tin & thư | chuyên đề | tác phẩm mới | tác phẩm của tháng | đối thoại | tác giả | gửi bài | góp ý |
sinh hoạt
tác phẩm của tháng
Chuyện người đời thường [22 & 23] 
 

22. CHUYỆN NÓ

 
Nó nhìn mâm cơm canh rau muống lỏng bỏng
trừng trừng                có lẽ nó nhớ
hai mươi năm         qua             nhanh
 
Tôi thấy mâm cơm nhìn đăm đăm
xưa lắm         mâm cơm sinh viên.
 
Tôi không thấy nó nhấc đũa
không thấy nó                       cầm chén
tôi thấy nó nhìn                      trừng trừng
hai giọt nước mắt lăn                      xuống
 
Nó không                          đói
nó thấy đứa con trai đầu mặc xà
lỏn                 dúm đất sét đống đồ chơi
điện tử đắt tiền tan chảy               trôi đi
tan chảy tiền nhà băng           xe hơi mới
tậu trôi đi             phấn       son môi bà vợ
cô bồ nhí thơm múi mít trôi                   đi
 
Mẹ già bì bõm đám rau muống
hai mươi năm         qua             nhanh
 
Nó đói                          có lẽ
nó cầm chén         nhấc đũa              xới
bữa cơm sinh viên
có kịp chữa lành vết thương nó
dẫu
bản sao?
 
 
 

23. CHUYỆN TÔI

 
Sáng dậy
chiếc bàn trống                   sạch
đôi khi đậu vài bông giấy ngủ muộn
lạnh lùng dõi sợ hãi tôi
uể oải                               thức
 
Tách. Muỗng. Bình trà. Phin. Ly. Giấy. Bút.
xếp hàng
 
Mặt bàn lầm lì cho phủ                   đầy
mất khoảng trống
sợ hãi tôi được lấp                         đầy
khoảng                        rỗng
 
Như bao ngày          sáng dậy
ly tách bình trà rỗng                          sạch
đứng nghiêm đợi sợ hãi tôi làm
                          đầy
tuần tự                         một
 
Và trang giấy rỗng              sạch
run rẩy         ngòi bút sợ hãi tôi
nguệch ngoạc                     đầy
 
Sáng rỗng
cử chỉ hôm qua                         lặp lại
cà phê                      báo               ngồi vào bàn
viết                xóa                viết
lăng nhăng lắt nhắt
dự án lớn bé trôi                đi
 
Chiều rỗng
ý tưởng nhảy cóc trong hồn
những ý tưởng vụn
manh mún quá các bà buôn chuyến
lại               qua.
 
 
* * *
 
Bởi
chỉ còn phiếm thôi
rượu      tình      cuộc đi        phiếm
mơ                làm cháy ngữ ngôn
 
Thức giấc tâm hồn ta
những âm tiết bỏ hoang
vỡ
dòng thơ từ lâu câm nín
 
Trái đất        lão trọc phú ba hoa
vẫn chưa hiểu mình                phiếm
 
Chẳng bao giờ còn ai về tắm dòng sông cũ nữa
gió tát cạn dấu chân
dấu chân nặng âm vang mòn chán
 
Phiếm như cuộc đi            rượu                tình
như                          bài thơ hấp lại
 
Chẳng bao giờ còn ai có thể bay xa hơn nữa
chúng ta         đám thi sĩ ồn ào
không hiểu thơ đang làm                   phiếm
 
Hơn cả âm tiết cổ
hơn cả dấu chân phố
 
Cái chết              phiếm                ngàn lần hơn.
 
 
* * *
 
Tôi đang          làm gì         là gì
nhà thơ       nhà nghiên cứu          nhà kinh
doanh hay miếng giẻ rách. Kiếp trước
chắc chắn tôi là chim        kiếp sau
làm loài ếch                  có lẽ              kêu ồm
ộp ngoài                        mưa
 
Trí thức không hẳn trí thức
truyền thống không thật truyền thống
thi ca vắng mặt thi ca
 
Tôi kêu ồm ộp trong mưa thật
to
 
Tôi đang        ở đâu            có gì
lang bạt chiều Hội An Hà Nội
lạnh run đêm Kumamoto
chết đói đường phố Kandahar
tôi                     bay sương mù Đà Lạt
 
1957 tôi đẻ ở Phan Rang
năm 1257 tôi sinh tại Mĩ
Sơn ngày 20 tháng 9 đúng
bảy thế kỉ sau tôi ra đời
trong làng vô danh tận Brasil
 
Tôi không bay nữa                tôi không
còn phải kêu ồm ộp nữa. Tôi
bước                                      đi.
 
 
-----------
Đã đăng:
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014