Trần Hữu Dũng
tiểu sử &  tác phẩm 

tác phẩm

Tuốt tuồn tuột Sài Gòn  (thơ) 
Lịch sử thành phố luôn ẩn giấu những lời thì thầm, đầy cảnh giác / Đếch có sự cưỡng dâm nào giữa hàng chữ thơ bạc nhược / Đếch có sự ngộ sát nào nơi bàn tiệc tưng bừng...

Tuổi hoàng hôn  (thơ) 
... Mọi điều trôi xa, biệt tăm, tắt lịm / Thứ độc dược thời gian ngấm mùi mục ruỗng / Sao tình yêu khắc nghiệt / Tuổi hoàng hôn đứng bóng / Cháy rực sáng linh hồn...

Tự vấn  (thơ) 
... Lần lượt thế giới mở ra / vô số cuộc cách mạng: cách mạng hoa lài Tunisia, / cách mạng mùa xuân Arab, cách mạng áo cà sa Myanmar, / cách mạng dù Hong Kong... // Mặt trời nung đỏ mọi thứ / và biển, núi, sông, đất đai dạy bảo chúng ta điều gì?...

Mưa  (thơ) 
... Hãy nhắm mắt / lắng nghe / Lời truyền âm vũ trụ vọng lại // Biên giới mưa / Dựng lên vành đai chia cách mới...

Câu chuyện bà má & đứa con tự kỷ và Siri  (thơ) 
Bà má đối thoại miên man với đứa con tự kỷ Gus / - Có bao chuyến bay đêm nay ngang bầu trời thành phố? / - Chi vậy thưa má? / - Để má biết đang vẫy chào ai... // Giờ thêm người trợ lý âm thầm Siri / Cùng hai mẹ con khám phá vũ trụ lạnh giá tâm hồn...

Muộn rồi, ngủ đi...  (thơ) 
... Gối đầu lên các vì sao, / thả mình trôi huyền hoặc / trong một vũ trụ mê lầm. Muộn rồi, ngủ đi... / giọng nói lương tâm mơ hồ vọng lại. Sớm mai / mặt trời phóng thích từng số phận cư dân thành phố...

Di chứng  (thơ) 
... Di chứng thâm căn của chiến tranh máu lửa / Tình yêu. Sự lọc lừa. Quyền lực chính trị. / Ma mị đường lối phủ dụ. Và hắn hiểu rõ / vì sao Không Lộ thiền sư / lên núi hú một hơi dài lạnh hư không. / Đau đớn tột cùng — kẻ lưu vong / nơi chính xứ sở mình sinh ra, lớn lên...

Dự báo tháng 10  (thơ) 
Con đường quốc lộ chạy xuyên tim, lao hun hút về phía chân trời / Điều gì làm đôi mắt chớp liên hồi, con nhện vô tình rơi xuống / Đêm đêm tôi mơ giấc mơ kinh hoàng / Máu không ngừng tháo chảy khỏi thân thể...

Ở nhà thờ Con Gà Đà Lạt  (thơ) 
Chắp tay / Cầu nguyện / Boong boong tiếng chuông / Xuyên thấu màn sương mù / Em là thánh nữ cao nguyên // Bậc thang đá đẫm sương / Hoa hướng dương nở bừng ánh sáng...

Tủ sách gia đình  (thơ) 
... “Trên tất cả đỉnh cao là im lặng”, chim đại bàng làm tổ / Gió không ngừng thổi, lạnh buốt mặt người – mặt đá xanh rêu // Vẳng một giọng nói từ thinh không vọng lại / Những chấm mặt trời ký ức lặn sâu vào tâm hồn xao động...

Phác hoạ cái chết một nhà văn  (thơ) 
... Cuộc trò chuyện tay đôi giữa ông và nhân vật / trong những giấc mơ vẫn tiếp diễn. Tiếng thở dài não nề / vang lên đâu đó trong căn phòng ngủ quen thuộc. // 12 giờ khuya, u u hồi còi báo chuyến xe rời xa thành phố / Vài ngôi sao lạnh lẽo, nhấp nháy phía chân trời...

Số phận và những giấc mơ hoang dã  (thơ) 
Vô số những gương mặt vô cảm lướt qua trạm xe buýt, công viên, siêu thị... Có lúc đám đông chuyển động giống hệt phim câm – không màu sắc tình cảm, không đối thoại...

Tin thời sự  (thơ) 
... Dòng tin thời sự ngày nhấp nháy / Thế gian thực-mộng đảo điên / Thầm lặng các bà má hi sinh / Khắp miền xuôi, miền ngược // Bây giờ, thắp nến ngày vu lan / Nhớ má, tình thương cao hơn núi...

Ghi chép sổ tay  (thơ) 
... Dự tính lên núi cao bay lượn như chim / Còn hơn lú lẫn chập chờn giam kín giấc mơ // Tự hứa ít nhất có một lần trong đời / Nhảy múa cùng những linh hồn người chết...

Thời đại chúng ta đang sống  (thơ) 
... Thời đại chúng ta đang sống / Câu chuyện dài dài về dân chủ, tha hoá, trào lưu chính trị điên rồ / Mỗi người sống, tập làm quen với bão, lụt, chiến tranh huỷ diệt / Thời gian lãng đãng trôi vô định // Chỉ có một điều chúng ta không thể biết / Lúc nào kết thúc và mở đầu / Thời đại mới...

Ở nhà dưỡng lão nghệ sĩ quận 8  (thơ) 
Ở đó cuộc sống chậm lại / Theo nhịp kim đồng hồ uể oải / Buổi sáng tiếng chim ở bụi dạ lý hương khàn đục / Lâu lâu vỡ vụn nụ cười...

Tháng 7  (thơ) 
... Tôi nằm ở xà lim đông đúc những người quen biết / Dự phóng về biển Đông, mơ hồ về lòng yêu nước / Phác hoạ chân dung tình nhân, quan toà và bọn cớm / Từng mảng ngộ nhận phủ kín bốn bức tường mục rữa / Ngày ngày, những đám mây hoang tưởng phủ trùm khắp nơi...

Lính đảo Trường Sa đọc thư nhà  (thơ) 
... Bạn có biết vô số đóm lân tinh / Toả sáng giấc ngủ người lính đảo đêm đêm / Thư nhà, mở ra cánh cửa quen thuộc / Cho anh quay về gia đình, ấm áp yêu thương...

Bản tin thời sự  (thơ) 
Quặn thắt vì sự tồn vong, lâm nguy đất nước / Những ngày này hoang mang, nhìn nhau tự hỏi / Vì sao súng nổ ở biên giới, máu tiếp tục nhuộm đỏ biển Đông...

Tay em, cầm chặt vận mệnh đất nước  (thơ) 
Tháng 5, mặt trời nung chảy thành phố / Cuộc diễu hành ngày Chủ Nhật / Nỗi khát vọng trào dâng như nước biển Đông / Tràn ngập ở quảng trường, nhà hát // Tay em, giương cao tấm biểu ngữ / - China, get out ...

Thời khắc nghiệt ngã  (thơ) 
... Thời khắc nghiệt ngã, dân tộc trở mình thức tỉnh / Đêm đêm những giấc mơ điên cuồng bốc cháy / Ánh hồi quang mở đầu cuộc chiến đẫm máu / Và đất nước mở ra chuyến bay, từng trang viết mới...

Bài thơ trắng  (thơ) 
... Trở bệnh nặng, chiều lộng gió, / ông mất. Lũ cò đậu trắng vườn đưa tang. / Những chiếc lông tơ tinh khiết / rơi trắng con lạch sau nhà – Đó là bài thơ đẹp nhất / may mắn tôi ghi nhận được...

Quà tặng tháng 4  (thơ) 
Em có nhận ra / Bao năm xa nhau / Tháng 4 trập trùng trắc trở / Hỗn mang mây trắng bay / Trên những vực thẳm buồn / Bản giao hưởng cuộc sống / Không hồi kết...

Thời khắc chuyển giao  (thơ) 
12 giờ, đêm bốc cháy. Những tia máu đỏ / hiện rõ nơi đáy mắt. Ánh trăng mượt mà / không đủ xoa dịu những cái đầu chuếnh choáng bợm nhậu. / Gió thổi từng mẩu đối thoại bay tan tác. Mặt bàn lăn lóc / những chiếc xương cá...

Ngôn ngữ của loài vật  (thơ) 
... Từ lâu tôi tập thói quen lắng nghe / Ngôn ngữ của loài vật / Thổ lộ nhiều điều chân thật / Mà con người không dám nói trắng phớ ra!...

Đối thoại  (thơ) 
Bầy đom đóm / lượn lờ những vòng tròn ma quái. / Cổ họng đêm / mở ra sâu hun hút, nuốt chửng mọi thứ.

Lâu lâu tôi lại...  (thơ) 
... Lâu lâu tôi lại chơi trò trồng chuối ngược đầu / Thế giới đảo lộn, xoay chiều, quái đản / Theo một vòng quay phi lý rất huyền ảo, mê đắm chết người!...

Dọc đường  (thơ) 
... Xe chạy suốt đêm dọc đường quốc lộ / Vạch đèn pha cắt chéo màn đêm / Dáng ai thấp thoáng bìa rừng // Lần đầu tiên tôi thấy mình bị cắt mất đầu / Khi chạm đường viền chân trời đất nước...

Bắt đầu năm mới  (thơ) 
... Tự trời cao vòi vọi / Có tiếng gọi tên chúng ta thảng thốt / Năm mới trao tặng món quà / Lấp loá với những ánh hồi quang rực máu...

Chuyến tàu đầu năm  (thơ) 
Khởi hành chuyến tàu đầu năm / Lặn sâu vào giấc mơ huyền hoặc / Đánh mất ngôn ngữ thường ngày / Chỉ còn lại gương mặt trắng bệch / Trăng. Hai giờ khuya. Sương mù lạnh buốt...

Ngập ngừng tháng Giêng  (thơ) 
Rớt một tiếng chim thanh thoát ngày đầu năm / Tháng Giêng ngập ngừng trước ngưỡng cửa thời gian / Buổi sáng tinh khiết nụ hôn / Mọi thứ khởi đầu vòng quay mới...

Ở cổng trời Sa Pa  (thơ) 
... Sa Pa đông cứng, lạnh thấu xương / Lặng lẽ tôi chờ đón mặt trời / Mọc lên trong trí nhớ người điên / Nung nóng lượng máu / Đốt cháy rực đỏ đám mây nơi cổng trời...

Tự thú [2]  (thơ) 
Chớ dại dột tin vào lời nguyền khắc nghiệt kia / Giống như cơn mưa giận dữ đổ ập xuống thành phố! // Vâng, mỗi sớm mai thức dậy / Lắng nghe hơi thở chính mình / Tôi biết mình sống sót / Và ánh mặt trời chói lọi trên cao / Làm cháy bừng niềm khao khát bí hiểm...

Mùa nước nổi  (thơ) 
Mùa nước nổi thả trôi bầy hoang tưởng / Lạc dòng chảy / Mưa trắng đồng / Tôi bày những bài thơ hoang tưởng lên bầu trời / Và đơm đặt vô số chuyện kể hoang tưởng / Lan truyền theo lũ đom đóm đêm đêm...

Phản tỉnh  (thơ) 
... Tôi tìm ra những thân cây / chết khô sau vườn. Và chiếc lông chim / ánh biếc ngời xanh kẹp giữa hai trang sách mở hờ hững. // Thoáng chốc sấm rền đầu núi, / khung cửa sổ ngó thẳng ra đầm nước ngọt, / nhịp sống căng chảy tràn qua dòng chữ, bài thơ nầy...

Đối thoại  (thơ) 
- Giấc mơ của người mù lấp lánh ra sao? / - Thử tưởng tượng đi xuyên qua bầu trời lắp đầy kính. / Cô bạn đầy quyền năng, mỉm cười bảo thế. // - Có thể xoá đi ký ức đau thương của dân tộc? / - Vô ích thôi! Vết thương chiến tranh mau lành, / Còn bóng ma tổ tiên cứ đêm đêm hiện về trách mắng...

Tên anh nằm trong danh sách | Bà thầy bói Anh chết ở Sài Gòn  (thơ) 
Reng reng. Giữa khuya một cú điện thoại báo tin tên anh nằm trong danh sách 20 người sắp bị bắt. // Sóng điện chảy tràn vào phòng, xuyên thấu tim. Mảnh trăng khuyết nằm chơ vơ góc trời thành phố... | Cái chết bốc mùi bí hiểm! / Khiếp thật, tôi đang sống chung chạ / Trong bảo tàng di động thành phố / Phơi bầy những gương mặt xác chết u uẩn...

Trên giường bệnh  (thơ) 
Trở giấc nửa khuya. Đốm sáng lân tinh bầy đom đóm chập chờn. Một vùng quê heo hút, khuất lấp trong trí nhớ. // Ám ảnh cơn ác mộng chiến tranh. Ngọn lửa thiêu đốt tâm can, cơn đau xé mình trên giường bệnh...

Vàm Nao, vực xoáy tâm linh miền Tây  (thơ) 
Đây Vàm Nao, mịt mùng nước chảy / Tất bật ghe thuyền ngược xuôi / Như những nhát dao cứa lòng đau nhức nhói // Vàm Nao, Vàm Nao / Xa quê biền biệt nhớ / Vực xoáy tâm linh của lưu dân miền Tây...

Xem tranh Bồ Đề Đạt Ma | Khoảng cách | Tháng bảy, mưa, Đà Lạt  (thơ) 
Dĩ nhiên chúng ta gặp Tổ sư Đạt Ma nhiều lần / Đôi mắt to mở trừng, soi thấu cõi nhân gian / Râu rậm phủ kín gương mặt hoang dại / Đâu đó ở thiền viện, nơi phòng tu sĩ... | Nằm thở dốc trên đường biên cuộc sống / Cố hình dung gương mặt tôi lúc nầy... | Sương mù huyền hoặc / Đà Lạt ngái ngủ trùm khăn voan trắng // Con đường dốc cao / Lô nhô mái nhà thấp / Tháng bảy, đổ ập cơn mưa...

