tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
 
tác phẩm mới trong tháng

24.06.2016
một dạ tiệc vỡ nát  (hội họa) - Ðỗ Trung Quân
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào tháng 6/2016...

Những sonnets cùng Sài Gòn ngày trở lại,  (thơ) - Huy Tưởng
Chiều. ngấm khô tiếng ve trong từng thớ gỗ / Những hàng cây rưng rức phím nâu / Những bước chân lầm lụi tia nắng sẫm / Những hoài mong như trấu ngún. cạn canh thâu... | Ngày gấp ghênh những sỏi trắng dưới chân đồi / Lao đao đêm thuỷ mạc / Ai cầm chân những cơn gió buông xanh / Một mùa tan lá quạnh?...

Mùa xuân sau một cái chết  (thơ) - Pháp Hoan
... Rồi từ cuống họng tôi những bông hoa chui ra / những bông hoa khác từ đôi mắt tôi / từ đầu những ngón tay / từ đôi tai / từ lồng ngực... / chúng đang chiếm đoạt lấy thân thể tôi / chúng đang làm tâm tư tôi trở nên bấn loạn...

Cây [7-9]  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
... không nằm trong gió / nhưng cành nhánh của ngươi bay cao / mỗi khi trái tim ta đập rộn ràng / những con sóng vô hình... | Một mục tử chăn gió và đá tảng / dưới lớp da của nước và trái cây / dưới bề mặt của những hạt lúa mì... | Ký ức giấu trong gió / dấu chân lưu lại trong sách của lửa / giẫm trên hàng kẻ dọc và ngang / những chiều kích trừu tượng...

ý tưởng được hình dung  (thơ) - Khaly Chàm
định dạng khuôn mặt thời gian / lý thuyết ánh sáng / thơm hương trong tia mặt trời / bình minh và hoàng hôn / tự cuốn xoắn vào nhau / sản sinh từng giọng nói cám dỗ / dư vang cuối cùng mở toang cánh cửa / bóng tối ban tặng hồng ân / sự im lặng...

BẠN CÓ TIN CON CÁ BIẾT LÀM THƠ? [truyện CÁ số 5]  (truyện / tuỳ bút) - Lê Vĩnh Tài
... “Bạn không thể còn thông điệp gì để gừi cho nhà vua đâu. Trần Dần, Văn Cao đã gửi cho nhà vua từ lâu rồi. Họ đã từng phải cứa cổ của mình lấy máu viết thư cho nhà vua.” Nếp Nhăn tiếp tục chỉ vào những bộ não: “Và đây là Nguyễn Khải, Bùi Ngọc Tấn... Bất cứ ai cũng chỉ là...” Nếp Nhăn bỏ lửng câu nói, nhìn xuống hội trường, lắc đầu chán nản: “Cuối cùng chỉ còn trại súc vật.” ... (...)

21.06.2016
Trống không  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Văn Thiện
Chúng ta đang ăn những bữa tiệc trống không với những bát đĩa trống không. Sau đó chúng ta trịnh trọng lau miệng bằng những tờ giấy trống không, chép chép miệng ra vẻ no nê. Chúng ta đã bị tước đoạt không còn một thứ gì, kể cả đàn cá dưới đáy đại dương. Nói, bạn có thể không tin, đến cả giấc mơ êm đềm mỗi đêm của tôi cũng bị ai đó tước đoạt, ngay ở lúc đẹp đẽ nhất, cao trào nhất... (...)

Tiệc ly  (truyện / tuỳ bút) - Lê Minh Chánh
... À, kia rồi, bảng phân vai. May quá kịp đưa ra. Bế tắc đã được giải quyết. Lời đã tuyên. Hãy nhớ kĩ, sau bữa ăn này, những kẻ này thì trở mặt: ..., ..., ... - Những kẻ này lưu đày: ..., ..., ... - Những kẻ này sẽ chia nhau quyền lực:..., ..., ... - Còn những người sau đây phải chết: ..., ..., ... Một người, ngồi tại vị, trông chừng, đảm bảo mọi thứ sẽ diễn ra đúng tiến độ. (...)

với các mảnh nhận từ tay David Malouf  (thơ) - Chu Thụy Nguyên
... lúc vừa mở gói ra / tôi nghe tiếng quang quác / từ dăm con hải âu xám vụt bay lên giật mình / nhưng không phải để trở lại biển / hình như chúng đang bay về hướng viện bảo tàng / nơi chúng sẽ làm chứng / cho sự may mắn thoát chết từ biển độc...

viết vội. sau khi làm vườn  (thơ) - Hoàng Xuân Sơn
cơ hội nào cho tôi được trùng tu / lá còm rễ mục / đất đã gieo giống ra khỏi đời / luống xe mật vụ tối bưng / dò xét chuyến đi về / không một trạm dừng toại nguyện... | khi con người chân thật với nhau / cây tre dài thẳng đuột / mắt chỉ là chỗ dừng hàn huyên... | vị chi nắng / vị chi mưa / phiến ngủ cong đồi núi...

ý thức giập bầm  (thơ) - HHiếu
... tôi lại nhận thức được một điều mới, khác: / cái chết gặm nhấm mình như lũ gián chung cư / đang hoành hoành căn phòng rã mục lý tưởng / như đám dòi bọ đang tự tung tự tác / trong thi thể đất nước vốn đã bị bầm giập lịch sử...

