Pavese, Cesare
tiểu sử &  tác phẩm 

CESARE PAVESE (1908-1950), tiểu thuyết gia, thi sĩ, và dịch giả, một khuôn mặt quan trọng của văn chương Ý thời hậu chiến. Ông là người đã có công du nhập ảnh hưởng Hoa-kỳ vào nền văn chương Ý qua vô số những bản dịch của ông. Chính ngòi bút của ông cũng chịu ảnh hưởng của Melville. Vì chống lại chế độ độc tài, ông đã từng bị Phát-xít bắt giam. Nhiều tác phẩm của ông diễn tả tinh thần đấu tranh cho xã hội, và biểu lộ mối đồng cảm với tầng lớp bị áp bức. Những cuốn nổi tiếng của ông là Il Compagno [Người đồng chí] (1948), Tra Donne Sole [Giữa những người đàn bà mà thôi] (1948), và La luna e i falò [Vầng trăng và đống lửa] (1950). Đề tài thường được tái hiện trong những tiểu thuyết của ông là tâm trạng của con người đô thị hoài công tìm kiếm sự ổn định và những giá trị vĩnh cửu trong những trạng huống sinh tồn đầy chuyển biến, và sự tự tử là một định phận không thể tránh khỏi và không cần bất cứ sự biện minh nào. Năm 1950, ở tuổi 42, bất mãn với cả đời sống riêng tư của mình lẫn không khí chính trị thời hậu chiến ở Ý, ông uống thuốc ngủ tự tử tại một khách sạn cách căn gác trọ của ông ở Turin không xa.

(HN-T biên soạn)

tác phẩm

Đất đen đất đỏ  (thơ) 
Đất đen đất đỏ, / ngươi đến từ biển, / từ cánh đồng khô khan, / nơi có những từ cổ hủ, / những khổ cực đẫm máu / và hoa phong lữ giữa sỏi...

Hai  (thơ) 
Người đàn ông và người đàn bà nhìn nhau trên giường: / hai cơ thể duỗi ra, thấm mệt. / người đàn ông bất động, người đàn bà thở dốc / làm nhấp nhô xương sườn. Đôi chân gầy / giãn và quấn vào người đàn ông. Tiếng thì thào / ngoài đường nắng chói dồn lên họ...

Kết thúc cơn mơ  (thơ) 
Cơ thể này không bao giờ bắt đầu nữa. Rờ vào hốc mắt hắn / mình cảm thấy một đống đất còn linh động hơn, / và trái đất, kể cả lúc bình minh, cũng không lặng mình như vậy. / Nhưng xác chết là phần còn lại của quá nhiều tỉnh giấc...

Mặt ngươi là đá tạc  (thơ) 
Mặt ngươi là đá tạc / máu ngươi là đất cứng, / ngươi đến từ biển. / Tất cả được gom và xét / và bác bỏ bởi ngươi / y như biển. Trong tim / ngươi có im lặng, có lời nói / đã nuốt đi...

Bài ca bụi đời  (thơ) 
Tại sao xấu hổ? Khi được mãn tù, / nếu đã được thả ra, thì cũng chỉ vì / như tất cả dân bụi đời, hắn đã vô tù...

The cats will know*  (thơ) 
Rồi mưa lại rơi / trên mặt đường ngọt ngào, / mưa nhẹ nhàng / như hơi thở hay bước chân. / Rồi làn gió và bình minh / sẽ nở nhẹ nhàng / dưới chân em / khi em trở về nhà. / Giữa hoa và cửa sổ, / đàn mèo sẽ biết...

Cái chết sẽ tới với cặp mắt bạn  (thơ) 
Cái chết sẽ tới với cặp mắt bạn-- / cái chết mà kèm theo chúng ta / từ sáng đến đêm, không ngủ, / câm, như một hối hận cũ / hay một tật xấu lố lăng. Mắt bạn / sẽ là một từ thừa thãi, / một lời thét nghẹn, một im lặng...


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014