Lê Vĩnh Tài
tiểu sử &  tác phẩm 

tác phẩm

11 BÀI THƠ  (thơ) 
bạn không phải Tân Cương / có ánh mắt hơi buồn? / nên bạn ngỡ rằng ánh sáng sẽ đóng cửa / khi có người vào đó / nhớ? // mặc dù bạn biết / người ta không thể nhớ / sau khi chết // thế giới / có còn cơ hội / cho những người ly hương / và tỵ nạn / nhớ?...

Bài thơ vẫn còn nằm trong tin nhắn điện thoại của bạn...  (truyện / tuỳ bút) 
... Bạn sợ? Sợ cái gì? Bài thơ, bạn nghĩ, nó phải khác những câu chuyện phản biện nghiệt ngã vẫn tràn ngập trên đời. Như hôm nay người ta đang mở phiên toà xử ba người vì tội đi xe máy hàng hai và bắt thêm hàng trăm người khác vì muốn về dự phiên toà. Bạn nhớ có người đã nói: tự do, cái con cặc... (...)

Ngón tay mất tích của tôi...  (truyện / tuỳ bút) 
... Tôi khóc khi chia tay bà, quay về với cha tôi. Tôi biết ông vẫn đang chờ tôi ở nhà, với một ngón tay đang cầm sẵn trong lòng bàn tay, để trả lại cho tôi. Tôi biết cha muốn tôi không phải trả lời câu hỏi cuối cùng đau xót của bà, nhưng tôi biết chắc là không thể... (...)

Cơ thể của một người có thể mềm như cọng bún?  (truyện / tuỳ bút) 
... Chàng nuốt trọn vào bụng nguyên cả cơ thể của chữ, hay cơ thể của ai đó cũng không quan trọng, miễn là no bụng. Chàng nhớ lại ngày xưa đói kém, do chưa hiểu rằng cơ thể một người có thể “mềm như cọng bún”, nên chàng hay bị đói bụng, và do cũng chưa biết cách uốn lượn với mấy anh công an để làm pháp y, lấp lại bí mật những cái chết, và sau đó mang chôn cả xác người và xác chữ, thành quá khứ im lặng của một nhà thơ... (...)

12 mảnh truyện về một lớp học làm thơ  (truyện / tuỳ bút) 
Hạ Xanh không phải là tên nàng. Đó là tên một lớp học làm thơ. Tôi từng học ở đó, nên tôi có thể tả lại nó, một cách chính xác. Lớp học hình tam giác, có cạnh đáy bằng mười hai bước chân, chiều cao tôi không thể đếm, vì không lẽ tôi lại chúc đầu xuống đất? Ai cũng biết diện tích hình tam giác bằng đáy nhân cao chia hai, nhưng ít ai nhận ra là lớp học rộng hơn phòng giam. Phòng giam thường có cạnh chỉ một hay hai bước chân... (...)

Những con đường ma ám  (truyện / tuỳ bút) 
... Bạn thấy con ma đang cười nhạo. Bạn đi trên con đường ma ám thêm một lần nữa, để biết rằng ma quỷ là có thật. Chúng đang cười bạn, muốn bạn biết chúng có nhiều sức mạnh hơn so với con người. Bạn không biết vì sao bạn lại yêu nàng? Và vì sao nàng là Bóng Tối? Vì sao nàng phải gắn với ma quỷ trong suốt cuộc đời mình, cả khi chết hay giả chết? Vì sao cuộc đời của những đứa trẻ như nàng và bạn cứ phải hoá thành bóng tối, để lớn lên phải sống chung với ma quỷ và sợ hãi để hoá thành thơ ca và nghèo đói?... (...)

tôi, ôi, thôi... và 10 bài thơ hậu hiện đại  (thơ) 
tôi / tôi, mượn cơ thể của mình / đi vào thế giới này giống như / bức tranh siêu thực / từ đó / tôi biết đau buồn / và cả niềm vui... | ... khẩu hiệu tự do / vừa dài vừa to / tôi, ôi thừa biết / hết chiến tranh đến hoà bình / chữ nghĩa lội ruộng băng sình / có ai thấy cái gì đâu...

3 BÀI THƠ  (thơ) 
tôi không thể nhặt bài thơ / khi nó đang rơi... | tôi, bài thơ / bị viêm phổi / khó thở / khi ngửi mùi / cô đơn từ cơn / gió biển... | ... tôi đã đặt / một cái gì đó xuống / trang giấy / và hỏi: / - nếu được chọn, bạn có hy vọng gì không?...

Cái gạt tàn của bố...  (truyện / tuỳ bút) 
... Mang cái gạt tàn ra khu vườn, mẹ nói: “Đó là quá khứ.” Mẹ nói tiếp: “Thứ quá khứ chúng ta sẽ chôn cất.” Mẹ đánh dấu khu vườn, chỗ mà mẹ dự định sẽ chôn quá khứ vào đó. Hình như nó nằm bên phải bể tự hoại. Bố nghĩ mẹ chọn sai vị trí. Tôi nhìn người đàn ông mẹ gọi đến để đào huyệt. Ông ta lùn, đầu to và ánh mắt thô lỗ, mồ hôi chảy trên khuôn mặt rám nắng... (...)

14 BÀI THƠ  (thơ) 
... bạn đừng tưởng / bài thơ sẽ kết thúc đời mình trong lửa / lông mày của bài thơ rất buồn, mắt của nó / loé lên một lưỡi gươm / các dấu răng không rõ / khi nó / cắn vào tờ giấy // ánh sáng từ đôi môi / bài thơ, bạn ngỡ / tiếng rên...