Rã rời ngày nắng gắt  (thơ) - Trần Hữu Dũng
Ủ ê cơn mưa mùa hạ / Cầu vồng đỉnh trời tưởng nhớ linh hồn cá / Mặc đáy biển là chiếc quan tài rỗng / Bám đầy ý tưởng thời thượng xanh rêu / Và nỗi ám ảnh chết chóc bao trùm...

hình dung từ màu hoàng hôn  (thơ) - Khaly Chàm
... từ chiều kích ngang dọc của ý thức phản kháng chói ngời / tôi phải diễn trò gì để quên lãng quá khứ / không cần thiết nghĩ về tương lai / em khoác áo choàng đen kích thích mùi độc tố của đêm / đứng hát giữa đường biên khổ đau và hạnh phúc...

16.06.2016
phía con đường màu xanh đậm  (hội họa) - Nguyễn Man Nhiên
Tác phẩm tạo hình bằng kỹ thuật digital, sáng tác vào tháng 6/2016...

Hergiswil: điểm hẹn  (truyện / tuỳ bút) - Hoàng Ngọc Trâm
... Trên balcony bên cạnh phòng chúng tôi ở, người phụ nữ mặc áo màu hồng cánh sen và chiếc váy trắng đang đứng đó, bên cạnh nàng là một người đàn ông cao và gầy, mặc áo sơ mi màu nâu, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, và chiếc quần khaki. Hình ảnh của họ nổi bật lên trên nền màu xanh lá của những ngọn đồi chung quanh và dãy núi Pilatus sau lưng họ... (...)

CHÚNG TÔI BỊ PHÂN TÁN BỞI CƠN GIÓ | MỘT CUỘC CHIẾN [truyện CÁ số 3 & 4]  (truyện / tuỳ bút) - Lê Vĩnh Tài
... Nàng khóc khi biết mình không thể thành một nhà văn, chỉ vì nàng không thể cảm thấy nỗi đau của con cá, dù đó chính là lời nguyền trong câu chuyện của nàng... | ... Có lẽ kẻ bắn con cá đã cảm thấy an toàn, vì bên cạnh đống thịt xương bây giờ đã xuất hiện một con khỉ, với nòng súng còn bốc khói. Một chiếc xe cảnh sát bị đốt vì đám đông tức giận khi con cá chết. Từ chiếc xe bị đốt, khói bốc lên thành đám mây bụi kim loại... (...)

Ngày phán quyết  (thơ) - Trần Hữu Dũng
Đây, những đôi mắt cá / Nhìn thẳng / soi mói / căm phẫn / Ngoi lên từ mặt biển / Những cặp mắt nhiễm độc // Đó, những đôi mắt người / Vô cảm / khiêu khích / lạnh lùng / Giành nhau từng hơi thở cuộc sống / Những con mắt mù loà...

một ngày hạnh phúc đồng hiện  (thơ) - Khaly Chàm
tháng sáu. bầy chim trong thành phố / nhả ra từng giọng hót trắng / dung dưỡng sắc màu không thuộc về ngôn ngữ nào / trên cây lá xanh treo linh hồn của mùi dã sử / chúng ta như con gà lắng nghe dây leo bò chậm lên chiếc chuông...

Hình như tôi đã | Mặt trời đỏ hỏn  (thơ) - Hoàng Vũ Thuật
Đường đột gõ cửa buổi chiều có thực / buổi chiều pha lê bên sông / tôi như cá cắn phải lưỡi câu thở dài chút khí trời sót lại / sự sống uể oải tính bằng giây / vịn không gian mơ những ngày tung hoành sóng cả... | Trong giấc mơ tôi sinh từ tấm chăn nước / sóng nôi bồng bềnh...

11.06.2016
Sài Gòn — Chủ nhật của tôi  (hội họa) - Ðỗ Trung Quân
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào tháng 6/2016...

Chôn bả ở đâu?  (thơ) - Thận Nhiên
hãy nhớ lại lần sau cùng / tụi mình ăn cá / ăn cua // thử tưởng tượng / lần đó thật sự là lần cuối cùng / đó là khứa cá cuối cùng / con mực cuối cùng / cái đầu con mắt cái mang cái xương / cái vòi cái càng cuối cùng / vị tanh vị ngọt cuối cùng / trong suốt phần đời còn lại...

Phía sau giấc mơ  (thơ) - Kiều Giang
Người ta cố lôi cổ tôi vào một giấc mơ, / tôi thấy những bộ xương khô đói và lém lỉnh / đeo theo những cánh sao màu vàng, / bọn họ kéo tôi bay theo, / mắt tôi mờ đi, / họ nhồi vào bao tử tôi những quyển sách màu đỏ và bảo rằng trong đó chỉ lối về thiên đường...

Cây [2-6]  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
tôi thở bằng lá phổi xanh của cây / tôi hát như phấn nhụy / của hoa đào bay tung / lên không gian mùa xuân... | Mưa rơi trên thân thể ngươi / ta rơi trong mưa / sự va chạm giữa không gian và thời gian / nẩy mầm như những vì sao / trong khu vườn dạ yến của mộc tinh và thổ tinh...

thỉnh thoảng có sự đổ vỡ  (thơ) - Khaly Chàm
tôi đang rèn luyện tính kiên nhẫn / để tiêu hoá sự im lặng đớn hèn của bản thể / trườn mình qua mớ lý thuyết chủ nghĩa vong nô bẩn thỉu / chờ đợi dòng nước mắt quanh co trong bóng tối hiện hình / cùng giấc mơ xuống đường nói về điều bí ẩn của lửa toả sáng...