Khuya mất ngủ | Sống sót  (thơ) 
Khuya mất ngủ, viết vội xuống câu thơ trắng bệch / Cơn mưa thành phố kéo dài bất tận... | Lắm khúc quanh cuộc đời / Cú trợt chân rớm máu / Giở cuốn album ố vàng / Nhìn lại gương mặt mình...

Tự thú | Mưa đêm tháng tư | Chuyến hải trình đến Trường Sa  (thơ) 
... Có lúc anh hoảng sợ / Đối diện với chiếc bóng mình / Nơi tấm gương cuộc sống treo ngược... | ... Tiếng gió thở dài qua căn phòng trống. Ký ức chiến tranh/cuộc sống phập phù/đám mây dục vọng phủ vây vòm trời thành phố tháng tư. Có bao người thức trắng đêm nay?... | Những nghi ngại xoè móng vuốt / Bám chặt trong tôi / Suốt cuộc hải trình / Tràn ngập những giấc mơ cuồng nộ!...

Chuyển điệu khúc sông Hoài  (thơ) 
... Ngực trần / Ngực trần / Sông Hoài, sông Hoài đó / Chảy miệt mài / Cơn mê lầm / Ngọn nến cháy lẻ loi / Mái ngói thấp ẩn mật...

Diễn viên tài năng  (thơ) 
... Bạn có tin nào mới không? / Đêm ngủ vùi mệt mỏi / Sáng nhận ra mình sống sót / Tôi đúng là diễn viên tài năng / Của vở kịch cuộc sống lạc quan!...

Bài thơ viết muộn sau 25 năm ở cụm đảo Sinh Tồn  (thơ) 
... 25 năm vết thương không ngừng chảy máu / Đẫm ướt từng trang tin thời sự, loang đỏ bàn thờ Tổ quốc // Có quá nhiều khúc biến tấu tâm linh / Quanh đường biên số phận lãnh hải // Chỉ còn lại tiếng kêu thét kinh hoàng / Lặn sâu vào lòng người vợ, người mẹ bơ vơ...

Bầy mèo hoang ở trụ sở 81  (thơ) 
Bầy mèo hoang lúc nầy dời nhà đi đâu? / Xoay xở ra sao khi khu biệt thự bị đánh sập tan nát / Chẳng còn bàn tủ, giá sách để ẩn nấp, cọ mình / Lũ chuột cũng trốn mất tích không thèm chơi trò săn đuổi / Cảnh vật rộng thênh thang dưới ánh đèn cao áp...

Tự sướng vào ngày 8/3  (thơ) 
... Họ hồi hộp chờ đợi / Người yêu xuất hiện nơi khung cửa sổ / Lâng lâng tự sướng vào ngày 8/3 / Chuốc rượu, nhảy múa / Và ca hát, mơ về một thiên đàng trên cao...

Mở laptop viết vội xuống bài thơ  (thơ) 
Mở laptop viết vội xuống bài thơ phi lý / Sáng chế thêm mớ ý thức hệ giai cấp / Và liều thuốc ngủ chuyên chính cực mạnh / Mê đắm đám đông trú ẩn trong những thành phố tân trang...

Căn bệnh nhức nhối thời đại  (thơ) 
Tiểu đường, ung thư, đột quỵ – căn bệnh nhức nhối thời đại / Giống như mấy tay đua xe chạy thục mạng trên đường phố / Mơ hồ nhận ra cái chết có vẻ đẹp huy hoàng / Đôi lúc hoàng hôn ánh lên rực màu máu...

Ác mộng  (thơ) 
... Trước kia, tôi bay cao / Lượn lờ khắp thành phố sương mờ // Mùa nước nổi cá linh tràn đồng / Bức tranh quê dát đầy trăng bàng bạc // Lúc ấy, chiến tranh chỉ là trò đùa / Của đám trẻ hàng xóm đánh trận giả...

Hoá giải lời nguyền | Mùng 5 lên núi Cấm, lễ Phật  (thơ) 
Kiếp trước tổ tiên tôi mắc đoạ lời nguyền độc địa, giờ đây đám con cháu lần mò theo từng trang gia phả khổ công hoá giải mà vẫn không thành... | Theo em lên núi Cấm, lễ Phật / Ngày mùng 5 ngập ngụa khói nhang / Nhốn nháo những gương mặt hốt hoảng...

Giao thừa  (thơ) 
Giao thừa / Bàn tay nắm chặt bàn tay khác / Hơi thở hoà quyện vào hơi thở lạ // Giao thừa / Em bước ra / Gương mặt rạng ngời // Đâu đó / Vang lên lời cầu nguyện...

Phạm Công Thiện ở Mỹ Tho  (thơ) 
... Sức nặng của giọt sương đầu ngọn lá / Uốn cong bầu trời ban mai / Gió chuyển dịch đổi hướng / Đánh thức ông dậy cho kịp chuyến đi vô định...

Khởi đầu  (thơ) 
... Và quay quắt với điềm dự báo / về biển Đông, vùng biên giới khoá kín, / những đám mây tự do bị nhốt kín trong cái chai ký ức dân tộc. / Gió thốc tháo, từng ô cửa kính loá nắng. / Choàng vai ngày tôi loạng choạng / đuổi theo giấc mơ bay la đà phía trước...

Cuối năm  (thơ) 
... Tháng cuối/năm tận / Gió phất phơ / Cắn vỡ môi ngày // Đứa trẻ thơ trong tôi / Thập thò tiếc tuổi vàng / Nhớ đồng bằng chim lẻ bạn mồ côi...

Tiền Vệ - dòng sông ơi, vẫn cứ chảy...  (tiểu luận / nhận định) 
[10 NĂM TIỀN VỆ] ... 10 năm Tiền Vệ là cả chặng đường dài của tờ báo mạng về văn học nghệ thuật, nhưng để hình thành “một khối Thịnh Vượng Chung của văn học nghệ thuật Việt Nam, nơi, bất chấp những dị biệt về địa lý và chính trị, mọi người có thể gặp gỡ nhau trong nỗ lực tìm tòi và thử nghiệm để trả công việc sáng tác trở về đúng nguyên nghĩa của nó: làm ra cái mới” thì quả là một thử thách cam go, ác liệt!... (...)

Phập phù vỉa hè Sài Gòn  (thơ) 
... Rồi bạn đi tù, em biệt tăm xa xứ / Vỉa hè hiện nguyên hình trong nỗi nhớ / Giống trang nhật ký ố vàng xao xác gió mùa hè / Lập loè đốm lửa ma trơi thiêu cháy bao điều hư tưởng...

Cuốn sách của đêm đen  (thơ) 
Đêm mở ra những trang sách vô tận / Cất giữ những dòng chữ lấp lánh, khó hiểu / Chúng ta ngửi thấy mùi gió lạnh xuyên thấu cánh rừng thông / Và gương mặt em tê tái — dấu hiệu bất an...

Cơn hôn mê  (thơ) 
Thức dậy, giật mình, hoang mang / Buổi sáng vỡ tung từng mảnh vụn / Chúng ta bị giam cầm nơi nhà tù vô hình / Vô số tin đồn ngấm độc tinh thần...

Hoa bồ công anh  (thơ) 
....Hãy lắng nghe bồ công anh ven đường thủ thỉ: đừng để / em biến mất. // Những khu làng dân tộc thiểu số dịch chuyển / Mặt trời thiêu đốt. Gương mặt núi, đồi biến dạng / Hơi thở mặt đất cạn kiệt. // Và điều ám ảnh thành sự thật...

Rã rượi tháng 8  (thơ) 
Giờ đây bóng tối thì thầm / Ngôi sao thiêng nhấp nháy / Dưới mái nhà ẩm thấp / Con dế gầy gáy khan / Những dụ ngôn ẩn mật...

Kẻ nguệch ngoạc lên gờ tường  (thơ) 
... Chúng ta phiên dịch tiếng nói câm cuộc sống / Và kẻ nguệch ngoạc lên gờ tường ảo vọng: / “Sợ hãi/Cái chết/Hải đảo/Biên giới/Đứng dậy...” / Còn cách nào chọn lựa? / Đâu rồi cái phẩm giá tự do / Lấp lánh niềm tin chiến thắng / Trong cái lò-luyện-sự-thật-vĩnh-cửu...

Chỉ vậy thôi  (thơ) 
... Bạn viết thư, giờ là tháng 8, / suốt tuyến biên giới đất nước, / lần qua mùa hoa mơ, hoa gạo vùng Tây Bắc, ngập ngụa hương thơm hoa dã quỳ, hoa cà-phê Tây Nguyên, / trôi theo hoa lục bình, điên điển mùa nước nổi miền Tây Nam bộ. / Lung linh những mảnh vỡ nhân tình đẫm máu dọc đường...

Gửi nén nhang tâm tưởng đến nhà văn Nguyễn Mộng Giác  (đối thoại) 
[TƯỞNG NIỆM] ... Nghe tin nhà văn Nguyễn Mộng Giác qua đời, nhiều bạn đọc cảm thấy hụt hẫng, bàng hoàng dù biết anh bệnh nặng vài năm trước. Tôi thấy cả khoảng trống mênh mông trước mắt khi nhớ lại những tác phẩm của nhà văn Nguyễn Mộng Giác mà mình từng đọc và yêu thích...

Bài đáp từ gửi anh Chân Phương  (đối thoại) 
[CHUYỆN THƠ] ... Lâu nay tôi đọc thơ anh Chân Phương rất thích và dành rất nhiều tình cảm tốt đẹp. Nay đọc bài ĐẠO VĂN HAY CẮT DÁN TRONG MÊ SẢNG trên trang “Đối thoại” (Tiền Vệ) tôi giật mình...

Trở giấc  (thơ) 
Ngày ngày / Cắt vụn những giấc mơ / Thành vô số cánh bướm bay lả tả // Thong thả đọc câu thần chú / Trấn an chính mình / Cố thoát khỏi hẻm vực tối tăm // Lẻn trèo vào facebook / Làm tình với người yêu ảo / Gấp rút soạn cuốn tự điển cho bọn cá cược chính trị...

Trớ trêu | Eros | Bi kịch  (thơ) 
Hắn cần mẫn cung cấp thức ăn cho mọi thời đại / Đến khi bội thực tín điều trá ngụy, quần chúng lại khao khát / Nhai nuốt chính hắn nơi buổi tiệc mừng dân chủ, tự do...

Đôi bàn tay má tôi | Tháng 5 ở Trường Sa  (thơ) 
Ở phòng cứu cấp bệnh viện / Tôi nắm chặt đôi bàn tay run rẩy / Mười ngón tay / mười thân tre già mảnh khảnh bao dung... | ... Ở đây, linh hồn người chết / Hoà theo nhịp sóng // Ở đây, lính biển kiên trì viết / Cuốn biên niên sử về hải đảo...

Cây bàng trái vuông | Tiếng thét | Diễn kịch  (thơ) 
Cây bàng trái vuông ở Trường Sa / Kiên trì bám rễ vào đất, vào đá, chờ chúng ta... | ... “Lũ dại khờ chúng ta bị giam cầm, / bị giết quá lâu rồi – Hãy đội mồ sống dậy!” | Mọi người tự đâm vào thân thể mình nhiều nhát dao / Ngoắc ngoải sống / Vì luôn bềnh bồng ảo giác / Về mùi hương thiên đàng không có thật...

Bắt gặp niềm vui  (thơ) 
Ngày cúp điện, ngồi bất động / trong căn phòng tối om om. Lúc đó Sài Gòn / bất chợt mở ra cánh cửa khác, xa lạ, nhấp nháy các vì sao. / Rồi chậm rãi học cách bay lượn / quanh toà cao ốc, đường phố, dòng sông... nơi chúng ta / từng yêu/ghét/căm hận/phỉ nhổ...

Mùa hè ở Phú Yên  (thơ) 
... Từng câu hỏi, không có lời giải toả, / đùn lên như bầy mối / phủ kín mọi điều. // Và bầy con chữ / đứng trật tự thẳng hàng. Tôi tự hỏi / về thói quen lạnh lùng của viết lách...

Những vị đầu bếp trứ danh  (thơ) 
Tôi gặp hoài trên ti vi, lễ hội ngoài phố / Những vị lãnh tụ phì nộn, thề trung thành / Với sự ngu xuẩn kiên định lập trường / Với giọng điệu xơn xớt, nụ cười hớn hở...

Luang Prabang  (thơ) 
... Luang Prabang / Còn hai giờ thong thả ở sân bay / Ý nghĩ lượn lờ như cánh bướm / Làm sao phân biệt / Đâu là hương thơm em / Và vị nhớ đất nước Lào...

Săn tìm  (thơ) 
Nơi hai con thú nhỏ điên cuồng / Vờn nhau mê mải / Nơi bàn tay ve vuốt cánh gió / Săn tìm / Cảm xúc trên thân thể nhau / Nơi hồn phách trôi dạt / Vào thế giới thần linh khác...

Lúc nhá nhem  (thơ) 
Từng gương mặt người thân nhá nhem / Lướt qua / Bơi lượn như bầy cá trong giấc mơ nhá nhem // Lúc hai giờ sáng / Thành phố thở hắt ra mùi rêu nhớt...

Đám cháy  (thơ) 
... Đám cháy bốc lên từ tầng ba toà cao ốc sang trọng / Một con mèo mù nhào qua cửa sổ thoát nạn / Cặp tình nhân chết thui nơi phòng ngủ / Mùa hè bắt lửa / Từ chùm bông phượng vĩ đong đưa bên đường...

Cái bẫy thực tại  (thơ) 
Thức dậy từ trang kinh kệ / Con bướm bay lượn vòng khắp giấc mơ // Thức dậy từ mùi hương thầm kín / Thân thể em quyến rũ chết người...

Bài jazz cho một ngày tan loãng  (thơ) 
... Lần lượt từng người thân đi xuyên qua bạn / Và bạn cũng thế / Cả toà cao ốc, hàng cây, xe cộ... lao vào / Rồi mất hút / Cảm thấy mình trống không...