9 bài thơ màu xanh, nhưng không có chữ “biển”  (thơ) 
... một bàn tay / bịt miệng / sự im lặng / của bàn phím / những con chữ mù mờ đom đóm / bóng tối, những người biểu tình quanh xóm nghèo / đốt lửa // chỉ còn chút ánh sáng từ màn hình / mà người ta không dám soi lên...

9 đoạn lịch sử, hay cái lưỡi bò khốn nạn của dân tộc...  (thơ) 
... một ngày / bạn mở mắt mọi người / và ở trên trời tất cả các cửa sổ cũng đang mở / lịch sử với hai bàn tay màu đỏ / bạn cầm quyển vở nhỏ / ghi chép tên những người đang chen nhau lao xuống biển / bơi lội như những con chim bồ câu trong ngày hoà bình / khoảng cách ngây thơ của tiếng súng / cuối cùng / vang lên...

Nhà thơ...  (truyện / tuỳ bút) 
... Điều trớ trêu là cái trí tuệ nhân tạo của người máy lại giúp cho tôi làm thơ khá nhanh. Tôi viết về những quả đồi trọc thành cánh rừng thơ mộng, những dòng sông cạn kiệt thành thủy điện ấm nóng, những đứa bé đi mẫu giáo nhúng đầu vào thùng nước vẫn cười, những thạc sĩ văn chương thật ra là những tên phản động... Có khi tôi còn viết những bài thơ định nghĩa về một con người... (...)

12 BÀI THƠ  (thơ) 
một cái cây trên đồng cỏ / bị đốt cháy / mưa ướt / bài thơ là một cái cây | khi nói chuyện với cừu Dolly / bài thơ sợ / một bài thơ nữa / hiện ra | cá trong nước / chim trên trời / trên trang giấy / trắng, bài thơ nằm im lặng...

Bài trường ca cho một người đã chết nhưng vẫn còn sống trong sự thật...  (thơ) 
khi các ông vua ra đi / để lại cho mọi người / những di tích nhiều khi đáng quên // bạn không để lại vương miện / chỉ những mảnh xương / tan thành bụi... // và bạn phát sáng không cần ngai vàng / máu không thể chảy / khi người ta đã chết / sự thật muôn đời không thể quên...

11 TRUYỆN CỰC NGẮN  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Nàng thấy cô đơn. Vì thế nàng đã lấy một chiếc bánh và nặn thành một người đàn ông. Mắt, mũi, miệng, hai tai. Cả cái để đi tiểu... Và họ hạnh phúc mãi mãi... | Chàng viết, và nàng nhắc chàng “khuya rồi, đi ngủ”. Khi chết, chàng xuống âm phủ. Dưới đó không có nàng, không có ai nhắc, nên chàng cứ viết mãi, viết mãi cho đến khi gặp lại nàng... (...)

Mây (mưa) trong mỗi chúng ta...  (truyện / tuỳ bút) 
... Anh ngước mắt lên, mưa. Mỗi giọt mưa vỡ trên gương mặt anh như mỗi niềm hy vọng ngày xưa đã mất. Anh lúc lắc mái tóc xoăn, những giọt mưa rơi ra, rải rác. Anh biết, mưa, cũng như lời cầu nguyện, đang rơi vào khoảng trống giữa hai chân mình, thấm lạnh. Nhưng nàng không lạnh. Nàng ngồi, bắt chéo hai chân, toả hơi nóng trong không gian đầy mây và mưa... (...)

20 BÀI THƠ  (thơ) 
... bạn có thể tìm thấy / bài thơ / từ bất cứ mảnh giấy vụn / hay văn bản nào // sau hành động ban đầu là lựa chọn / bạn có thể chép hay cắt bỏ, sắp xếp lại / hoặc chỉ đơn giản / thêm vào một câu hỏi / thế cũng được... | ... bài thơ giả mạo dòng sông / để người ta có thể ném xuống / một xác chết // bạn chỉ bị ướt đôi chân / sau đó một vài ngày / xác chết thành sự sống...

người tù & bài thơ | không phải bài thơ, chuyến bay là văn xuôi của giấc mơ...  (thơ) 
... nhưng khi ông ra khỏi cổng nhà tù / ông cũng bỏ luôn cảm giác hận thù / lại phía sau / để bay trên bầu trời xanh / mây trắng... | ... sao chúng ta đã quên / chính chúng ta từng chết nát bét như đom đóm trong đêm / không ai cứu? / chúng ta từng chết chìm trong biển / chết đói chết khát / chết ngạt / những cái chết không tình cờ / chết không như mơ...

chỉ có thơ là Duy Nhất  (thơ) 
... cuối cùng / tiếng còi hú / chuyến xe đưa bạn đi / ở cửa sổ của thùng xe / góc nhìn của bạn / vẫn không bao giờ khác...

Bạn sống màu đỏ, và chỉ khi chết bạn mới có màu xanh...  (truyện / tuỳ bút) 
... Bạn quên mất chỉ khi chết đi bạn mới có cái chết màu xanh. Bạn đang sống trong một đất nước màu đỏ, gió cũng màu đỏ. Nàng mở và đóng cửa sổ mỗi chiều và gõ lên cánh cửa màu đỏ của ngôi nhà bạn. Bên ngoài, tiếng còi xe cũng màu đỏ. “Tôi được làm bằng màu đỏ?” Bạn hỏi. Nhưng đó là một câu hỏi vô ích... (...)

valentine  (thơ) 
chàng bên cạnh giường / nàng mong manh lốm đốm những sợi tóc bạc / có một sợi tóc cứ vướng sau tai / như nàng vẫn hay bướng bỉnh // chàng không nhìn thấy người phụ nữ sáu mươi ba tuổi / chỉ đôi mắt màu nâu thoáng ướt / lấp lánh như chiếc nhẫn nàng hay đeo / ở ngón út...