Ném đá  (tiểu luận / nhận định) - Nguyễn Hoàng Văn
... Cái trò nấp vào tội ác trong quá khứ của một cựu chiến binh Mỹ đang cố gắng chứng tỏ thiện chí, để gây lên một cuộc tranh luận giả tạo, nhằm bắt vạ hay, tệ hơn, nhằm pha loãng và đánh lạc hướng sự chú ý của công chúng trước những mối nguy cực kỳ to lớn của đất nước thì không chỉ là hèn mà còn tệ hơn là phản động... (...)

07.06.2016
Lú ơi!  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Văn Thiện
... Trong cơn kinh động bất ngờ, bọn người nghiêm trang đột nhiên bừng tỉnh, bỏ công việc canh gác của mình, kéo nhau đi trong đêm, miệng rền rĩ liên hồi gọi tên ai đó mà không biết là ai. Thế là đoàn người mỗi lúc một đông lên thêm, miệng không thôi gọi tên người, như con gọi cha, như chồng gọi vợ: “Lú ơi!” Nhưng không ai trả lời, vì rút cục, có lẽ, không ai có cái tên lạ lùng như vậy... (...)

Những thằng trộm dâm của gió,  (thơ) - Huy Tưởng
... Mỗi ngày kẻ trộm ở đây và không ở đây / Chúng lánh mặt bằng tráo trở / Chúng ẩn mình bằng phép diệu thủ vô tâm / Chúng hoá trang với danh hiệu tự ban / Chúng trét đắp niềm tin bằng cái vênh mặt ngu đần gió dại / Chúng ăn đờm ăn dãi của lòng tin...

ở đâu?  (thơ) - Lê Minh Chánh
... ở đâu? / đời sống im lìm sau khung sắt / con bồ câu chết cứng trên mái ngói âm dương / tiếng chuông điện thoại vang reng reng reng rơi vào cơn trầm uất / độc tố tràn lan / cơn đau di căn trong xương / cái chết chậm rãi nhai nghiền từng mẩu sống...

ở đâu? và làm gì?  (thơ) - Chu Thụy Nguyên
... trong mỗi ánh mắt dáo dác bây giờ / là mỗi nhà bảo tàng của từng người / họ cố lưu giữ / càng nhiều những sắc màu thật thanh tân / của từng loại cá, tôm, cua, mực, tảo, san hô / như màu của các báu vật / để may ra 70 năm sau / hay hơn nữa / biết có còn để ngồi kể lại cho cháu con / từng chủng loài đã ngự trị / trong lòng biển quê nhà...

U uẩn Sài Gòn  (thơ) - Vương Ngọc Minh
làm bài thơ này / đọc lại - chính tôi / còn không hiểu / ban đầu / cho là do dột tới / từ trên đầu / dột xuống...

Hành hương | Phiên bản | Cây [1]  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
... tôi thất lạc trong không gian vô cùng của người / như hạt bụi vừa thức giấc... | Người biết những bước đến / những bước đi của tôi / vì người là tấm bản đồ / của mê cung và sự khúc chiết... | ... ngươi ấp ủ những hạt giống / của sự thinh lặng / và màu xanh mênh mông...

Động cơ  (thơ) - Vũ Trọng Quang
... Một lần nào rời bến nước / sa cơ với lời thẩm vấn hằn học / hỏi: động cơ vượt biên / đáp: động cơ máy tàu Yanmar / hỏi: giỡn mặt hả / đáp: tui nói thiệt...

Kẻ lạ  (thơ) - Nguyễn Đạt
Hơn nửa thế kỷ trôi qua / Ao Bà Om Trà Vinh một thuở / Hai cục đá cho hai người / Kẻ ngồi không ngó gì ngoài mỗi đơn côi...

31.05.2016
Thận Nhiên đọc bài thơ “Danh Sách”  (thơ) - Thận Nhiên
[ĐỌC THƠ CHO ĐẤT NƯỚC] ... ... Kính thưa những người còn sống / Chúng tôi đã chết! // Tôi tên là Nguyễn Văn Tâm, tôi bị bắn trúng ngực, tôi bị bắn trúng tim / Tôi chết ngay lúc đó / Tôi chết mà không kịp hiểu vì sao...

tôi vẽ phía vắng con người | mỗi ngày một nơi hoang vu | đến khi ngọn lửa rửa nó sạch sẽ  (thơ) - Nguyễn Man Nhiên
trong ngôi nhà ngáp trống / phủ bóng các ông chủ địa ngục / loài gặm nhấm đào hang sống nhờ bãi rác... | tôi vừa bị mất / khu vườn dày đặc những lá / cây theo mùa bốc hơi / trong các lông tơ mưa bụi / của kỷ phấn trắng... | trên cánh đồng tuôn cỏ / màu xám bạch tạng không thể ảm đạm hơn / một cái bóng khổng lồ / ngồi trên băng ghế dự bị / suy nghĩ về cái chết...