Tự hoạ chân dung  (thơ) 
... Đích thực gương mặt mình đây sao? / Ngập ngừng em bôi xoá / Và vẽ lại / Chân dung trắng / Không hiện hữu nơi cuộc sống hôm nay...

Tâm hồn tôi | Thuật biến hình  (thơ) 
Tâm hồn tôi là bệnh viện tâm thần / Trôi qua quằn quại những cơn ác mộng / Trôi qua từng ngày lập thể trong suốt / Trôi qua phơ phất dòng sông quê nhà... | - Bầy diều hâu bay lượn trên không / giơ móng vuốt nhọn... // ... - Bữa tiệc máu / ngày ngày diễn ra khắp nơi đất nước tôi...

Ngồi quán 81  (thơ) 
... Đám nghệ sĩ rũ rượi, cãi cọ, tranh luận phù phiếm / Tha hồ bay theo đường bay tưởng tượng vô tận/ - Bạn có thể uống cạn biển kia không? / Có điều gì riêng tư, cô đơn, rất khó trả lời...

Quá đã  (thơ) 
Hồi bé / Tôi từng chôn con chim chết dưới bụi trúc đào / Làm trọng tài cho bọn nhóc đánh nhau / Đôi khi cao hứng bơi qua sông Tiền / Nằm dài ở bãi cồn nghe gió hú...

Sắp đặt  (thơ) 
Em lấy những chiếc khăn voan / Quấn quanh thân thể trần truồng / Nằm dài trên chiếc giường / Bật sáng mọi ngọn đèn lead trong phòng ngủ / Tất cả / Trắng chồng lên trắng...

Đừng bắn vào giấc mơ  (thơ) 
... Giống như con thú sống sót sau cuộc săn đuổi. Sợ hãi và căm hận. Cái chết luôn hiện diện khắp ngã đường. Anh luôn mồm rên rỉ: / — Đừng bắn vào giấc mơ của tôi!...

Ở Côn Đảo  (thơ) 
... Tôi vô hình đứng trước những câu thơ, / viết bằng máu trên vách nhà tù Côn Đảo. // Lặng lẽ núi Chúa / thẫm màu hoàng hôn...

Thằng bù nhìn  (thơ) 
Khi gặp thằng bù nhìn bơ vơ ngoài đồng / Tôi gặp lại tuổi thơ mót lúa, mò cua / Nên gửi lời chào thân mến / Đến người bạn thuở nghèo xơ xác. // Lớn lên tôi dính chấu vào bọn vô cảm, tham nhũng / Nơi công sở, hội nghị hay công viên...

Trong căn phòng ấm áp ở cao nguyên  (thơ) 
... Chợt chiếc bàn lật nghiêng, rơi vãi mọi thứ: dây cột tóc, / đồng hồ, bình hoa, cái điện thoại vỡ toang. Vọng lại rền vang / tiếng kêu thất thanh từ kiếp nào lúc hai đứa chưa kịp sinh ra...

Từ ngữ giam giữ chúng ta  (thơ) 
Từ ngữ tiếng Việt biến thái / Thành song sắt nhà tù / Vây hãm, giam giữ chúng ta / Trong cái lồng truyền thống kiên cố // Đôi khi bạn cố lên tiếng trong giấc mơ / Và đi xuyên qua giấc mơ của những kẻ khác...

Lời tượng gốm  (thơ) 
Tôi bước ra khỏi lò nung lửa hân hoan rực đỏ / Là một bức tượng gốm tráng men thô màu vàng dân dã / Với tiếng nói không âm thanh không ẩn dụ / Xung quanh gió thở dài khắp cánh đồng...

Mùa xuân trong veo  (thơ) 
Mùa xuân / Toả hương thơm từ cây nguyệt quế / Mang vẻ sáng của làn da cô gái dậy thì / Mặt trời nhảy múa trong giấc mơ người mù / Đôi khi tiếng chim gọi bầy / Thảng thốt rớt xuống từ trời cao...

Tiếng đàn môi ở Sa Pa  (thơ) 
... Tôi như cái cây cô độc mọc lên từ đá / Tiếng đàn môi âm âm, xạc xào chuyển động / Mỗi chiếc lá rừng có âm nhạc riêng, huyền hoặc ánh trăng...

Hai cái chết  (thơ) 
Sau khi Kim Jong-Il chết, / tôi đâm nghi ngờ mọi thứ diễn ra trên ti vi / kể cả cái gọi là “cảm xúc bầy đàn”, “hiệu ứng nước mắt”... / Thêm một vị lãnh tụ được đưa vào lăng tôn thờ / thay vì hoả táng, thuỷ táng, điểu táng...

Đường lên núi  (thơ) 
Núi Cấm / Cùng lũ chim cắt lượn lờ / Bóng núi nặng nề di chuyển / Và loang dài vệt rừng hoang dã / Đâu rồi vị thầy cúng nhảy múa / Yểm bùa con ma rú / Sương mù buông chùng tấm lưới mơ màng...

Tháng 12  (thơ) 
... Sổ tay ghi. Dầy đặc chuyện tiếu lâm, tin nhạy cảm / Những lối mòn vòng vèo, khuất lấp cuộc sống. // Tháng 12 lạnh. Dựng lên những giàn hoả thiêu mới / Học cách khiêu vũ cùng thời đại đầy thương tích...

Thơ ba câu  (thơ) 
Tết / Linh hồn bốc khói / Từ lò thiêu năm cũ... | Cả người điên / Cũng tìm thấy niềm vui / Nơi ngọn lửa nhảy múa...

Những chuyến hành trình  (thơ) 
Tôi ngủ quên trên chuyến xe tốc hành đến Nha Trang / và thức dậy, biển ngầu bọt kêu gào. // Lúc 6 giờ sáng, / đàn hải âu bay lượn. // Tôi thiếp đi giữa đám mây bồng bềnh, / tỉnh dậy nơi thềm san hô chói nắng...

Mùi vị cuộc sống  (thơ) 
Từ Đức bay đến phi trường Tân Sơn Nhất, / Frank Gerke hấp háy nhận ra mùi đặc trưng phố Việt. // Về Đồng Nai thăm má bệnh, / Bước qua cổng nhà, Khương Hà ngửi thấy mùi đồng nội...

Soi mình trong gương  (thơ) 
Từng khuôn mặt phai bạc màu trong tấm gương thời gian lấp lánh. Anh ghét bầy ong hút mật, các bức tường thành kiến và cơn ác mộng bám riết giấc ngủ. Lâu rồi, con mắt của vị thần nào đó luôn dõi theo từng bước chuyển hoá, từ lúc em còn sơ sinh, con gái, thiếu phụ khát tình...

Hàn Mặc Tử và Đà Lạt  (thơ) 
Ở Đà Lạt, đêm Giáng Sinh người ta phát hiện / các thiên thần bay lượn trên đồi thông. / Và gặp Chúa bước lên cầu thang gỗ nhà mình / với nụ cười đầy ánh sáng. // Hàn Mặc Tử hiện về lang thang dạo phố, / hân hoan hát bài ca ngợi Đức Mẹ Maria...

Lúc ở Nha Trang  (thơ) 
... Rồi con trăng xanh lại mọc lên / Giống như một hợp ngôn mới không cần chú giải / Giống Cao Bá Quát cười ngạo nghễ trước cái chết...

Lời biện hộ muộn màng  (thơ) 
... Bầy voi rừng, chà dọc, hổ... gần tuyệt chủng / Luôn tháo chạy hụt hơi, gầm rú / Gợi lên cảm giác hụt hẫng / Về thế giới sắp biến mất // Tiếp theo, / Là cơn biến động xung đột sắc tộc / Thêm một câu chuyện đau lòng khác...

Gia phả | Trăng thiếu phụ | Sống một cách thông minh  (thơ) 
Bài học cách mạng / Ba đời viết bằng máu / Trong gia phả dòng tộc tôi... | Một nửa năm mùa mưa / Một nửa năm mùa nắng / Cánh tay nào ôm siết / Cánh tay nào thông dâm... | Những phiền muộn, đớn hèn, bản năng thú vật, nên vất chúng đi / Học cách sống hạnh phúc, an nhiên một cách thông minh...

Nhịp thời gian  (thơ) 
Tôi luôn tự hỏi, tại sao cô gái trẻ bị bức tử / Hay nhà sư Tây Tạng tự thiêu đòi độc lập đất nước / Ngay lúc ngồi ở biển lắng nghe sóng vỗ về / Từng phút, từng giây trôi đi lặng lẽ / Mê hoặc chúng ta rơi vào tâm bão cuộc sống / Và biến dạng, nhoà, nhoà dần, biệt tăm, mất hút...

Trở về  (thơ) 
... Các đảo giăng vòng cung — những con mắt biển dõi theo / Cho em yên lòng gối đầu lên giấc mơ ngủ thiếp / Ở đấy, bầy sao trời đứng gác / Ở đấy, cơn mưa làm tung toé ngôn ngữ lân linh / Theo nhịp biển tràn lên bờ và biến mất / Môi em khẽ run muốn nói điều gì?...

Tâm thức đồng bằng  (thơ) 
Nhiều đêm giấc ngủ bềnh bồng tôi nghe / nước réo sôi cuốn trôi mây trời / Ẩn trong hồn tiếng chim kêu khắc khoải, câu hò / sông nước mênh mang bờ bụi, / giăng giăng lũ đom đóm soi đèn...

Cơn hứng tình  (thơ) 
Cơn hứng tình run bắn người / Anh. Mạch điện chập pha / Em. Đê mê hoang dại // Những chiếc lá chao đảo trong bão / Quay cuồng điên dại...

Cuộc chiến biên giới chưa hề kết thúc | Tập thở, tập cười  (thơ) 
Anh Hai tôi chết mất xác ở chiến trường biên giới năm 1979. Lảo đảo ôm ngực ròng ròng máu, bước vào nhà. Con chó mực sủa vang. Lúc ấy vườn nhà bông mận nở trắng. Lũ ong say sưa hút mật... | ... Một món quà là bức tranh châm biếm — bào thai đứa trẻ trong bụng mẹ Âu Cơ / Đang thở bằng mang loài cá ngừ bơi lội biển Đông...

Du ca  (thơ) 
... Trong giấc mơ, kẻ phiến loạn / Luôn nã đạn vào bóng đêm vô hình / Máu nhuộm đỏ vầng trăng...

Tẩy xoá  (thơ) 
Như thứ bệnh dịch dễ lan truyền, / Những tay đấu tranh dân chủ / Cần được trục xuất khỏi thành phố / Không vòng hoa, không báo trước...

Tháng Mười | Cổng trời  (thơ) 
Cô đơn trong căn phòng kính / Tôi tự ve vuốt/ngắm bộ lông thú mình // Cái rực sáng thôi miên / Là đôi mắt em hạnh phúc / Và bông lys lóng lánh giọt sương mai... | ... Dọc đường về nhà trọ, dấu chân sóc rải đều / Đó là chấm lửng bài thơ / Hay tín hiệu chỉ đường / Thẳng tới cổng trời lộng gió...

Bí mật của phố  (thơ) 
Chim sẻ nhẩn nha nhặt bánh vụn bên đường / Xao động một ngày vất vả mưu sinh / Quên mất chiếc bẫy nguy hiểm vô hình giăng mắc // Mưa phủ choàng tấm khăn voan mỏng tanh / Phác hoạ từng chân dung vô cảm lướt qua...

Cú chạm  (thơ) 
Cuộc điện thoại chảy tràn vào vũ trụ, lấp loáng / qua thành phố, cánh đồng, dòng sông, vườn hoa... | Cú chạm mạnh chết người. Những con bướm / va mạnh vào cửa kính toa tàu xuyên Việt... | Những ngón tay thon thả mưa / gõ nhẹ lên mái nhà mùa thu ốm yếu sắc rêu xanh... | Anh ăn trộm trái táo Macintosh / trong ngôi vườn thần linh và ra đi vĩnh viễn...

Trong bồn tắm | Báo tin | Phóng sinh  (thơ) 
Trần truồng trong bồn tắm / Nín thở, thả trôi tự do / Giống xác chết dập dềnh trên sóng biển / Nghĩ tới linh hồn ngư dân... | Lên mạng, vào facebook, nhắn tin / Gửi email cho tất cả bạn thân / Các hiệp hội văn nghệ, giới chức chính quyền... Một lá cờ trắng và lá thư trống rỗng... | Rằm lên chùa núi Cấm / Mở lồng thả chim bay về trời / Phóng-sinh-chim/Phóng-sinh-tôi...

Cảnh tượng [2]  (thơ) 
Qua kẽ hở chiếc cúc áo bật khuy / Ngực phập phồng đón gió thanh xuân / Cô gái liếc mắt sắc bén dao cau / Hạ gục anh thuỷ thủ nhanh như chớp / Bên mâm rượu, chai đế, dĩa mồi khô sặc / Dân nhậu lên ngôi thượng đế toàn năng / Có thể đốt cháy cả giấc mơ dân tộc...

Tín hiệu cuộc sống | Biến dạng  (thơ) 
Nửa khuya nhấp nháy / Một tin nhắn: / - Cao Bá Quát là tên phản loạn! // Trái tim tôi đập nhốn nháo nhịp thất thường / Cơn bão mụ mị quyền lực / Quét ngang thành phố câm lặng... | Phùng miệng thổi vào đoá bồ công anh / Đứa bé biến mất / Còn trơ lại chiếc cuống hoa...

Nghĩa vụ yêu nước  (thơ) 
... Tôi đoạn tuyệt với tôi/với xứ sở / Thức dậy trước rạng đông / Thèm muốn cầm cọ sơn màu trắng / Lên khắp bờ biển dọc chiều đất nước / Tôi biết mình làm tròn nghĩa vụ yêu nước...

