tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
tin & thư
chi tiết bản tin
 

 

NHÀ THƠ NGUYỄN TRUNG BÌNH QUA ĐỜI

 

 

Hôm qua (10/12/2009), lúc 17 giờ 10 phút, tại bệnh viện 175 (Sài Gòn), Nguyễn Trung Bình đã qua đời đột ngột do bạo bệnh, hưởng dương 42 tuổi (theo Âm lịch). Linh cữu sẽ được chuyển về quàn tại quê nhà, làng Long Phước, Nam Phước, Duy Xuyên, Quảng Nam; an táng tại nghĩa trang quê nhà.

Nguyễn Trung Bình sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Mười lăm năm sau này anh sống chủ yếu tại Sài Gòn.

Nguyễn Trung Bình làm thơ và viết báo rất có cá tính; và là đồng kịch bản lời thoại với Trần Anh Hùng trong phim Cyclo [giải Sư tử Vàng tại liên hoan phim Venise, nhân dịp điện ảnh thế giới tròn 100 năm (1895-1995)].

Tác phẩm chính:

Miền mây trắng (thơ 4 tác giả, NXB Đà Nẵng,1994), Bài của trẻ dáng nâu (thơ, NXB Văn nghệ TP.HCM, 1996), Thánh địa Mỹ Sơn (đồng biên soạn, NXB Lao động, 2005)... Các phim tài liệu: Cao su Đồng Nai (Hãng phim TSTL TP.HCM, 1997), Rối nụ cười (Hãng phim Nguyễn Đình Chiểu, 1998).

 

Ban biên tập Tiền Vệ cùng văn thi hữu xin chân thành chia buồn cùng tang quyến nhà thơ Nguyễn Trung Bình.

Cầu chúc linh hồn anh yên nghỉ đời đời.

 

____________

 

Bài thơ cuối cùng Nguyễn Trung Bình gửi cho Tiền Vệ là bài thơ anh viết về sự ra đi vĩnh viễn của một người bạn thân – nhà báo Đặng Ngọc Khoa. Anh viết bài thơ ngày 3/12/2009 và gửi cho Tiền Vệ ngày 5/12/2009. Không thể ngờ, chỉ vài ngày sau đó, chính anh cũng ra đi vĩnh viễn.

Nguyên văn bài thơ như sau:

 

Trò chuyện với Tấn về chuyến đi cuối cùng của Đặng Ngọc Khoa

Gửi Huỳnh Lê Nhật Tấn

 

buổi chiều miền Trung u ơ... u ơ sóng biển & gió

Khoa nói cuộc đời đơn giản như một cuộc đi

hai thằng em trố mắt nhìn không hiểu lời kia & thời gian có hẹn

sóng cứ vỗ ầm chiều...

Khoa bảo đó là âm thanh cõi lạ gọi con người không nghe hay thấu hiểu

cần có những buổi chiều ngồi nghe

chứ không phải chiều 2.12.2009*

chẳng cần thiết lời có cánh khi một người như Khoa bỏ dở cuộc chơi nghiệt ngã

mắt Khoa vẫn mở nhìn cuộc sống quá nhiều hệ lụy

vẫn quay quắt nao lòng một lần đến Cà Mau**

không như kẻ đi hoang

Khoa cười hồn nhiên trước biển

nụ cười ấy không ăn nhập gì với búi tóc khô đã có lần mốc

nhưng biển Mỹ Khê & bạn bè Đà Nẵng

chẳng khi nào thấy được

Khoa cứ cười hồn nhiên & tự nhảy múa một mình trên mũi biển Cà Mau

lúc này hoặc mai sau

nhớ hay quên là lẽ thường tình

chỉ biết một chiều đông Khoa nói với biển gió lớn

cuộc chơi lắm thứ vui buồn nhưng cũng phải dừng thôi!...

 

Sài Gòn,đêm 3.12.2009

 

----------
*Nhà báo Đặng Ngọc Khoa mất lúc 14h45 chiều 2.12.2009.
**“Quay quắt với Cà Mau”,thơ Đặng Ngọc Khoa.

 

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014