tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
đối thoại
Đầu năm tào lao văn nghệ văn gừng  [đối thoại]

 

Nửa đêm.

Cái đồng hồ trên tường kêu tích tắc, tích tắc. Kim ngắn trỏ đúng con số XII. Kim dài đang nhúc nhích bò tới con số I.

Bóc tờ lịch ngày cuối cùng năm 2011 đỏ chói, cẩn thận bỏ vào sọt rác. Thế là bước sang năm 2012 được năm phút rồi.

Anh bạn tiến sĩ kinh tế ngành địa chất thuỷ văn ở nhà bên đáng tuổi thằng con út của tôi không ngủ được, lọ mọ mò sang xin ly rượu Mèo, ngồi nhâm nhi rồi gật gù:

- Kinh tế Năm 2012 vẫn tăng trưởng tiến lên. Vậy mà văn nghệ văn gừng các bác năm 2012 chắc vẫn cứ là... là... ậm è, chán ngoét.

- Căn cứ vào đâu mà ông bảo văn nghệ văn gừng chúng tôi ậm è chán ngắt.

- Tiếp xúc với thơ văn của các bác bây giờ oải lắm, buồn ngủ lắm, không khởi sắc như kinh tế.

Tôi bảo:

- Khởi sắc cái con khỉ. Kinh tế các chú lạm phát vọt lên hai con số rồi. Lửa cháy đến đít rồi .

Chiêu một hớp rượu Mèo, anh bạn tiến sĩ chùi mép cười khà:

- Kinh tế như một dòng sông. Lạm phát chỉ là rác rưởi trôi nổi trên. Dân văn nghệ văn gừng các bác chỉ nhìn thấy rác rưởi chứ không chịu ngụp xuống chiêm ngưỡng dòng chảy ngầm bên dưới đang chảy cuồn cuộn tăng trưởng ứ trào thêm sáu phần trăm của cải vật chất cho xã hội Việt Nam năm 2012.

Đến lượt tôi gật gù:

- Nếu kinh tế như một dòng sông thì văn nghệ cũng như một cái hồ. Dân kinh tế các ông cũng chỉ nhìn thấy rác rưởi lềnh bềnh trôi nổi trên mặt nước thôi chứ không chịu ngụp xuống...

Thấy anh bạn tiến sĩ buông ly rượu xuống, trợn mắt, ngạc nhiên, tôi cao giọng giảng giải:

- Ở nước nào cũng vậy. Ở thời nào cũng vậy. Văn nghệ là cái hồ. Cái thứ văn nghệ thời thượng rỗng tuếch lẩn trốn hiện thực chỉ là rác. Là rác nên nó phải cố ngoi lên mặt hồ, đàn đúm nhau kết bè kết đám để thở. Còn văn nghệ đích thực phản ánh trung thực đời sống xã hội thì là những dòng chảy ngầm cuồn cuộn dưới lòng hồ. Dân kinh tế các chú đếch chịu lặn xuống mà giương mắt ra...

- Vậy hả ?

- Chứ sao.

- Nhưng cháu cứ xin liều mạng hỏi bác cái hồ văn nghệ xứ ta bên dưới có có những dòng chảy ngầm cuồn cuộn không ?

- Thì tôi đã nói rồi mà. Xứ nào, nước nào mà chẳng có.

- Cháu e rằng cái hồ văn nghệ xứ ta đếch có những dòng chảy ngầm cuồn cuộn đó đâu.

- Cậu chỉ phất phơ tiếp xúc với thứ văn thơ xuất bản bày bán tùm lum lềnh phềnh trên báo, trên quầy ngoài phố thì làm sao mà đòi lặn xuống tiếp xúc được với những mạch sóng ngầm, cuồn cuộn các tác phẩm thơ văn đích thực dưới đáy hồ, đang ẩn minh vì vướng vào hàng búi giây nhợ NHẬY CẢM, vẫn chưa được vọt lên, chường mặt ra in ấn phát hành cho thiên hạ thưởng thức cơ chứ.

- Xin lỗi bố già, nhà cháu đây lặn xuống rồi. Lặn xuống tận đáy rồi. Âm âm, u u. Im thít.Toàn bùn nhão nhoét.

- Cái thằng cha này mới có ly rượu Mèo mà đã BAY. Tàu lặn đâu mà ngươi đòi lặn xuống được tận đáy hồ của chúng tớ.

- Ti tỉ cái tàu lặn bày bán khắp cả nước kia kìa. Máy tính. Mác đê in In te nét cụ ạ. Em cứ cưỡi cái máy tính in te nét là em sục được xuống tận đáy hồ văn nghệ văn gừng của các cụ.

- Ừ thì chú cưỡi cái tàu lặn chết tiệt đó. Nhưng chú thân cô thế cô, lại là dân kinh tế suốt ngày tối mắt tối mũi đi săn tiền thì thời gian đâu mà lượn khắp đáy hồ được. Chú nên nhớ cái hồ văn nghệ xứ ta rộng lớn lắm, vĩ đại lắm. Chú sục cả đời cũng chưa hết.

Anh bạn tiến sĩ phì cười:

- Em nói trêu bác tí cho vui đấy thôi. Với chúng em thời gian còn quý hơn vàng. Có mà rỗi hơi em lại lặn xuống mò mẫm, lùng sục dưới cái đáy hồ văn nghệ văn gừng của các bác.

- Vậy mà sao chú dám nói văng mạng dưới đáy hồ chúng tôi âm âm, u u, im thít, chỉ toàn bùn nhão?

- Vì em nghe thiên hạ người ta đồn thổi rằng cái hồ văn nghệ văn gừng của các bác quả là có to thật, rộng thật. Nhưng mà bao năm nay nó chỉ là cái hồ tù đọng. Hồ tù đọng. Hi hi. Đã tù đọng thì chỉ toàn rác rưởi và bùn nhão nhoét, làm đếch gì có sóng. Ấy là chưa kể cái mùi của cái hồ tù đọng lâu năm thì thì... Hi hi hi...

Bây giờ thì đến lượt tôi - gã nhà văn già - há hốc mồm, trợn mắt ra nhìn nó – cái thẳng cha tiến sĩ kinh tế địa chất thuỷ văn trẻ ranh đó - vừa nốc rượu của mình lại vừa cười vào mũi mình.

 

Nguyễn Đình Chính

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014