Ảo tưởng & Thực tại  (thơ) 
... Có quá nhiều nghệ thuật được chế tạo, sắp đặt, trình diễn / Khêu gợi/Ám ảnh/Gọi mời / Tuỳ nghi mọi người sử dụng // Ảo tưởng & Thực tại / Nguyên vẹn gương mặt lấp lánh, ẩn kín / Với nụ cười bí hiểm chết người...

Tuỳ nghi điền vào chỗ trống  (thơ) 
... Trong thế giới lớn lao chúng ta tạo dựng / Lúc nầy ấy là nơi chốn của... (chấm chấm chấm) / Bạn tuỳ nghi điền vào chỗ trống cho thích hợp / Mà không cần phải tra vấn lương tâm!...

Phân thân  (thơ) 
... Thế đấy, tôi đang đứng ở phi trường Bangkok / Nhìn mặt trời rực rỡ qua khung cửa kính / Hồi tưởng về mọi điều tồi tệ đất nước mình / Một sự phân thân đầy vẻ phi lý // Giống kẻ mộng du / Lơ lửng đi trên sợi dây tưởng tượng / Có điều gì đó không đúng xảy ra / Tôi bật cười chảy máu và nước mắt...

Những mảnh vụn ý nghĩ  (thơ) 
... Chúng tôi trả lại họ / Vô số cánh bướm giãy chết ở Thiên An Môn / Ép trong trang sách giáo điều nhàu nát / Mà chẳng có ý đồ đâm sau lưng chiến sĩ! // Tặng luôn họ cả mặt trăng, mặt trời, sao hoả / Nơi ấy rộng mênh mông – tha hồ đủ chỗ...

Mùa lũ đẹp  (thơ) 
... - Bạn tin vào điều gì khi đất nước gặp cơn thời tiết thất thường? / Cơn bão chính trị, chính sách nông dân ấm ớ hội tề / Như cơn đói khát là những gì chúng ta muốn quên đi thật nhanh / Dù sao em cũng thốt lên: “Mùa lũ năm nay thật đẹp!”...

Chỉ dấu tỉnh thức | Giữa những người sống sót  (thơ) 
Với đất sét bên vườn nhà / Nhào nặn lên những thần tượng một thời / Chúng tôi mê muội / Như con thiêu thân lao vào ánh sáng / Như hoa lys ngậm trăng hoài vọng đêm thâu... | ... Tôi nhớ bạn vẫn cười đùa ngay khi cái chết được báo trước: / “Đừng lo, mỗi người có một số phận / Cứ coi như mình sống cùn mòn trong cõi tạm” / Thế giới chuyển biến thật lạ lùng...

Mưa bên ngoài cửa sổ nhà tôi  (thơ) 
... Ngón tay mưa trắng xoá, dài và mềm ướt / Quấn quít quanh cuộc đời đô thị / Ngón tay mưa tự đánh dấu ngày mùa / Trên những tấm gạch lát lề đường nhẵn nhụi...

Trò chơi trẻ con  (thơ) 
... Lần đầu tiên sau 6 năm ở tù vì tội đấu tranh đòi dân chủ tự do / Người đàn ông có dịp đi dạo phố, ngắm hoa bên vợ con / Trắng/Đen. Bóng tối/Ánh sáng. Ngục tù/Tự do. / Đâu phải là trò chơi trẻ con!...

Thời bây giờ  (thơ) 
Những hình nhân di động / Trong cơn bão di động / Của đất nước biến động // Vẫn lãnh tụ năm nào / Rao giảng học thuyết cũ / Chăn dắt bầy cừu ốm // Thảy các bạn điều hiểu / Cái giá của tự do...

Những đôi mắt vọng phu ở đảo Lý Sơn  (thơ) 
Lý Sơn. Lý Sơn. Đảo biển. Sóng chập chùng / Cát tràn lấp mười cây số vuông - những mảnh vườn nhỏ trồng tỏi / Nơi mộ gió lập loè chiêu hồn người chết / Không ai đếm có bao nhiêu mộ dựng rồi / Không ai biết ngôi mộ nhà nào sắp mọc lên / Những ngư dân/sói biển tóc trắng dần theo cơn sóng dập...

Trở lại đồng bằng miền Tây  (thơ) 
... Thế giới biến đổi lạ lùng / Con sông Mékong tạo nhịp thở đất đai / Nơi chín con rồng quần tụ ca múa / Chẳng còn sót lại dấu vết tuổi thơ khi tôi quay mặt bỏ đi / Một sai lầm không thể tha thứ...

Biển sắp ăn mất tôi! | Đóng hộp  (thơ) 
“Sống với biển trào dâng khó hơn / chết trong biển thanh bình” / Má tôi bảo thế và bà thù ghét biển / Vì biển nuốt gọn ba tôi / Vì biển dìm mất xác anh tôi / Trong chuyến ra khơi săn đuổi cá... | ... Màn hình xuất hiện gã chính khách đáng ghét khác / Hô hào, yêu nước lúc nầy nên biết kiềm chế / Đóng hộp giấc mơ, thiên đàng, địa ngục trong căn nhà rỗng / Đóng hộp hải đảo, biên giới, cái chết ngư dân trên biển...

Cầu nguyện  (thơ) 
... Sự im lặng của biển sâu / Nơi chôn vùi những ký ức của vì sao / Và cơn sấm động báo trước cơn bão / Quét sạch mọi người khỏi thành phố ám khói // Tôi học cách tĩnh toạ...

Requiem cho Linh  (thơ) 
Linh, em may mắn khi nghe khúc Requiem của Mozart / Lúc từ bỏ thế giới nầy / Với căn bệnh ung thư ngực quái ác // Thật khó tin có thứ âm nhạc siêu thoát nào / Giúp cho mình lãng quên giấc mơ cuộc sống / Theo nhịp đập trái tim mạnh mẽ, thong dong...

Hồi kết ngày chủ nhật  (thơ) 
Tận cùng nỗi tuyệt vọng / Có ô cửa dẫn thẳng ra đại dương / Nơi cái chết phục sẵn chực chờ ngư dân // Mặt trời khô máu. Người/xe cộ dịch chuyển / Không còn tiếng thét phẫn nộ xuống đường / Ý thức người dân bị chôn vùi dưới bóng mát phủ định // Rồi tất cả câm nín. Điều làm em hoảng sợ / Hồi kết ngày chủ nhật đột ngột / Không lẽ lũ chim đều ẩn mình chờ chết...

Khám phá  (thơ) 
Một bài hát tình yêu nhạt nhẽo phát trên đài / Một chiếc xe cứu thương hú còi chạy suốt con đường vô tận / Tôi tự hỏi về số phận của bầy đàn nô lệ mới...

Những con cá ngợp hơi  (thơ) 
... Bạn còn do dự/chóng mặt/e sợ / Do giấc mơ bị truy đuổi? / Do bị đánh đập, bắt giam cầm tù? / Dù sao không thể chui lọt qua ô lưới giăng bủa / Chúng ta là những con cá ngợp hơi / Sặc sụa nước biển Đông...

Hồi sinh | Lựa chọn  (thơ) 
Tôi sinh ra cùng thời với mọi người / Từng ý nghĩ đều bị cầm tù, truy nã / Lời nói buông ra liền bị đánh tráo khái niệm / Bao con chữ hiện ra đòi tự sát / Hay rơi vào cuộc diễn biến hoà bình đáng ngờ!... | Trong gió đôi khi tôi ngửi thấy tai ương / Tanh lợm mùi cá chết sình biển Đông / Lời nguyền thầm kín về nỗi đau bất lực / Những con tàu giăng lưới vây kín niềm tuyệt vọng / Thế hệ tôi hít thở trong màn mưa mù...

Đà Lạt  (thơ) 
Khi tôi leo ngược dốc lên nhà thờ Con Gà / Buổi tối Đà Lạt / Thấp thoáng ô cửa kính lên đèn / Như đôi mắt em rưng rưng dõi theo // Gương mặt sương mù luôn mờ ảo / Linh cảm núi, đồi, rừng thông / Vẻ đẹp lãng mạn tự nhiên của gió...

Dẫn dụ  (thơ) 
Hãy lấy tấm bản đồ Việt Nam / Soi với chụp đèn nơi bàn viết / Nức nở hiện ra một phiên bản nô lệ // Hay áp tai vào mặt biển / Sóng réo gọi linh hồn ngư dân thất tán // Hãy thả một con nai vào cuộc săn / Nhìn nó tháo chạy khỏi các họng súng căm thù...

Nhiều năm sau, tôi tự hỏi  (thơ) 
Nhiều năm sau chiến tranh, tôi tự hỏi / Hà cớ gì vết thương nơi bụng trở trời lại nhức buốt / Thanh bình rồi nằm gối đầu lên cỏ, nghe chim hót nhớ xót xa rừng / Tôi tự hỏi khi bước vào nghĩa trang thăm đồng đội cũ / Cả lúc trằn trọc hút thuốc, bước lên cầu thang vẫn tự hỏi / Ngắm mặt trời mù loà, tôi tự hỏi / Soi mặt vào gương, gương vỡ, tôi tự hỏi...

Một cuộc biểu tình  (thơ) 
... Điều bất thường mang vẻ nguy biến số phận đất nước / Làm sao họ phải đóng vai lương tâm dân tộc? / Làm sao họ có được thứ ấy? / Dĩ nhiên mỗi người có cách trả lời riêng / Trước khi trầm mình vào biển Đông dậy sóng...

Nhớ xuất bản cho tôi nhé!  (thơ) 
Cao Bá Quát vỗ vai Bùi Chát: / - Bạn trẻ, xuất bản cho tôi / tập thơ “Cuộc nổi loạn thầm lặng” nhé! / - Ok. Tốt thôi... / Chiều hoang vu, Trần Dần đến gõ cửa: / - Nhà xuất bản Giấy Vụn ấn hành gấp gấp / cuốn tiểu thuyết “Kẻ vô danh” ngoài luồng của tôi nhé! / Tự do sáng tác, tự do xuất bản là điều có thật...

Trú mưa  (thơ) 
... Đêm Sài Gòn dài thậm thượt / Mưa tháo khoán từng ý nghĩ rời / mưa trút máu / Tôi đứng bất động dưới tán dù chở che / Và mục rữa chết dần mòn / Với mấy trò chơi chính trị sấp ngửa thế gian nầy...

Hụt hơi trước biển lớn  (thơ) 
... Vẫn biển xanh trùm chiếc khăn voan mây trắng / Vẫn đàn hải âu bay lượn, chuỗi đảo như ngực trẻ phơi bày / Đau đớn là phải cam đảm vượt qua / Những biên giới quyền lực ma mị vô hình / Những cơn bão chính trị hư thực xao động mong manh...

Tên biến thái hạng nặng  (thơ) 
... Một con rắn từ xó xỉnh nào bò vào / Quấn quanh cổ tôi ve vãn, run rẩy truyền nọc độc / Lan dần khắp thân thể thanh xuân của tôi / Lan dần làm xanh xao tiếng hát liêu trai / Lan dần trên những dòng thơ xiêu vẹo...

Tốt nhất, hãy im lặng  (thơ) 
... Hắn ở trên trời / Tôi ngụp lặn trong thành phố / Và ai nấy cứ trượt dài theo đường ray định mệnh / Mẹ kiếp! / Tốt nhất, hãy im lặng / Làm tới việc mình thấy cần làm!...

Sống ở Sài Gòn  (thơ) 
... Sống ở Sài Gòn lờ mờ tôi nhận ra / Mọi thứ được định hướng theo luồng, qui hoạch / Lòng yêu nước, cách nghĩ, giấc mơ và cả niềm phẫn nộ // Tiện thể, sống ở Sài Gòn, tôi thú thật điều nầy / Mình cũng là tên góp phần phá huỷ thành phố / Bằng thói vô cảm / ù lì hay đại loại thứ gì như thế!...

Tự xuất bản  (thơ) 
... Tiếp theo tôi học cách Im lặng / Sau khi đánh vỡ mất Tự do và Phẫn nộ // Ngay khi chữa lành vết thương tấy máu / Tôi tự xuất bản tác phẩm mình, Có cái gì đó nẩy sinh từ con chữ...

Chùm thơ ba câu  (thơ) 
Mùa hạ hứng tình / Sào trăng mọc thẳng / Thả sâu vào giếng đêm... | Hát lịm khúc chia xa / Ứa máu cả giấc mơ / Sáng nay thềm nhà hoạ mi gục chết... | Cỏ tháng 4 mượt mà / Chôn giấu nỗi đau chiến tranh / Mặc kệ hình nhân múa trong biển lửa...

Ám ảnh  (thơ) 
... Buổi chiều hoá trang / Người người biến thành loài bò sát / Ú ớ giống cái lưỡi bị cắt cụt / Tội nghiệp những số phận lộn sòng / Trong mê cung thành phố // Từng mẩu đối thoại cháy trên bếp lửa / Điều gì sẽ xảy ra? / Và ai phác thảo? / Bản đồ vì sao bản mệnh / Tương lai đất nước tôi...

Độc thoại  (thơ) 
... Trượt chân anh sa vào đường hầm tối đen / Căm hờn và tuyệt vọng / Độc thoại nội tâm / Thao thức về cuộc cách mạng thầm lặng...

Bên dòng ghi chú tự sự tác giả: Nguyễn Đức Sơn  (sổ tay) 
Không biết sao tôi có thú vui là đọc những dòng tự sự tác giả viết ngay trong tác phẩm của chính họ. Qua những dòng nầy tôi hiểu sâu thêm các bài thơ, đoạn văn, tiểu luận, phát lộ nhiều mạch ngầm tuôn chảy mênh mang đem đến cảm giác rung động, sảng khoái bất ngờ, âm ỉ hoài không dứt... Đó là tập thơ Đêm nguyệt động của Nguyễn Đức Sơn... (...)

Hội hoa ở Tokyo  (thơ) 
... Nhấp một ngụm Frappucino dưới tán cây che chở / Thơm vị ngọt mùi hoa đầu lưỡi / Và nụ cười em quyến rũ / Đúng vậy, anh không thể rời xa Tokyo lúc nầy!...

