Lê Nguyên Tịnh
tiểu sử &  tác phẩm 

tác phẩm

Nơi tôi tới  (thơ) 
Nơi tôi tới sẽ không bao giờ tới / vì nó không nối kết với con đường / không hướng đạo / động mạch thời gian chảy qua tim hiện tại / tĩnh mạch của nó ứa tràn dòng sông / là máu là huyết của thời gian / tôi đi qua kẽ nứt sự thinh lặng / bằng chính sự thinh lặng...

Bài thơ về những mẫu tự  (thơ) 
Vạch ngang — không chấm dứt / trên trang giấy bầu trời ý niệm / là đường chân trời, nâng mẫu tự O / lên như mặt trời hiện thực / móc nối các thời, và các khoảnh khắc / bằng lưỡi câu C / chiêm ngắm hiện tại qua lăng kính A ...

Khởi hành  (thơ) 
Tôi ra đi như một ý tưởng / vượt qua những vòm mái / thành luỹ, phế tích, và những cung điện của ngôn ngữ / tôi hiện thân ánh chớp lưỡi kiếm / bất hoại của sự phóng dật...

Thi tính của ngữ pháp  (thơ) 
Tôi hiện thân số ít, bạn là số nhiều, đa nguyên / chúng ta hoà tan trong một hợp thể / một tập thể không thành tố / chúng ta nằm giữa thể đặc và thể lỏng / có thể bốc hơi / ở ranh giới những tiết mùa / khi ấy chúng ta có thể di chuyển tự do...

Những giây phút không chờ đợi  (thơ) 
Chấm nét cọ hiện tại / trong nghiên mực cảm thức / tôi vẽ một bức tranh / phi cấu trúc, phi không gian, và phi thời gian // khi tôi không chờ đợi gì cả tháng tám đến / vô danh và vô hình / bước chân của nó có khả năng gợi thức / mang hình dáng trái tim và có cánh...

Một nơi gọi là quê hương  (thơ) 
... ngươi thanh tân mãi mãi / vì ngươi luôn là nơi chốn / chẳng bao giờ biến đổi trong lòng ta // ta luôn là kẻ đi xa / nhưng không bao giờ vắng mặt / trong lãnh thổ thiêng liêng của ngươi...

Biến hình  (thơ) 
Trước giấc ngủ tôi đóng cánh cửa hiện tại / tiêu hoá một bài thơ siêu thực / ngốn hết bầu trời đầy sao / thân thể tôi mọc cánh và mọc vi / tôi chuẩn bị để di động / bằng đôi cánh và những cái vi phi thời...

Tình huynh đệ  (thơ) 
Tôi là đường cong trong con đường thẳng của bạn / tinh chất của bạn làm cho đời sống của tôi hiện hữu / chúng ta cùng đi qua những biên giới / những lãnh thổ của ý niệm / hoà bình, bao dung, và không bao giờ tranh chấp...

Một sự bắt đầu không thể diễn dịch  (thơ) 
... tôi bắt đầu bằng một ngọn roi / quất vào đêm tối như kẻ nô lệ / chấm dứt bằng vết thương vô hình / mang hình dáng của con sông vô tận...

Giây phút này  (thơ) 
Chúng ta không là gì / chúng ta là tất cả / chúng ta vô hình và rỗng / như con đường buổi sáng này / bạn là hiện tại là bình minh / chúng ta là sự thinh lặng / nhưng luôn chuyển động / trong tiến trình sáng tạo thế giới không-là-gì...

Thời gian là một ống sáo  (thơ) 
Thời gian của chúng ta là ống sáo / âm thanh của nó tinh tế / lưu hành trên những con đường của trái tim / qua những thân thể của ngôn ngữ / đưa chúng ta đến mọi nơi / nâng cảm xúc của anh bay lên như cánh chim...

Bên trong linh hồn của chữ  (thơ) 
Những khi tôi có thể rơi / trong không gian của bạn / tôi chuyển hoá thành những mùa thu / và những chiếc lá / khi ấy tôi có thể diễn dịch nội giới của bạn / như diễn dịch thế giới trừu tượng của màu sắc...

Gió  (thơ) 
Trên lưng mi ta viết “thời gian” / vì bản chất của mi thoáng qua / chẳng để lại dấu vết gì cả / dù chỉ là những vết sẹo vô hình / riêng ách của mi đeo mang lại nhẹ nhàng / khiến ta nghĩ mi là biểu tượng của sự giải thoát...

Ý tưởng  (thơ) 
Tôi lăn nhẹ nhàng như một giấc mơ / mỗi đêm vào khoảng ba giờ sáng / lúc những vì sao di động / tôi trôi lăn từ không gian này / sang không gian khác / như một sự hoá thân / như một cái trở mình trong giấc ngủ...

Diễn ngôn  (thơ) 
Tôi là những ý tưởng / hay ý tưởng là tôi? Tôi không biết / chúng có đôi cánh để bay trong bầu khí quyển của tôi / ngược lại tôi có đôi chân của đêm / bước nhẹ nhàng vào chúng như một giấc mộng...

Quê hương  (thơ) 
... những bước tôi đi là tiết điệu / của bài ca hùng tráng / lời tôi nói biểu lộ sự công chính / đôi tai tôi ngóng nghe / những cái chết và hồi sinh của gió / mũi tôi cảm nhận mùi vị của dĩ vãng // tôi có một thân thể trong một linh hồn bất tử / tôi mang tên là quê hương mới...

Chân dung  (thơ) 
... mỗi khi anh đập vỡ chính mình / như đập vỡ mặt trời hiện tại / anh có thể biến hình / và hiện hữu trong mọi chân dung tinh khiết của em / như những hạt bóng tối...

Giữa chúng ta  (thơ) 
Giữa chúng ta có một kẽ nứt / để những ý tưởng đi xuyên qua / như những chuyến viễn du bất tận / mùa thu mọc cánh và thời gian thăng hoa / sự trinh tiết của không gian / mỗi khi tiết mùa sờ chạm / như bàn tay tôi sờ chạm vào giấc mơ / khi ấy em bay đi như cánh chim...

Hy vọng là một giấc mơ tỉnh thức  (thơ) 
Giấc mơ làm no đầy, thơ mộng / và hoàn tất ý nghĩa cho đời sống / ta có mặt khắp nơi không bao giờ bế tắt / trở thành vô hình và bất hoại / trong không gian vô cùng / và thời gian bất tận của giấc mơ...

Mẹ là tình yêu  (thơ) 
... anh ước được an nghỉ muôn đời / trong cung lòng che chở, bao dung / vì mẹ là tình yêu, là giá trị luân lý, sự tự do và sáng tạo / mẹ là bầu trời quê hương của riêng chúng ta...

Bắt đầu bằng một chữ vô tính  (thơ) 
Tôi là điều bí mật / bạn là một điều bí mật khác / chúng ta tái tạo vũ trụ của những giấc mơ / buổi sáng ôm choàng chúng ta / chúng ta thở bằng vi của song ngư / tim của ta đập như hai chiếc lá...

