực tù nhân / Trong hàng rào móng vuốt kên kên...

Dấu lặng | Mùa xuân | Chạng vạng | Tắm đêm | Nhìn lại  (thơ) - Trần Thiền Thai
Nơi trang sách cổ đầy bụi bám / Học lại cách yêu thương... | Mùa xuân, chẳng thấy sắc trời xanh trong quen thuộc / Se se từng ngọn gió thổi tung bầy ý nghĩ mơ hồ... | Cúp điện. Tắm đêm bên giếng nước / Những vì sao trời long lanh quên mọc / Trần truồng em mang theo ngọn đèn dầu... | ... Những gương mặt xa lạ lướt qua trên xa lộ / Đời sống đầy ắp phiêu lưu và ảo tượng / Bắt đầu từ những huyền thoại thôi miên tư tưởng...

ba bài thơ nhạt của một kẻ ẩn cư  (thơ) - Nguyễn Man Nhiên
tôi là / tấm gương / nói không / trong suốt / một người / bình thường / đến giờ / cứu chuộc... | ... mưa nở qua vùng đất hoang / hay tia nắng sớm lấp lánh trên đám lá thấp / hồn tôi phủ đầy rêu / tôi thấy tôi vỗ cánh... | ... sóng chạy dọc theo bãi im / ngày xa xôi của nó bắt đầu / mắt tôi chìm vào biển...

Cạm bẫy | Cánh đồng | Máu của thời gian | Dưới mưa | Sự thanh tẩy  (thơ) - Trương Đình Phượng
... chúng ta là những con cá / bơi trong ao tư tưởng của mình / từ bình minh cho đến tận khuya / chúng ta nghĩ về những đám mây ngũ sắc... | trong hơi thở của cỏ / vào một buổi sớm mùa đông / tôi thấy linh hồn của những hạt sương / bốc cháy... | ... tôi hỏi lá về bí mật mang tên tình yêu vĩnh hằng / lá nói, chẳng có con đường nào dẫn tới chân trời hạnh phúc vô biên... | ... tôi nghe dòng sông trở dạ / và những cọng rêu vội vã phác thảo lại khuôn mặt mình... | buổi sáng / ngồi đãi mùi hương của những đoá hoa súng / sót lại trong đêm...

Trong căn phòng cát trắng | Từ bông hoa đã lụi tàn | Tôi khóc ở chỗ mẹ tôi đau | Khâm liệm  (thơ) - Trần Quốc Toàn
... Trong căn phòng cát trắng / những con thuyền lá bơi tự do / trên ngực một bông hồng đỏ... | Bông hoa nở trên bức tường bị bỏ hoang / Buổi sáng những con ong bay đến để lấy mật / Buổi trưa cơn gió mang phấn hương để gieo vào không trung... | ... Buổi tối / Leng keng / Chuông mưa / Tiếng hát từ một tia chớp / Hốt nhiên / Đốn ngộ... | ... Mộng du / Những cánh mối rơi lả tả / Hắn mặc áo giáp vàng mã // Của một bà lão vừa đốt trước cỗ quan tài...

Trung thu | Trong tiếng sấm | Những câu chuyện thời hiện tại | Trong chiếc nôi mùa xuân | Không tên | Tôn kính  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
Điệu nhảy của thiên đàng trong điệu nhảy của âu lo / những con cá chép vượt qua vũ môn ánh sáng... | Một con lạc đà sinh ra trong sa mạc / đi qua lỗ kim tiếng sấm xanh / sợi chỉ bạc vá lại chiếc áo rách của thời gian... | Quá nhiều điều để nói / trong một tách cà-phê chứa đầy biển / vành môi cong như con thuyền... | Thở một hơi bước một bước / đời sống như một dòng sông... | Không tên là tên căn nhà / nơi không gian rực rỡ cư trú... | Tôn kính bóng tối / trong tim ngươi đoá hoa đang nở...

15.10.2017
GIẢI THƯỞNG VĂN CHƯƠNG TỰ DO (Thông báo số 3)  (thư toà soạn) - Tiền Vệ
... Ban tổ chức giải thưởng trân trọng kêu gọi văn thi hữu bốn phương hãy gửi thư đề cử những tác phẩm có giá trị của bất cứ tác giả nào ở Việt Nam và ở hải ngoại, hay tự đề cử tác phẩm của chính mình, đã từng được xuất bản hay đăng tải... (...)