Sáu bài tập làm thơ  (thơ) 
... Ngữ pháp của bài thơ không thể phức tạp như cuộc đời, nhà thơ bao giờ cũng là một đứa trẻ lang thang cơ nhỡ. Năm tháng của bài thơ nhiều khi chỉ là những người đang sống chậm, thở chậm, như những ẩn dụ mệt mỏi bên quán nhậu vỉa hè. Khi bạn buồn hay hoang mang, bài thơ gần như mất phương hướng và bỏ trốn đâu mất, vì nó cũng bất lực theo bạn...

Bài thơ cuối năm 2013  (thơ) 
bài thơ / cho tiếng nói / sau im lặng / cho quê hương / sau nước mắt / cho ông vua / sau khiếp hãi / sợ thua // cho cành lá xanh / sau khi không còn chiếc đèn lồng / màu đỏ và tanh / lắc lư với gió...

40 BÀI THƠ  (thơ) 
... đất nước là khoa Sản / mọi người đang mang thai // cơ thể đang mang thai / linh hồn đang mang thai // ôi làm thế nào chúng ta chỉ sinh ra / toàn bọ chét / nếu không / những con bọ chét đến từ đâu? // chẳng lẽ / chúng xuất hiện bất ngờ từ trên trời? / như mưa rơi? / như nước mắt?...

Đêm và những khúc rời (vẫn còn) nguyên vẹn...  (thơ) 
một buổi lễ / một chùm đèn pha lê / một đội quân / một chiếc khăn lau mặt / một bia mộ / một thùng mì gói / một rổ huy chương / một hành lang dài / và tối // một lòng chảo / vạn thây / người / xác pháo / phơi... // đó là nơi / núi nhìn ra biển / nơi / một cậu bé / đến / nằm nghe / mùa hè / đếm / triệu triệu người đã chết / thì thầm / làm trò chơi / của riêng mình...

Đêm và những khúc rời như thể...  (thơ) 
... không có gì dễ hơn làm một bài thơ / ngay cả bài thơ kỳ diệu // bạn lấy sợi dây thừng / buộc bài thơ vào đám mây / tự nó bay / cái đầu nó lủng lẳng // nó nheo nhìn / khi người ta đọc / và nát óc // giống như trò nhảy dây / khi nàng quay / và xoay sợi dây / quanh đầu bạn...

Đêm, những chữ rơi ra và vỡ...  (thơ) 
... thơ làm được gì / khi hạnh phúc bỏ ra đi? / chúng ta cứ không có gì / không có gì quý / giá / không có gì / không có gì / cả. chỉ có / trẻ em đói / lả... // tại sao chúng ta cần thơ / như nó / luôn luôn cần nghe / tiếng chim / và nắng...

Ánh sáng mặt trời đầu mùa thu chảy máu vào lớp học  (truyện / tuỳ bút) 
Ông ngồi lặng lẽ. Ngày mai ông sẽ tốt nghiệp trường tình báo danh tiếng từ ngoại quốc, rồi ông sẽ trở về quốc nội. Ông thoáng thấy buồn vì mình sẽ phải trở về hơi sớm hơn dự định. Vào giờ chót, cấp trên giao cho ông trọng trách mở các lớp dạy làm thơ khiến ông thấy thân phận mình thật lớn lao. “Ta thật sang trọng.” ... (...)

Dấu vân tay của một cuồng sĩ...  (thơ) 
... những người đàn ông không bao giờ chịu nhận sai lầm / trên triệu mạng người chết đuối / chết cạn chết bờ chết bụi / bao nhiêu tội lỗi / đã thành vô danh // bây giờ trong Pepsi và Heineken lạnh / họ cách tân / những bài thơ / không chỉ đạo văn / mà ăn cắp cả vầng trăng / và những đồng đô-la thấm máu...

Đêm và những khúc rời không ai nhớ...  (thơ) 
ở vương quốc hình cong queo như lò / xo. Việc xử án thuộc thẩm / quyền nhà / vua. Mỗi bản án, vua xét / xử như đùa, vì / móc trong túi ra đọc chừng một / phút // một lần, vua xử treo cổ / một tên cướp đất...

Đêm và những khúc rời sinh nghi  (thơ) 
[CHÙM 21 BÀI THƠ] ... ngay cả khi đám mây mở ra / bầu trời của nó không còn màu xanh nữa / vết thương của nó ướt trong tôi / một trận mưa như bộ phim câm ngày xưa / dù không hiểu tôi cứ bật cười / trận cười nhấn chìm cả cậu bé mù / với hai bàn tay chai phồng nhức nhối...

Chín mươi triệu... | Bảng cấm của thi sĩ... | Kêu cứu...  (thơ) 
... Bên ngoài, chín mươi triệu con cừu đang chơi với một cánh hoa. Những chiếc xe máy kẹt cứng, đang chết trôi ngoài đường. Một chiếc xe đạp lao xuống từ ngọn đồi, tiếng nhông xích mòn cũ quyện vào nhau, nghe như bài hát đang ngợi ca những con lợn... | ... Nó nhắc bạn dừng lại, vì đây là đường ưu tiên, nơi xe lửa sẽ chạy qua. Và nghiền nát... // Thi sĩ phải tạm dừng... | Tiếng kêu cứu không có nghĩa. Nó cũng không phải là cảm xúc, nó chỉ là tiếng dậm chân tuyệt vọng xuống sàn nhà...

Đêm và những khúc rời của chữ...  (thơ) 
[CHÙM THƠ 20 BÀI] ... không còn chữ / bài thơ không mong được ru ngủ / nó sẽ hy sinh / ý nghĩa? gieo vần? // cũng như cái chết sẽ tìm thấy / giấc ngủ không mộng mị / không ai / chui đầu vào / các / giải cấu trúc cuối cùng // trong khi bài thơ / giễu nhại / giấc mơ...

