tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
đối thoại
Tượng đài nói lắm cũng nhảm  [đối thoại]

 

Nhảm là nhảm đối với chúng ta ở đây thôi chứ với đảng thì nhảm sao được!

Các bài viết trên truyền thông liên quan đến tượng đài đa phần đều nói đến sự lãng phí không hợp lý và chỉ ra cái bệnh “sĩ” của người Việt nói chung và của quan chức ngày nay nói riêng vốn đã tồn tại, và trong thời gian gần đây phát tiết đến mức xây xẩm mặt mày.

Nhưng mục đích của đảng đối với những tượng đài này thì ít người đề cập. Đâu đó cũng có người nhắc đến nhưng không được “khéo” lắm. Chẳng hạn bài “Muốn to… bằng con bò[1] của bác Hà Sĩ Phu. Đã có một quan chức là ông Đào Ngọc Nghiêm, Phó Chủ tịch Hội Quy hoạch và phát triển đô thị Việt nam, hiểu đảng nhất về việc n ày. Ông ấy phát biểu: "Tôi cho rằng, không nên đặt vấn đề xây dựng những tượng như thế đắt hay rẻ. Trước khi phán xét phải nhìn nhận tổng thể giá trị văn hóa. Tượng đài sẽ là động lực cho sự phát triển, nên không thể nói vì còn nhiều người đói thì phải mua cơm trước. Đôi khi văn hóa cũng phải đi trước". Khốn nỗi lại chẳng mấy ai tin ông Nghiêm, họ ném đá ông thậm tệ, chửi ông ngu - mà theo tôi cũng là chửi đảng ngu. Những người chửi đảng ngu to nhất là nữ đồng chí “Beo Hồng”, có quá khứ nhiều năm tuổi đảng nhưng lại thể hiện sự vô tâm với đảng qua bài “Từ bao giờ nhỉ?”.[2] Y thị còn nhấn mạnh trong bài viết từng chữ một là “nghiêm trọng chứ không phải đùa đâu nhé”. Ái chà, cô ấy nói thật!

Tại sao tôi lại nói thế?

Hãy xem đây: Cũng giống như Thiên chúa Giáo có tượng Đức Chúa Giêsu, Phật giáo có tượng Đức Phật…, phương pháp tuyên truyền của đảng Cộng Sản VN là muốn đảng to bằng… con bò. Mục đích của đảng là muốn biến đảng thành một loại giáo phái trong quần chúng, thần thánh hoá lãnh tụ, biến ông Hồ Chí Minh thành Đức… Hồ Chí Minh, hòng mong được tồn tại lâu dài. Sách lược tuyên truyền của đảng học từ Nga, Trung Quốc…, được thực hiện qua nhiều “kênh” khác nhau.

Qua tai: Phương pháp này thịnh hành nhất bởi người mù chữ cũng vẫn tiếp thu được, được thể hiện qua những cái loa phường mà nhiều người cứ ca thán mãi. Nhà báo Huy Đức hẳn phải có một ý đồ nào đó khi hình bìa của quyển “Bên Thắng Cuộc” của mình với những cái loa treo trên cột điện kiểu phường xã này. Và tác dụng của nó thì lại ít có người nghiên cứu.

Cô bạn gái của tôi có quá trình giáo dục từ trường lớp XHCH. Đối với tôi, cô ấy cũng đã dùng phương pháp qua tai “nói riết nó nhập vào tâm” trong đời sống hằng ngày, và tôi cũng phải công nhận phần nào sự “thành công” của cô ấy.

Qua mồm: Những buổi họp hằng ngày, hằng tuần, từ cấp tổ ở điạ phương đến cấp trung ương ở thủ đô, trong các chi bộ đảng ở khắp mọi miền đất nước, vượt ra khỏi lãnh thổ với điạ cứ là các tòa đại sứ, các kiểu phát biểu qua các lễ hội, đăng quang….