Lửa  (thơ) 
Vừa huỷ diệt vừa sáng tạo / nó gây cảm hứng để ta hiểu / mỗi tác động của nghi lễ / đốt cháy sạn đạo của ý / nó tràn ngập tâm hồn ta / bằng những cơn nôn mửa /của thời gian, sự chết và sự phục sinh...

Non-duality  (thơ) 
Mỗi khi chúng ta dừng lại / mặt trời hướng vào bên trong / xoay quanh một cái trục / thời gian trở thành xương và máu / khoảng không gian chung quanh / có những cấp thang đi lên / con đường trở thành vô hình / nối liền những khoảnh khắc...

Sự xác tín  (thơ) 
Những khi chúng ta ngồi gần nhau / thời gian bị triệt tiêu / không gian trở nên sự thinh lặng vô cùng tận / và chúng ta bay như những nốt nhạc mọc cánh...

Tri cảm  (thơ) 
Tôi viết xuống một ý tưởng / em bước vào và chúng ta sáng tạo / một không gian / nó không dung chứa một điều gì / chỉ có tôi và em / em một chiếc lá tôi một chiếc lá / chúng ta sáng tạo tiết mùa / chúng ta sáng tạo chính thân thể chúng ta...

Mùa thương khó  (thơ) 
Tôi đóng đinh tôi bằng sự thinh lặng / quá khứ trở thành hiện tại / tôi có thể dự phóng tương lai vô tận / tôi thấy mặt trời và chiếc lá / mọc ngược như linh hồn tôi / chúng là nguyên tố cho bức tranh / trừu tượng không màu sắc...

Ký ức của sự lãng quên  (thơ) 
Tôi ghi lại những chặng đường đi qua / bằng những cột số tưởng tượng / có thể là hình ảnh con sông thời niên thiếu / có thể bằng chiếc lá giữa mùa rơi / bằng chiếc cầu nối của giấc mơ / bằng điểm hẹn với chiếc bóng mỗi đêm / bằng bài thơ tình cho đời sống không bao giờ hoàn tất...

Sự vắng mặt cần thiết  (thơ) 
Không thấy tôi có mặt giây phút này / em hiểu tôi hiện thân những ngôn từ / để em hoàn tất trọn vẹn / định nghĩa niềm cô đơn linh thánh / tôi là trái tim đập rộn ràng trong ngực trái em / là khoảng không gian vô tận / nâng đôi cánh chúng ta...

Một giấc mơ về mùa thu  (thơ) 
... ngày nào anh bốc hơi / như chai rượu bị nén chặt và nổ tung / bốc hơi như tiếng cười / trong câu chuyện riêng giữa chúng ta / anh bốc hơi tự do vào những buổi chiều / mặt trời tháng ba tự trầm...

Không gian riêng của chúng ta  (thơ) 
Chúng ta mở cánh ra với buổi sáng / nó là của riêng mình / chúng ta bay như cánh bướm / trong không gian vô hạn để được tự do / trên những nỗi buồn / trên nỗi tuyệt vọng / bay xuôi ngược như chữ trên trang giấy...

Cầu nối  (thơ) 
Gặp giữa đường đó và đây / không hình không bóng / nhưng với tôi nó có thật và ám ảnh tôi / tôi có thể cảm nhận sự hiện hữu / của nó qua một khoảng trống linh động / giữa tiếng nói và sự thinh lặng...

Ngộ nhận  (thơ) 
Nỗi đau như chữ trong bài thơ / lăn, trượt, oằn mình và bật dậy / để biểu lộ cảm xúc và identity / đôi khi nó ẩn mặt trong đáy trái tim / nó trầy xước như vết thương / nhưng vô nhiễm và thiện hảo trong căn tính...

Tết Giáp Ngọ  (thơ) 
Nó đến lúc tôi chẳng hề đợi chờ / như kẻ nhàn rỗi vô tích sự / lúc cái “tôi” của tôi đi rong chơi / nó không có đầu không có đuôi / nó hiện hữu nhưng không thể được diễn giải / như giấc mơ tôi chưa bao giờ mơ...

Những thiên thần  (thơ) 
... anh sẽ đến giữa sự lơ đãng của em / bằng đôi cánh của chữ / bay vào bầu trời vô tận của ý tưởng / anh gọi chúng là những thiên thần bé nhỏ / trong lời nguyện đầu ngày của anh...

Năm mới  (thơ) 
... những kẽ nứt của ý tưởng tôi / là một kẻ vô hình / không thân thể không giới tính / là nguyên cớ cho thời gian / đào thoát như một kẻ trộm / nó lướt đi siêu tốc lúc không giờ / khi đêm và ngày nằm trên một đường thẳng / tên của nó là đường biên của tự do...

Chúng ta là đôi cánh của thời gian  (thơ) 
... chúng ta không là sóng / nhưng là nước của dòng sông hiện tại / không là chữ nhưng là linh hồn của chính nó / im lặng và sáng tạo / chúng ta không là chúng ta / nhưng là đôi cánh của thời gian / bay vào vô tận: tự do và thơ mộng...

Tháng giêng  (thơ) 
Giữa đông và tây là mặt trời đúng ngọ / hướng nội nên nó tỉnh thức / dòng sông chảy xuyên qua các thời / quá khứ, hiện tại và tương lai / nó lưu chuyển như sự sống / trong mạch máu của chúng ta / nó thơ mộng và ý nghĩa như / thời gian ngày đầu năm...

Bài thơ thay cho new year’s resolution 2014  (thơ) 
Tôi sẽ là trang giấy trắng để chữ / viết xuống như những vì sao trong đêm / chúng ghi lại những điều vô hình như phép lạ / có thể là giây phút cô đơn ngây ngất nhất / có thể là giây phút buồn nôn xuất thần / của linh hồn trước cái chết / có thể là những cơn say của lửa...

Hiện hữu  (thơ) 
Ánh sáng và lửa ngọn nến này / làm cho chúng ta hiện hữu / nó làm trung gian nối kết / ngoài kia thời gian mọc cánh / nó ghi nhận sự có mặt của chúng ta / cuối cùng chúng ta cảm nhận / mình chính là thời gian / và cháy lên như lửa mãi mãi...

Tụng ca cho thời gian  (thơ) 
Anh có nguyên một mùa hè ngọt như honey / mặt trời cuồng nhiệt trong lòng / linh hồn anh như con ong say mật / như con chữ thở, mọc cánh, mơ mộng và thầm thì / trong bài thơ tụng ca cho thời gian...

Phản ứng thi tính của chữ  (thơ) 
Buổi chiều là chữ C cong như vòm mái / vừa vặn chỗ ngồi cho chúng ta / chúng ta có thể tựa lưng vào nó / như tựa lưng vào bóng tối / để có cảm giác tin cậy và thân mật / những ngữ điệu của câu chuyện / khép kín nó lại như chữ O / giống giấc mơ bầu trời riêng của chúng ta...