24.09.2017
Mưa ướt Vị Thành  (truyện / tuỳ bút) - Trương Vũ
... Hãy đem văn chương vào đời sống. Dù có làm thơ hay viết văn hay không, hãy đến với cuộc đời bằng tâm hồn của một thi sĩ. Bạn sẽ thấy cuộc đời đẹp hơn. Bạn sẽ thấy con người đẹp hơn. Dĩ nhiên, bạn vẫn có thể làm thơ hay viết văn mà lại không đến với cuộc đời bằng tâm hồn một thi sĩ. Nhưng, đó là câu chuyện khác... (...)

Lữ Bố và Hội Nhà Văn  (truyện / tuỳ bút) - Trần Thế Kỷ
Hẳn bạn đọc sẽ ngạc nhiên khi thấy cái nhan đề này và sẽ cho tôi là lẩm cẩm. Lữ Bố, danh tướng nhà Đông Hán bên Tàu, thì ăn nhập gì tới cái Hội Nhà văn của thi hào Hữu Thỉnh. Có đấy. Tôi xin nói đầu đuôi: Tuổi càng về chiều, tôi càng tin vào thuyết “Lỗ hổng thời gian”... (...)

TCHERFUNITH [chương 1] (kỳ 1)  (tiểu thuyết) - Inrasara
... Hắn là Thằng Hoang... Vậy là chuyện đã rõ mười mươi. Mấy năm trước, dù bị ông Pỏn cha hắn làm dữ, dòng họ cũng đã quyết làm cho bằng được đám tang hờ hắn, ngay ngáy lo hắn hiện hồn về phá phách con cháu trong dòng họ. Nay thì hết tang hờ nữa rồi, mà là thật... (...)

Bài học lịch sử Việt | Món ăn hôm nay | Ảo giác | Ở tiệm sách cũ | Rạng đông ở Tri Tôn | Chủ nghĩa cực đoan  (thơ) - Trần Thiền Thai
... Mùa xuân hiện ra nhiều gương mặt ánh sáng lạ thường / Hi vọng ngày nào đó có người gõ cửa nhà tôi / Nói thực những điều còn ẩn sâu, giấu kín... | ... Mùa này phượng nở đỏ trên phố. Chúng tôi thấy Cao Bá Quát hiên ngang bước lên đoạn đầu đài / Sang sảng đọc thơ: “Ba hồi trống giục...” | Cỏ lên xanh che kín nỗi buồn thảm sát ở Ba Chúc / Đâu rồi vết máu loang khắp nền chùa Phi Lai / Tiếng chuông cứu rỗi linh hồn người dân vô tội...

Vòng tay Sydney  (thơ) - Trần Tiến Dũng
... Sydney yên tĩnh là vòng tay dịu êm / Lòng bàn tay ấy có cái ghế gỗ trên nền cỏ mới nhú / Đàn vịt trời có một cây cầu nối bờ hơi nước và mây / Tôi nói thầm, cần giấc ngủ dài trên ghế / Giấc ngủ hỗn loạn của người vừa rời Việt Nam...

Ghi - buổi sáng Sydney 11-9-17  (thơ) - Thường Quán [Nguyễn Tiên Hoàng]
Nếu một ai ngồi xoay lưng lại sau bức màn cửa đã buông ngày muộn thì trăng ngoài vẫn mọc, nhưng khi tất cả khách đều nhìn ra khung kiếng trong suốt và thấy, và cùng kêu lên ‘Trăng!’ thì đó là gặp lại, của thời gian. Thời gian đi những bước riêng biệt, giữa vô ý và qui ẩn, giữa đó, qua những con đường vô hình cho làm như đúng hẹn, ở phố cổ lá vừa thay áo, tay kéo lệch một chừng mực...

05.09.2017
ẩn ngữ | chợt ghi, thơ...  (thơ) - Nguyễn Man Nhiên
tôi chăm sóc huyền thoại / một bản sao bảo tàng / cũ như chiến tranh // tôi kể lại kí ức / các hầm mộ tinh thần / các đài tưởng niệm // tôi cử hành thơ / như đun sôi đêm trên lò / và cắm phích sợ hãi / như chiếc máy ảnh đã hẹn giờ... | trưa cao / leo những bậc thang núi / mây trắng như bọt biển // bỏ ba năm dịch một bài thơ / chữ nghĩa trôi đi ngủ / tỉnh dậy, thơ mới thành thơ xưa...

Café đêm  (thơ) - Lê Khải
... Bóng người thưa dần trên phố, đồng hồ trên tường / gõ nhịp, với lấy chiếc áo choàng bước ra đường, / hắn hít lấy một hơi dài, không khí sạch tràn vào / buồng phổi, chuông nhà thờ điểm 12 tiếng, / tiếng gõ chữ trong tim dừng lại...

