tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
dẫn nhập | nhận định | tác phẩm | thảo luận |
danh mục chuyên đề
Sao chỉ là ước, muốn và mơ?  [chuyên đề  TRUYỆN CỰC NGẮN]

 

Tóc mọc chạm vành tai, tôi được cậu Tám nắm tay dắt đi trên con đường làng. Chiến tranh lỗ chỗ như trí khôn. Mùi súng đạn, tiếng khóc than hoà lẫn tin tức chiến trường từ máy phát thanh. Tôi nhìn ba người đàn bà nón rách chân trần oắn người gánh gạo, gánh cá, gánh rau trên đường đê dẫn ra chợ. Đường đê ngun ngút nắng-nóng-bụi. Tôi kéo tay cậu, nói, cháu ước sau này, khi cháu lớn, cháu sẽ trồng một cái cây me to thật to trên đường đê này. Cậu cúi đầu hỏi tôi để chi vậy. Tôi trả lời, để cho ba người đàn bà gồng gánh kia ngồi nghỉ một chút cho mát. Cậu Tám bóp chặt tay tôi.

Tóc mọc chạm bờ vai, tôi đến Mỹ. Cuối tuần, người bảo trợ chở tôi đi chơi. Nhìn những người đứng ở đầu ngã ra xa lộ xin quá giang. Những chiếc xe thản nhiên lướt qua mặt họ. Mỗi chiếc xe vút qua là một lần cánh tay thõng xuống, đồng nghĩa nỗi thất vọng do số phận không may. Tôi quay sang nói với ông bảo trợ rằng sau này con lớn đi làm có tiền, con sẽ mua một cái xe to như xe bus. Để làm gì, ông bảo trợ hỏi. Con muốn chở những người không may xin đi quá giang. Ông bảo trợ đưa bàn tay xoa xoa đầu tôi

Tháng năm 2012, tôi lên internet thấy cảnh hai má (Lài) con (Thủy) đã dùng “vũ khí” cởi truồng để phản kháng những đại gia đang cầm quyền cướp nhà lấy đất của họ. Trời trưa nắng đổ, hai má con bị đám vệ sĩ lôi xềnh xệch băng qua đất đá, máy cày, cỏ cây, đống vật liệu xây cất. Nắng nóng và phẫn uất cuộn cuốn theo thân xác loã lồ của hai người đàn bà. Đêm đó tôi ngủ mơ, thấy mình trần truồng, hai tay cầm hai ly chanh dây (loại nước giải khát tôi rất thích uống dạo sau này) đến cho hai má con bà Lài.

Sáng thức dậy, tôi nhìn tôi trong gương, nói, mía ơi, sao chúng chỉ là ước, muốn và mơ?

 

 

 

-------------

 

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018