Middle way  (thơ) 
Nằm trong nhụy hạt để bung cánh / cùng thời gian và nghe bước chân của nó / trên những con đường đã qua / trên lối đi của ý tưởng / nghe tiếng mùa xuân cựa mình...

Thời gian xanh  (thơ) 
Ngày của chúng ta không gian xanh / thời gian xanh treo lơ lửng như mộng / hàng cây xanh du hành / với con đường chuyến đi không ngừng nghỉ / cánh chim xanh bay tung / như những nốt nhạc của Beethoven...

Ở nơi ngày khép lại  (thơ) 
Ngày khép lại thời gian một vòng tròn / chúng ta đi về phía trước bằng đôi cánh / của giấc mơ và những đôi chân của gió / nhún nhẩy bằng tiết điệu hiện tại / tâm hồn anh mở ra như trang sách / anh muốn mình cháy lên...

kết thúc→bắt đầu→kết thúc→không ngừng nghỉ  (thơ) 
Vào phút cuối tôi giữ cho mặt trời / cháy mãi trên những chiếc lá / mùa xuân trong lòng / chúng tôi sẽ say từ sáng đến tối / và rồi từ tối đến sáng... / chúng tôi sẽ thức như / những kẻ ham chơi / không bao giờ biết nhắm mắt ngủ / chúng tôi sẽ ca hát như những kẻ chiến thắng / mặc dầu trên thân thể đầy vết thương thời gian...

Giữa ngày và đêm  (thơ) 
Giữa ngày và đêm con gió mất căn cước / nó bay tự do không trú xứ / như một tù nhân được giải thoát / nó treo lơ lửng giữa mộng và thực / nó là linh hồn tôi và tôi là thân xác của nó / những khi tôi thấy mình / nude như chiếc lá mùa xuân...

Cháy lên như thời gian  (thơ) 
Lửa làm những chữ tái sinh như định mệnh / và cháy bùng lên thiêng liêng / như nghi lễ hoả táng / lửa làm những chiếc lá cháy lên / trong mùa thu và chúng khiêu vũ / với sự chết và sự sống / sống và chết đều là phép lạ / và làm cho ta muốn chết / để trở thành những vị thần...

Ký tự  (thơ) 
Nơi bóng tối và ánh sáng hoà hợp / nơi thời gian không đi không đến / nó di động vào ra để khỏi bế tắc / nó luôn luôn trong tư thế hướng ngoại / như một kẻ viễn du...

Companion  (thơ) 
không có cánh nhưng nó có thể bay / lên như chiếc pháo thăng thiên / nó được tạo thành bởi hữu và vô / nó là một nhưng cũng là hai / như một chữ và chiếc bóng của chữ / để diễn giải những điều bất khả / tôi và nó như chiếc lưỡi câu / và miếng mồi vô hình...

Nổ tung như mặt trời nhỏ  (thơ) 
Ngồi với tháng tám mà như bay với / mây và gió vì linh hồn tôi gởi nơi ấy / chiếc tách luôn luôn đầy / thời gian biết bổn phận của nó phải làm gì / nhớ cánh bướm vàng / nó làm hiển lộ bản chất và bí mật của giấc mơ / nó đem chúng ta lại gần nhau / chúng ta say như những chiếc lá / trong không gian mùa xuân...

Phôi nhuỵ  (thơ) 
Chỉ một khoảnh khắc thoáng qua / có thể vẽ đường biên bóng tối / nó liên kết những hư tự lại với nhau / nói “hư tự” vì chúng không để lại dấu vết / tôi một chữ em một chữ / chữ của chúng ta cấu tạo bài thơ vô ngôn...

Mùa xuân  (thơ) 
Tôi vẫn ở hàng cuối, nó là điểm khởi hành / vì tôi muốn mình luôn ở tư thế khởi hành / ở tư thế ấy lúc nào tôi cũng / căng như một dây cung / ở tư thế ấy tôi căng như một dây đàn / để sẵn sàng phát ra những âm thanh / ở tư thế ấy tôi như con sâu đo / chuẩn bị để búng mình trên chiếc lá...

Bắt đầu từ trái tim  (thơ) 
Tri cảm về đời sống là loé sáng lên / như một tia chớp trong đêm / mãi mãi ngân rung dây đàn tưởng tượng / những nốt tuyệt hảo / trong linh hồn tuyệt vọng / là hiểu biết sâu sắc về không gian hiện tại / là bay tung như cánh diều đứt dây / vào bầu trời mênh mông / không bao giờ ngừng ngóng nghe / và đối thoại với thực tại chung quanh ta...

Sáng thế ký  (thơ) 
Tôi là một khoảng trống mênh mông / trong góc tối tâm hồn em / chỉ mình em có thể cho nó một cái tên / nó là quyển sách Sáng Thế Ký / ghi lại sự sáng tạo độc nhất của Thượng Đế...

Từ giây phút này  (thơ) 
Với sự thinh lặng tôi có thể / để bóng đêm lại gần một cách thân mật / linh hồn tôi là khoảng không gian vô giới hạn / em có thể đi vào ở lại bên trong tôi / như bầu trời và những vì sao / như thanh âm và cây đàn ghi-ta / em có thể nghe tháng tám bước đi / trên đôi chân của thời gian...

Về hội hoạ  (thơ) 
Tôi vẽ một bức tranh không bao giờ hoàn tất / vì nó là nó sản phẩm của sự tưởng tượng / tôi vẽ như nó như vẽ giấc mơ của Freud / nó là sự biện giải của ý niệm trừu tượng / nó cũng là sự vô tận của khoảnh khắc cuối...

Diễn viên  (thơ) 
Sáng tạo nhiều gương mặt trong mỗi thời khắc / thật ra tôi không có khuôn mặt nào / có nghĩa tôi đánh mất chính tôi / vì chúng không bao giờ có thật / tôi đi qua từng cái chết với nghệ thuật / đu giây của một nghệ sĩ sáng tạo / tôi trôi lăn không ngừng / như chuyến tàu khởi hành vào vô tận...

Rơi như một vì sao  (thơ) 
Đi vào cõi chết là viết bài thơ không lời / và rơi vào vô tận như một vì sao / tháp đôi cánh cho giấc mơ / bay lơ lửng trong không gian / như chiếc lông chim sẻ...

Và nắng, và gió  (thơ) 
Ngày đi xuống trên những cấp thang / những cánh chim và âm thanh bay lên / không gian như chiếc dương cầm của nắng của gió / và linh hồn tôi khiêu vũ với thời gian / dĩ vãng như ánh sáng buổi chiều khúc xạ...

Diễn giải một bài thơ  (thơ) 
Nằm ở khoảng giữa thời gian và phi thời / đến và đi thong dong như những tiết mùa / không để lại gì cả như dấu vết / cánh chim bay trong bầu trời / vừa có thực vừa trừu tượng / khi tôi nói “hiện hữu” nó biến mất / nó là quá khứ kép / vừa trống vừa rỗng / như cái tôi giây phút hiện tại...