Chữ & Số  (thơ) - Uyên Nguyên
bước vào bài thơ / không đặt nghĩa nơi chữ / những nghịch lý không cố tình / cái tự nhiên chiếm chỗ / mùa đông chạm vỡ tầng sâu ý / không tên / giả định cuộc truy tầm / thứ gì đó luôn xuyên suốt / i took a cautious pace forward, / drowned letters, her squeaky voice, / panting in a gaze toward the horizon...

Thơ & Chữ  (thơ) - Vũ Trọng Quang
Cái gọi là thơ rượt đuổi con chữ mãi mãi / chữ miết miết trên đường / chữ khát khao đỉnh sấm / thơ lo sầu vị trí / nhìn cụm mây đen trong vắt lạ kỳ / thơ đối diện với khả thi bất khả...

Một tình thế  (truyện / tuỳ bút) - Ngọc Bảo An
... Ph. tìm giết P. bằng một nhát dao gọn ghẽ trong lúc P. đương mải chiêm ngưỡng một vẻ đẹp toàn hảo bên ngoài cá nhân mình — vẻ đẹp từ bộ sưu tập của họa sĩ P. Ph — người đã khơi mào gợi hứng cho trạng thái, cử chỉ, điệu bộ, động tác, tác phong, trang phục, dáng điệu, phong thái của P... (...)

Hai truyện rất ngắn  (truyện / tuỳ bút) - Thận Nhiên
Ở xứ này, mọi thứ bằng cấp đều được trao tặng, hoặc mua, chứ không cần phải học. Có lần, người ta đã trao nhầm: vị lãnh đạo cao nhất nước được nhận tấm bằng “giáo sư ngành tấu hài - nghệ sĩ nhân dân” mà lẽ ra là của một danh hài, và ngược lại, gã danh hài thì nhận tấm bằng “tiến sĩ ngành xây dựng đảng” lẽ ra là của vị lãnh đạo... | ... Quân đội ta rất hùng mạnh. Các chiến sĩ sẽ có đủ kẻ thù để bắn. Pháp luật của chúng ta rất nghiêm minh. Lực lượng công an sẽ có đủ đối tượng phản động để truy nã. Lực lượng phòng cháy chữa cháy sẽ có đủ hoả hoạn để dập tắt... (...)

31.08.2017
Cần thiết | Bài thơ có thể | Những người để nhớ | Đồi cỏ xanh xao  (thơ) - Nguyễn Đạt
... Thốt hiểu tại sao cần thiết lang thang / Và phố xá kia cũng không khác căn nhà / ngoài diện tích lớn rộng / Tôi lang thang để ảo tưởng tự do / Hoá ra tự do cần thiết hơn hết / đã bao nhiêu năm thiếu vắng trong xứ sở... | ... Bài thơ của tôi hôm nay khi đất nước hoà bình / Dứt chiến tranh mà nhức nhối hằng hằng / hơn nghìn lần vết thương trong thời lửa đạn... | ... Tôi biết những người ấy nín lặng như mặt đất / để con người tự do hít thở khí trời / con người đúng nghĩa con người... | ... Những gì tôi không nói được / Những gì ở đất nước tôi / Chiều xanh xao nào có biết / Hờn căm từ cọng cỏ đồi...

Ngọn lửa tình thương vẫy gọi | Hơi thở | Ở Houston, buổi tối má tôi ngỏ ý | Bùi Giáng và Hàn Mặc Tử ở Sài Gòn  (thơ) - Trần Thiền Thai
Trong khi chờ chuyến bay ở Tân Sơn Nhất / Nỗi mong ước vô vọng / Tôi nhớ đến cái chết Lưu Hiểu Ba / Và một chiếc ghế trống lúc trao giải Nobel Hoà bình 2010... | Hơi thở của đất nước thời chiến tranh / Hừng hực lửa, máu phủ lên bức tranh kinh hãi // Hơi thở của quê nhà lúc hoà bình / Hổn hển, ngắc ngứ đời sống quay cuồng... | ... Chiếc đồng hồ cát thời gian không ngừng nhịp chảy / Giai điệu quê hương chạm thấu buốt con tim / Trong cơn mê điên dại, tôi tự hỏi / Liệu gia đình mình đào thoát suốt đời?... | ... Trên núi lũ dê ăn cỏ luôn kêu như tiếng thét / Mặt trăng bốc cháy thiêu đốt đầm lầy bệnh hoạn / Liệu có ngày nào họ quay về làm nhà tiên tri cuối cùng sống sót? ...

