tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
đối thoại
Tội nghiệp địa cầu!  [đối thoại]

 

Tang lễ đại tướng quân. Tiền đường đông nghẹt. Hoa nhiều quá, vô số các loài hoa từ khắp nơi về đây quần tụ. Hương hoa quyện với hương trầm. Hoa quá nhiều, người quá đông. Nghẹt thở.

Quan thượng thư cũng có mặt trong đám đông. Sau khi lạy ba lạy trước bài vị người quá cố, ngài định bước lùi năm bước theo đúng nghi lễ, nhưng ngài giật mình. Ai kia? A, gã đầy tớ giữ vườn quái dị của ngài đứng ngay sau quan tài. Không lẫn vào đâu được. Một gã thiếu niên bẩn thỉu rách rưới lẫn vào trong các mệnh quan triều đình áo mão xênh xang. Vẫn bộ quần áo nâu có những tua rách ở dưới gấu. Vẫn đôi mắt mở thao láo và cái mũi lớn kỳ dị dưới mái tóc bù xù. Ngài nhìn gã, gã cũng ngó ngài, bình thản như hai người tình cờ gặp nhau dưới bếp. Sao gã hiện diện nơi này? Điều lạ là hình như không có ai để ý đến gã cả. Đúng hơn là không có ai nhìn thấy gã, gã vô hình.

Cách đây mấy tháng, quan bị chứng đau mũi hành hạ khổ sở. Thuốc thang gì cũng không khỏi. Quan ngự y cho ngài một bài thuốc quí, nhưng kẹt cái là còn thiếu một vị thuốc quan trọng không thể tìm ra bất cứ nơi nào. Đó là vị Bạch Cốt Hoa. Loài hoa này vô cùng khó kiếm, vô cùng quý hiếm. Nó có hình giống như một chiếc đầu lâu người và mùi nồng kinh dị. Gia nhân nhà quan lặn lội khắp những cánh rừng cả nước nhưng vẫn không có kết quả gì. Quan bèn treo biển thông báo, ai tìm được hoa này sẽ được trọng thưởng trăm lượng vàng.

Vài ngày sau, một gã thiếu niên ăn mặc rách rưới, đến xin yết kiến. Tướng mạo gã bình thường, chỉ đặc biệt là gã có cái mũi to khủng khiếp, như một quả cà chua nằm ngay giữa mặt. Gã thưa với quan rằng hãy cho gã vài hôm, chắc chắn gã sẽ tìm ra bông hoa đó. Không ai tin điều gã nói, nhưng không còn cách nào khác. Vậy mà đúng ba ngày sau gã mang hoa về. Những người quan sai đi theo kể lại rằng gã cứ đi thẳng vào núi, không tìm kiếm gì cả, nhưng hai cánh mũi phập phồng như hai cánh chim đang vỗ, thì ra gã đánh hơi. Bất ngờ, gã dừng lại, lật một tảng đá lên. Kia rồi, một đoá Bạch Cốt Hoa ẩn mình sau khe đá như đã chờ đợi gã từ lâu lắm. Ba ngày sau khi uống thuốc, quan khỏi bệnh. Quan cho gọi gã lên, ngỏ lời cảm ơn và trao cho gã số vàng như lời hứa. Gã hờ hững nhận vàng bằng một tay, mân mê một lúc rồi để xuống trước mặt quan. Gã nói rằng gã không cần vàng, niềm vui thú nhất đời của gã là chỉ thích ngửi hoa. Nếu quan có lòng thương thì cho gã được làm người giữ vườn. Quan cả mừng, ngài có vườn hoa đẹp nhất vùng nhưng người giữ vườn vừa xin nghỉ việc. Quan đang tìm người thay thế.

Gã thanh niên kỳ dị ấy ăn rất ít, gã chỉ chăm sóc và ngửi hoa. Từ khi có gã, khu vườn đẹp hẳn lên, và người ta cũng phát hiện ra là gã có một khứu giác phi thường. Chỉ cần phập phồng hai cánh mũi mỏng dính, gã có thể biết trong căn phòng đang đóng kín kia có những ai, hay trong bọng cây này có con rắn đang nuốt con tắc kè, hay người này vừa mới giao hợp xong, mùi tinh dịch còn vương trong quần lót...