Một buổi sáng tập thở  (thơ) 
Có khả năng đi qua thời gian / để xuất hiện ở hướng đông / nó còn có khả năng chiết tự và cloning / những âm tiết đầu và cuối / nó gióng lên tiếng chuông giữa ngọ / và ngồi kiết già trên miệng vực / đong đưa như trái táo trên cành...

Rượu saké  (thơ) 
... nó linh động và hiện diện ở cả bốn hướng / tôi rót nó vào cốc nhỏ / như rót những cơn bão vào lòng / nó phát sáng ở bên ngoài / để mọi người có thể đi trên con đường / và vững vàng như một niềm xác tín...

Với buổi chiều  (thơ) 
Tôi đi với buổi chiều / không cần đến một nơi nào cả / như kẻ mơ mộng / bắt đầu tiếng nói thầm / lướt, trôi, lãng đãng như mây / ngữ điệu của lời nhẹ thênh như gió / sau đó vùng im lặng trống rỗng / nghệ thuật của đối thoại là sự thinh lặng / có âm thanh của thơ của thần chú / vùng tự do của tâm trí...

Có và không  (thơ) 
Tôi nằm trong một lớp vỏ bọc như quả trứng / nó có thể màu trắng hay màu đen / tuỳ theo ngày hay đêm / trông giống như một lớp vôi / nó dễ vữa như màu thời gian / tôi lăn bên phải, bên trái / lăn về phía trước, về phía sau...

Trôi đi như một dòng sông  (thơ) 
Kỷ niệm anh thức dậy cùng mặt trời quá khứ / xôn xao trên những chiếc lá tháng năm / mặc dù đang cuối thu / anh hiểu sự sống ở mọi nơi / khi trái tim không có biên giới / anh đi theo dòng sông / và dòng sông trôi trong anh...

Những anh hùng  (thơ) 
Anh hùng là những người / có khả năng nắm bắt thực tại / tự làm chủ định mệnh của họ / họ luôn chọn lựa đứng / về phía kẻ bị áp bức / có một cái đầu như chúng ta / và một trái tim ngoại khổ / rung động tế vi / có nhiều cánh tay như bách chi phật / để ôm, dắt, chỉ đường và mang hỵ vọng / đến cho con người / nhưng chính họ lại tiếp tục ở / trong bóng tối để nghe ngóng...

Tánh không  (thơ) 
... chiếc lá mỉm cười trả lời: / “tôi chẳng hiểu cái gì gọi là tánh không / mùa xuân tôi nẩy lộc / để cánh chim về làm tổ / ong bướm nghỉ cánh / trái tim tôi đập rộn ràng...”

Tiếng vỗ của một bàn tay  (thơ) 
Tôi muốn nghe tiếng vỗ của một bàn tay / tôi tưởng tượng nó là âm thanh / của hai mẫu tự I và Y va chạm nhau / hoặc giống âm thanh của / viên đá cuội lăn mình trong đêm / âm thanh của hai giọt / mưa phùn vướng vào nhau / giọt sương rơi lặng lẽ bên kia con đường / tiếng chiếc lá vàng đầu tiên rơi trong lòng...

Đọc thơ  (thơ) 
Tôi đọc thơ như đọc dấu vết / của tử thần sáng tạo sự chết / lưu lại trên đường đi của hắn / tôi đọc bài thơ là làm / một tín đồ sùng đạo / hành hương vô tận / về miền đất thánh tưởng tượng / thánh tích là giấc mơ kỳ bí...

Nước  (thơ) 
Thấp hơn mọi vật có thể dung chứa / nhưng không cầm giữ / bất tranh và không thiên lệch / đi vào trọng tâm mọi vật / luôn luôn di động không bao giờ tắc nghẽn / có thể trào dâng như triều...

Ghi nhận của một quan sát viên  (thơ) 
Tôi bước ra ngoài vòng tròn / quá khứ hiện tại và tương lai / tôi đứng ở vị trí của / một quan sát viên / không trong cũng không ngoài / tôi tưởng tượng chẳng có / vật gì hiện hữu ở thế giới bên ngoài / thật ra tất cả đang / sáng tạo từ bên trong...

Làm thơ  (thơ) 
... làm một bài thơ là / làm thượng đế nhỏ / trong vũ trụ của riêng tôi / là biến cái không thành cái có / như phù thuỷ sai khiến âm binh...

Của chúng ta  (thơ) 
... hai chiếc tách / chứa đầy đại dương / nó là hai nhưng cũng là một / chúng ta là số nhiều / nhưng cũng là số ít / là ngữ pháp mới / chứa đầy biển trong lòng / ta là hai con sóng hoà tan...

Bắt đầu từ chỗ không  (thơ) 
Băng qua đường như cánh bướm / tìm cái có trong cái không / không đầy cũng không vơi / như chiếc lá và trời thu / buổi sáng với vết thương / xuyên qua tháng ba / đi vào sự tịch lặng ẩn mật / chuẩn bị cái chết trang trọng / như một nghi lễ / một sự thăng hoa...

Nơi của những người bạn  (thơ) 
... có thể một ngôi sao khuya / trên đường di chuyển ghé lại / để hỏi đường đi / có thể là một chiếc lá mùa thu / rơi vòng vèo lưu lại dấu vết / có thể là một con bướm / bay trong bầu trời mù sương / hay chỉ là một giấc mộng lãng đãng / hay chỉ là cơn gió thoảng qua...

Bất hoặc  (thơ) 
Tôi duy trì vị trí của tôi / nó nằm bên trong của / cái bên ngoài / tôi ngồi trong tư thế của / một cái cây / tay chân tôi như những chiếc lá / đang chuẩn bị một nghi lễ...

Nói cùng bóng tối  (thơ) 
Này bóng tối ta không sợ ngươi đâu / những ngôi sao mật ước với ta / để theo dõi đường đi nước bước của ngươi / ta thấy dấu chân của ngươi / trên những cánh đồng làm bung cánh / những gié lúa mì tháng giêng / ngươi đánh thức giấc ngủ mông muội / của những ngọn đồi và những con sông...

Độc thoại  (thơ) 
Không phải tôi nói nhưng mùa xuân nói: / “hãy kiêu hãnh như những chồi lộc / vươn mình lên bầu trời / dù ngày mai mùa thu sẽ tới / tình yêu sẽ hết thú vị nếu nó / không còn cưu mang một điều bí ẩn nào / hãy như những con ong / nằm say chết vì hương mật mùa xuân / chúng hạnh phúc biết bao!”...

Những ngày sau tết  (thơ) 
Tháng giêng có một bầu trời cong xanh / để anh gởi một giấc mơ / nó bay như cánh mây / không có một nơi trở về / giống như anh một kẻ lưu vong / trong chính linh hồn của mình / anh thấy mình say / trong chuyến đi vô tận...