Nó hiện ra trước mắt chúng ta...  (truyện / tuỳ bút) 
... gần tới mức tôi có thể vuốt các sợi tơ vướng theo nó khi nó muốn giấu đi hình dáng không dễ nhìn của mình. Không phải con nhện, tôi đang nói về các email hiện ra trên màn hình. Nó đung đưa như con nhện sa trong gió. Làm thế nào bạn có thể nắm bắt được những ý tưởng của kẻ giấu mặt?... (...)

Biển mặn...  (truyện / tuỳ bút) 
... Và người ta bật cười, lẩm nhẩm những câu thơ không làm sao dứt ra được. Những câu thơ làm bằng những con sóng, khi vào bờ mang theo những con sứa lửa, bùng nhùng giữa lòng tham và tính thích làm sang của con người nên hay giả vờ buốt nhói... (...)

những ý rời & nghĩ...  (thơ) 
[CHÙM 18 BÀI THƠ] ... thơ như những dấu chân của nàng trên cỏ, nó tạo ra sự ướt át của đêm... | thơ như căn lều giữa cánh đồng, bước vào trong gió sẽ ngả lưng... | thơ hay có quyền dễ hiểu, nên thơ khó hiểu cũng có quyền hay... | thơ bỏ chúng ta đi, khi sự rồ dại không còn có ích... | thơ thì thầm, thì thầm, nhỏ dần, nhỏ dần... cho đến khi biến mất...

Đêm và những khúc rời bóng tối...  (thơ) 
[CHÙM 21 BÀI THƠ] ... tháng 4 / đất nước nằm trên một băng ghế dài / ngủ / mớ / đã nhiều thế kỷ... // tháng 4 / buổi trưa không có nắng / mọi thứ mù sương... / nhân dân / như đàn cừu trên cánh đồng / đầy đường / trôi... // tháng 4 / đất nước vỡ đôi / giữa hai bầu trời / cuộc đi dạo tình cờ / theo những chiếc tăng / về đích...

Đêm và những khúc rời tuyên án...  (thơ) 
[CHÙM 17 BÀI THƠ] khi họ bị bắt, trong ánh mặt trời / vợ của họ, người phụ nữ tóc đỏ vì phơi nắng / đang ngồi / cay đắng / lắng nghe / và khóc // đó không phải là sự đau đớn / đó là thảm kịch / diễn đi diễn lại mấy mươi năm / phổi bị bóp nghẹt như khi ta chìm xuống đáy / nước...

46 bài thơ ba câu  (thơ) 
sương mù / đổ đầy sữa / vào cốc của thơ... | một chữ / và thêm một chữ nữa / thơ thành hoàng hôn... | đất nước rạn nứt / khung cửa sổ bị vỡ / trải dài đám mây bay... | giọt nước mắt / làm đầy / cả cánh đồng phẫn nộ...

Đêm và những khúc rời ngạt thở...  (thơ) 
[Chùm 11 bài thơ] ... này, bản sao của thơ / đã lem luốc thành chữ thở / bạn có thể nhìn thấy / lời thì thầm / mà những thập kỷ đã trôi qua / trên một cái ghế tại bàn làm việc / bữa tiệc... // một lăng mộ / một hình ảnh / nhấp nháy / một ý nghĩ trôi / trong một cái nôi / tiếng khóc của em bé / trong một cái nồi / áp suất / mà không khí / đã không còn đủ thở...

Theo đó...  (thơ) 
[CHÙM 4 BÀI THƠ] ... theo đó đỉnh cao / dĩ nhiên là đỉnh cao này / trừ trường hợp phải đáp khẩn cấp // theo đó khổng lồ / gã là kẻ khổng lồ / trừ khi tượng thạch cao vỡ... | ... từ mùa đông / đêm dài lắm mộng / chỏng gọng / dân còn chữ NHẪN / đảng mất chữ TÂM... | ... người ta đã làm cho con trần truồng / người ta đã làm cho con nhạy cảm / nhân dân trong con thành nhân dân tự phát / đi phá nhà nhân dân khác... | ... thơ nhìn vào gương / như nhìn người nào đó của thế giới ảo / thơ ghét nói láo...

Màu... | Mùi...  (thơ) 
cành lá của nhành mai / phủ bóng xanh xao / trên mặt đất // nghe như thơ haiku // tại cửa sổ / vẫn còn hơi thở / của mùa xuân... | mùi / chậm / bùn hương thơm / của những cành lá / thấp // mùi / mặt trời và mặt trăng / mùi / của các loài chim / tuyệt vời / mùi / của gió...

Đêm và những-khúc-rời-vỡ-vụn...  (thơ) 
[Chùm 24 bài thơ] ... (lịch sử) (cũng bắt chước thơ) (thường vô nghĩa) / (nhưng khác thơ) (nó là trò đùa tàn bạo) / (những mốc son) (mốc máu) (hàng triệu người không về) / “bé bỏng chiều quê...” // (khi lịch sử cố tình vô nghĩa) (thơ giải thích) / (bằng thơ) / (nhiều khi mù mờ) (vệt máu)...

Cả bài thơ và tôi cùng nhỏ bé quá  (thơ) 
[Chủ đề: “Phơi Mình Đề Thơ Đòi Tự Do”] ... Tiếng khóc đòi tự do của thơ tôi hôm nay / Chỉ là tiếng vo ve của con muỗi / Đang đốt vào phần da mặt làm bằng inox / Của những kẻ vẫn điềm nhiên đi dạy người khác làm người tử tế / Và tự trọng...