Tang lễ đại tướng quân chấm dứt. Quan về dinh cho gọi gã giữ vườn lên, hỏi gã đến tang lễ làm gì. Gã thưa đến để ngửi hoa. Gã rất thích ngửi hoa mà tang lễ là nơi có nhiều hoa nhất. Vả lại, tang lễ của một vị đại tướng quân với những chiến công hiển hách thì sẽ có không biết bao nhiêu là hoa phúng điếu, nhưng gã đã thất vọng vì không ngửi được mùi hoa nào cả. Quan hỏi vì sao, thì gã thưa rằng mùi thuốc súng, mùi da thịt bị đốt cháy, mùi tanh của máu, mùi ẩm mốc của xương khô đã át hẳn mùi hoa thơm… Quan nghe lạnh cả người, ngài định hỏi vì sao gã đứng ngay sau quan tài đại tướng mà có vẻ như là không ai nhìn thấy, thì gã đã xin phép cáo lui. Hôm sau, gã biến mất, mang theo những huyền thoại về một kẻ ngửi hoa. Không ai biết gã lưu lạc nơi đâu.

 

*

 

Đêm đã khuya mà đèn vẫn sáng trong thư phòng của quan Đại học sĩ. Ngài đang có chuyện buồn bực lắm. Trong triều đình, từ Hoàng Thượng cho đến bá quan đều kính nể quan là người học nhiều, hiểu rộng, kiến văn uyên bác. Sách vở khắp thiên hạ ngài đều đọc qua.

Thế mà lại có tin đồn rằng ở trên đỉnh núi Hoa Sơn mây khói mịt mù kia có một bậc kỳ tài. Vị này ăn rau, uống nước suối, nhưng chỉ cần ngửi qua một quyển sách là biết rõ nội dung, không cần đọc. Và trong buổi thiết triều vừa qua, Hoàng Thượng đã có ý muốn cho người lên núi vời ẩn sĩ này đến yết kiến. Nếu đúng thế, thì uy tín của quan Đại học sĩ sẽ bị mờ nhạt trước mặt Hoàng Thượng và triều đình. Điều này không có lợi cho sự tiến thân sau này của quan.

Suy đi nghĩ lại, quan quyết định lên đường đến đỉnh Hoa Sơn xem thực hư thế nào. Trước khi đi, quan lấy một quyển sách, bọc kín bằng mấy lớp vải, lựa trong đám hầu cận vài người khoẻ mạnh thông thuộc đường lối, nai nịt gọn ghẽ rồi lên đường. Đường lên Hoa Sơn phải trèo đèo, vượt suối, quá đỗi gian nan.

Nơi ở của ẩn sĩ là một túp lều cỏ. Trong lều chỉ có một cái bàn bằng đá, trên vách treo một cái đàn. Chung quanh nhà là chim hót, thông reo vi vu. Ẩn sĩ đang ngồi ngủ gật, thấy quan đến, vội đứng lên chào hỏi. Quan nói: “Tôi là hạ quan đương triều, bản chất ngu si nhưng cũng học đòi văn chương chữ nghĩa, trộm nghe danh ngài không cần đọc sách, chỉ cần ngửi cũng biết rõ nội dung. Vậy xin ngài hãy thi triển tài năng cho tôi được một phen mở rộng tầm nhìn.”

Ẩn sĩ khiêm tốn: “Sá gì một chút nghề mọn mà đại quan phải lặn lội lên đây. Chỉ sợ không bõ làm trò cười cho đại quan mà thôi. Vậy đại quan có sách gì xin cho ngửi.”

Quan đưa quyển sách được bọc kín ra. Ẩn sĩ ngửi qua loa rồi nói: “Đây là quyển Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần.”

Quan khiếp hãi quá, nói: “Xin bái phục. Chẳng hay ngài ngửi thấy mùi gì mà biết được?”

Ẩn sĩ trả lời: “Tôi ngửi thấy mùi xiêm y son phấn.”

Quan xuống núi, nhưng vẫn còn ngờ, cho là may rủi. Lần sau, quan mang lên một quyển sách khác cũng bọc mấy lần vải. Ẩn sĩ ngửi qua loa rồi nói: “Đây là quyển Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung.”

Lần này quan còn khiếp hãi hơn nữa. Vội hỏi: “Ngài ngửi thấy mùi gì vậy?”

Ẩn sĩ trả lời: “Tôi ngửi thấy mùi đao binh xương máu.”