Phép lạ là bước trên mặt đất  (thơ) 
Buổi sáng nay khi mặt trời lên / những giọt sương tan dần / trên chiếc lá mùa xuân / và những con chim ngứa cổ / cất tiếng hót đầu ngày / bằng thanh quản của bình minh / tôi đã bay như một cánh mây...

Những ngày cuối năm  (thơ) 
... những ngày cuối năm / tôi như cội mai già chờ đợi / và như con chim én / mùa xuân quê nhà / tôi lao mình vào bầu trời / như một mũi tên / bay vào vô tận...

Nơi anh ngồi thời gian không bao giờ qua đi  (thơ) 
Nơi anh ngồi là không gian riêng tư / không bao giờ chấm dứt / vì nó là sản phẩm của tình yêu / linh hồn anh mọc rễ lớn lên theo mùa xuân / quấn chặt vào thời gian / để nó đưa anh đến nơi nào đó / anh không cần biết / anh chỉ cần một chuyến đi...

Nghệ thuật của sự thoả hiệp  (thơ) 
Tôi đi theo một con đường để / không đến nơi nào cả / những bước chân tôi / là sự thoả hiệp / bên phải và trái của nó / tôi nói: “ta bước theo ngươi vì / ngươi không có khởi đầu / không có chấm dứt”...

Ở khoảng giữa  (thơ) 
Đi và ở như đôi cánh của chim / ta có thể vừa vỗ cánh vừa đứng một chỗ / như hummingbird của Henry Miller... mỗi giây nó có thể vỗ cánh cả trăm lần / chỉ để lơ lửng trên không / để sáng tạo những giấc mơ / giấc mơ có thể dẫn ta đến mọi nơi...

Ở nơi hiện tại  (thơ) 
... không cần một lịch sử để hãnh tiến / vì sự chết và sống xảy ra mầu nhiệm / trong mỗi khoảnh khắc / nên tâm hồn tôi cần trống / như trang giấy trắng / để giây phút hiện tại / viết xuống dị ngữ thơ mộng...

Lại new year resolutions  (thơ) 
... tôi chết đi và sống lại / bất tận mỗi khoảnh khắc / như mây trên bầu trời / và luôn luôn mới mẻ / như thời gian của / ngày đầu năm...

Tiền Vệ giúp nuôi dưỡng những giấc mơ  (tiểu luận / nhận định) 
[10 NĂM TIỀN VỆ] ... Tôi luôn luôn có niềm tin Tiền Vệ sẽ sống lâu lắm, ít nhất cho đến khi mọi người Việt Nam có tự do sáng tạo, tự do phát biểu. Tiền Vệ giúp nuôi dưỡng những giấc mơ của tôi. Anh em chủ trương Tiền Vệ như những chiến binh luôn đi về phía trước... (...)

Ở nơi chúng ta hẹn  (thơ) 
... thời gian là tác phẩm / của sự sáng tạo / nó là của riêng chúng ta / và phong phú vô tận // trái tim chúng ta là tác giả / của bài thơ thời gian / và hình như chúng là một / không có biên giới...

Biến tấu tháng mười hai  (thơ) 
... mùa xuân không bao giờ / tàn phai trong lòng chúng ta / mặt trời sẽ chuyển hoá / thành trái tim nhỏ bé / có thể cưu mang cả vũ trụ...

Nơi khởi đầu  (thơ) 
Nhìn vào bên trong để biết / cách tạo thành con đường / biết nó khởi động như thế nào / trong mỗi bước đi / chấm dứt ở chỗ nào trong mê cung / khi nào nó gây hưng phấn / và trở thành vô tận trong lòng ta...

Những chiến binh  (thơ) 
[10 NĂM TIỀN VỆ] ... những chiến binh / làm lịch sử sống động / họ luôn đi về phía trước / với lòng vô uý / mặt trời rực rỡ trong tim / thời gian đối với họ là niềm xác tín...

Một mình với buổi chiều  (thơ) 
Ngồi một mình với buổi chiều / nghe tiếng bước chân ngàn dặm / như những mùa xuân đã xa / tiếng lá reo khẽ trong bầu trời / con sông chảy rạo rực trong máu / thấy thèm một chuyến đi...

Đặt tên  (thơ) 
Để học tập tỉnh thức và tiếp xúc với hiện tại / bạn có thể áp dụng phương pháp “đặt tên” / cho tình cảnh bạn có ý thức về chúng / theo sau mỗi hơi thở vào ra thật sâu / bạn đang phiêu lãng à? / hãy đặt tên là cánh mây giang hồ...

Bài học về tỉnh thức  (thơ) 
... lúc đi trong bóng đêm ta là con đường / lúc ca hát với cuộc đời ta là chiếc đàn ghi-ta / lúc khổ đau hay bị áp bức / ta là chiếc đinh đóng vào nghịch cảnh...

Có một khoảnh khắc kỳ diệu  (thơ) 
Có một khoảnh khắc tôi đứng / phía trước thời gian / để dắt nó đi qua những đêm tối / qua những mùa xuân trong lòng / để xem chồi lộc nảy mầm / để thấy sự mầu nhiệm / của đời sống / gọi khoảnh khắc ấy là / giây phút hiện tại...

Thiền hành  (thơ) 
Hãy tưởng tượng bạn là một / người hành hương không cần thánh tích / không cần mục tiêu đến / tất cả nằm trong tâm hồn bạn / bạn là một kẻ lang thang / hết kiếp này đến kiếp khác / như mây giang hồ / như con gió đến rồi đi...

Chỉ một lần  (thơ) 
... mỗi bước đi là bước đầu tiên / và cuối cùng trong đời / hồn nhiên và non dại / như bước đi con trẻ / và thơ mộng như cánh / bướm trắng nhỏ trên / hoa cải vàng của mẹ...

Malala  (thơ) 
Malala, Malala, / tên em là giấc mơ / không ai có thể giết chết giấc mơ / nó có thể vượt qua không gian / và thời gian để bất tử / nó gợi cảm hứng cho / những con chim hót líu lo / trong buổi sáng mùa xuân...

Tập thở  (thơ) 
... đếm 1, 2, 3 / và đặt tên cho chúng là / những cánh bướm trắng nhỏ / trong vườn hoa mùa xuân // đếm ngược lại 3, 2, 1 / và đặt tên cho chúng là / những mặt trời hiện tại / xoay quanh vòng tròn vô cực...

Sẽ có một ngày  (thơ) 
[TƯỞNG NIỆM NGUYỄN CHÍ THIỆN (1939-2012)] Sẽ có một ngày bóng đêm / không còn là đe doạ / của tù ngục sự chết / nhưng là miền bí ẩn / thiêng liêng để mộng mơ / sinh sôi nảy nở như hạt giống / cho rễ cây sinh trưởng / tự do trong lòng đất / cho những vì sao không còn / xa cách trong lòng chúng ta...

Nhìn tôi như nhìn mọi vật  (thơ) 
Tôi nhìn tôi như nhìn / chiếc lá non xanh trên / cành cây mùa xuân / cho mặt trời sinh nở / cho con sâu nhỏ làm tổ / cho gió bình minh ve vuốt / cho bóng hoàng hôn / về ngủ và mơ mộng...