Đêm và những-khúc-rời-tàn-cuộc...  (thơ) 
[Chùm 21 bài thơ] ... ôi cỏ xanh, ngươi buốt chân trời / ngươi bám chùm rễ số phận / bằng ngón tay hồn nhiên vào đất // ngã xuống xuyên giữa ngực / tan vào đất đâm chồi vẫn cỏ / màu xanh không cần cơ may // những gợi ý về cỏ được viết thành tập / như tập ảnh của phóng viên chiến trường / sau chớp pháo...

Đêm và những khúc rời An Hạ...  (thơ) 
[Chùm 19 bài thơ] ... bài thơ xoay quanh đầu của nhà thơ / như vầng hào quang của Đức Phật // mỗi lần nhà thơ đưa tay lên ót / để chạm vào / bài thơ biến mất // như chúng ta không bao giờ nắm bắt / được số phận của chính chúng ta...

Đêm và những khúc rời của Đỗ…  (thơ) 
[Chùm thơ 15 bài] ... thơ đã / biến mất / trong một cái lỗ, nơi / linh hồn đang / chui vào trong đó // và để lại một con rắn / trong vườn địa đàng / cùng với nàng / mịn màng / mềm / lắc lư / như / sấm sét...

Đêm và những khúc rời của Tư...  (thơ) 
[Chùm thơ 15 bài] ... bây giờ / bạn hãy cứu lấy bộ não của nàng và các nhà thơ / đang rơi ngoài cửa... // vì nhà thơ đang nhắm mắt lại / lấy áo choàng vua ban / quét nhà thêm lần nữa...

Câu chuyện của cái chết  (thơ) 
một thi sĩ đã chết trong bụi cây / hơi thở của chàng vẫn còn / chậm, chậm... // chàng nhấm vị ngọt của ngọn cỏ / đang lắc lư trong gió / nóng // sự nhắm mắt nóng hổi của cơn gió / làm sau đó / chàng mở mắt ra lại...

Đêm và những khúc rời Vương Ngọc Minh...  (thơ) 
[Chùm thơ 15 bài] ... bạn hãy đánh thức một giấc mơ / hay cái nhìn thoáng qua đầu tiên của thế giới / khi bạn cứ tưởng rằng bạn có thể có bất kỳ những gì bạn muốn / bạn cứ nghĩ biển của quê hương / nhưng khi người ta nói rằng biển của phía bên kia / bạn phải hiểu mình còn một quê hương khác...

Trong đêm. Lãng quên... | Tại sao ngôn ngữ chảy máu?  (thơ) 
[10 NĂM TIỀN VỆ] ... Một phụ âm bị xoá / Vì nó không biết sợ / Những nguyên âm bị xoá / Vì nó không nghe lời // Tựa như chúng ta phải nằm ngửa trên đời / Khi câu thơ bị rơi / Trắng tênh hênh trang giấy... | ... Đâu rồi những ngôn ngữ cười như toả nắng / Cái giếng đầy ứ chữ tiếc thương / Dâng lên như nước mạch...

Làm thế nào để đọc một bài thơ?  (thơ) 
đầu tiên, hãy quên đi mọi thứ bạn đã học / rằng thơ là khó hiểu / rằng nó không dành cho những người như bạn / bạn hãy khởi động / như khởi động những hiểu lầm / ngày em bỏ bạn ra đi...

Khi nhà không có ai  (truyện / tuỳ bút) 
... Bạn ngồi im lặng. Bạn nhìn lên bầu trời, và đánh vần những từ đầu tiên của bài thơ bạn sắp viết. Dù sao bạn vẫn phải là thi sĩ. Đó không phải là một bí mật. Đó là cuộc sống của bạn khi không có ai ở nhà... (...)

Máu chảy ra thì lạnh  (thơ) 
[10 NĂM TIỀN VỆ] Khi bạn cứa vào cổ tay / Cắt đứt nỗi đau đang giày vò bạn / Máu chảy đến khi bạn cảm thấy cơ thể mình trống rỗng / Như hàng ngày bạn vẫn xả nước thải xuống cống / Máu chảy ra thì lạnh...

Mười năm tienve.org  (thơ) 
[10 NĂM TIỀN VỆ] ... Thúy đã nói: / Tiền Vệ là nơi chúng ta sẽ công bố lần đầu tiên những tác phẩm của mình. / Như Mẹ đã chọn nơi ấm áp để sinh chúng ta...

Bạn gọi thầm một cô gái đang thiêm thiếp như bị bỏ bùa mê...  (truyện / tuỳ bút) 
... Giọng của Râu Tóc âm u như từ một hang động: “Nếu bạn có tội, bạn sẽ bị trừng phạt. Nếu bạn không có tội, tôi vẫn buộc bạn phải có tội. Vì bạn chỉ là một món ăn, tôi dọn lên bàn khi nào tôi thấy đói.” ... (...)

Người chỉ thích nhân danh điều tốt đẹp để đẩy kẻ khác vào địa ngục  (truyện / tuỳ bút) 
... Nhưng có một người vì bị đè ra lột mất chiếc áo thun cũ, nên hắn ta cứ lu loa làm mất trật tự, làm một ông có trách nhiệm phải thét lên: “Tự Do cái con cặc.” Vì không-phải-diễn-viên nên ông ta làm hỏng vở kịch của bạn. Thật là uổng công của bạn, và suýt nữa mọi người không hiểu hết ý nghĩa của việc bạn làm cũng như công sức của bạn... (...)

Thơ nhảy múa cho đến khi không còn gì, ngoài nước mắt...  (thơ) 
Thơ sẽ không / Nhún nhảy theo điệu múa của bạn / Thơ sẽ / Không cho bạn mượn linh hồn / Của thơ / Để nhảy múa trong mưa. Thơ sẽ / Không nảy lên theo dùi cui của bạn. Thơ biết / Không thể đánh bại được ngôn ngữ / Và vần điệu của giấc mơ. Vì như thế thơ / Sẽ thiếu sức sống...

