Lê Minh Chánh
tiểu sử &  tác phẩm 

tác phẩm

Lại chôn xác giấc mơ về một thế giới đại đồng  (truyện / tuỳ bút) 
... Không phải chân lý, nhưng có một điều đã được tìm ra, trả giá bằng máu, viết bằng máu. Máu đổ xuống đất đai. Máu hoà vào biển mặn. Rồi chẳng bao giờ điều-gì-đó thoát ra khỏi những ranh giới để đến nơi chúng được ban cho đời sống, trong ánh sáng... (...)

Những người chăn vườn  (thơ) 
... ở bên này là khu vườn của những phù thuỷ / họ trồng cây vào chậu rỗng đáy / cắt rễ / chiết cành / xén lá / chỉ cần những cái cây biết phục tùng / không cần hoa quả / không cần bóng râm / hãy cứ mãi là cổ thụ tí hon èo uột / vô sinh / khổ thế nào cũng phải cắn răng sống tiếp / không được chết khi chưa được phép...

Chết bên nhau thật là hồn nhiên  (thơ) 
... Sẽ chết phải không em / Cầm mạch đập cổ tay anh đếm nhịp tim yêu bền bỉ / Một vầng trăng không thể sẻ chia trong mắt nhìn hai đứa / Những nốt nhạc bay lên bay cao bay cao cao nữa // Rồi sẽ cùng nhau đi và đi và đi / Rồi sẽ chết hồn nhiên / Như thế...

Hưng vong | Chính trị  (thơ) 
Im lặng là đúng / Im lặng là sai / Im lặng buông tay / Im lặng quỳ gối / Im lặng thoát ly / Im lặng đứng mập mờ sáng tối / Im lặng nhập vào im lặng lớn hơn... | Những đứa trẻ chơi quả địa cầu / giành quả địa cầu / xé quả địa cầu...

Bóng tối  (thơ) 
nhà cổ mấy trăm năm / mọi thứ an ổn và biệt lập trong bóng tối / người im lặng trong bóng tối / họ là ai quanh họ là ai không ai biết không ai còn thắc mắc // xưa đã có người căm ghét bóng tối / xua đuổi bóng tối / mệt nhoài vì bóng tối / bất lực nhìn bóng tối / phẫn uất và chết trong bóng tối // không còn mẩu nến dù nhỏ để thắp lên đóm lửa yếu ớt đủ chứng minh bóng tối là không thật...

bài buồn cho con trùn đất  (thơ) 
... Trùn chỉ biết lặng câm đào đất trong bóng tối. // Vì đã từng bị giày xéo giẫm đạp suýt chết. Vì đã từng chẳng thể kêu van chỉ biết kinh hoàng trốn chạy. Cuộc đời đã buông tha vì nhớ ra con trùn còn chút lợi ích: nó biết đào đất. Nó biết đầu hàng, biết cam chịu thất bại, biết cô đơn, biết lùi sâu vào bóng tối...

đọc  (thơ) 
... mảnh xác tàu bị đắm / kể ta nghe về cái Phổ Quát / rực rỡ huy hoàng / vẹn toàn duy nhất // ta bám vào mảnh ván nát / chết đuối trong nông cạn chính mình...

Đôi dòng ghi vội khi đọc Ý Thức Mới Trong Văn Nghệ Và Triết Học của Phạm Công Thiện...  (thơ) 
... đã tình cờ gặp ông / năm Rắn / đã kinh ngạc và cảm động: / chưa nói ra ông đã biết cả rồi / có những điều tôi mới biết qua / và vô vàn những điều tôi chưa biết // những con chim bay về phía Tây / mặt trời ngủ yên sau núi / tôi ngồi với quyển sách của ông / uống cạn tới giọt cuối cùng của chén đắng...

mạt thế  (thơ) 
người trồng cây đã chết / và bỏ mặc // những nhát rìu / chém đều đều lên vết cũ / cây / sắp đổ // một vườn cây đã ngã / và than khóc // còn lại bao nhiêu người bám rễ nơi đây / như cái cây / mọc thêm nhánh lá che bớt đơn độc / mọc thêm bóng râm để vùi đầu ẩn nấp...

lung lay tận cùng gốc rễ | phương đông  (thơ) 
im lặng của Duy-ma / phá đổ mọi im lặng // thế giới / những tập hợp rỗng / ảo tưởng / mọi thứ an ổn và bất động... | ... bàn tay xước trầy / gõ/đập / cổng văn tự cổ / mở / ngã/đổ // túa / bầy dơi mù...

bi thương | mù loà  (thơ) 
chúng ta / với hai tay bị đóng đinh / câu rút // chẳng thể nhìn về phía khác / chẳng thể nghe một điều gì khác / chẳng thể nếm trải một thứ khác / chẳng thể nghĩ suy theo cách khác... | ... những chuyển động làm nên xa cách / xa cách trong cái nhìn / xa cách trong nếp nghĩ / xa cách những không gian / xa cách từng giây trôi qua / từng hơi thở trôi xa...