Tự do của một bóng ma  (thơ) 
“không có gì quý hơn độc lập, tự do” / tôi biết kẻ nói câu đó / không bao giờ có tự do / không bao giờ làm chủ chính mình / ngay cả khi đã làm bóng ma // tôi biết kẻ nói câu: “tự do cái con cặc” / để trả lời bóng ma ám ảnh nó...

Bắt đầu từ bên trong  (thơ) 
... cởi bỏ đôi mắt / từ nay tôi nhìn từ bên trong / để thấy không phải con bướm bay / nhưng thật ra tôi bay / từ đôi cánh của nó...

An lạc  (thơ) 
Có điều gì / tôi tìm không thấy / chú ý vẫn không nghe / nhưng dư thừa khi sử dụng // tôi đánh mất / linh hồn trong bình minh / đâu đó trong những / cánh mây giang hồ / chuyến đi vô tận / trong dòng sông ẩn mật...

Relaxation techniques  (thơ) 
Khơi mở sự tưởng tượng / tập trung vào hơi thở / thở vào nhẹ nhàng tĩnh lặng / nhắm hai mắt / tưởng tượng mỗi hơi thở / là một cánh mây...

Mùa xuân Melbourne  (thơ) 
... mùa xuân chẳng làm gì / nhưng vũ trụ bận rộn / con đường dài ra đến vô cực / người hành hương / giây phút hiện tại và tình yêu / chim thạch yến ngân rung / những thớ cổ cô đơn / bài dạ khúc / gió đi chẳng trở về / đời sống trên cánh bay...

Đến với anh  (thơ) 
... hãy khiêu vũ với anh / quanh sự chết và đời sống / vì chúng ta yêu cuộc đời này / tha thiết như chiếc pháo bông / bùng cháy tuyệt vời / trên bầu trời đêm...

Quê nhà  (thơ) 
Làm chim nhạn bay trên / bầu trời xanh quê nhà / vô tình để lại bóng trong / lòng con suối mùa xuân / con dế mèn hát trong đêm khuya / cùng nỗi cô đơn những vì sao / niềm bí ẩn của vũ trụ...

Tình bằng hữu  (thơ) 
Tình bằng hữu là vượt / qua ranh rìa hình thức của bài thơ / như vần và tiết nhịp / vượt qua chân và ngụy của lý trí / để thâm nhập vào cốt lõi / linh hồn của chữ...

Chuyển hoá  (thơ) 
Tự do như cơn gió vì / nó chẳng có ký ức / chẳng có kinh nghiệm / nó bay bên trên núi / trên bầu trời / có mặt mọi nơi / linh hoạt / tâm thể nhẹ tênh...

Bóng tối có những bí mật  (thơ) 
Đi vào bóng tối / để nghe những con chim / kể chuyện về cách làm tổ / từ những cọng rơm / từ những giọt máu / rỉ ra từ trái tim nhỏ bé / cho giấc mơ của chúng / sinh trưởng và lớn lên / để nghe những con ong / cánh bướm kể về / chuyện lao tác của chúng / trên những nhụy hoa mùa xuân...

Duyên cớ  (thơ) 
... đời sống vô tận / có vị mặn muối đại dương / tình yêu vĩnh cửu / mang vị nồng của / rượu hư không / chúng làm ta / khao khát phiêu lưu / và say như cơn giông...

Tự do  (thơ) 
Không thể giam cầm / một mùi hương / vì nó không có một thân thể / nó không có quá khứ / không thể sờ chạm / nó vô hình nhưng / ta có thể tiếp xúc bằng linh hồn / vì nó là hiện tại...

Tìm sẽ gặp gõ sẽ mở  (thơ) 
... tôi tìm tổ quốc / không ở trong miếu đền / không ở trong dinh thự tráng lệ / không ở trong sức mạnh quyền lực / không ở trong những bài diễn ngôn / nhưng ở trong trái tim / của những người bị áp bức...

Lời nguyện  (thơ) 
Học hạnh của cây hoàng lan / thầm lặng toả hương suốt / mùa đông trong hiên vắng lạnh / như biểu lộ đức hạnh / của trái tim với bóng tối / và hàng rào tù ngục // học hạnh của chim...

Mẹ  (thơ) 
... mẹ là sự sáng tạo / phong nhiêu / liên tục tái sinh / cảm hứng vô tận // mẹ cho con niềm tin / để chiến thắng bóng tối / và tử thần...

Tiếng cười  (thơ) 
... ta cười bóng tối / vì cuối cùng nó chỉ / là một phiên bản / của bình minh...

Giây phút hiện tại  (thơ) 
Giây phút hiện tại làm cho / giọt sương rơi vào hố vô cùng / mỗi cái đập cánh của chim / là một giấc mơ nối liền / khoảng cách hằng vạn thế kỷ / trong một cái chớp mắt...

Vô ngã  (thơ) 
Ta từ bỏ không gian bóng tối / của chính ta để bước vào / không gian bóng tối khác lớn hơn / rời bầu trời chật hẹp / của tâm hồn để bay vào / bầu trời mơ mộng / mênh mông và đầy bão tố / của cánh chim / để được lựa chọn tự do...

Tụng ca cho lửa  (thơ) 
Trang sách là nơi ghi / lại dấu vết những vì tinh tú / rơi trong đêm khuya / những chiếc lá khô ôm giữ / trái tim mặt trời tháng sáu / cơn gió đi qua như hình / bóng của một cố nhân...

Tỉnh thức  (thơ) 
Như giọt sương mai tôi tan dần / trên chiếc lá mùa xuân / để rơi vào hố hiện tại như cái bẫy / chôn xác một con sâu / đã chết với trăng / rằm trong miệng...

Nói với chiếc lá mùa thu  (thơ) 
Ta biết ngươi sẽ quyên sinh / khi vết thương trái tim ngươi / đủ lớn như mộ huyệt để cưu mang / được bầu trời và trái đất / ngươi rơi theo đường cong / để khởi đầu một chuyến đi...

Phục sinh  (thơ) 
Thân xác này sẽ không còn nữa / nhưng trái tim anh không / bao giờ ngừng đập / nó chỉ yên nghỉ những lúc mệt nhoài / như mặt trời nhỏ / vũ trụ riêng tư của chúng ta // bầu trời hôm nay dẫu có qua đi / nhưng sẽ còn một vì tinh tú / lặng lẽ trong lòng anh...

Tình yêu  (thơ) 
Tình yêu như con ong mang / bụi phấn từ nhụy hoa / này sang nhụy hoa khác / những buổi trưa / những đêm khuya dài ra / những vì sao sáng hơn / chờ đợi trên bầu trời đêm / bí ẩn phong nhiêu huyền thoại...