Vì sao bạn thành ra như vậy?  (truyện / tuỳ bút) 
Hay những gì đã xảy ra trong quá khứ của bạn quá khủng khiếp và bạn chỉ muốn quên đi. Bạn mở mắt nhìn bầu trời xung quanh, và bạn nhận ra bạn đang rơi xuống, không có hy vọng gì sống sót. Bạn có thể làm gì với vụ nổ Big-bang của chính cuộc đời mình? Hay là bạn nhìn xuống hai chân và tiếc đôi giày của mình vẫn còn quá mới, bạn phải tiếp tục sống và mang nó cho đến khi mòn vẹt gót?... (...)

Âm hộ [7]  (thơ) 
Những cơn bão mắc lưới giữa biển khơi / Bùng nhùng như âm hộ / Những con chim báo bão trên bầu trời / Không kịp đến // Chúng ta chạy bộ để báo tin trên bầu trời đang bị săn đuổi / Người thợ săn đã bắn một mũi tên / Vào âm hộ / Họ muốn bắn hạ mặt trời / Để mọi thứ chìm vào bóng tối...

Cả bài thơ và tôi cùng nhỏ bé quá  (thơ) 
... Tiếng khóc đòi tự do của thơ tôi hôm nay / Chỉ là tiếng vo ve của con muỗi / Đang đốt vào phần da mặt làm bằng inox / Của những kẻ vẫn điềm nhiên đi dạy người khác làm người tử tế / Và tự trọng...

1 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [4]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Đó là một chuyến du ngoạn hay giấc mơ mà thi sĩ bị ai đó bắt gặp? Hay nó là một phần của cái chớp mắt, của sự giãy giụa, của sự ăn năn? Vì khi định thần lại thi sĩ thấy mình vẫn mặc bộ đồ ngủ, đang ngồi trên băng ghế, trong sân nhà cũ kỹ với mùi những quyển sách ẩm mốc... (...)

3 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [4]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Nàng mắng thi sĩ vì sợ những ý nghĩ tục tĩu của chàng. Nhưng chàng đang nghĩ về chữ C. Nó không có Chút gì tham vọng. Nó không yêu cầu gì về Chủ quyền lãnh thổ hay Con số của thị phần, hoặc phải tăng điểm trong Cuộc thi & xếp hạng gì đó. Nó không cần phải là một Công dân danh dự hay Ca sĩ thời danh... Nó chỉ là một phần của Con người vô danh... (...)

1 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [3]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Nó hiện hữu giữa cuộc đời. Nỗi đau nhức ấy làm chàng suýt bị buộc tội oan là kẻ phiến loạn, như những người mặc áo thun TỰ DO CHO NGƯỜI YÊU NƯỚC đang ngơ ngác giữa cô đơn... (...)

2 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [5]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Người thư ký lại gần bên chàng, ngón tay lướt trên các đường viền, các mép nếp nhăn của hai vạt áo. Cô ta nói: đây là kiểu mới nhất. Thi sĩ hơi bối rối. Bạn bè chàng nhìn vào chiếc áo sơ-mi kiểu mới & thời thượng nhất này, lật tung tìm tem & nhãn, kích cỡ & giá tiền thường đính sau cổ áo... (...)

4 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [5]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Ai sẽ thoát khỏi sự hỗn loạn của thời gian, sự ám chỉ mệt mỏi đa nghi của cuộc sống? Thời gian sẽ không bao giờ dừng lại để chờ thi sĩ viết những lời tuyệt vọng cuối cùng trước khi chuyển sang nghề buôn bán ngòi bút ngoài chợ... (...)

4 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [4]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Để trêu đùa về sự giả dối của thi sĩ, người ta thường nhắc chuyện con rắn vuông. Nhưng chàng biết bây giờ rắn không chỉ vuông mà còn có thể biến hoá bất cứ hình dạng nào, miễn là lọt qua được những cái lỗ, đen và đủ kích cỡ. Chỉ có điều nó vẫn là con rắn... (...)

2 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [4]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Ám ảnh pháp trường làm ngực nàng thỉnh thoảng nhói lên. Nàng nghe như tiếng súng đã nổ. Con hẻm nhỏ bị chết đuối nằm sóng soài dưới chân nàng mỗi khi nàng đi ngang... (...)

4 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [3]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Thi sĩ phải bám chặt mọi thứ vì nếu buông tay sẽ rơi vào chuồng chó sói. Các đầu ngón tay của thi sĩ bị trầy sướt vì phải bấu víu vào nhiều thứ... | ... Sự nhầm lẫn màu sắc của thi sĩ làm cho thi sĩ được tấn phong là người có lý tưởng, nhưng mọi người ngập lút đầu trong hận thù và máu... | Chàng mua một cái áo thun ở quầy lưu niệm gần đó, mặc vào và nhìn dòng chữ in trên áo: Người dân không chịu nghe... (...)

4 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [2]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Vì thi sĩ thường không có gì. Chàng chỉ có thể thỉnh thoảng leo lên trang báo và cúi chào bạn đọc. Chỉ như vậy nhưng nhiều khi phải đòi hỏi lòng dũng cảm. Vì leo lên trang báo cũng như leo lên mái nhà, leo lên nóc tàu trốn vé, rất nguy hiểm... | ... Chỉ có điều thi sĩ không hiểu, tại sao trước khi hoá rồng đất nước lại cần phải hoá điên?... (...)