Hôn mê Sài Gòn  (thơ) 
... Gió rít / mưa sụt sùi / ảo ảnh lắp ghép / Chập chờn lạc vào hòn đảo hoang vu Thái Bình Dương / Tôi biết mình là kẻ du mục / Trong chính ngôi nhà, thành phố, quê hương biến dạng...

Nhìn lại  (thơ) 
... Dòng chảy lịch sử hất tung số phận từng người / Mặt trời sa mạc nung chảy Tunisia, Lybia / Tha thiết hương hoa nhài lặng lẽ dâng hương / Dẫu gì người chết không đành lòng nhắm mắt / Trước sự ngất ngưởng ngọn núi quyền lực / Nơi cửa biển thuỷ triều cuồn cuộn chảy...

Lời giải thích muộn màng  (thơ) 
Lâu rồi không còn đắm mình trong biển sương mù / Thèm nghe tiếng rụng mơ hồ trái thông già / Ba giờ khuya trở mình trong căn nhà gỗ trên đồi / Thảng thốt nhành lan chìa tay xin cứu rỗi...

Đơn giản là sống...  (thơ) 
... bức ảnh lịch sử của nỗi thảm hoạ / là khung cửa trống đổ nát tan hoang / và đôi mắt dũng cảm em bé mồ côi / đứng lặng lẽ xếp hàng nhận thức ăn...

Bên dòng ghi chú tự sự tác giả: Phạm Công Thiện  (sổ tay) 
[TƯỞNG NIỆM PHẠM CÔNG THIỆN (1941-2011)] ... Bây giờ thỉnh thoảng tôi vẫn về thành phố Mỹ Tho, dạo quanh vườn hoa Lạc Hồng, có dãy nhà xây kiểu Pháp, một thời Phạm Công Thiện và gia đình sống ở đây, cố hình dung gương mặt ông lúc hai mươi tuổi... (...)

Lịch sử lập lại  (thơ) 
Lịch sử lập lại như ván cờ, như trò đùa tai ách / Tất cả hi vọng, ước mơ, cuộc sống đều vô bổ // Chân lý giả / Tự do giả / Dân chủ giả / Em buồn rầu bảo: “Đây là hồi chuông báo tử”

Khúc quanh con đường  (thơ) 
... Tôi tự hỏi điều gì làm em bỏ trốn khỏi thành phố? / Không nghi ngờ gì nữa, / họ rủ nhau đi làm cuộc cách mạng tẩy sạch linh hồn / trước khi đổ gục xuống cuộc sống phi hiện thực nầy...

Những tình nhân của cao nguyên  (thơ) 
... Bất cứ sống ở thành phố nào / Linh hồn họ luôn bị sương mù đánh tráo / Vẫn hoài hoài náo nức / Nhớ về buổi tiệc bày ra trên thảm cỏ / Ở đó, mặt trời hiện ra / Thiêu đốt mọi thứ / Ở đó, những gương mặt quen thân / Toả sáng trong đêm nhiệt đới...

Chiều hôm trên núi Cấm  (thơ) 
... Bên tách trà bốc khói, tôi tự hỏi / về ý nghĩ sự có mặt của mình / và niềm hạnh phúc gia đình mong manh. Giống nhà thám hiểm / kiêu hãnh tự khám phá ra vùng đất hoang vu tâm hồn, / chợt run người sung sướng / trước cánh cửa nhiệm mầu đột ngột mở ra...

Từ biển em về  (thơ) 
Từ biển em về / Mang theo nắng / gió / rong / san hô / Những thứ có mật mã ngôn ngữ xanh / Căn nhà mình học thêm cách nhẫn nại / Rùng mình đong đưa...

Cho ngày đầu năm mới  (thơ) 
Đêm giao thừa / Tôi ngồi nhấm nháp từng mảnh vỡ linh hồn / Khi chùm pháo bông rực rỡ / Vẫy gọi nơi chân trời thành phố / Ngoài cửa sổ chim họa mi hót / Người lữ khách mệt mỏi của chuyến tàu cuối / Mơ về bếp lửa ấm áp...

Những ngày giáp Tết  (thơ) 
... Đôi lúc anh ngốc nghếch mơ tưởng về giấc mơ giải phóng / Quên đi sự lừa dối khủng khiếp, biến thái cuộc sống / Quên đi khoảnh khắc tai ương xuyên thấu buốt tim // Chẳng còn ai, ngoài chính mùa xuân tươi nguyên / Mở ra cánh cửa tự do vĩnh hằng / Khiến các vì sao xa xôi trở nên gần gũi...

Luân chuyển mùa  (thơ) 
Trong sự luân chuyển ngập ngừng mùa xuân / Quanh đầm nước ngọt tĩnh lặng / Mọi thứ trong suốt / Tưởng có thể chạm nhẹ vào / Khu vườn, hoa lá, chim muông, nước và khí trời...

Đêm nay rằm | Chờ cơn bão sắp tới | Cao nguyên đá  (thơ) 
Đêm nay rằm tháng giêng / Tôi lôi cổ con trăng tròn xuống / Bắn thẳng / Vào nỗi ám ảnh tuyệt vọng / Bắn thẳng / Vào ánh hào quang vàng long lanh / Từng huyễn hoặc dân tộc tôi... | ... Mềm nhũn anh đọc lại những câu thơ viết dở dang... / Cố chờ cơn bão cấp ba thổi ngang thành phố... | ... Dấu hiệu tốt lành, sự sống sinh ra từ đá / Em vắt kiệt bầu sữa mình nuôi con / Sóng đá cuồn cuộn chảy suốt mùa trăng / Cảnh tượng nầy luôn ám ảnh giấc mơ anh...

Lời rao vặt  (thơ) 
Nhận đào tạo ca sĩ cấp tốc / Sau ba tháng bảo đảm đi hát / Ở quán bar, vũ trường, nhà hát / Không thành công sẽ hoàn lại học phí // Nhận coi phong thuỷ đất đai, nhà cửa / Biến hung thành cát / Cả dòng họ phất lên như diều gặp gió...

Ghi chép đầu năm  (thơ) 
... Vượt thoát khỏi bức tường thời gian lung lay / Tôi quay trở lại đúng nơi mình khởi hành // Nhớ đi chùa cúng bái, hái lộc cầu may — má dặn / Đừng chơi trò diễn tiến hoà bình — gã công an răn / Tôi thấy vô số ngôi sao băng ngang bầu trời / Chiếc cầu vồng lộng lẫy cám dỗ đánh lừa thế giới...

Biến tấu  (thơ) 
Mây bay ngược chiều, xe đò lên dốc / Hoa cỏ thôi miên nỗi buồn cao nguyên / Gió & rừng cây thông hoà âm mê muội...

Buổi sáng  (thơ) 
Quán cà phê vỉa hè nhếch nhác, / đầy nhóc bọn chỉ điểm, công chức, / thợ in, đám phóng viên, nhạc sĩ, / sang / hèn, nhạt / phởn, tự mãn / bốc phèng. // Bên kia đường / Trụ sở Hội liên hiệp Phụ nữ / trống huơ, chờ xây lại, / lũ chim sẻ sà xuống ngơ ngác, / nhặt mẩu ánh sáng mặt trời hiếm hoi. // Theo truyền thống rong chơi / từ tổ tiên 4000 năm truyền lại...

Đam mê  (thơ) 
... Hơi thở rướn cong / Một cơn chấn động lan tràn mọi mạch máu / Rơi vãi ra / Ảo giác yêu...

Giáng sinh  (thơ) 
Đêm các thiên thần múa hát / Trong lâu đài băng vĩnh cửu / Bầy tuần lộc mở cuộc đua tốc độ / Trên xa lộ nối dài các vì sao / Ông già Noel vén bức màn không khí / Ban phát món quà hạnh phúc bất ngờ...

Lúc 0 giờ  (thơ) 
Cú hụt chân rơi từ đêm sang ngày / Giờ rung lên hồi chuông / Tái sinh kiếp khác // Giờ nổ ra cơn ho bật máu / Lần lượt những gương mặt phản bội tan vào sương mù / Giờ đối mặt với sự thật hiểm hóc / Ngôi sao bản mệnh từng người báo ứng...

Mở mắt đi em  (thơ) 
... Nỗi cơ đơn lạnh buốt / Cứ bềnh bồng bám riết chăn chiếu giường ngủ / Mở mắt đi em, / Tự mình lang thang thám hiểm thành phố / Mỗi cánh cửa nhà nhà cư dân / Giam hãm từng bầy linh hồn khao khát tự do...

Cuối năm  (thơ) 
... Từ không trung điệu jazz kỳ diệu vang lên. Giống những bông sen cạn trôi dạt mê mải trong dòng cảm xúc tinh khôi. Chúng ta học cách đặt tên mới cho đồ vật, thú cưng theo sở thích riêng...

Vũ điệu chữ  (thơ) 
... Quán trưa và giấc mơ hoang tưởng / Ánh mắt cá xuyên thấu / Có phải bài thơ là vũ điệu chữ đánh thức điều gì?...

Gửi một nhà thơ  (thơ) 
... Trong thơ em, đông đúc người chết / quì gối trên thảm đọc kinh Bà-la-môn / giữa lòng Tháp Chàm, xen lẫn với vũ nữ, chiến binh, / thợ thủ công, nông dân đang cầu nguyện / mong đợi điều mầu nhiệm xảy ra...

Thời gian luôn khắc nghiệt, em viết  (thơ) 
Từ đỉnh cao tuổi trẻ, / chúng ta yêu nhau, học cách đột kích / phá vỡ thành trì phong kiến, / mang theo con mèo con dễ thương và chiếc dù / trú mưa dưới hàng cây điệp vàng, / rồi hụt hẫng xa nhau...

Dư chấn  (thơ) 
Em mang gương mặt hoang mang cơn bão rớt / Sắc màu đau đớn của dãy núi mắc cạn khi lao ra biển / Em gợi mở một thế giới khác trong cuộc sống đầy tai ương / Ở đó những bóng ma sống dật dờ / Linh hồn cô đơn kinh khiếp / Không biết nên chạy trốn hay cố gắng chịu đựng...

Cận cảnh  (thơ) 
Một con chuồn chuồn kim / Quần thảo trên đầm sen / Giỡn nước // Lơ lửng / Đám mây trắng vỡ ra / Rơi xuống hàng cây bông gòn // Giục giã / Tiếng chuông chùa tan mỏng...

Chìm vào giấc mơ | Dấu hiệu  (thơ) 
Làm sao với tay vào giấc mơ / Ôm siết thân thể em nóng hổi, đầy đột hứng / Làm sao đêm ngừng chuyển động / Và vang lên giọng thủ thỉ em như mưa rào... | Mưa phùn giăng giăng thành phố / Dấu hiệu cơn áp thấp nhiệt đới đổ về / Làm đông cứng mọi cái nhìn nghi ngại...

Bào chế  (thơ) 
Luôn có thứ cần được tân trang trở lại / Sắc đẹp, bộ dao nĩa và cả những học thuyết cao siêu / Khu vườn hoa nở rộ, dãy hành lang uốn khúc / Mùa thu thanh khiết đượm nồng mùi trẻ thơ. // Hiện thực cuộc sống không thiếu những góc khuất / Giống phía sau của mặt trăng, có những bí ẩn / Cần phải khám phá, phơi bày...

Ở quán bar  (thơ) 
Buổi tối cơn bão kéo lướt qua thành phố / Bỏ rơi lại những cơn mưa thậm thượt / Tôi ngồi uống chia tay với nhà văn có số má một thời / Quán bar vắng, tiếng saxophone khò khè / Trớ trêu thay những thế giới trùng lấp nhau / Che khuất bao gương mặt đời người...

Phố Phái | Chim sâm cầm | Rồng tỉnh giấc  (thơ) 
Phố Phái thở hắt hơi sương mù, trời ạ / Nhắm mắt lại chờ phép lạ / Mọi người thành kính mặc niệm lần cuối cùng... | Chẳng hiểu gì sao đất trời nổi cơn thịnh nộ / Sâm cầm bỏ Hồ Tây biệt dạng / Vô tình bỏ rơi lại chiếc lông tơ... | Con rồng thiêng / Ngủ mê ngàn năm đầm lầy rêu phong / Giật mình tỉnh giấc khạc ra lửa...

Viễn tưởng  (thơ) 
Xưa rồi giấc mơ Trang Tử hoá bướm / Giờ chúng ta có thể du hành vũ trụ / Thay đổi giới tính, chế tạo robot chăm sóc trẻ em / Bước vào thế giới mộng ảo qua vài cơn phê thuốc lắc...

Câu hỏi  (thơ) 
... Hàng thế kỷ trôi qua / Câu hỏi về lòng trung thành giữa chó và người / vẫn chưa có lời giải đáp thoả đáng...

Huyền thoại | Gửi K.  (thơ) 
Lâu rồi đám mây huyền thoại nuốt chửng chúng ta / Thứ acid ăn mòn tâm thức / Giống đứa bé ngủ say trên tay mẹ / Mê hoặc các câu chuyện tiếp tục lưu truyền / Không còn ai dám nhìn trực diện cuộc sống... | Anh thấy lỗ thủng sâu hoắm vô tận / nơi thân thể xinh đẹp em / chứa bao giấc mơ ngọt ngào / và thèm chết ngất phiêu lưu vào!...

Lý lịch | Máy chém  (thơ) 
Cái lý lịch đen đủi giống bản án vô hình đeo bám / Thế mà hắn kiêu hãnh bơi ngược dòng / Lặng lẽ toả sáng... | Ở bảo tàng chứng tích chiến tranh đường Võ Văn Tần / Bốn bóng ma quốc tịch Mỹ – Úc – Việt – Đại Hàn cụt đầu / Náo nhiệt đánh cờ tướng bên máy chém...

Nụ cười em | Mùa thu hôn nhẹ nỗi buồn  (thơ) 
Em & anh / Làm tình ở bãi biển hoang vu / Sóng vỗ bờ ngực đêm nhức nhối... | Tiếng mèo gào suốt đêm / Cơn động cỡn hứng tình / Mặt trăng lấp ló phát tán chùm ánh sáng hấp hối / Ô cửa kính nhà mù đục / Tôi biết bầu trời kia hút cạn máu mình...