Đối thoại câm  (thơ) - HHiếu
lòng biển bị tẩm độc / đàn cá trơ xương một cái chết câm // môi trường bị biến thái / trong sạch đối diện một ô nhiễm câm // nghi vấn môi trường bị xé bỏ / biểu ngữ á đù một bất mãn câm...

Và sống sót và kêu từ cõi chết lạ | Miền Trung đau khổ... quen rồi  (thơ) - Inrasara
... ừ, nhân loại dễ quên / như quên những giấc mơ / những mảnh vụn giấc mơ / lũ cá chúng tôi thì không thể / lũ cá xác láng giềng phơi trắng bãi bờ / lũ cá anh chị em chết nằm sình dưới đáy biển / lũ cá mất nhà không nơi trú ẩn... | ... Ai thay đổi được quá khứ? / ai sắp xếp lại tương lai? / khúc ruột miền Trung oằn mình chịu trận / quen rồi...

Ý nghĩ bị nung chảy  (thơ) - Từ Sâm
Những con mắt đêm dòm ngó / Ngày bị bẻ cong hai phía / Hạt cát thành ánh sao / Lũ cọp đi qua vườn xanh / Để lại mùi độc diễn...

Buổi sáng của người trong trại gia súc  (thơ) - Nguyễn Tấn Cứ
Buồn như những cơn mưa phủ tăm trên đồng cỏ / Buồn như rơm rạ trong chuồng đang đùn ục khói / Buồn như tiếng kẻng lạ đầu thôn long tai nhức óc / Buồn như những con vật buồn đang ngóng mưa...

Luật im lặng  (thơ) - Trần Hữu Dũng
Luật im lặng, mạng lưới vô hình vây bủa / Bạn tha hồ nói về Obama ngồi ăn bún chả ở Hà Nội / Cấm tiệt nói về cá chết hay biểu tình trên phố / Luật im lặng, lan toả mùi hương ma mị / Quyến rũ như điều bí mật hay liều thuốc lắc điên dại / Đè nặng nỗi đau cam chịu triền miên...

Sóng vỗ vào đâu  (thơ) - Kiều Giang
Đêm, những con sóng vắt mình qua sử xanh / rỉ máu, / biển chồm lên hỏi tội lũ gian / bóng dáng người đàn bà bốn ngàn năm / sừng sững, / mắt khuya soi tận đáy tim thù...

27.05.2016
Đất, Nước  (hội họa) - Ðinh Trường Chinh
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào tháng 5/2016...

Trần Tiến Dũng đọc bài thơ “Khi Linh Hồn Mất Biển”  (thơ) - Trần Tiến Dũng
[ĐỌC THƠ CHO ĐẤT NƯỚC] ... “Khi từ bỏ biển đến linh hồn của chúng ta cũng bị dồn vào ngõ cụt / em muốn anh nói, và lặp lại, lặp lại mãi với linh hồn sắp tan rã của em điều đó” ...

Ý chí chúng ta vô nhiễm  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
Cái miệng chiếc loa bị ô nhiễm / lịch sử biến thành con rắn / nham hiểm và tráo trở / lá cờ màu máu khoác lác bách chiến bách thắng / đầu độc không gian và những cơn gió / từng tung hô nó...

Chép nhanh cho kịp những bài thơ vừa thức giấc giữa khuya,  (thơ) - Huy Tưởng
Người về. không nối gót đường xa / mà tương tư đã sẵn / ven hồ. chiều khỏa lạnh. chùn vai / những chiếc bóng đã hoài. một thuở / nghi ngút tà dương / đã lấp kín chưa những linh hồn vương vãi?!...

nhiên liệu và tro tàn  (thơ) - Chu Thụy Nguyên
... tâm chấn lây lan khắp cõi / toé máu sinh linh / sóng nộ cuồng cộng hưởng vô biên // những kíp nổ giấu trong mỗi lồng ngực / chờ giờ bật chốt / rung lên cơn đau hoàn mãn hoá thân...

ý niệm về nỗi sợ hãi cuối cùng  (thơ) - Khaly Chàm
tôi có thét gào gì đâu / sao cứ dội lại trùng trùng âm sóng / khi ý tưởng muốn ám sát thời gian đã vụt biến / ánh sáng đang oặn mình chết dần trong vỏ bọc bóng tối / mặt trời đen nhỏ xuống từng giọt máu / chạm vào ngôn ngữ bị đóng đinh chói loá niềm kiêu hãnh...

ĐÔI MẮT [truyện CÁ số 2]  (truyện / tuỳ bút) - Lê Vĩnh Tài
... Sau đó, con người cúi xuống và lấy lại đôi mắt từ tay con cá. Con người nhìn lại đôi mắt của mình, đặt nó một cách cẩn thận sau cặp kính trắng trí thức. Con cá nghe tiếng của con người: “Chúng ta sẵn sàng hy sinh cho đến con cá cuối cùng miễn là giữ được sự ổn định.” Nó lại nghe tiếng động, từ hộp dụng cụ của con người, khá nặng, rơi xuống đất. Sau đó có tiếng chân con người đi ra khỏi phòng... (...)