Nơi gặp gỡ  (thơ) 
Giọt sương lăn trên chiếc lá / đem chúng ta lại gần nhau / như dĩ vãng và tương lai / gặp nhau trong hiện tại // bóng đêm là tấm gương phản chiếu / nghi ngờ trong lòng chúng ta / như lời cầu nguyện / nó gieo hạt giống của sự sáng tạo...

Vì một tiếng hát  (thơ) 
... có một con bướm / bay trong bóng đêm / trên cánh đồng trống không / cánh đập như những nốt ghi-ta / hãy để cửa tâm hồn mở rộng / vì một giấc mơ...

Phải bước xuống bao nhiêu con đường  (thơ) 
Bước xuống cấp thang bóng tối / tháng ba hăm doạ mang đến nỗi buồn / trang ký ức bị con sâu / nghi ngờ gặm nhấm / nghiêng mình chào dĩ vãng / như khách lạ phân vân / trước con đường...

Tháng ba  (thơ) 
Con bướm năm cũ đã bay / tháng ba lao tác cho mùi hương lên men / và bóng đêm còn giấu / một câu chuyện huyền bí / những chiếc lá bắt đầu sáng tạo / vết thương cho mùa thu...

Những người đàn bà  (thơ) 
Những người đàn bà như mùa thu / làm những chiếc lá vàng / lửa cháy âm ỉ như ký ức của lửa / mặt trời phục sinh mỗi ngày / như tiếng chim đánh thức bình minh / họ mang đến tự do / cũng như sự cầm giữ...

Tuổi thơ  (thơ) 
... ta tập cười như một tử tội / trước máy chém thời gian / và tươm mật như / một trái cây sắp rụng // ta rơi tự do như một chiếc lá / và ẩn mình kiên nhẫn như / hạt mầm trong đất nâu...

Anh và em  (thơ) 
Anh như tháng giêng / nở đoá mộc lan tím / trong khu vườn tình yêu / dù nó sẽ tàn phai khi mùa xuân / đi xa như chuyến đi của em / tình yêu và sự chết mang lại / tự do cho linh hồn anh...

Rằm tháng giêng  (thơ) 
Không có một ngọn nến / dĩ vãng toa rập thắp lên / giấc mơ mặt trời nhỏ / đã ngủ quên với tháng giêng / trong giấc mơ và giấc ngủ / thời gian sống lại cuộc đời của nó...

Tình nhân  (thơ) 
Dù không ai nghe / chim thạch yến / vẫn hót mỗi buổi chiều / vì linh hồn nó là nỗi cô đơn / đánh thức bóng đêm / như sự chờ đợi...

Tự tại  (thơ) 
Có những buổi sáng / lòng anh già hơn núi / dù đêm qua trái tim / anh bí mật nảy một / nhánh mùa xuân...

Tập đi  (thơ) 
Hãy cứ tập đi như thời gian / của ngày đầu năm / chuyến đi không muốn đến / bất cứ nơi nào / có thể ta sẽ ghé biển / để ngắm cánh buồm rám nắng / nó giống bờ ngực trần / định mệnh ta...

Người nuôi lửa  (thơ) 
... đến lúc nào đó / nam hoa kinh / chẳng có nghĩa bằng / một ly rượu / uống với bằng hữu / và cười hồn nhiên / như đi vào cái chết // thì ra chúng ta chỉ / là người nuôi lửa tịch mịch...

Buổi trưa có một linh hồn  (thơ) 
Buổi trưa có một linh hồn / như con chim sẻ / bị què chuyền trên / cành cây khuynh diệp / tôi chỉ có thể / đi qua nó bằng / đôi nạng / của người khuyết tật...

Sự thinh lặng  (thơ) 
... sự thinh lặng cần thiết / để con thạch yến / ngứa cổ hót / trong buổi chiều mùa xuân / nó gieo một hạt / trong thinh không...

Thời gian như một đường gươm  (thơ) 
Cánh chim sẻ bay qua hiên / gợi nhớ đến đường bay / của thời gian: nhanh, đẹp / và ấn tượng / như một đường gươm / thời gian đóng một cửa / nhưng mở ra một cửa khác...

Bướm nâu  (thơ) 
Thế đập cánh của / bướm nâu trong / hiên khuya tháng giêng / tượng hình giấc mơ / (không có thật) / mở ra những đại dương / bay trong khung / trời mù của / hình nhi thượng...

Sức mạnh là đặt xuống nhẹ nhàng một ngọn núi  (thơ) 
Tôi muốn nói với / mùa xuân: “tôi yêu em” / khi nghe tin thêm một / nhà sư Tây Tạng tự thiêu / cái chết của Người / nhắc tôi đến sự sống / đến tình yêu / nhanh như một ánh chớp / đời sống của hằng / tỷ thiên kỷ chỉ để / hiện hữu trong một sát na / cái chết nhẹ như / một cánh mây...

Con đường  (thơ) 
Xuyên qua tình yêu / và trái tim của em / tôi hiểu tất cả những / con đường trên thế gian / này đều hướng đến / bóng tối/mê cung và / sự nghi ngại như / một cánh rừng...

Ánh sáng  (thơ) 
... cái chết tự hiến / của vị sư Tây Tạng / tạo ra ánh sáng / dù nó lặng lẽ / khiêm nhường như / trái-tim-mặt-trời / vĩnh cửu...

Thời gian  (thơ) 
Tôi soi gương mỗi ngày / như soi vào hố thẳm / tôi nhìn thấy sự sống / và cái chết giao thoa / tôi thấy những mùa xuân / mọc trên những nghĩa địa / và bóng con tê giác / húc đầu vào hư không...

Đêm là một lời nguyện  (thơ) 
... đêm là linh hồn / của mùa xuân / những hạt mầm mang / sự sống của Người / và ngay cả sự tuyệt vọng / đang phục sinh / cả vũ trụ và những sinh vật / bị áp bức được giải phóng...

Thanh tịnh  (thơ) 
Nếu tôi đạt được sự / thanh tịnh tuyệt đối / cho nội tâm / tôi sẽ nghe được / tiếng lá rơi / sẽ vẽ được đường / chim bay...

Khoảng trống trong trái tim  (thơ) 
Bukowski nói: / “có một chỗ trống trong trái tim / sẽ không bao giờ được lấp đầy” / buổi chiều tháng mười / là một chỗ trống / nên bức tường câm / đã sinh ra mùa xuân / nụ hoa hồng còn / đầy ắp bóng tối / như một lời nguyền...

Bóng tối  (thơ) 
Tôi biết bóng tối / điêu khắc tâm hồn tôi / như một nghệ sĩ / sáng tạo / mỗi nét dao / để lại một vết thương / như chiếc lá / ngô đồng mùa thu...

Sáng tạo  (thơ) 
... tôi cảm thấy bóng tối / mênh mông, bí ẩn / cây trong vườn / cựa mình/đâm chồi / và biển trong lòng tôi / đang tái sinh / từng giây / và nỗi nhớ trong / lòng tôi một nụ cười / như tranh mona lisa / lúc ấy bài thơ tình / manh nha...