Trên tán cây cuộc đời | Hoa cẩm chướng trên bàn | Món đồ uống mang tên: Kiếp Người  (thơ) - Trương Đình Phượng
... trên tán cây cuộc đời / lá bắt đầu kết thúc cuộc hành trình dâng hiến / tôi như cánh phù du thức dậy trong đêm / lao vào ánh đèn loà. khát vọng hoá vì sao!... | ... mùa thu chúng ta như loài chim / ca vang trên ngọn đồi lộng gió / và mùa hè, trên khuôn mặt dòng sông / chúng ta là đám mây hạ sinh sự bình yên vô tận... | soi xuống ao trong / chúng ta thấy khuôn mặt mình / lẫn trong màu rêu xanh biếc / đàn cá nhỏ bơi qua / cú đớp làm những cọng rêu và khuôn mặt chúng ta biến dạng...

Đặt tên | Hoà tấu | Trái tim tôi | Gởi cơn buồn ngủ | Thơ tình tháng bảy | Sau giấc ngủ  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
Tôi đặt tên sự mệt mỏi / cơn sấm xanh mọc rễ trong tách trà / cất cánh với buổi chiều hoà tan / cùng đại dương của sự thinh lặng... | ... tôi thức giấc như những dây đàn / trong bản hoà tấu của ngày và đêm... | ... sự thinh lặng của trái tim tôi / trở nên trò chơi thú vị của tiếng còi / và thanh âm cuồng nộ của đại dương / vào giây phút con tàu ra khơi... | Giấu cơn buồn ngủ trong một toà cao ốc / tôi thăm viếng nó giây phút này / bằng chiếc thang dây kết bởi những khoảnh khắc...

Thằng cha mê thang máy  (truyện / tuỳ bút) - Bukowski, Charles
... Cái nút làm thang máy dừng lại. Harry bước tới bên cô. Gã với tay nâng tà váy lên và ngó chằm chằm cặp giò của cô. Cô có cặp giò hết ý, ngồn ngộn thịt và cơ bắp. Cô có vẻ tê điếng, đờ người ra. Gã vồ lấy cô khi cô buông cái túi tạp hoá. Mấy lon rau cải, một trái bơ, giấy vệ sinh, gói thịt và ba thanh kẹo rơi tung toé trên sàn thang máy. Rồi miệng gã phủ lên đôi môi đang mở ra... [Bản dịch của Thận Nhiên] (...)

Mảnh vá màu xanh da trời trong giấc mơ...  (truyện / tuỳ bút) - Lê Vĩnh Tài
... Tôi ngồi tại quầy bar uống rượu cho đến bình minh. Khi tôi rời khỏi quán, tôi ngã chúi nhủi vào ánh sáng mặt trời đang chiếu xuống hẻm núi sâu hút. Tôi rơi xuống và, khi nhìn lên, vẫn thấy một mảnh vá của bầu trời xanh. Cơn mưa đã biến mất, nó không còn gõ vào cửa sổ, giả vờ đọc thơ như khóc, và hát... (...)

24.08.2017
nhớ bao giờ hết mùi biển (triptych)  (hội họa) - Nguyễn Man Nhiên
Tác phẩm tạo hình trên cơ sở nhiếp ảnh, sáng tác vào tháng 8/2017...

Thiên An Môn và máy thời gian  (truyện / tuỳ bút) - Trần Thế Kỷ
... Rồi tôi trở lại vào máy thời gian, bấm “Trung Hoa 1989”. Sau một thoáng hầu như tê liệt, tôi chợt thấy mình đang ở trong một quảng trường rộng lớn tên là Thiên An Môn. Ở đây đang tập trung hàng vạn thanh niên, nam có, nữ có. Tôi hỏi họ: - Chuyện gì đang xảy ra vậy?... (...)

Cô gái điếm về già ngồi vặt lông vịt  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Văn Thiện
“Cô gái điếm về già ngồi vặt lông vịt”. Sáng nay, hắn định bắt đầu truyện ngắn như thế, nhưng nghĩ một lúc, thấy không ổn tí nào. Tại sao nhân vật phải là một cô gái điếm, đã thế, lại về già, ế chỏng gọng, chổng mông lên vặt ông vịt? Tại sao lại vặt lông vịt chứ không phải lông gà hay lông lợn?... (...)

Tháng bảy  (thơ) - Khương Hà
Như thể mùa hè đã bỏ đi rất xa / Tôi trở lại đây và không tìm thấy một cánh hoa dầu nào sót lại / Phải chăng tôi từng sống? / Phải chăng tôi từng chết? / Hay là tôi từ vạn kiếp đã không còn?...