Mộng du  (truyện / tuỳ bút) - Kiều Giang
... thế rồi hắn tiếp tục sống giữa mộng và thực, mộng thì cứ đưa hắn lên mây, nhưng chỉ toàn những thứ cũ kỹ bèo nhèo, những thứ mà thế giới văn minh người ta lượm được từ trong sọt rác của lịch sử, còn thực là những điều cao sang phú quý, nhưng lại chỉ có trong nhà của thiên hạ... (...)

22.05.2016
Đối thoại  (hội họa) - Nguyễn Hưng Trinh
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào tháng 5/2016...

Những đêm thù búng máu,  (thơ) - Huy Tưởng
Rạch một vết dao lên da thịt / Máu trào xối xả. máu như hoa / Cái đau thấm ngọt vào xương tuỷ / Một trời cốt nhục réo trong ta! // Một nhát đao. chém ngang đất nước / Bóng thù đi. rờn rợn sơn hà...

NGN | Xây (xem tranh Tơ Nhện) | Giản thiểu  (thơ) - Thường Quán [Nguyễn Tiên Hoàng]
người đã về rồi đó ư / không gian năm tháng đậm loãng thớ từ / mỏi mê sông xám sóng bối xoan dâu... | Mình xây nhà suốt mấy bữa gió / sóng xanh suốt buổi mình quên ngó / ngoảnh lại sắp hoàn tất / bát quái trận đồ, kẻ đứng nhìn... | Biển phi lao vòng quay tối giản thiểu / để phòng mười hai ngoại giả liêu xiêu...

Em chọn đứng bên lề?  (thơ) - Tha Thuỷ
- Em chọn đứng bên lề. - Ừ, em chọn đứng bên lề vì nó dễ và rẻ, dễ hơn việc phân vân chọn mua món đồ rẻ tiền được sản xuất bởi nhân công rẻ mạt. - Em chọn đứng bên lề. - Ừ, em chọn đứng bên lề vì em hèn, em nhát, em sợ, em thờ ơ, em vô cảm, em muốn chứng tỏ em vô vi hay bất kỳ lý lẽ gì tôi không biết...

mỗi lần đọc Kiều,  (thơ) - Vương Ngọc Minh
... tôi ngó - cả bầu trời lớn trên đầu / bung móng vuốt - tất nhiên / tôi sẽ treo bụng lên ngưỡng cửa thời danh / ăn mình // hát suốt! ...

Ở đâu đó  (thơ) - Vũ Trọng Quang
Hành động đối nghịch lời nói đã tuôn / ngày hồng trần gần với trần trụi / công viên bị giẫm đạp / cỏ non thở mùi tanh của cá // Mặt đất ôm mặt khóc cho muôn loài / mặt nước sóng tràn lên sóng...

Cổ phiếu thơ  (thơ) - Từ Sâm
Tỉ giá thay đổi theo khái niệm / Cổ phiếu cảm nhận phụ thuộc / lối đi của thơ / bên trái hay bên phải // Cổ phần được chia theo thị trường / cảm xúc, ngợi ca, phản biện / và lịch sử mà thơ đưa vào tham chiếu...

Miếu ông Minh  (truyện / tuỳ bút) - Thận Nhiên
... Mấy năm sau tôi trở lại. Xã vẫn nghèo, chợ vẫn lầy lội xập xệ, mẹt khoai mớ rau vẫn không khác trước, chỉ có người bán người mua ngày càng già cỗi đi. Miếu ông Minh vẫn vậy, tù mù u ám, tượng ông phủ bụi và lớp sơn kim nhũ vụng về đã phai tróc theo ngày tháng. Tôi định hỏi: “Ngồi trên kia ngó mãi một cảnh đời ngày càng tàn tạ thì chắc chẳng vui vẻ gì, ông Minh nhỉ?” Rồi tôi chợt nhớ ra, tượng bằng đất thó thì làm sao trả lời!... (...)

17.05.2016
một giấc mơ bị bức tử  (hội họa) - Ðỗ Trung Quân
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào tháng 5/2016...

những ngày nhạt muối  (hội họa) - Nguyễn Man Nhiên
Tác phẩm tạo hình bằng kỹ thuật digital, sáng tác vào tháng 5/2016...

khởi đi từ biển chết  (thơ) - Chu Thụy Nguyên
... tôi nghe tiếng những con tàu giục giã / ra khơi / như cuộc tháo chạy / và một bài thơ sóng dạt / theo xác cá cụt đầu trồi lên bãi cát / tiếng vỏ ốc khi áp vào tai / không còn ru êm lời tự tình / cứ rít gió như lời từ biệt...

đàn ông ở vũng áng hoá cá!  (thơ) - Vương Ngọc Minh
làm đàn ông / đầu đội trời / chân đạp đất - giờ đây / họ sẽ hoá cá // những con cá sắp chết / tôi nói - cách nói / dân gian / ở vũng áng mỗi khi họ trông thấy / đàn ông trong làng...

Ngài Bồ-đề-đạt-ma  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
... Thảo hài một chiếc / ta bước qua giấc mơ như một cánh bướm / ta nhảy qua tiếng gầm thét / của sinh và tử như một con sư tử trắng...