Bài tưởng niệm dành cho con ong của Jean-René Huguenin  (thơ) 
đừng chết / hãy cử động đôi cánh / hãy bay đi kéo về vùng ánh sáng đã tắt của ngôi sao chớm mọc / hãy đừng chết / con ong của Huguenin... // để thấy mùa hè cuối cùng chưa xa biệt / tuổi trẻ chưa lụi tàn / yêu thương vẫn đong đầy / anh còn đưa em rong chơi nơi đầu ghềnh cuối bãi...

La Nausée | Lần giở  (thơ) 
không phải / chính Sartre đã nhìn thấy tôi (nhìn lướt qua thôi) / tôi ngồi trong góc quán / vẽ một đường tròn bằng một đường thẳng... | hư tự / chảy / dưới bàn tay khô khốc / những ngày dài ngồi đọc Lăng Nghiêm // một ngọn nến thắp lên / góp vào trăm ánh nến...

độc huyền  (thơ) 
... thêm một lần nhìn về cuộc chiến / chiến tranh rất buồn... // người lưu vong trên quê hương / cách xa nhau từ ý thức hệ / người sống trong đời sống / mặt đất bầu trời / đã đau / còn đau...

... và nghi lễ hành xác | đang/vẫn sống  (thơ) 
... chúng ta / trong suốt như màu xanh / loài chim xây tổ bằng nước bọt và đôi khi lẫn máu / đêm đêm trôi qua / những đôi cánh Daedalus chảy ngoài vũ trụ / lông vũ bay thành tinh tú / sáp trôi xuống Ngân hà... | se sẽ nở vào đêm man dại / đêm đầu tiên chúng ta / những đoá hoa / máu...

chỉ là đi  (thơ) 
những bông hoa trên tường cao / những con mắt / khép // người đi đôi bên tường cao / song song bước / gần nhau / không thể biết // đi hết dãy tường cao / song song bước / kề nhau / không còn biết...

Để chấm | Đẹp  (thơ) 
Định mệnh của tôi là đời nến thắp / Đội lửa lên đầu / Uống cạn dần đêm // Những cánh phi nga nhảy múa bên đèn / Vũ điệu tự thiêu / Tan tác cuộc tìm hoàn hảo // Xác rụng xuống trang bản thảo... | Xé lụa / Hay giải y / Đẹp / Sinh thành / Hay tàn huỷ...

... qua sương mù của tưởng tượng  (thơ) 
khách sạn ấy / những căn phòng tựa lưng rừng dương nằm kề mé biển / khi chúng ta đến nơi / chiều chủ nhật / trời đỏ máu / biển đang nằm giãy chết...

chết vào một buổi chiều  (thơ) 
khép mắt / mở một vùng thinh lặng / đêm trắng đêm rồi / còn thắp lửa soi đêm? // khép mắt / mở một vùng thăm thẳm / bầy cừu ý nghĩ / gặm cỏ vùng đêm...

Những bông hoa nở mù  (thơ) 
người mang đến cho tôi / kẻ khước từ ánh sáng / những bông hoa / màu gì? // trong ngôi nhà tối tăm / mọt gặm dần ván gỗ / những bông hoa thao thức trong chiếc bình đã rạn / mùi hương muốn kể chuyện gì?...

Tường  (thơ) 
... Bên này bóng tối, rêu phong / Bên kia có nắng / tiếng chim / lời gió // Những bầy cỏ ngủ im lìm hai phía / mơ giấc mơ không có những tường thành...

... 108, 108, ... | Thánh đường  (thơ) 
... Lặng lặng vào thêm / Lặng lặng vào đêm bằn bặt... // Rình rập / Rừng im phăng phắc / Nổ súng! / Gã đi săn ngốc nghếch bắn vuột mình... | Cầm trên tay li trà đá đợi chuông tan / Tan chuông. Tan hết đá / Ngồi trên ghế cũ và như bị kéo lùi dài về quá khứ / Ngồi cạnh người đàn ông tư lự / Giấc mơ gọi tôi đâu đó cuối đường...


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2013