Qua mũi: Phần này thì tôi chưa khám phá ra. Xin mọi người cho ý kiến. Thử nghĩ nếu đảng có thể “ngửi” được thì cũng đã có những chiêu trò mà người thường không thể nghĩ ra. Lúc ấy thì các loại eau de toilette như chanel, gucci, lancôme, giorgio armani… sẽ không còn là xa xỉ phẩm nữa mà sẽ trở thành nhu yếu phẩm của đời sống.

Qua mắt: Phương pháp này cũng rất thịnh hành bởi nó có tác dụng trực tiếp, sáng bảnh mắt ra là đã phải thấy cái gì rồi. Chúng ta vừa ra đường là đã thấy cơ man là cờ phướn khắp nơi, từ các ngõ ngách cho lên đến những xa lộ cao tốc không đâu là không có. Ở đâu tôi không biết, nhưng riêng ở Việt Nam, nếu bạn muốn chụp một bức hình không có dính vào mầu đỏ hay mầu vàng, bạn phải thay đổi các tư thế nhiều lần và phải khéo lắm mới có thể có những tấm hình ưng ý.

Kế đến là các tượng đài, chốc cái đã thấy, nháng cái đã thấy. Càng bự càng to mới lại càng gây ấn tượng. Nó tỏ ra cái vẻ “bề thế” của chế độ. Trong đời sống tất bật hàng ngày, bạn không còn thời gian để suy nghĩ nó là cái gì, và theo phản ứng, thấy người ta vái mình cũng vái, lâu ngày nó “nhập thể” lúc nào không hay.

Rất nhiều người trưởng thành dưới chế độ CS, trong đó có nhiều trí thức, giáo sư, tiến sĩ… đã biến thành “tín đồ” của đảng theo kiểu này. Ai nói gì thì nói, bất chấp sự thật ra sao, hễ có dịp là họ chụm nhau lại cúi đầu râm ran: “Đảng là đạo đức là văn minh!” và “Bác Hồ muôn vàn kính yêu, tư tưởng Hồ chí Minh muôn năm!” - Xin đừng hiểu lầm là tôi có ý xúc phạm đến các vị trí thức XHCN, tôi chỉ muốn nói lên một sự thật là hiện tượng bị nhồi sọ và cái tác dụng của sự tuyên truyền vừa nêu trên nó ăn sâu vào tâm khảm con người đến mức độ nào, và xa hơn nữa là có thể đánh giá đúng mức về sự tồn tại của chế độ qua c ác “tín đồ”. Còn ai đặt lý tưởng ở đâu, yêu người nào là quyền tự do của người ấy, phải tôn trọng.

Văn hóa mà ông Nghiêm nói ở trên phải hiểu là “văn hoá tuyên truyền giáo phái”! Thế cho nên muốn chỉ trích gì thì chỉ trích, muốn kiến nghị gì thì kiến nghị, sự thật vẫn là sự thật, chủ trương của đảng là tuyệt đối, loa phường hằng ngày cũng vẫn cứ ra rả, cờ phướn dù mưa dù nắng cũng vẫn cứ rợp trời, họp hành cũng sẽ cứ thiên thu bất tận, tượng đài dù có là nhiều cũng không biết bao nhiêu là đủ cho dù đi hết thế kỷ này, chỉ trừ khi nào đảng hết nắm quyền hoặc đảng đổi mới tư duy thì mới có hy vọng đất nước sáng sủa.

 

Đinh Phương

 

_________________________

[1]http://boxitvn.blogspot.de/2015/08/muon-to-bang-con-bo.html

[2]http://beoth.blogspot.de/2015/08/tu-bao-gio-nhi.html

 

 

-------------------

Bài liên quan:

... Thôi thì, như một phát súng ân huệ, qua cách dựng tượng này, hãy ban cho ông ta thêm một cơ hội tiên tri: tiên tri cái ngày nhân dân vùng lên đập nát những tượng đài của chính ông ta. Sớm hay muộn, ngày đó sẽ xảy ra. Càng đục khoét xương máu nhân dân để dựng lên những bức tượng ngay đơ và vô hồn về ông ta, ngày đó sẽ càng đến gần hơn... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014