Thi pháp của đất [2]  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Thanh Hiện
... những người đang chết cũng thao thức nhiều như những người đang sống. về những ngọn núi mọc lâu đời. về những dòng sông chảy ngang qua mặt đất. về những con người còn đang giữ được hơi thở. biển không còn giống thời băng tuyết mỗi ngày mỗi đầy. biển mỗi ngày mỗi lưng. lòng trắc ẩn của con người cũng mỗi này mỗi lưng... (...)

Đi tìm  (chuyên đề) - Tâm
Hắn giãy giụa. Hắn gào thét. Hắn đá, hắn đạp... Hắn muốn thoát ra khỏi hắn, nhưng vô hiệu. Những đốt xương như những song sắt. Những thớ thịt như những bao gai trùm kín, tối mịt. Gia tài hắn chỉ có mỗi cây viết... (...) (...)

13.05.2016
Thiên đường của đổ nát  (hội họa) - Trương Vũ
Tác phẩm sơn dầu trên ván ép, sáng tác vào năm 2016...

nghĩa trang biển  (hội họa) - Ðỗ Trung Quân
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào tháng 5/2016...

Thể chế của ma cà rồng và ngụy tín về một lãnh tụ  (tiểu luận / nhận định) - Nguyễn Hoàng Văn
... Hỡi những ngư dân đang tan nát vì nguồn sống bị huỷ diệt kia ơi. Trong các bác các anh, hẳn, vẫn còn không ít người thật thà tôn thờ Hồ Chí Minh như một “cha già dân tộc”. Các bác và các anh phải hiểu rằng sự tôn thờ này chính là cái “nhân” khởi nguồn cho sự báo ứng hiện tại, khởi nguồn cho sự chà đạp và huỷ diệt những giềng mối của đạo lý và của môi trường sống... (...)

Chiều  (thơ) - Huy
... Nhìn thôi đứa trẻ, nó kéo ba con trâu trắng / Nhìn thôi bọt nước, nước chẳng ra nước, bùn chẳng ra bùn / Bọn cầm quyền hết Mao Đài bây giờ rót vàng Mao Tuyển // Nhìn thôi, nhìn thôi, thời đại đồ đểu, thời đại nô lệ, gia sản di sản bán sạch / Nhìn thôi, nhìn thôi! / Nhìn thôi!..

Lịch mùa  (thơ) - Pháp Hoan
... Mặt hồ sáng nay thôi không còn xao động / và mây xám đã trở về trên những rặng thông / khắp bốn phía từng trang tuyết trắng mở ra / khi tờ lịch cuối năm bay đi trong gió chướng...

Xứ chết  (thơ) - Lê Minh Chánh
tôi ngủ trên bức dư đồ rách nát / nghe đêm trường tiếng búa nện ván thiên / mảnh lưới chết nằm mơ tiếng biển / con tàu chết nằm mơ sóng biển / đêm dâng lên xoá sạch chân trời...

Nhà văn  (truyện / tuỳ bút) - Lê Vĩnh Tài
Chàng phóng viên: Thưa ông, vì sao ông viết? Ông già giơ lên cao một mảnh giấy đã in đầy chữ. Trắng. Trống. Trơn. Trang giấy trắng này cũng như gương mặt phủ đầy mây trắng của ta, ông nói. Nó như độ dốc của ngọn núi sau khi tuyết rơi. Một con dốc trắng. Hoàn hảo... (...)

09.05.2016
“Biển, Biển!”  (hội họa) - Ann Phong
Tác phẩm acrylic trên bố, sáng tác vào tháng 5/2016...

Hóc  (hội họa) - Lê Minh Phong
Tác phẩm acrylic trên bố, sáng tác vào tháng 5/2016...

Hát rêu trên cánh mỏng chuồn chuồn kim đuôi đỏ,  (thơ) - Huy Tưởng
Nó nuốt đầy bụng ngọn gió độc / Nó nuốt đầy bụng cơn hiềm oán mặt trăng / Nó nuốt đầy bụng niềm bất trắc đêm tối / Nó nuốt đầy bụng tiếng kêu táng mạng mặt trời / Nó nuốt đầy bụng biết bao điều câm nín... // Ôi! Tôi đang nói cùng Bạn về một giống loài nhỏ nhắn mà kỳ diệu chuồn chuồn kim đuôi đỏ... [Có đăng kèm bản dịch tiếng Nhật của Aki Tanaka]

Mẹ ra đi như cơn gió  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
... Mẹ chỉ hoà tan vào không gian / vô tận như cơn gió mùa xuân / để con tái sinh mãi mãi / như bình minh mỗi ngày / trên quê hương chúng ta...

Lời phù chú  (thơ) - Trần Hữu Dũng
... Cả đời ngư dân nằm ngửa trên thuyền / Đợi phút giây chạm mặt tử thần // Hàng hàng mộ gió khắp các đảo nhỏ, đảo lớn / Rì rầm kể chuyện dưới trăng // Có điều gì như lời phù chú / Buộc chặt đất nước / số phần dân tộc tôi...

