tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
dẫn nhập | nhận định | tác phẩm | thảo luận |
danh mục chuyên đề
Con sông  [chuyên đề  TRUYỆN CỰC NGẮN]

 

Ngày hôm qua, trong cuộc rượu với bạn bè, bao gồm khoảng 6 hay 7 người gì đó bây giờ anh không nhớ rõ vì sự thật đã có một vài người đến và sau đó lại có một vài người bỏ về vào giữa buổi, trong không khí hoàn toàn ồn ào, ai cũng tranh nhau nói, có người anh còn nhớ đã hát với tiếng đệm của một cây đàn guitare bằng một giọng nhừa nhựa, đúng vào lúc ấy, vào lúc hỗn độn nhất ấy, khi không còn ai để ý đến những gì diễn ra ở chung quanh nữa, anh lẳng lặng kéo chiếc ghế giật lùi về phía sau, về phía góc tường, im lặng quan sát những người bạn anh đang sôi nổi tranh cãi về một vấn đề thời sự mà anh không thật sự chú ý, chính vào lúc ấy, vào lúc hầu như không ai để ý đến anh, anh thấy mình đang đi về phía cây cầu.

Đó là cây cầu anh vẫn thường đi qua trước đây mỗi lần anh muốn đi về phía Tây của thành phố, nơi anh có thói quen đi lang thang qua khu phố cổ, qua khu chợ trời thường nhóm vào tối thứ Sáu của tuần lễ cuối cùng mỗi tháng để đến ngồi ở một quán cà phê vỉa hè, nhìn mọi người đi lại trên sân nhà thờ trước mặt trong ánh sáng đèn vàng vọt cho đến khi người bán hàng ở góc phố bắt đầu thu dọn, anh trở về và đi ngược lại con đường về phía cây cầu.

Bây giờ chỉ có mỗi mình anh đứng trên cầu. Gió mát lạnh. Anh thấy đầu óc tỉnh táo hẳn lại. Phía bên dưới, anh chẳng nhìn thấy gì hết, tối như mực, nhưng anh biết ở đấy con sông vẫn chảy một cách lặng lẽ như thường lệ, anh nghe thấy tiếng nước vỗ bì bọp mơ hồ. Sự thật anh chưa bao giờ có dịp nhìn thấy con sông trong ánh sáng ban ngày cả. Có thể đó là một con sông không có nước nhưng chắc chắn có sóng bởi vì anh nghe thấy âm thanh của nó, những ngọn sóng nhỏ lăn tăn, lúc này nó đang thấm vào da, len lỏi vào các thớ thịt cho đến tận linh hồn anh. Anh chợt cảm thấy sức hút kỳ lạ của hành động nhảy sông tự vẫn. Cứ như thế, anh đứng bất động chìm đắm vào trong âm thanh của tiếng sóng cho đến lúc có một bàn tay đặt lên vai anh lay khẽ. Anh quay lại bắt gặp một khuôn mặt đỏ ké quen thuộc, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt mũi. Nhìn xung quanh, những người ngồi cùng với anh lúc nãy đã về gần hết, bàn ghế ngổn ngang và thức ăn vương vãi. Có ai đó vô ý đã đánh đổ nước ra sàn gạch thành một vũng, ngay dưới chân anh.

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018