Cơn điên xanh  (thơ) 
Nhiều lúc điên tiết / Định giết các thần tượng hắc ám / Và đốt cháy linh hồn mình // Sống trong thế giới hỗn mang / Mê đắm giấc mơ viển vông / Con người vô cảm lướt qua nhau / Ở quảng trường, sân ga, khách sạn / Nói dối / Thuốc độc...

Chiêu thuyết | Tĩnh vật  (thơ) 
Các nhà chính trị giàu ảo tưởng / Đặt đất nước / Lên đường ray tương lai ảo tưởng / Và mơ về thiên đường ảo tưởng / Lời chiêu thuyết êm ái, ngọt ngào / Đâm thủng chúng tôi xuyên suốt như tên bắn / Lặng lẽ các tượng đài đá ở công viên lắng nghe / Dòng sông ngầm cuộc sống / Tràn dâng cơn thịnh nộ... | Gã ăn xin ôm chiếc đàn guitar gỗ sờn / Dạo khúc tình ca với chiếc lon rỗng // Những hợp âm nỉ non vang lên / Tuôn tràn vào đám đông vô cảm...

Rằm tháng bảy | Đón bình minh ở núi Cấm | Sân ga tiễn em  (thơ) 
Rằm tháng bảy / Tiền âm phủ đốt bay phất phới / Nấm mộ cô hồn phủ dài con đường đất nước... | Cá quẫy đuôi đớp bóng dưới hồ / Và hơi thở em đê mê, cuống quít / Xô anh lạc vào biển sương mù núi Cấm... | Em đẩy nghịch cảnh về một phía / Kiêu hãnh bước lên đường gai nhọn tứa máu...

Ảo giác  (thơ) 
Sống thời kinh tế thị trường, tôi mắc bệnh ảo giác / Mọi thứ trên đời dễ mong manh, tan biến / Hệt cầu vồng sau mưa... // .. Ăn nằm thời đại nầy, tôi cố tẩy rửa mình trong sạch / Hi vọng sống sót với đôi mắt sáng cảnh giác...

Các triết gia tỉnh lẻ  (thơ) 
... Ngực xăm đầu rồng / Chơi ván bài tẩy / Tháu cáy cuộc đời. // Tranh cãi & sanh sự / Suốt mùa mưa triền miên / Các triết gia tỉnh lẻ kêu cứu! // Nín thở phút lặng im...

Chung cuộc  (thơ) 
Cả sương mù ngập tràn đồi núi Sa Pa / Cả cơn bão thét gào biển Thái Bình Dương / Hay vẻ đẹp điên cuồng quyến rũ thân thể em / Tất cả là tài sản chung, là bài ca mê đắm trái đất // Thậm chí cả giấc mơ thầm kín đêm đêm / Những lời thủ thỉ dịu dàng bên nhau / Cũng không thuộc về chính bạn...

Nghi lễ  (thơ) 
... Cuối cùng / Chúng ta nuốt chửng nhau không chút suy nghĩ / Xoay tròn tái sinh dưới bầu trời sao hấp hối / Đêm / Lửa / Nghi lễ / Yêu...

Mặt nạ - Mặt người  (thơ) 
... Trong cuộc sống, bao kẻ đóng tuồng đeo mặt nạ / Tội ác căng phồng dưới lớp da người / Bạo cuồng / xảo quyệt. // Mặt nạ - Mặt người / Đỏ rực nụ cười máu...

Buổi sáng không có thật!  (thơ) 
“Nhà văn Việt Nam... lắm chuyện” / Tôi đọc ké trang báo nát nhàu / Vứt trên bàn cà phê vỉa hè / Cuộc sống chồng chất nỗi đau / Từng giấc mơ bị đánh cắp hàng ngày / Các nhà hiền triết ân cần bảo thế. // Hiệu ứng cộng đồng thật tuyệt vời / Nhân quyền, bão lụt, buổi hội thảo thứ bảy / Vòng quay cơm áo đời thường / Thúc bách hồi kèn xe gắt gỏng...

Hạn định  (thơ) 
Năm tháng phủ mờ mưa bụi trắng / Con ngựa bất kham một thời ngã quỵ / Bàn tay mưa chạm vào ngực lạnh / Dục vọng quấn siết nghẹt thở // Tuổi trẻ bùng cháy lửa thiêng / Trái cam mọng chín mặt trời / Đời em, đời anh / Chóng mặt vòng quay định mệnh // Rồi chúng ta mục rữa / Bốc mùi tởm lợm...

Bàn tay em  (thơ) 
... Bàn tay búp măng em / Vo tròn và ném gọn anh / Vào thế giới khác...

Khách sạn ngàn sao  (thơ) 
Mưa lạc hồn phủ chụp khách sạn ngàn sao / Bầy người ăn xin, ma cô, điếm rạc cư trú / Vỉa hè loang nước, góc hẻm nhầy nhụa / Giấc ngủ cháy đỏ, chập chờn ác mộng / Lũ hình nhân co quắp, quàng xiên cơn say / Lố nhố bức chân dung ma in trên bức tường thành phố...

Angkor Wat  (thơ) 
... Leo lên bậc đá tầng cao chót vót / Qua 7 vòng – 7 rặng núi thiêng Meru / Đất, núi, gió, rừng và tôi / Hoà thành bài ca vũ trụ mới...

Cơ may  (thơ) 
Bóng chiếc phà thất thểu lướt qua / Con sông rùng mình, / làm chứng cho miền Tây một thời // Sấm giảng Thất Sơn, xuồng ba lá, / sân chim, bà chúa Sứ... / Tôi trở lại miệt vườn, / như đứa trẻ tập đánh vần trước thiên nhiên bao la...

Huế  (thơ) 
Nơi vang vọng tiếng chuông chùa Thiên Mụ / Phá vỡ thế lệch nghiêng cung đình và dân dã // Tinh tế trong từng món ăn nhà vườn / Giọng thổ âm quyến luyến chết người // Rượu làng Chuồn uống say ngất ngưởng / Đừng hát nữa khúc Nam ai đánh đố trêu ngươi...

Xếp vào các ô trống  (thơ) 
... Mọi thứ / đều có vị trí thích hợp. // Tiếc thay, trăn trở hoài / chẳng biết đặt mình / nơi đâu trong cuộc sống lộn xộn nầy. / Tôi cảm thấy / đang vỡ tung thành từng mảnh / – không còn hình thù nhất định nào. / Tôi vô hình, trắng xoá nơi các ô trống tương lai...

Ký ức  (thơ) 
... Buổi chiều đồng bằng sông Cửu Long dựng thẳng đứng / Lấp lánh bao khuôn mặt người thân hiển hiện / Trên tấm gương ký ức tuổi thơ...

Mở/nhắm & tỉnh/mê  (thơ) 
... Lặn vào sâu đê mê / Cơn dục vọng mù loà / Nắng gieo chữ trên giấy / Mở ra nghìn câu thơ...

Thành phố  (thơ) 
... Hãy học tập / về hồi ức lâng lâng của lòng thánh thiện / Cố tưởng tượng một đêm / ngủ bình an ở thiên đường của vũ trụ / Những con chim hoạ mi / hót thổ máu lên trang kinh / Những dòng chữ lên cơn hấp hối / Khép lại cánh rừng biểu ngữ cuối cùng ở thành phố...

Hãy chôn vùi, em nói  (thơ) 
... Và âm nhạc gợi nhớ tiếng sóng mơ hồ đập vào eo biển, / từng đợt ý tưởng trào dâng tua tủa sắc dao nhọn, / bầy kiến nhẫn nhục vác gánh nặng đời mình, / cú va chạm gây tổn thương trầm trọng, / đối mặt sự thật trần trụi / không có cách nào tháo lui...

Lữ khách  (thơ) 
Lữ khách, ồn ã đi giữa luồng giao thông ùn tắc nắng xối / mơ tưởng đến tiếng chim hoạ mi hót rừng xa, / mơn man cơn gió vuốt ve, gợi nhớ cơn sóng biển trào dâng đột hứng, cố quên cơn giận dữ tranh cãi nhân sinh. / Hắn luôn mang cảm giác mất mát điều gì cao quí, thiêng liêng / vào ngày đầu mùa hè ảm đạm. // Mặt trời bơm thêm lượng máu cho thành phố, / đảo lộn những giấc mơ phù phiếm cư dân...

Bài thơ dang dở  (thơ) 
Khép lại lời – cú đá phản thùng / Khái niệm lỗi lầm biến mất / Chẳng còn mơ tưởng, niềm tin. // Các nhà tiên tri, chính trị gia đi ăn mày / Với nỗi đau con người / Với cái chết của đất, rừng, biển. // Sáng suốt, tế nhị, dằn vặt lương tri / Là thuộc tính xa lạ, quái thai / Khi thức ăn thịnh soạn dọn lên bàn buổi tối...

Thu nhỏ lại tháng 5  (thơ) 
[BA MƯƠI LĂM NĂM SAU 30/4] ... Tôi biết cách thu nhỏ lại vũ trụ thế nào / Đùa giỡn những thiên thần trong giấc mơ / Và cách trải nghiệm dân chủ hàng xén / Ở khách sạn vội vã ven đường quốc lộ...

Jack, Tây ba lô | Khoảnh khắc  (thơ) 
... Gặp nhau tình cờ, làm một chầu chuếnh choáng, Jack bảo: / - Món ăn ngon và dân Việt thân thiện lắm. / Với vết thương chiến tranh sau lưng, tôi cố gỡ chiếc mặt nạ tự hào, gật gù: / - Chán chết đi, mọi thứ đều dễ vỡ! / Jack nhún vai, hỏi: / - Cái gì... vỡ? / Tợp một hơi bia, tôi ậm ừ: / - Giấc mơ và bản chất con người... | ... Nắng chói mắt / Và ngực căng đầy không khí / Người tù bước ra khỏi hang động tối tăm / Khoảnh khắc tự do / Hăng nồng nước đái lề đường...

Phép mầu  (thơ) 
... Vị sư già núi Cấm viết bài thơ nhỏ về hạnh phúc / Vị ngọt quả thiền, ông hóm hỉnh thú nhận / Ngay ở sân nhà mình / Bạn thấy đấy, nhắm mắt lại / Vẫn có thể chạm ngay vào...

Khối rubic xoay tròn  (thơ) 
Tại sao dòng Mékong ngày càng cạn kiệt? / Giọng hò em rơi rụng đôi cánh chim bìm bịp hốt hoảng. // Đâu là Trường Sa, Hoàng Sa mịt mùng biển đảo? / Mỗi đế chế có gương mặt thần chết hãi hùng. // Chọn màu áo nào – tự do hay dân chủ, trong tiệc hóa trang? / Gà trống đấu đá xác xơ hóa kiếp kền kền rỉa xác người...

Chân dung tư bản đỏ  (đối thoại) 
[CHÍNH TRỊ & XÃ HỘI] ... Ba lần nhận huy chương xứng danh con ngài tỉnh ủy / Từng hô hào: Lao động là vinh quang / Nhân dân có đúng cái mình được hưởng...

Cảnh tượng  (thơ) 
... Chạng vạng / Tôi kịp cúng bái viếng mộ người mất / Vô tình gió chướng thổi tung đám lửa giấy vàng mã / Bay chấp chới ma trơi / Có phải hồn thiêng người báo ứng điều chi? // Chẳng có điều gì quan trọng / Tôi biết mình còn sống / Khi bơi qua màn sương khói nhang ố màu trần tục...

Vị sử gia già  (thơ) 
... Tầm mắt phóng xa xa vào thuở Hùng Vương / Vòng vèo qua các triều đại Trần – Lê – Lý – Nguyễn / Lắm lúc nghiêm khắc nhìn lại đời mình / Lật giở từng trang hồi ký thời “học tập cải tạo” sau 75 / Gió lau lách thổi qua từng cơn đau tê tái. // Ông – con ong siêng năng tạo mật từ vị đắng nhân sinh / Viết về những vòng quay bánh xe thời gian vô tăm tích...

Tháng 4  (thơ) 
Tháng 4 là tháng ảo ảnh / Dồn bức đám kỷ niệm nhói lòng / Mạch cầu chì thần kinh / Luôn chập điện bất ngờ / Mở ra khoảng không chới với. // Tháng xối nắng đổ lửa / Xuống linh hồn thất thểu / Dọc đường đất nước tìm người thân / Bức thông điệp hoà bình treo ngược / Bầy bồ câu trắng biệt tăm...

Tự phản biện  (thơ) 
Câu chữ là vòng hoa ngụy tín lấp lánh / Nhà thơ điên cuồng mắc vào uất nghẹn, hạnh phúc, nỗi đau... / Lắm lúc bài thơ là con tàu trên cạn / Phơi trơ cảm xúc bỡn cợt ủ màu xanh rong rêu...

Nhạc sến  (thơ) 
... Máu nhỏ từng âm vực / Nhốt hồn em mê hoang // Em hát và Em khóc / Ở ngõ lầy cuộc sống / Rượu — Đèn màu — Nhạc sến / Dật dờ lũ ma trơi...

Ảo giác trăng đêm cao nguyên  (thơ) 
Tàu dừng lại ga thành phố sương mù đúng hẹn / Email báo tin mùa cạn kiệt anh gửi đi tuần trước // Và em biến mất tăm / Giống cánh chim vút bay vào rừng thông biền biệt...

Mười hai giờ trưa  (thơ) 
Đúng ngọ / Các thứ tan chảy dưới lớp nhựa đường / Cả gương mặt em cũng bốc cháy // Giờ chiếc bóng thần hộ mệnh biến mất / Giờ tự treo cổ mình lên giàn thiêu / Hoá thân thành tro bụi...