Đám tang của biển  (thơ) - Hoàng Vũ Thuật
... dậy đi biển ơi / dậy đi / chết là hết / máu sẽ không bao giờ còn nguyên vị mặn / rã tan theo mây bạc phương nào // con thương tổ quốc thời loạn lạc / giặc ở bên hông giặc ngủ trong nhà / con thương tổ quốc / chiếc đòn gánh hai đầu mưa sa / sao đường đi chênh vênh heo hút / vẹt mòn bàn chân mẹ...

sự trì trệ của chữ - trong tôi  (thơ) - Vương Ngọc Minh
thế đấy / chính đề về [+!@#$%&**$%...?] / tạm hiểu là môi trường. cá chết / formosa / đảng cộng sản việt nam / đã lên mạng // tôi / kẻ không chuyên đi dây / không được mời nhào / lộn / biểu diễn - từ vũng áng đến hà nội // mặt tiền phủ chủ tịch / đã thấy treo câu / ngạn ngữ: lũ con buôn với kẻ trộm cướp thờ chung một thần...

05.05.2016
thiên đường giẻ rách  (hội họa) - Nguyễn Man Nhiên
Tác phẩm tạo hình bằng kỹ thuật digital, sáng tác vào tháng 5/2016...

Lãng mạn cho một ngày cổ tích,  (thơ) - Huy Tưởng
... Hôm ấy mặt trời bị bắn hạ trước giấc bình minh! / Rồi ngày lại tiếp ngày / Em được nuôi nấng bằng bóng tối / Em lớn lên oặt oẹo ốm đau / Em hiện hữu của đói nghèo xơ xác... / Ôi! đã gần nửa thế kỷ rồi sao Em vẫn còn ngơ ngác tìm Em? / Nửa thế kỷ đằng đẵng rồi sao Em mãi lưu vong cùng bóng tối?!...

ai đã biến đất nước tôi thành tô giới?  (thơ) - Chu Thụy Nguyên
chết chưa? / đang chết? / hay đã chết? / và còn chết dài dài? / chết trong lưới? / hay toàn chết ngoài lưới? / chết dọc dài chữ S lượn cong / cá chết – nghêu sò chết – chim chết – biển đã chết / và người đã chết / cái chết nào sẽ làm dân tộc tỉnh giấc u mê?...

Hãy thở trên tôi  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
... ôi sông, núi, và biển của tổ quốc / hãy thở trên tôi / để tôi hoà tan với người / trong những niềm đau, sự trăn trở / và sự phục sinh sau cùng của chúng ta...

 (thơ) - Vương Ngọc Minh
là / màu nước biển đỏ / lờ lợ / mấy ngày nay - ngoài biển / quảng bình / màu chúng vu khống // cũng như đã có ai / vu khống - tôi / kẻ luôn luôn cùng lúc / đánh đồng chuyện cá chết / vào với chuyện cơm / canh / sinh tử...

tôi & mùi hương điên loạn  (thơ) - Khaly Chàm
... tôi và em cùng mọi người đừng nôn mửa / hãy ăn ngấu nghiến bầy cá thơm mùi lễ phục màu tang / chúng nó được nuôi dưỡng từ những ngọn triều màu đỏ...

nhặt nhạnh sau tháng 4  (thơ) - Võ Định Hình
... em cứ vẽ con cá xuống giấy / gấp lại thành thuyền / thả hết ra khơi / đừng sợ chả có thế lực nào ngăn nổi / trẻ thơ / lòng giấy trắng... | đỉnh cao của rác / chính là rưởi...

Hồn ma trú ngụ  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Văn Thiện
... Hồn ma lại bắt đầu cựa quậy, lớn tiếng hô khẩu hiệu “vĩ đại” với “muôn năm”. Tôi đọc một câu thơ như thầy cúng niệm bùa chú: “Đừng dắt ta đi vào vực thẳm, đồng chí ơi, đừng lừa lọc nhân gian bằng những nét bút chì...” Đúng lúc đó thì tiếng chuông ở địa ngục vọng về rõ ràng, thong thả, nhiệm mầu như ánh trăng vỡ long lanh lăn tròn bên dốc núi đầy sương... (...)

Cái miệng hến của ông trưởng làng  (truyện / tuỳ bút) - Kiều Giang
... Những người có tuổi trong làng nói rằng ông trưởng làng thuộc loại dốt có cỡ, dốt truyền thống, dốt có “gien”. Hồi ông còn nhỏ, bọn trẻ con trong làng hay trêu chọc ông, mỗi khi gọi ông, chúng lại thêm vào sau tên ông một cái đuôi “lú”. Khi nghe bạn bè cùng trang lứa nói vậy, ông cũng chẳng hiểu “lú” là gì, nên cũng chỉ nhe răng cười hề hề... (...)

30.04.2016
Chém đầu lãnh đạo  (truyện / tuỳ bút) - Calvino, Italo
... “Đó là sự kết thúc, là chung cuộc. Thời của mấy ổng đã xong.” “Rồi sao nữa?” “Thì mấy ổng hết làm lãnh đạo, hết ở trên đó: và mấy ổng ngã xuống.” “Vậy tại sao mấy ổng lại bước lên những cái bục đó?” “Mấy ổng bước lên bục thì ông mới có thể thấy rõ cái đầu rớt xuống, nảy tưng lên, được chém ngọt xớt, và nó nằm gọn trong cái giỏ như thế nào chứ.” Tôi đã bắt đầu hiểu, nhưng tôi không chắc lắm. “Đầu của các thủ lãnh, phải mấy anh muốn nói vậy không? Của các ông lãnh đạo? Trong những cái giỏ?” Họ gật đầu. “Ừ. Đúng vậy. Chém đầu. Thế là xong. Chém đầu lãnh đạo.” ... [Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn & Thận Nhiên] (...)