3 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [3]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Thi sĩ chỉ là một đám chữ vô nghĩa, lăn lóc cuộn tròn như những búi rác bên đường, có thể lẫn vào đó một ít cành cây và lá khô cho những đứa trẻ nghèo vẫn lấy làm trò chơi đá bóng... | Không phải là tiếng Việt của các thần đồng kiêm dịch giả, mà thi sĩ đang đọc lại câu thơ mình vừa mới viết. Chàng thú vị vì trình độ Việt ngữ của mình đã ngang thần đồng... | ... Đã đến lúc thi sĩ biết sợ, vào một ngôi Chùa để cầu an, nhưng chàng chỉ thấy quá nhiều pho tượng sơn son thếp vàng mà không thấy Phật... (...)

1 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [2]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Cúi xin Người tha thứ cho con. Vì cái cách mà người ta đang cứu thơ ca, nên con xin phép trả lại danh hiệu thi sĩ cho Người, cái danh hiệu tràn ngập đau đớn và hoảng sợ, để nhận về danh hiệu do Văn Công Đầu Trọc ban phát mà bao nhiêu kẻ đã là giáo sĩ tiên sư vẫn còn mơ ước... (...)

2 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [3]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Trong ánh sáng của ánh đèn hai bên vỉa hè, những cơn gió thổi qua nhẹ vừa đủ để đầu thi sĩ khỏi rơi. Nhiều thi sĩ đã rơi đầu oan uổng vì những trận gió nổi mưa sa trên màu cờ đỏ. Khi mưa, những giọt nước lăn qua môi thi sĩ mặn chát vì ám ảnh của máu... | ... Những người biết thì thấy là đây chỉ là một trò chơi, nhưng đã được cấp bằng sáng chế của Cục Sở Hữu Trí Tuệ Quốc Gia… (...)

2 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [2]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Và thi sĩ cũng ghét bài học thứ hai, sao người ta cứ bắt nhân dân lặp lại miết nước mắt và xương máu... | Mọi người không hiểu vì sao Vua thích uốn éo lắc lư mà quên nghe giọng hát, cứ hướng dẫn vỗ tay sai miết nên ai cũng thấy lạ. Và cũng không ai biết là Vua bị điếc... (...)

5 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Chữ nghĩa đã được ném ra sau khi người ta thì thầm vào tai thi sĩ những gì mà người ngồi kế bên cũng không nghe thấy. Những bài thơ tuôn ra giống như chàng bị chọc tiết... | ... Sự đổi đời quá nhanh làm người ta bị ma nhập, lên cơn hơn cả động dục và nghĩ mình được Thượng Đế cho quyền được nói thay thi sĩ... (...)

1 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Con người bây giờ thích lật kèo vì hay cá độ đá banh, chơi cái gì cũng lá mặt lá trái nên thi sĩ cũng phải có hai gương mặt. Cũng đúng với phép biện chứng về sự mâu thuẫn thống nhất gì đó người ta đang dạy cho học trò từ khi vào mẫu giáo... (...)

2 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Thi sĩ gửi tấm bưu thiếp của mình đến các thiên hà xa xôi để sự bất tử của mình được thật sự vĩnh viễn. Trên tấm bưu thiếp đó người ngoài hành tinh chỉ thấy hình vẽ một tấm lưới như mạng nhện, ngoài ra không thấy gì khác... | ... Thi sĩ biết bạn là một người bệnh hoạn & không dám sống một mình, bạn dựng bức tường lên để nhốt thi sĩ trong đó, bắt phải ăn nằm cùng bạn. Không phải cô đơn để sáng tạo mà là bạn không có ai chơi... (...)

3 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ [2]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Chỉ còn mấy bước chân nữa là chàng chạm vào đỉnh núi cao nhất. Của danh vọng và tiền bạc. Những con chim kêu thì thầm bên tai thi sĩ như vậy... | Sau hội nghị & rượu say, thi sĩ chỉ nhìn thấy những ánh mắt khiêu dâm... | Bầu trời không còn màu xanh mà đang chuyển sang màu đỏ vì mặt trời đã tống cổ mặt trăng qua một bên. Những cái chao đèn được kéo lên trời để làm ngôi sao như những thằng hề đang được người ta kéo lên sân khấu để làm thi sĩ... (...)

3 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Thi sĩ tranh thủ lúc nàng nhắm mắt, gọi cô hầu bàn rót thêm rượu vang và kéo cô vào lòng hôn đắm đuối. Nụ hôn tuôn tràn như rượu trên môi. Cô hầu bàn gỡ thi sĩ ra, lau mép và bỏ đi... | Thi sĩ bị bao quanh bởi một bức tường lửa đã ngàn năm tuổi. Chỉ có thể ngước nhìn lên cao. Nhìn lên cao miết nhiều kẻ hoá tâm thần hoang tưởng, quên mất câu ếch ngồi đáy giếng... | ... Hai mắt thi sĩ ngượng nghịu núp sau gọng kính trắng, chàng chạy trốn nhưng sau này người đời cứ tưởng chàng đeo kính vì đọc nhiều sách thánh hiền... (...)

6 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Nên cũng thật dễ hiểu vì sao ở xứ nắng nóng như sa mạc này chỉ có lạc đà gù lưng với những gã lái buôn. Không có nhà thơ... | ... Mùa hè thi sĩ chỉ lo tìm chỗ ngồi, tìm chỗ soi sáng bản thân mình, phía trước những sân khấu có đu dây nhào lộn sao cho chân không chạm đất và nhiều người nhìn thấy... | ... Khi thi sĩ tìm kiếm, những bài thơ lang thang trong trí nhớ như bạn đang lang thang trong bệnh viện... | ... Khi mẹ lấy mảnh vải màu đỏ làm khăn lau ra để lau miệng cho em, vừa thấy mảnh vải ấy em bé nôn vọt... (...)

