tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
đối thoại
Khi người giàu cãi cọ  [đối thoại]

 

Ở Việt Nam, trong giới văn nghệ sĩ, những người may mắn nhất có lẽ là hoạ sĩ.

May mắn vì, trước hết, họ ít bị chính quyền chú ý. Ở miền Bắc, sau năm 1954, trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm, những người bị hành hạ bầm dập và lâu dài nhất là giới cầm bút; trong khi đó các hoạ sĩ thì tương đối khá bình an. Không có ai bị ở tù. Cũng không ai bị cưỡng bức lao động lâu. Ngay đối với Văn Cao, thơ và nhạc thì hạn chế, nhưng hội hoạ thì được đăng tải khá thường xuyên trên báo Văn Nghệ. Ở miền Nam, sau năm 1975, trong lúc phần lớn các nhà văn và nhà thơ nếu không bị bắt đi học tập cải tạo thì cũng bị cấm viết, các hoạ sĩ thì vẫn thoải mái vẽ và vẫn được bày tranh trong các cuộc triển lãm ở khắp nơi. Các tài liệu tuyên truyền chống văn nghệ “thực dân mới” chỉ nhắm đến giới cầm bút hoặc giới ca nhạc, còn giới hội hoạ thì hầu như không bị đề cập.

May mắn hơn nữa là, trong khi chính quyền làm lơ thì giới thương mại lại chú ý. Sau đổi mới, từ giữa thập niên 1980 đến nay, giới làm giàu nhanh nhất trong các văn nghệ sĩ Việt Nam chính là giới cầm cọ. Trong khi giới cầm bút chỉ được đếm tiền lẻ với khoảng nhuận bút èo uột, hết bị đầu nậu xén bớt thì bị giới in lậu cướp phần; còn giới hoạ sĩ thì tha hồ đếm… đô la. Với các hoạ sĩ ăn khách, một bức tranh có thể bán đến năm mười ngàn đô; ít ăn khách hơn, cũng hai ba ngàn đô; ít hơn nữa, cũng được năm bảy trăm đô. Đó là chưa kể các dịch vụ ăn theo như: nhái tranh, chép tranh, v.v… Bởi vậy, ở Việt Nam người ta vẫn thường nói: đến Hội mỹ thuật, đề tài thường nghe nói nhất là buôn bán nhà đất. Người nào cũng có năm bảy căn nhà. Có người còn lập cả “phủ’, như phủ chúa ngày xưa. May, chưa ai lập ra điện.

Chính vì vậy, thấy hai ông hoạ sĩ Lê Quảng Hà và Lê Thiết Cương cãi nhau, tôi rất vui. Thay vì ngồi tính toán bán tranh sao có lời, họ bỏ thì giờ để tranh luận chuyện nghệ thuật dù sao cũng là điều tốt. Ít nhất đó cũng là lý do để chúng ta khâm phục họ (trước khi phát chán vì nghe các lập luận cũ xì của họ!).

 
 

-------------------

Các bài liên hệ:

11.12.2008
... Cũng tái sử dụng hình ảnh nàng Mona Lisa một thời được coi là tác phẩm tiêu biểu cho nghệ thuật thời Phục Hưng với những “tiêu chuẩn vàng” về mỹ (thuật/học), với một cái nhìn đầy hóm hỉnh và thủ pháp biếm hoá tinh tế, hoạ sĩ Lê Quảng Hà đã khoác lên mình nàng Lisa mới bộ y phục có tên gọi “đại cán” của thời quân sự hoá... (...)
 
08.12.2008
... Giả sử Leonardo da Vinci sống lại vào năm 1919 và nhìn thấy bức L.H.O.O.Q. của Marcel Duchamp, chắc hẳn ông phải té ngửa ra vì bị sốc!... (...)
 
04.12.2008
... Nếu thông điệp ấy là lời báo động về một đời sống bị cơ giới hoá, bị tràn ngập bởi máy móc, thì thông điệp ấy không có gì mới mẻ... Tôi đoán Lê Quảng Hà muốn đưa ra một thứ thông điệp khác... (...)
 
... Vẽ là nhu cầu bộc lộ tâm trạng của hoạ sĩ và đó là sáng tạo tự do, không thể đóng khung mọi hành động sáng tạo vào một “khuôn khổ” chung nào đó. (Dù rằng hành động đó chỉ có thiện ý vì cái đẹp đi chăng nữa). Bởi nếu thế thì chỉ cần các “Chính ủy” chỉ đạo là đủ, cần gì đến suy nghĩ của các nghệ sĩ nữa... (...)
 
02.12.2008
... Cái đẹp là một khái niệm mở, tạo ra những vẻ đẹp biến hoá không ngừng trong nghệ thuật nói riêng và trong đời sống nói chung. Vì thế, sự bắt chước rập khuôn, tuân theo những nguyên tắc của người đi trước để làm công việc sáng tạo và thẩm định giá trị tác phẩm hôm nay, là dấu hiệu tiêu vong của nghệ thuật... (...)
 
Để góp tư liệu cho cuộc đối thoại về Triển Lãm “MÁY” của Lê Quảng Hà, anh Phạm Long từ Hà Nội đã gửi đến Tiền Vệ một số ảnh do anh chụp được ngay tại Viện Geothe trong ngày khai mạc cuộc triển lãm (24.10.2008)... (...)
 
01.12.2008
... “Người khác”, và cả “chính mình” trong tranh anh, đều trở thành những hình nhân dị dạng, ma quái, nhiều khi mang dáng dấp dã thú, với những cái nhìn đau đáu, xỉa xói hay đanh lạnh, tồn tại bên nhau, nhiều khi kết dính vào nhau nhưng mỗi người vẫn là một cõi tách biệt, nặng trịch... (...)
 
30.11.2008
... Người mẫu của ông phần lớn đều xấu, da thịt bèo nhèo, không có vẻ gì quyến rũ cả. Thế nhưng tranh của ông vẫn đẹp... (...)
 
29.11.2008
... Chỉ căn cứ vào lập luận chung chung của Lê Thiết Cương trong bài “Mèo trông nhà”, tôi có cảm tưởng quan điểm thẩm mỹ của Lê Thiết Cương vừa lạc hậu vừa ngây thơ... (...)
 
28.11.2008
... Trong khi Cương có thể mãn nguyện với sự mất tự do của mình trong cái lồng son với những nguyên tắc, thì Cương lại đi trách cứ những người khao khát bầu trời sao không vào lồng để chia sẻ cùng anh sự tẻ nhạt đó... (...)
 
... Vẽ tranh nhưng tâm hồn anh vẫn đang lơ mơ cùng sắp đặt. Hà giống như một anh chàng trong chuyện cổ ra chợ mua một con mèo thật to khoẻ về để một công đôi việc vừa bắt chuột, vừa... trông nhà... (...)

 

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018