MỘT CON VẸT CHẾT TRONG TRANG PHỤC LOÀI CÁ [truyện CÁ số 1]  (truyện / tuỳ bút) - Lê Vĩnh Tài
... Một người chen vào: Anh chị ăn hành tây chiên chứ? Hết cá rồi. Chết hết rồi. Chết. Ngay sau đó một cái gì rơi qua cửa sổ. Xanh và lạnh. Nặng như thép. Có lẽ nàng sợ, nàng gí khẩu súng vào tay tôi. Ánh thép của khẩu súng cũng rất lạnh. Nàng nói: Chàng đã sống như cừu, nói như vẹt và không lẽ bây giờ lại chịu chết như cá?... (...)

Tháng tư nước đã chết và bầu trời không tiếng hót  (thơ) - Nguyễn Lãm Thắng
... tháng tư / những trận pháo hoa hoành tráng bắn lên trời / có thay thế được những dòng nước mắt / ngư dân cúi đầu / ngư dân úp mặt / lăn lóc phận người / máu lộn tim gan / cá bắt từ khơi xa / cá tràn lên quốc lộ / lăn lóc cùng nhân dân / tróc vẩy trầy da / tiếng khóc đau thương uất nghẹn khắp quê nhà...

cá tháng 4  (thơ) - HHiếu
vốc ngụm nước khát / sặc sụa mùi cá nằm phơi bụng số phận / thảng thốt bước lùi lại với đất / vấp nhầm xác chim rơi rụng xuống căn phần // vốc nước rồi trôi tay / khát / cá phơi thây dọc quốc lộ biển / cá tháng 4 nằm banh bụng / chết vì nước...

Vũng vong linh  (thơ) - Trịnh Thanh Thủy
Chiều qua Vũng Áng, anh thấy gì không? / mặt trời phương Nam đỏ hừng hực máu / phả xuống hoàng hôn tia hờn tức tưởi / những xác cá chết không kịp giãy nằm phơi / một sự thật không thể giấu dưới ánh mặt trời...

đối thoại với cái thúng  (thơ) - Võ Định Hình
mẹ họ / không chửi thề không được / mẹ họ mẹ họ / con cá chết / chúng bảo là chết tự nhiên / [ai mà không chết] / chết tao chết mày / sao chúng mày không chết hết đi / để cho con cá nó sống / cho thằng người được sống...

lại tháng tư  (thơ) - Hoàng Xuân Sơn
tháng 4 thật lắm chuyện động trời / những người bạn chết vào tháng tư / tháng nhầm lẫn tôm cá chết tràn đìa / [chết thiệt. không phải phỉnh phờ] / tháng 4 / cuộc lễ phỉnh phờ lên ngôi rừng rú...

Tháng tư, chim và cá  (thơ) - Lê Nguyên Tịnh
Mỗi khoảnh khắc một mặt trời chết đi / một mặt trời được sinh ra / nấm mồ của chúng bay lên / như những cánh chim / mặt trời phương đông không bao giờ chết...

Ngày xanh cuối  (thơ) - Phạm Tường Vân
Tháng tư / Chờ mòn mỏi một cơn mưa / Những cánh rừng bốc cháy / Sông mặn như nước mắt / Trôi như phê thuốc / dưới chân cầu // Tháng tư / vùng ký ức nát nhàu / gốc xà cừ trăm tuổi / phố - pháp trường u tối... [có kèm bản dịch tiếng Pháp của Phạm Châu Ái]

28.04.2016
những xương cá bơi trong tháng 4  (hội họa) - Ðinh Trường Chinh
Tác phẩm sơn dầu trên bố, sáng tác vào tháng 4/2016...

Những ly rượu máu  (truyện / tuỳ bút) - Nguyễn Văn Thiện
... Sau khi uống cạn ly máu, tôi say, chếnh choáng như say rượu. Khi say, người ta quên sợ. Tôi kể: “Máu của chúng tôi là dòng máu anh hùng, được chưng cất từ hàng ngàn năm, thơm như dầu thảo mộc trên núi Chư Mang! Có những tên cướp khét tiếng hung hãn sau khi uống máu vào thì say và chết trợn mắt. Còn những kẻ phản bội thì sau khi chết không được chôn, xác thối rữa làm mồi cho diều quạ.” Gã tướng cướp cười nửa miệng: "Máu của tụi mày, tao cũng mua nốt!"... (...)

Khúc requiem tháng Tư,  (thơ) - Huy Tưởng
... Và vết thương thì lớn dần. lớn dần theo lịch sử / Lớn dần theo ngữ điệu của Rồng Tiên / Vết thương cất cao lời tống tiễn / Một cơ đồ thống thiết gọi nhau đi!...

Giữa đám thuyền thúng  (thơ) - Thường Quán [Nguyễn Tiên Hoàng]
... Cậu nói gì / Chúng đang kéo tới kìa / Ðầy đen cả một chân trời ngắn / Cá lềnh bềnh / Dân lềnh bềnh còn lâu hơn, sao cứ vậy / Ừ, nôm na, không tìm được cái ra / Ừ...

(để truy lục các tác phẩm trước đây, xin vào trang riêng cuả mỗi thể loại)


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014