tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
đối thoại
Một lý do vì sao tôi thích tiếng chó sủa  [đối thoại]

 

Hình như, đây không phải lần đầu dư luận lên tiếng về các hoạt động như kết nạp hội viên, trao giải thưởng... của Hội Nhà Văn VN, và bao giờ Hội cũng chọn cách im lặng, làm dư luận mệt mỏi mà mình vẫn an toàn. Cách đây mấy hôm, một cuộc cà phê với một nhà thơ Hội viên Hội nhà văn, tôi có thắc mắc chuyện này. Thật bất ngờ, ông bật ra luôn: “chó cứ sủa, đoàn người cứ đi...” làm tôi sững sờ. Chắc ông thừa hiểu nghĩa câu nói đó, nhưng cái khái niệm chó-người, người-chó hình như ở đây ông đã đánh tráo mất rồi. Cũng không hiểu ông đang vũ lực hay đang bất lực?
 
Mà bây giờ cái gì là chính danh? Cũng trong dịp này, một bài thơ CON CHÓ CỦA MOZART của nhà thơ Trần Mạnh Hảo được/bị đăng dưới tên Trần Ngọc Tuấn, sau đó là đính chính và các câu chuyện liên quan, dẫn tới giông gió HỘI THỀ, DỊ HƯƠNG… tôi chợt nghĩ hay là mình làm tiếp một bài thơ về chó, biết đâu người ta mắng chó với một thứ ngôn từ chó má mà mình lại được bài thơ chó đầy thú vị thì sao?

 

 

Một lý do vì sao tôi thích tiếng chó sủa

 

Con chó của hàng xóm nhà tôi không bao giờ ngừng sủa

nó sủa giọng âm vang

cũng có lúc hoang mang

lúc mệt mỏi nát tan

nó cứ sủa mỗi khi tôi có việc đi ngang

Vì nó biết tôi hay ăn thịt chó

 

Nhiều khi tôi phải đánh nó mới về nhà mình được

 

Con chó của hàng xóm nhà tôi không bao giờ ngừng sủa

Tôi phải đóng tất cả các cửa sổ trong nhà

Và mở một bản nhạc hoà tấu

Với hy vọng bóp nghẹt được tiếng sủa

 

Nhưng một lúc sau tôi thấy con chó đang ngồi trong dàn nhạc

Rất tự tin

Ngẩng đầu cao như nhạc sĩ

Vì bản nhạc hoà tấu đó đã bao gồm tiếng sủa

 

Khi bài hoà tấu kết thúc tôi vẫn còn nghe tiếng sủa

Tôi không còn dám lấy cây gậy để đánh chó

Vì các nhạc sĩ đang lắng nghe

Tiếng chó sủa, tiếng sủa, tiếng chó

Ngân lên trong bài hoà tấu

Như là một sáng tạo thiên tài

Trong âm nhạc

 

 

------------------

Bài liên quan:

05.03.2011
[CHUYỆN VĂN NƯỚC TA] ... Hầu hết những bài ca ngợi “Hội thề” & “Dị hương” đều viết theo “phương pháp luận bịt mắt bắt dê” kiểu Lê Thành Nghị. Như thế này, liệu người đọc có dám tin rằng Hội Nhà văn Việt Nam đang sở hữu một đội ngũ lý luận phê bình đích thực?... (...)
 
03.03.2011
[CHUYỆN VĂN NƯỚC TA] ... Nếu Nghêu Sò Ốc Hến là một vở tuồng hài “vĩ đại”, thì “vở đời Nghêu Sò Ốc... Sến” mà chúng ta luôn được chứng kiến trên cái “làng Việt Nam” thân thương, là một vở “kịch cỡm” vĩ đại! Ngao ngán thay!... (...)
 
02.03.2011
[CHUYỆN VĂN NƯỚC TA] ... Nhìn tấm hình ông Chủ Tịch HNVVN Hữu Thỉnh trao tặng giải thưởng tiểu thuyết cho tác giả Hội Thề Nguyễn Quang Thân, tôi thấy có một cái gì thật xiêu lệch, bất ổn trong thái độ của cả hai vị ấy... (...)
 
[CHUYỆN VĂN NƯỚC TA] ... toan tính tuyệt tác / tưởng tượng chẳng ngán / đảo điên hắc bạch / lịch sử lật tung / tự trào dân tộc / báng bổ cha ông / liếm đít ngoại địch / thiên triều thần phục / thế dân bán nước / tuyệt tác tuyệt tác / giả(i) nhì giả(i) nhất / tuyệt tác tuyệt tác / tiền boa tới tấp... (...)
 
[CHUYỆN VĂN NƯỚC TA] ... “Hội thề” không hẹn mà gặp, lại trùng với tâm huyết và dụng công của ông chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam đang thực thi kế hoạch kinh phí của nhà nước cấp cho các bác để o bế quan hệ với Trung Quốc, Cái này nó liên hệ mật thiết tới... tiền, nên tác phẩm này của Nguyễn Quang Thân bỗng như lân gặp pháo, như mèo gặp mỡ... dẫn đến giải thưởng cao nhất của cuộc thi tiểu thuyết, âu cũng là điều dễ hiểu vậy... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018