Quan tâm phục, khẩu phục, nhưng lại nghĩ Hồng Lâu MộngTam Quốc là những tác phẩm lừng danh thiên hạ, nếu quan muốn thắng được ẩn sĩ, thì phải có một quyển thế gian chưa ai biết. Quay về, quan bí mật tự sáng tác ra một quyển, mang lên Hoa Sơn. Lần này, ẩn sĩ ngửi mãi cũng không đoán được sách gì, chỉ thấy mặt mày nhăn nhó. Quan thích chí quá, hỏi: “Ngài ngửi thấy mùi gì?”

Ẩn sĩ trả lời: “Tôi ngửi thấy mùi chuột chết.”

 

*

 

Đó là hai chuyện cổ tích ngày xưa. Một tuần trước đây là quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Như mọi khi có lãnh tụ qua đời, thì vô số thi nhân khắp nước Nam làm thơ xiển dương công trạng và tỏ lòng thương tiếc. Một trong những nhà thơ ấy là thi sĩ Nguyễn Trọng Tạo, ông có thơ rằng:

“Nghe trái đất rùng mình thương nhớ

Hướng về Người lấp lánh giữa trời sao…”

Trong buổi lễ tang, trước khi hạ huyệt, một nhà thơ khác là Hoàng Quang Thuận được vời đến đọc một bài thơ, truyền hình quay phim phát cho cả nước xem. Bài thơ có tựa là Nhớ mãi chiều xuân có những câu như thế này:

“Một người con huyền thoại

Đã đi vào lịch sử hành tinh”

Quả là bên tám lạng bên nửa cân. Hậu quả là có vô số người bịt mũi, họ cho là thơ này sặc mùi “cúng cụ”, dù không cần có khả năng kì dị như gã thanh niên làm vườn cũng như vị ẩn sĩ kể trên. Tội nghiệp địa cầu, không dưng mang họa!

Quỡn, mình cũng mần thơ, rị mọ mãi được hai câu:

“Bỗng nghe thơ rơi cái ịch

Địa cầu nồng nặc xú thi ...”

 

 

------------------

Bài liên quan:

18.10.2013
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Xưng tụng ông ta thế nào, là “thiên tài quân sự”, là “bậc thánh nhân” v.v... là tùy theo năng lực nhận thức và trí tuệ của từng người. Nhưng nếu gọi một nhân vật như thế — “sư tử” không ra “sư tử”, “sói” không ra “sói”, và “cáo” không ra “cáo” — là “hồn thiêng sông núi” hay “anh hùng dân tộc” thì quả là một sự báng bổ và xúc phạm. Nó báng bổ tổ tiên. Nó xúc phạm đến sông núi thiêng liêng. Nó xúc phạm những anh hùng dân tộc như Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt. Lê Lợi hay Nguyễn Huệ v.v... (...)
 
14.10.2013
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Và thật chán cho các vị “trí thức” cánh tả hải ngoại không dám nhìn thẳng vào sự thật, vẫn còn lờ mờ mê tín sùng bái Tướng Giáp như thế, và thiếu lương thiện trong các trích dẫn, nhằm hướng dư luận một chiều có lợi cho hào quang của Tuớng Giáp. Trí với chả thức!... (...)
 
[CHÍNH TRỊ - XÃ HỘI] ... Tôi chỉ có một câu hỏi cho cụ Giáp là cụ iêu nước Việtnam hay cụ iêu Chủ-ngĩa Mác-Lênin? Không thể nói “iêu cả hai” vì bản-chất của chúng rất khác nhau. Tình-iêu Việtnam là thực còn lí-tưởng kia chỉ là bóng ma và đã đổ vỡ thảm-sầu.!... (...)
 
13.10.2013
Khúc cuồng tưởng – Rhapsody [2]  (truyện / tuỳ bút) - Thu Shang
... Còn ông, vị danh tướng hiện đại mà ta đang nói đến đây, trước kia, tôi hãnh diện về ông lắm, vì tôi cùng là đồng bào của ông mà! Nhưng rồi có ngày tôi nhận ra một điều khủng khiếp: Ông sống thất đức và bội bạc! Ông bỏ mặc những thuộc hạ thân tín trung thành của mình oan ức trong lao tù... Những dân lành từng rải xương tưới máu trên dặm đường vinh quang của ông, ông cũng bỏ mặc họ sống trong tủi nhục, mặc dù những kẻ khốn nạn ấy cho đến nay vẫn tôn ông là thánh sống... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014