tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
đối thoại
“Đảng là tao đây”, hay sự... bầy hầy của hệ thống toàn trị!   [đối thoại]

 

Đọc bài viết “Giới lãnh đạo có cần thông minh lắm không?” của bác Nguyễn Hưng Quốc — bài nói giới lãnh đạo ĐCSVN có nhiều bằng cấp nhưng dốt —, mà mình nhớ đến hai chữ “bầy hầy” trong một bài viết đăng trên Tiền Vệ của anh Viện.

Bài viết của anh Viện nói đến cái sự “bầy hầy” xung quanh (trong(?)) việc in cuốn sách Thơ đến từ đâu của nhà thơ bác sĩ kiêm phóng viên Nguyễn Đức Tùng ở Việt Nam, nhưng ở đây mình không muốn nêu ra cái chuyện... “bầy hầy” in thơ đó nữa, mình muốn đi... sâu vào bản chất của cái gọi là Lịch sử Việt Nam!

Kinh, nói gì mà nghe ghê thế cha nội, “đi sâu vào bản chất Lịch sử Việt Nam”, có điên không đấy? Lần trước đã nói về sự tự-biến-mình thành “cứt” của hệ thống toàn trị rồi, chúng nó chắc cũng biết rồi, khổ lắm, nói mãi, lần này vẫn không chịu tha cho “chúng nó” à?

Hehe, tha làm sao được, còn cái lai quần cũng... nói, hehe!

Đùa chút vậy thôi, chứ mình là mình muốn nói nốt ra đây cái sự thể rất chi là “bầy hầy” của lịch sử Việt Nam ta! Đây nhá, như chúng ta biết, mọi sự thể trên đời này, cái gì cũng có cái gọi là... “quá trình phát triển” của nó, và như thế, lịch sử cũng vậy! Chúng ta hãy nhìn lại mà xem, thời xa xưa thì mình không biết nó như thế nào, nhưng nếu chỉ nhìn vào hai ví dụ lịch sử: Một là cái sự hình thành triều đại nhà Tiền Lê. Sau khi Đinh Tiên Hoàng và con là Đinh Liễn bị ám hại, Vệ Vương Toàn lên làm vua, Lê Hoàn làm phụ chính, xưng là Phó Vương. Triều thần sợ Lê Hoàn cướp ngôi vua nhỏ, Định Quốc Công Nguyễn Bặc và ngoại giáp Đinh Điền dẫn quân về kinh đô định giết Lê Hoàn, thua trận bị Lê Hoàn giết. Năm 980, quân Tống nhân cơ hội đem quân sang muốn cướp nước, triều thần và thái hậu họ Dương (về sau giới văn nghệ đặt tên bà này là Dương Vân Nga) đưa Lê Hoàn lên làm vua lập ra nhà Tiền Lê. Tuy nhiên, theo quan điểmNho giáo của các nhà chép sử sau này, như trong Đại Việt sử ký toàn thư đã viết thì ông bị chê trách về đạo vợ chồng do ông đã lập Dương Vân Nga, hoàng hậu của Đinh Tiên Hoàng làm một trong năm hoàng hậu của mình cũng như về việc không sớm lập người kế vị để sau này dẫn đến việc tranh giành quyền bính giữa các con. Đây chính là nguyên nhân trực tiếp làm cho nhà Tiền Lê nhanh chóng sụp đổ (trích Wikipedia). Tức là Lê Hoàn đã làm một chuyện rất “bầy hầy” khi chém giết con cái và ăn ngủ với vợ của Đinh Tiên Hoàng.

Chuyện “bầy hầy” thứ hai là của triều đại Lê Lợi, mình không muốn nhắc lại những dài dòng nào là anh em con cháu nhà Lê (xin mở ngoặc ở đây: Lê Lợi xuất thân từ một tên nông dân) giết hại lẫn nhau, tranh cướp ngai vàng của triều đại này, chỉ xin nêu ra đây chuyện “vụ án Lệ Chi Viên”, con cháu Lê Lợi giết hại gia tộc Nguyễn Trãi, Nguyễn Thị Lộ.

Tức là, mình xin tóm tắt lại như thế này: Lịch sử Việt Nam, suốt theo chiều dài bốn nghìn năm, là cả một chuỗi những chuyện “bầy hầy”!