Đêm nguyên tiêu và Hàn Mặc Tử | Bức ảnh bên cửa sổ  (thơ) 
... Hàn Mặc Tử, tái sinh trong màu trăng xanh đêm rằm, / tái sinh hơi thở thơ rạt rào tràn bờ, / tôi thấy người bước đi chậm rãi dọc bờ biển đất nước Việt Nam, hướng tới mặt trời siêu hình rực rỡ phương Đông... | Ở bệnh viện ung bướu, căn phòng hẹp, / chen chúc, mười bệnh nhân giai đoạn hoá trị. Cô bé 16 tuổi, / đầu trọc lóc, treo bầy hạc giấy lủng lẳng / và viết những trang nhật ký những ngày cuối cùng ở thế gian nầy...

Quà tặng  (thơ) 
Quái quỉ với mùa xuân, / quà tặng đầu năm của đất trời / Cũng ám khói, biến dạng, / mất dần ánh sáng diệu kỳ. // Tôi tự hỏi làm cách nào / mọi người sống sót ở thế giới nầy? ...

Mùa xuân  (thơ) 
... Mùa xuân – giục giã hồi chuông cuồng tín / Mọi người đổ xô hành hương tìm hạnh phúc / Các nhà chính trị, gái điếm, sư sãi, cha xứ đều tin vào phép mầu / Chuyển hoá thứ nhớp nhúa dục vọng thành rượu thánh...

Lên núi Cấm ăn Tết  (thơ) 
Bước qua tuổi năm lăm / Tôi kết thân với chiếc bóng mình và con trăng suông / Chọn ăn Tết ở miền cô quạnh nhất – núi Cấm / Nơi gió thổi tung bay vô số cánh hoa hi vọng mất hút / Nơi những con mắt đèn nhà xóm núi thôi miên đêm...

Liên tưởng  (thơ) 
... Sáng nay ngồi uống cà phê quán vườn Tao Đàn / Vô số lồng chim xinh xinh đong đưa theo gió / Chợt giật mình – giọng hót trỗi cao lảnh lót / Nghe ra đầy bơ vơ, xót xa, lạc lõng / Sao giống tiếng kêu cứu bật máu em gái quê / Khi sắp chết đuối nơi dòng Cửu Long năm nào...

Đêm trừ tịch  (thơ) 
Đêm trừ tịch lững thững tôi lên đồi cao / Bầy thông đứng lặng im nghe gió hát. // Chi chít bông dại nở tím huyền hoặc / Trăng lấp lánh, cánh dơi hốt hoảng chao chát. // Thế giới thiên nhiên an bình diệu kỳ / Mạch suối chảy tràn bất tận...

Sài Gòn – những ngày áp thấp  (thơ) 
Những ngày nầy, Sài Gòn áp thấp nhiệt đới / Mưa ì oạp lê thê buồn thảm / Tôi làm con ếch đồng xa / Tức tưởi than khóc số phận / Những con người đen đủi, u mê, chết ngộp...

Em từ rừng ra  (thơ) 
... Ánh sáng rừng trong suốt tự nhiên, em là nguồn sáng thiêng liêng toả ngời. Bước ra khỏi rừng, em tự hành hạ, đầu độc mình, nhuộm bộ cánh sặc sỡ xa lạ, ma quái. // Bao chuyến hành hương tìm về, tứa máu từng vết chân! Em nói và khóc ngon lành...

Cuối năm  (thơ) 
Vào ngày cuối năm núi Cấm / Sương mù lặng lẽ kiếm tìm cho mình gương mặt mới / Mặc kệ lũ bướm tâm sự bên cành cây khô héo // Đó là buổi tiệc thiên nhiên chay tịnh / Bỏ lại những lời chúc tụng phù phiếm / Giấc mơ trần gian không trọn vẹn...

Ở miệt đồng bằng | Em ở tận cùng đất mũi Cà Mau  (thơ) 
Ở miệt đồng bằng / cá nhảy nhắc nhớ ánh trăng lấp lánh. / Mùa xuân mang hương vị ngọt ngào trái chín, / đàn cò sân chim chuyển hướng bay trí tưởng tượng vút cao... | Ở nơi đường ranh đất liền và biển xanh, / rừng đước xoãi chân / bước tiếp chuyến viễn du vô định...

Năm mới con Cọp đang đến  (thơ) 
Mùa Xuân chín tới, tôi đang bơi / giữa sắc màu và cảm xúc, / phải là tay hát rong thượng thặng, / mới đủ chất giọng opera cất cao tiếng hát trời xanh...

Mùa Giáng Sinh  (thơ) 
“Thiên thần tình yêu mang lại hạnh phúc bất ngờ, / ngon lành hơn trúng số độc đắc!” / Ông già Noel chui qua đám mây sặc sỡ báo tin vui. // Hai gã văn nghệ điên gặp nhau ở nhà hàng sát bên nhà thờ, / uống bia và tán dóc : / “Giải pháp nào tốt nhất khi làm tình gặp cơn bão đổ bộ?” / Nhà thơ X du hành bằng khinh khí cầu ngang Bắc cực về. / Nhà văn Y cố thôi miên người mẫu sàn diễn / xuyên qua màn ảnh ti vi...

Hoa dại | Cô đơn  (thơ) 
Hoa dại nở vàng / dọc đường ray / Mê muội tôi / lữ hành lặng lẽ... | ... Gió thì thầm / Cùng đàn chim / lãng du bay về phương Nam / Bản tình ca cuối cùng ngân vang / Tôi ngắm / bóng mình trong gương run rẩy...

Thoáng qua | Ngày mới  (thơ) 
Anh thấy gương mặt em thoáng qua khung cửa taxi / Và nụ cười chấp chới cánh bướm rực rỡ / Đáp vô tư xuống buổi sáng bình yên... | Chẳng có gì hạnh phúc ngọt ngào hơn / Thong dong ngồi thuyền len lách cánh rừng tràm Trà Sư / Nước trong vắt...

Ở Sa Pa | Hư danh  (thơ) 
Ở Sa Pa, tháng 11 nầy / Mọi ý nghĩ đóng băng / Sương giá lạnh buốt dao đâm / Lặng lẽ cây trái / Khúc giao hưởng mùa màng / Xuyên suốt âm nhạc trắng... | ... Người phụ nữ / đi ngang qua vẫy tay chào: / - Chắc hẳn các anh là dân nghệ sĩ thứ thiệt? / Bạn tôi cười hô hố, trơ tráo: / - Thưa cô, ở xứ sở nầy, / loài đó tuyệt chủng từ lâu rồi! ...

Bức tranh trừu tượng | Ngày mưa  (thơ) 
Cả rừng cánh tay người chới với kêu cứu / Vươn cao chọc thủng bầu trời ngộp thở / Tiếng sấm rền rung rinh cửa kính / Báo hiệu cơn mưa acid – máu... | Thật khó tin ngày mưa sao dài thậm thượt / Thành phố ngập chìm biển nước / Những con đường đi tới mơ ước biến dạng / Mặt trời mang gương mặt kẻ ăn xin thê lương...

Đoạn kết của bài vọng cổ | Gọi điện thoại lúc nửa đêm  (thơ) 
Từ là từ phu tướng / Tiếng kêu thấu trời xanh // Ngọn đèn dầu bốc khói tù mù / Trong túp nhà lá xiêu vẹo ven sông // Dạ cổ hoài lang... | Nửa đêm chập chờn khó ngủ / Tôi trờ dậy bấm số điện thoại / Cho một em gái ở hành tinh xa xôi / Chưa hề biết mặt...

Chân dung tự hoạ | Tổn thất  (thơ) 
Nửa đêm thức giấc / Choàng tỉnh tôi chụp vội chiếc cọ / Vẽ em bị giày vò, thiêu đốt / Trong giấc mơ lửa // Tôi miệt mài phác hoạ / Từng gương mặt bọn cướp biển hung hiểm / Bầy hải âu hoảng loạn / Bay vào màn đêm tối đen... | ... Qua cánh cửa sổ vườn nhà / Tôi nhìn cây cối mơn mởn hồi sinh / Sau 30 năm chinh chiến, máy bay, hoả tiễn gầm rú / Nay chúng là thứ đồ chơi trẻ con mải mê chơi đùa...

Mùa lũ miền Tây | Hoàng hôn ở biển  (thơ) 
Tháng mười mùa lũ, chồm lên lưng trâu / Tôi nhảy ra khỏi ô cửa thênh thang đồng bằng / Bắt gặp màu vàng điên điển nở rối lòng... | Cô gái đi vội từ biển lên / Mang chiếc giỏ tre chỏng chơ vài con cá vụn / Mái tóc ướt đẫm / Rơi rơi từng giọt nước / Làm ngôi sao cát vỡ tung toé...

Cơn bão số 9  (thơ) 
Cơn bão phũ phàng ném vô số lưỡi dao / Vào gương mặt biển // Gió hất tung chiếc khăn choàng cát / Lộ diện nụ cười xâm thực / Cuộc cưỡng hôn bất thành / Nỗi đau kéo dài tiếng thét...

Chín đoản khúc về biển  (thơ) 
Biển gào thét / Núi tĩnh tại / Tôi học cách chiêm nghiệm cuộc sống. // Bầy chim én sinh sôi / Nơi hẻm vực sâu / Những chiếc tổ phơi trắng ý nghĩ... // Có lần lên tàu ra đảo xa / Giữa cabin bịt bùng kính / Tưởng mình bị cá kiếm đâm / Nỗi sợ xuyên thấu tim / Giờ còn rỉ máu...

Cân bằng | Ở kênh Nhiêu Lộc  (thơ) 
... Mùa hè vờ vĩnh nụ hôn cháy bỏng / Trở lại con đường mòn cũ / Đạp lên chiếc bóng mình nhức nhối / Chạm vào nỗi hoang vắng lãng quên... | Mấy gã say mèm / Đánh mất trái tim mình / Nơi ngõ hẻm cụt đầy ruồi // Đêm phủ dụ đầy ảo tưởng / Thao láo cặp mắt điên...

Lúc nằm ngủ ở vườn cây | Khai mở bài thơ  (thơ) 
... Tờ báo cũ nhăn nhúm, đăng tin: / “Miền Tây biến mất / khi nước biển dâng cao một mét” // Lúc ấy, em bất ngờ / là con đom đóm / Toả sáng / đêm đồng bằng dằng dặc u u minh minh... | ... Chậm rãi chọn từng chữ / Từ giấc mơ thất lạc / Ném chúng vào mặt biển xanh / Khai mở bài thơ...

Thế hệ mới | Đào thoát  (thơ) 
Năm tháng hoà bình chỉ còn là vị ngọt những trận mưa bong bóng vỡ tan / Một thế hệ mới lên đường. Dũng mãnh – Cay đắng – Đớn đau... / Cố tìm ra thứ hạnh phúc thật sự chói ngời ánh sáng... | Điều hiển nhiên là đào thoát khỏi cơn ác mộng / Tia sáng ban mai lấp lánh / mọng chím cam vườn nhà...

Hội An  (thơ) 
... Hoa đăng thả sông Hoài / Miệt mài câu cầu nguyện / Tình yêu bị giam cầm // Cả thế gian ăn mày / Chùa Cầu không kinh kệ / Khỉ đá khóc, gục đầu...

Bức điện tín tháng tám  (thơ) 
... Giấc mơ người nông dân chân đất / Thứ duy nhất phát sáng còn được nhận ra // Tôi men theo triền dốc núi / Lần mò nhặt mảnh trăng vung vãi / Gió kéo vĩ cầm qua hàng cây / Bản nhạc ấu thời chẳng hề nhớ nổi...

Đôi khi  (thơ) 
... Đôi khi / Chắc lưỡi bảo đếch có gì đáng sợ / Có lúc suy sụp rồi cố vươn lên mà sống / Sông Mekong cắc cớ chảy ngược về Tây Tạng / Chiêu hồn những hồi chuông chùa chìm khuất, vỡ tan...

Hình ảnh  (thơ) 
Phản bội / Không mang gương mặt thú dữ hung hãn / Lại ngọt ngào, quyến rũ / Giống cơn mưa rào phủ mờ / Xoá đi cuộc sống quen thuộc...

Xuyên thấu | Đại dương - cuộc sống  (thơ) 
Trăng sáng / Lửa ma trơi lập loè phủ dụ / Bạn có thể đi xuyên qua giấc mơ cháy bỏng / Không hề hay biết... | ... Không có gì xảy ra? Cuộc sống quay cuồng, chúng ta bất động không hề hay biết / Khát vọng tự do mọc cánh bay vào khoảng không vô tận...

Vũ trụ riêng tư | Sấm Trạng Trình  (thơ) 
Cành hoa lys trắng héo rũ, gục ngã trên bàn / Kim đồng hồ thắt cổ đứng im lìm / Con ong hoá thạch nằm nơi góc tủ // Buổi sáng dọn ra đầy ánh nắng mai rực rỡ / Cơn gió lùa hất tung chồng bản thảo dở dang / Những con chữ lộn nhào hoá kiếp... | Lúc trước nghe sấm Trạng Trình ở thánh thất Tây Ninh / Tưởng đâu chỉ là lời giảng hư hư thực thực... / Giờ bước qua gần hết tuổi tri thiên mệnh / Lạc vào thời buổi con người biết sợ con người / Giật mình mới thấy ông có lý...

Mặt nạ tuồng | Khẩu hiệu dán nơi công cộng  (thơ) 
Những mặt nạ buồn mốc meo nơi bức vách căn gác xép / Vua, quan, nịnh thần... đùa cùng lũ chuột, gián, mèo / Ông chín nghệ sĩ tuồng già mắt mờ, khục khặc ho, bảo: / - Giờ thiên hạ công khai diễn tuồng đếch cần hoá trang... | Giải pháp tình thế 1: - Cấm chim hót bất kể nơi đâu / Giải pháp tình thế 2: - Cấm bão lụt miền Trung, miền Tây / Giải pháp tình thế 3: - Cấm nhạy cảm vụ bauxite Tây Nguyên / Giải pháp tình thế 4: - Cấm...