Những âm thanh tan vỡ | Những ngọn đồi | Người đàn bà đan giấc mơ  (thơ) - Trương Đình Phượng
từng cánh mây rụng. hoảng hốt / ai nghe thấy tôi không? / im lặng. / tiếng đập cánh buồn bã của bầy mối non / làm run rẩy bức tường đêm... | Vầng dương như khuôn mặt nhểu máu / Lừ đừ di chuyển trên những ngọn đồi. Trọc tóc. / Lũ gió hoang tìm chỗ bám / Trượt ngã vào khoảng lặng bao la. / Tôi như hạt sương sót lại cuối chiều / Mệt nhoài trong cuộc hành trình bất tận... | Người đàn bà ngồi bên hiên đời / Đan bóng chiều vào tối / Những bí mật trượt qua triền tóc...

Khả thể | Thắp một ngọn đuốc giữa trần con đi  (thơ) - Trần Quốc Toàn
Ngày sẽ lạnh dần / Bóng mây trôi qua khỏi núi / Nốt nhạc giọt sương / Năm ngón tay gầy ruỗng. // Một người ngủ vùi mười năm trong ác mộng / Bỗng một đêm ngồi dậy bên ánh đèn... | Áo mẹ lấm những giọt mưa / Tháng bảy giấc ngủ buổi trưa không tròn. // Hạt mầm nảy giữa đồng hoang / Chiều nhen bếp lửa đầu non bập bùng...

Vắng [1 & 2] | Xưng tội  (thơ) - Phương Uy
Trong những ngày cuối mùa hè này, cùng ngồi với tôi xuống đây đi em. Chúng ta đã đi quá xa mùa xuân cũ rồi, hãy dừng lại, ngồi giữa những tháng năm hoang tàn này, và chiêm bái lần nữa những điều đau đớn cuối cùng... | Tôi sẽ ngồi nhớ về em / Khi không còn đủ sức để viết nên những câu thơ nữa. / Những con chữ lạc loài vất vưởng dắt nhau đi trốn / Tôi đã hụt hơi... | Có thể tôi đang tự lừa mình trong đêm chấp chới trốn chạy / Những ảo giác luôn luôn có sự mù loà dẫn đường xuyên suốt những tối tăm của tưởng tượng...

lặng lẽ. sáu/tám | mộng | hứng. đứng tựa cửa làm ba đoạn thơ sáu/tám  (thơ) - Vương Ngọc Minh
lí trí mách cho biết / rồi / tim lành lặn bãi sẽ bồi đắp. vun / lần đầu tiên lần sau cùng / khi tự tay tấn góc mùng cho em / bây giờ đập vỡ gương xem / ba chớp ba nháng thấy kèm khuôn trăng... | nửa đời qua thú thực / tôi chỉ mộng sao - đụ / mẹ đừng thấy chữ thánh / hiền rơi trúng đầu... | thử giở trang kinh lăng già / ngó tâm tưởng thấy ta bà bủa. vây / đọc ra ở dòng tóc mây / bàn chân tôi bụi lấp đầy trước sau...

lũ âm thanh đang trì hoãn | lũ đời và tôi khát đói ánh sáng  (thơ) - Khaly Chàm
những cái đầu mãi nghĩ về sự trung thành / nhát búa ân huệ luôn kết thúc bằng tiếng vang khô khốc / sau đó là những con mắt mở trừng nhìn sững giấc mơ / màu máu trên vải phất phơ lửng lơ trên đầu... | ... dường như hoa hướng dương vừa ban cho tôi mùi hương / đơn giản với một trò chơi để có quyền được sống / lũ đời và tôi khát đói ánh sáng. nhưng mãi im hơi...

21.08.2017
Một giả sử để viết  (truyện / tuỳ bút) - Tạ Xuân Hải
Giả sử bạn bị vướng phải một căn bệnh quái ác nào đó và, từ cả hai bàn tay của bạn, các ngón tay cứ rụng dần, rụng dần đi như những trái chuối chín nẫu lìa khỏi cuống. Cho đến một ngày kia, bạn chỉ còn một ngón tay. Đúng lúc bạn chỉ còn ngón tay duy nhất, bạn khỏi bệnh. Bạn “xoè” hai bàn tay trước mặt: chỉ còn một ngón tay, dù trước kia bạn có tới mười ngón... (...)

(để truy lục các tác phẩm trước đây, xin vào trang riêng cuả mỗi thể loại)


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018