Và, đây là cái ý chính mình muốn viết ra đây: Cả cái gọi là “Cuộc cách mạng Việt Nam” của những người cộng sản Việt Nam, cũng là một sự rất bầy hầy không kém “các triều đại cha ông” đi trước. Đây nhá, mình xin nói tiếp:

Như ở bài trước mình có nói, có thể ở vào “buổi bình minh của cách mạng”, những người cộng sản Việt Nam họ cũng không muốn trở nên... “bầy hầy” như cha ông vua chúa đi trước, nhưng do cái gọi là “bản sắc dân tộc bầy hầy” đã “bám chặt” vào họ như một thứ “dòng máu di truyền” từ đời này sang đời khác, lúc nào họ cũng sống trong một ảo tưởng “ta đây là vua, là nhất, là tiên phong, là anh hùng, là đỉnh cao chói lọi, v.v...”, chứ không biết rằng bản thân mình cũng... “cứt như ai”, nên rốt cục: bản chất bầy hầy vẫn phải lộ ra là bản chất... bầy hầy!

“Bầy hầy” ấy, có phải là... “tính Đảng” không cha nội?

Hehe, chính xác! Bầy hầy chính là tính Đảng!

Để hiểu thêm được cái tính “bầy hầy” này của ĐCSVN, mình xin giới thiệu bài tùy bút này của Eduardo Galeano, mà trong đó có câu:

“...Rồi mặt trời, kẻ sáng tạo cuộc sống, ngồi xuống để trầm tư về tác phẩm của mình.

Mặt trời cảm nhận được hơi thở sâu thẳm của cái thế giới mới ra đời đang mở ra trước mắt mình, và nghe được những tiếng nói đầu tiên của thế giới ấy.

Vẻ đẹp choáng ngợp gây đau nhói.

Nước mắt của mặt trời rơi xuống đất và tạo nên bùn.

Và từ chất bùn ấy con người đã ra đời.”

(Hoàng Ngọc-Tuấn dịch)

Mặt trời đã nhỏ những giọt “nước mắt yêu thương” xuống để trộn vào đất sét (cho mềm) và nặn nên con người chúng ta!

Tức là, “bình thường” ra thì như thế! Nhưng, những người cộng sản Việt Nam được “ra đời”, trớ trêu thay cho chúng ta, lại không theo một cách “bình thường”: cái “chất bùn làm nên con người” của họ, được “làm mềm”, không phải bằng “nước mắt mặt trời”, mà bằng một thứ “nước... bọt” hay “nước... đái” gì đó (Mình xin mở ngoặc ở đây về “nước bọt” và “nước đái” một chút: Phải chăng cái “nước bọt” và “nước đái” đấy chính là cái “nước bọt” và “nước đái” trong hai câu thơ này của anh Viện:

Thế rồi tôi đã đi ra khỏi nó bằng một bãi nước bọt”(trích “Lịch sử”)

Nó đái vào những cuộc ra đi trên bến cảng đẫm nước mắt để chui vào một con ốc trên bàn nhậu đẫm nước bọt”(trích “Cơn điên của tôi”)?), hay nói theo ngôn ngữ “thời thượng” của những người cộng sản là, “nước... CHXHCN Việt Nam”!

Mà cũng đúng thôi, những người cộng sản Việt Nam đúng là đã được tạo nên từ một thứ “bùn” trộn “nước đái” và “nước bọt”! Bởi vì, thực tế cho ta thấy: Họ đã, đang và vẫn tiếp tục gây ra bao chuyện bầy hầy trên cái mảnh đất hình chữ S mà họ ngang nhiên chiếm đoạt (muôn năm) làm của riêng, và, khốn nạn hơn nữa, với sự áp đặt “định hướng XHCN” lên đầu mọi người dân, họ âm mưu biến cả dân tộc Việt Nam cũng thành... “một đống bầy hầy” cùng với họ!

 

 

------------------

Bài liên quan:

05.12.2011
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Một nhà lãnh đạo phải có khả năng nhìn xa hơn hầu hết những người khác, khả năng làm nảy sinh những ý tưởng và chính sách mới và sáng tạo để đối phó với những thử thách mới và cần có khả năng thuyết phục mọi người chấp nhận những ý tưởng và chính sách ấy... (...)
 
04.12.2011
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Đi ỉa vào trong? Nghĩa là không ỉa? Thế thì chết, sống làm sao được?! Thì thế, mình đã bảo rồi mà, “nghịch lý” lắm, “phi lý” kinh khủng! Thế mà hệ thống toàn trị - Đảng Cộng Sản Việt Nam - vẫn “tồn tại” chình ình ra đấy, thế có “ghê răng” không?... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014