Lửa Prometheus  (thơ) 
... cái đẹp / của nghệ thuật / của thơ / của hội hoạ / cũng cần tự sát / như những danh tướng / để đạt đến / cái đẹp tuyệt đối / nó cần phải tự huỷ / bằng lửa của thần / Prometheus...

Ngày 1 tháng chín  (thơ) 
... tôi thức dậy / lúc 5 giờ sáng / vì một giấc mơ / tiếng của Thần Tự Do: / “kể từ hôm nay / sông, suối, ao, hồ / tự do chảy / sẽ chẳng còn ai / có thể lấp cạn chúng / những núi, đồi / tự do trầm mặc suy tư / niềm bí ẩn của biển / không ai có thể / xâm phạm / và những thi sĩ / tự do mơ mộng...

Công án  (thơ) 
... bài thơ của tôi / cũng đã chết khi tôi / viết ra bằng ngôn ngữ / nhưng em sẽ hồi sinh / nó bằng sự lãng quên / như em quên / lời tỏ tình của tôi...

Khuôn mặt thời gian  (thơ) 
... thời gian là nỗi / ngậm ngùi / khi mối tình đẹp / giấc mơ đẹp / chóng phai / dù bạn vẫn còn / mang một cái ách / vô hình / hãy gõ vào đá để / nghe âm “u” / như thiên thu...

Tổ quốc của tôi  (thơ) 
Có những buổi sáng / lòng tôi là tiếng chim / hót bên hiên nhà / không gian như chiếc lồng / nhưng tiếng hót / là những tín hiệu / thông điệp của tự do...

Cái chết là bài thơ đẹp  (thơ) 
Tôi đi qua cái chết từng giây / dù vẫn yêu tha thiết cuộc đời / vẫn thích phơi lồng ngực / trước những nghịch cảnh / và cười như một tên hề / trong một bi kịch...

Dòng sông quê hương  (thơ) 
Tôi biết con sông vẫn / chảy âm trầm như / đời sống nội tâm của đất / dù lòng nó chứa vô số / điều ô tạp nhưng không / bao giờ giận dữ / không một tiếng thở dài...

Những ngày thứ bảy và biển  (thơ) 
Biển, như đời sống / là một giấc mơ / bí mật tôi không bao giờ hiểu / những con sóng tự huỷ / để sáng tạo cái chết / như ta vắng mặt / cần thiết trong khoảng trống / mỗi nhịp đập trái tim / vòng tay tình yêu / cũng có khoảng trống...

Mùa xuân câm  (thơ) 
Tôi nghe những hạt / cựa mình trong thai phụ / mùa đông / và con chim thạch yến / đang ngứa cổ / vì nỗi buồn / và cơn trầm uất của nó / rạo rực trong từng mạch máu / bầu trời chiều nay / không nói gì / dù tôi lặp lại câu hỏi: / “bao giờ mùa xuân trở về?” ...

Bài hát của kẻ yêu tự do  (thơ) 
Cánh chim buổi sáng / chở đầy một trời không / vì giấc mơ còn hoài thai / xám đục / tôi muốn cất giọng hát / bằng những dị âm: / “linh hồn tôi là con chim sẻ trong bầu trời đầy dông” / dù sao tôi vẫn nuôi giữ tiếng hát / như nỗi niềm bí ẩn / dù hai lá phổi tôi / thường khi bị nén lại / như một tù nhân...

Xé rách bóng đêm cho mặt trời mọc  (đối thoại) 
[CHỦ QUYỀN LÃNH THỔ] ... Mỗi cái đạp / là một dấu ấn nhục / đóng vào trán những thái thú / cũng như một cái tát / vào anh, chị, em / làm bật lên cú dội ngược / ngoạn mục / của cây búa chẻ vào / những hình nhân / của phù thuỷ / trấn ếm kéo dài bóng đêm...

Cung si trưởng  (thơ) 
chim đêm nghêu ngao / bài dạ khúc / hình như âm hưởng của Granados / ... bị chìm tàu / âm giai xanh những chuyến đi // buổi tối mở ra step gallery / treo những bức tranh / phong vị tây-ban-nha / râu mép cánh én...

Thi khúc tháng bảy  (thơ) 
Tháng bảy / buổi sáng / như một vết thương, màu lá chết / gió nhấn những ngữ âm / như dĩ vãng / tôi không thể tát cạn biển / trong mắt / em/biển/nghi ngờ / là một / cái liếc mắt / là con sâu bướm / trở mình trong tổ mùa đông...

Khoảng trống  (thơ) 
Những vì sao mù / mổ vào bình minh / đánh thức giấc mơ tôi / mắc cạn giữa dòng sông yểu mệnh / hình như tiếng chân chim / (tiếng chân mùa đông, hay tiếng chân em?) / giẵm nát giấc ngủ tôi / một chiếc lá bị thương / tôi biết cây anh đào trong vườn / sẽ trằn trọc, bệnh / cho hết chu kỳ thai nghén // như quê hương...

Nguyệt quế  (thơ) 
Mùa thu bung cánh / cháy lên giấc mơ / như những chiếc lá vàng / muốn nói những điều thầm lặng / nhan sắc tiết mùa bắc cầu cho tiếng hát / trổ một nhánh hương / lòng tôi nhuộm bóng chiều...

Diễn ngôn của tự do [Speech of Freedom]  (thơ) 
Những nốt nhạc của Beethoven / cần một không gian / có thể là sự thinh lặng / để bay lượn / như thornbird cần một giấc mơ / để đẩy nó bay xa / tới miền vô xứ / gieo tiếng hót / dù đôi cánh của nó / có thể mang những vết thương trí mạng... | The notes of Beethoven’s music / need space / perhaps silence / to fly freely / as a thornbird needs a dream / to push it far away / to nowhere / to sow its songs / even though its wings / may suffer some fatal wounds... [thơ song ngữ]

Thi sĩ là người ăn cắp lửa  (thơ) 
[TƯỞNG NIỆM PHẠM CÔNG THIỆN (1941-2011)] ... Đi qua buổi chiều / những phân tử mùa thu tan, rã / mặc dầu giấc mơ chín, non / gió ngất từng chùm, cụt đầu / con nai chạy tìm bóng mình / truông cũ // đi qua tiếng hát / thôi hết còn gặp nhau...

Bướm khuya  (thơ) 
... Em hong một mùi hương lên hàng hiên cũ / tôi nghe tiếng kêu khẽ, “ồ”, nứt ra từ dĩ vãng / nỗi nhớ toa rập với đêm khuya / chẻ tôi manh mún / những ngọn nghi ngờ / mà chỉ giọt sương đêm mới đọc thấy // Con bướm khuya / vừa đánh thức mùi hoàng lan / từ thời Trang Tử...

Lửa xám  (thơ) 
... Chuyến đi định mệnh mỗi ngày / mặt trời thức giấc mỗi đời / tiếng đập cánh xao xác mỗi đêm...


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2013