Rựng nắng | Ánh sáng hi vọng | Sự im lặng khó hiểu  (thơ) 
Chim sáo bay về tổ / Chiều rựng nắng / Ấm xóm quê... | ... Đôi lúc đói run tôi nằm mơ / Mình ăn được chiếc bánh huyền thoại dân tộc Việt / Ngon lành như miếng bánh xèo, tô phở… | Buổi sáng nhạt nhoà / Lờ đờ thành phố trôi / Treo mặt mình nơi hàng cây...

Mặt nạ thú | Trồng bóng  (thơ) 
Thức dậy cùng lũ chim vườn chộn rộn / Ngoài bãi cồn xa nước chầm chậm xoay vòng // Thong thả đun ấm trà nóng... | Qua khỏi chiến tranh rồi / Có người còn trồng những bóng ma / Nơi khu vườn ký ức tăm tối / Đêm đêm giấc mơ quấy động / Nở ra vô số mặt người quen / Kinh khiếp...

Ma núi | Hồi tưởng  (thơ) 
... Lấm tấm vàng hoa dại ven đường / Khêu gợi vẻ hoang sơ // Bài thơ dở dang của núi / Hoang vu trong trí nhớ dân làng... | Con mắt đêm hồi tưởng / Mở to lấp lánh lân tinh / Chấp chới liên hồi...

Ớn chữ | Gia đình  (thơ) 
... Chữ cõng chữ dàn hàng như kiến / Xây giấc mơ ảo vọng thiên đường // Thế mà cả dân tộc tôi / Phải ăn chữ hàng ngày / ... / Tôi ớn chữ...

Đánh mất khả năng ngôn ngữ  (thơ) 
Lũ quạ / dơi có ngôn ngữ riêng / đêm đêm thậm thọt / thì thầm / bay / bay khắp nơi / truyền trận đại dịch kinh hoàng...

Lúc xem tranh Enzo Mayo | Đêm ở khách sạn Assam  (thơ) 
... Thú thật tôi chỉ khoái cô bạn nhà thơ Gravamayee ở bang Orissa / Làm vài động tác múa bụng hớ hênh / Còn đẹp, sinh động gấp ngàn lần mớ tranh kia... | ... May mắn làm sao Bollywood cung cấp / Một liều thuốc an thần cực rẻ / Tôi có một giấc mơ bay cùng bầy quạ...

Điểm tâm | Trên chuyến xe lửa Doon Express  (thơ) 
... Chọn quán đông đúc ở ngã tư phố / Tôi bình thản điểm tâm / Bằng hương thơm mùi hồi và nụ hôn gió / Lâu rồi mới được thưởng thức món độc chiêu: / - Sự an lạc tâm hồn... | ... Lắng nghe tiếng hát dịu dàng cô gái Ấn cùng toa / Bài ngợi ca hạnh phúc, hoà bình, cuộc sống // Cái gì dệt nên gương mặt con người thuần lương đích thực?...

Chuyện kể ở nhà chú Tư Sâm  (thơ) 
Những con kiến gió lang thang dạo chơi vườn dừa / Mở đầu cuộc đàm đạo văn chương không bờ bến / Hai nhà văn miệt vườn – một già, một trẻ miên man / Xẹt qua rừng U Minh, tạt vào vườn thơ R. Tagore một chút...

Vỉa hè Sài Gòn | Ghi vội ở đầm Thị Tường  (thơ) 
... Dũ gĩ dù gì bọn tôi vẫn tin / Có một ngày những vỉa hè Sài Gòn / Cất giọng khàn khàn hát bài chứng nhân lịch sử... | ... Mắc lưới tình yêu anh nằm phơi thây trên biển / Ơ kìa, Đầm Thị Tường lặng lẽ có biết bao con mắt đèn thao thức nhớ suốt đêm thâu!...

Hoá kiếp | Năm mới  (thơ) 
Sắp mục rữa, tàn lụi / Hơi thở hấp hối, nắng bên thềm le lói / Vang lên tiếng búa đóng vào nắp quan tài... | ... Năm mới / Hạnh phúc là thứ mật ong chết người / Tôi nguyền rủa chiếc bóng ngày mòn ruỗng...

Một cách tự tử thiện nghệ | Ngập ngụa mưa  (thơ) 
Lý Bạch say trăng nhảy xuống hồ tự tử / Ôi xưa rồi Diễm! / Tôi tự kết liễu thiện nghệ hơn nhiều / Ăn dần từ tay chân đến trái tim mệt mỏi mình... | Khổ sở nhất những ngày mưa ngập ngụa / Thành phố đắm chìm trong cơn ác mộng / Nước cuốn phăng mọi thứ / Sự vô cảm phơi bày...

Tỉnh thức | Phác thảo  (thơ) 
Vinh danh cuộc sống đô thị / Tôi mua chuộc mặt trời / Mưu cầu sống sót mỗi ngày... | Cố phác thảo chân dung người nông dân Nam bộ theo kiểu Picasso / Gương mặt lập thể cứng cỏi : sông nước - ruộng đồng - miệt vườn / Chín nhánh sông – chín chữ đàn vang dội trong mạch máu...

Báo động | Ca khúc tháng chạp Đà Lạt  (thơ) 
... Có vô số đôi mắt loài thú dữ / Lẩn khuất sau ô cửa sổ chung cư // Mùi hận thù hoà tan vào không khí / Len tận vào giấc ngủ, cuộc sống // Rất cần phải báo động... | Ở Đà Lạt, đêm đêm tôi hoá thân làm nai, làm thác nước, / làm sương mù đùa giỡn dưới ánh trăng long lanh hồ Xuân Hương...

Trú mưa | Sống lộn ngược  (thơ) 
... Có quá sớm để về đến nhà? / Nếu tôi chịu khó xăn quần lội qua / vũng lầy giấc mơ hão huyền hôm nay... | Các vì sao trời ngủ lang trên đồi thông / Chúng cô đơn // Các chú cá bé xíu thoát chết / sau vụ rà trái thuốc dưới sông / Đánh mất linh hồn trong trắng...

Thú nhận | Len qua ý nghĩ  (thơ) 
Hễ ai bước vào tuổi 60 đều nhận ra / chiếc gương làm cuộc đảo chính với người soi vào... | Đâu đó tiếng mõ chênh vênh / Rơi đều đều những lá bùa định mệnh cư dân // Lẻng xẻng tiết tấu giá chứng khoán hỗn lộn / Nhịp kinh tế tức nước vỡ bờ...

Du hành | Mùa cô hồn lang thang  (thơ) 
... Có những câu chuyện kể lạc loài / Về cuộc du hành của đám người vô gia cư / Hằng đêm gối đầu lên vì sao ngủ gục... | Tháng 7 âm lịch – mùa cô hồn lang thang / Tôi vội đến nghĩa trang thắp nhang / Cầu siêu cho linh hồn chính mình / Vui sao Nguyễn Du cũng đến dự...

Một ngày | Nét kỷ hà  (thơ) 
Sáng ở quán cà phê / Lão hành khất ca “Vọng cổ hoài lang” / Hụt hơi xuống câu xề tê tái... | Đầm hoang / Bầy vịt trời rỉa lông tắm nước / Dưới tia nắng ban mai rực rỡ...

Điều an ủi | Lời con chim yến | Tuổi 50  (thơ) 
... Điều an ủi duy nhất / Là tấm giấy visa sang bên kia thế giới / Anh vừa nhận được tối nay... | Chim yến nào cũng được dạy dỗ: / Hót du dương và múa lượn say mê / Mới yên tâm sống sót... | Tuổi 50 mở ra / Hệt những chiếc bình gốm chúng tôi được nung / trong lò lửa thật kỹ càng...

Thời đại này | Ảo ảnh trắng  (thơ) 
Henry Miller từng nói đó là Thời của những kẻ giết người / Còn A. Solzhenitsyn lầm lì sống trong Vòng đầu địa ngục / Tội nghiệp anh và em chui rúc ở Tầng-trệt-trần-gian / Ảo ảnh những giấc mơ trắng / Em ngồi đó ru cùng gió: / “Mọi sự thay đổi điên cuồng...”

Thời nhồi máu cơ tim | Hoà âm  (thơ) 
Ông nhập viện lúc khuya / Đúng mùa hè nhồi máu cơ tim rực nắng // Ai còn nhớ mùa mưa sa dông mắm mọc / Hàng cây rừng treo bao ý nghĩ khẳng khiu... | Đốt lửa sưởi ấm. Bầy dơi ăn đêm quờ quạng trong vườn cây. Tiếng kêu lạnh cả không gian đìu hiu. Tôi ngồi giỡn bóng mình...

Ấn tượng Vàm Nao | Trang sách thiên nhiên  (thơ) 
Vàm Nao / Bát ngát ngã ba sông Cửu Long / Dập dềnh / ngược xuôi / Xuồng, ghe thất thểu lạc dòng... | Sông uốn lượn quanh cồn. Đôi chim chích choè ẩn hiện nơi vườn lôm chôm ửng nắng. Rơi đâu đó câu hò dân dã nằm chỏng chơ ngã tư thinh vắng...

Diễn dịch cơn trầm uất  (thơ) 
Họng súng vô hình chĩa thẳng vào giấc mơ dân tộc thủng đáy / Họng súng vô hình nhắm vào bầy đàn nô dịch lầm lũi sống / Thêm chất nhờn nuôi bầy vi trùng ung thư / Ăn mòn ruỗng thân thể đất nước cong cong uốn lượn...

Tháng 4 qua sông | Mimosa  (thơ) 
... Các nhà sư Tây Tạng còn biết mình hoá thân nơi đâu? / Tấm thảm bay Mandala ngày nào giờ chở đầy binh lính, xe tăng... // Tháng 4, nắng đầy gai nhọn kim châm / Thẫn thờ ngồi đọc lại trang Kinh Dịch... | ... Đôi khi phải nằm phủ phục trên đồi thông / Thư thái lặng lẽ vớt / ánh trăng vàng ở Hồ Xuân Hương / Mới thấy hết vẻ đẹp / Mimosa vàng tuyệt vời...

Chuyện lạ về Bùi Giáng  (thơ) 
Bùi Giáng nghỉ mát / ở nhà thương điên Biên Hoà. / Hứng chí viết bừa vài bài thơ lên tường. / Một hôm tỉnh táo bèn trèo rào, / nhảy xe đò về Sài Gòn du hí. / Không ngờ trong chiếc bị cái bang đeo bên người...

Bị ám sát lúc nửa đêm  (thơ) 
Lúc 2 giờ sáng tôi mơ thấy mình bị bắn ngay tim. Máu tuôn xối xả từ lỗ thủng. Mồ hôi ướt lưng, ú ớ liên hồi... / Tỉnh giấc tôi mò ra bàn viết xuống ngay: “Bị ám sát lúc nửa đêm.” ...

Bốn điều răn cho chính mình  (thơ) 
1. Cấm cửa bọn người thú. Ngồi một mình suy tưởng lòng nhân ái, từ tốn thôi, như nhai một ổ bánh mì thịt điểm tâm buổi sáng...

Khúc bi ca thời hậu chiến | Chuyện kể  (thơ) 
... Trang sách cuối cùng lịch sử khép lại / Bầy chữ đen lổn nhổn / lũ lượt kéo nhau đi diễu hành... | Bạn tôi thích phụ nữ ương bướng, nhả thẳng khói thuốc vào mặt người khác. Đại khái týp @, váy ngắn, ngực hở, kiêu kỳ càng tốt. Lần nào say khướt hắn vẫn lải nhải như thế...

Dự định  (thơ) 
... Chiếc ti vi hàng xóm lải nhải giọng kèn saxo hổn hển quấn siết như con trăn dục vọng. Mê mải tôi thổi hoài những giấc mơ bong bóng bảy màu cầu vồng bay lượn không gian nơi tôi sống. Bạn tin không, cũng có lúc căn phòng trương lên quá cỡ, nổ tung toé mọi thứ...

Giấc mơ ngày  (thơ) 
[VIẾT CHO HOÀNG SA & TRƯỜNG SA] ... Giữa đớn hèn và bội bạc / Là khoảng trống im lặng chênh vênh // Ú ớ lời / U mê đóng cục trong cái đầu trơ / Sự giá băng ý nghĩ / Hội chứng tê liệt toàn thân...

Sợ đéo gì nhau!  (thơ) 
Sợ đéo gì nhau! / Hắn gầm ghè chửi đổng / Tháng 11 động kinh, / mưa lũ, bão rớt / Sấm sét ngoằn ngoèo / Sống thật nhục...

Gọi hư vô | Kịch bản câm | Cơn bão  (thơ) 
Mớ thần kinh căng thẳng, cú đau âm ỉ, / bóp thóp tim, gặm nhấm / dài dài khắp thân thể như thể trò đùa dai dẳng, / lúc dịu lúc rấm rứt khôn nguôi... | ... Kịch bản câm / lập lại nhiều lần, chầm chậm / theo nhịp võng đong đưa trưa nóng oi bức. / Ước gì có thể hỏa thiêu dĩ vãng... | Tháng tám cơn bão Pabuk / mang tên loài cá lớn sông Mekong / rớt vào thành phố, ủ dột cơn mưa sụt sùi / cả buổi sáng...

Cơn say lúc 3 giờ sáng | Thực đơn cho cuộc sống | Chuồn chuồn kim  (thơ) 
Lúc 3 giờ sáng tôi thức giấc / Thấy mình trần truồng và rực cháy / Khát như đi trong sa mạc chói chang... | Ăn nhiều rau và trái cây / Tốt cho dạ dày và cái đầu rỗng tuếch... | ... Gió cứa những lát dao vô tình / Quay mặt về phía nào cũng rát...

Tua tủa gai ngọn ý nghĩ | Ở Khu Bảo Tàng Thiên Nhiên rừng Sác, Cần Giờ  (thơ) 
Nằm vò võ trong căn phòng tối. Nghe mưa / Lơ đễnh dõi theo những chiếc bóng câm sờ soạng... | Tôi thận trọng cho bầy khỉ ăn mấy bịch khoai lang ít ỏi. Chúng giành nhau chí choé, kêu la hoang dại, giật cả bánh mì, khăn tay khách tham quan...


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014