4 TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ THI SĨ  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Thi sĩ ngày xưa hay chơi đùa với ngôn ngữ. Và chờ đợi. Nhiều khi chữ nghĩa như mưa rơi xuống làm thi sĩ lạnh buốt. Tận xương... | Tất cả các thi sĩ sẽ phải tham gia một cuộc thi "Ai là người ăn nhiều nhất? " ... | ... Trái đất là cõi nhân gian bé tí nhưng lúc nhúc người. Chật chội nên tranh giành. Tranh giành thành lừa đảo. Vì vậy lưỡi của con người trên trái đất như những xúc tu bạch tuột, dài và uốn lượn đủ kiểu... | ... Hình như trước khi được khâm liệm, thi sĩ còn ôm lấy những kẻ Thiền & Ngộ, vừa hỏi vừa khóc:”Thiếu gì cái chơi, sao bạn lại chọn Thiền & Ngộ?”... (...)

Âm hộ [6]  (thơ) 
... Âm hộ chỉ buồn nỗi buồn Lê Chiêu Thống / Bè lũ hoạn quan / Lúc nước mất nhà tan / Bắt âm hộ hở hang / Hay ca hát làm thơ nhảm nhí phường tuồng cùng với chúng...

Âm hộ [5]  (thơ) 
... Những con quỷ gây ra trận chiến / Những chế độ độc tài không bảo vệ người dân / Hoà bình trong hỗn loạn / Hy vọng trong bóng tối / Những kẻ làm con rối / Những tội ác không thể lãng quên / Trong lịch sử...

Âm hộ [4]  (thơ) 
... Vào chu kỳ mỗi khi tỉnh dậy / Âm hộ đầy máu như vừa qua một cuộc chiến tranh / Như một cảnh báo / Mẹ Tổ Quốc nằm kề bên tên khổng lồ dâm đãng / Với hai mắt mù và chiếc gậy dò đường / Chỉ biết đâm và chọc / Y không thể biết được sự dịu dàng / Thiên thần / Mênh mang / Của âm hộ...

Âm hộ [3]  (thơ) 
... Các nhà thơ đừng ngạc nhiên, bởi âm hộ sẽ làm những việc sáng tạo nhân danh Thiên Chúa / Đó là sinh ra nhà thơ / Và điều này các nhà thơ sẽ nhớ / Thi sĩ giữ gìn ngôn ngữ như âm hộ giữ gìn sự sống linh thiêng // Nên ngôn ngữ nhà thơ phải là ngôn ngữ quỷ thần, không những phục vụ quyền lực mà phải nắm lấy quyền lực. Không phải sống mà tạo ra sự sống...

Âm hộ [2]  (thơ) 
Một đứa trẻ đã hỏi, âm hộ là gì? Mang nó lại cho con / Tôi có thể trả lời với nó như thế nào? Tôi cũng không biết gì hơn nó / Tôi chỉ có thể nói: con ơi âm hộ là nơi con đã sinh ra / Được dệt bằng bóng tối và ánh sáng...

Âm hộ  (thơ) 
Khi tơ nhện mở miệng ra / Một đám mây lướt nhanh hơn nước bọt / Hai cánh hoa hồng mỏng như tờ giấy / Làm buồn cười các mạch máu / Đang mịn như cao su / ướt / Lưỡi của anh đã kịp đi một đường vòng quanh thế giới / Khuôn mặt anh bị chôn vùi trong màu sắc / Không phải chỉ hai màu trắng và đen...

Lời của một cánh đồng  (thơ) 
Tiếng súng nổ ư? Có nghĩa là gì nhỉ? / Khói cay từ lựu đạn ư? Cũng có là gì nhỉ? / Dùi cui thọc vào bụng ư? Nó có là gì nhỉ? / Một tiếng hét từ địa ngục / Từ một cái miệng / Há to ra thè một cái lưỡi dài / Đỏ / Màu của một con quỷ...

Tiếng súng nổ  (thơ) 
... Xin Ơn trên lòng lành, xin Người ra lệnh nổ súng đi. Con chẳng mong gì nữa cả, một tiếng súng nổ. Và như thế con và các con của con vẫn còn một giấc mơ. Giấc mơ nhiều khi là ác mộng nhưng mãi mãi nó là sở hữu của con. Giấc mơ không bao giờ bị quy hoạch hay cưỡng chế. Con sẽ làm vườn, xây nhà, sinh con đẻ cái và cư ngụ trong giấc mơ đó. Mênh mang và thênh thang còn hạnh phúc hơn gấp mấy ở xứ Thiên đường...

LÀM THƠ [29]  (thơ) 
Tháng 4 / Thơ vuốt mắt những người cuối cùng nằm xuống / Trong một hội trường bây giờ, mọi người đang đưa tay lên vẫy / Thơ dựa lưng vào vách tường / Tê liệt và cứng đờ / Thơ biết người ta sẽ làm thơ về tháng 4, tả những con bướm bay ra từ những lèn đá, chập chờn nhức mắt / Tháng 4. Những người lính xanh mướt đang nhìn và chờ đợi...

LÀM THƠ [28]  (thơ) 
... Bụi mù và đỏ / Như một đám mây phủ lên khắp quê hương // Mù và đỏ / Mù và đỏ / Mù và đỏ / Màu đỏ ngập trong gió / Màu đỏ màu đỏ màu đỏ / Thơ không thấy những chữ màu xanh lá cây trên băng-rôn / Đang treo trước ngõ / Phải không, Thơ?...

LÀM THƠ [27]  (thơ) 
Đắm mình vào sân khấu đẫm máu này / Thơ mắc câu / Hai mép Thơ bật máu / Chỉ vì một con sâu / Bướm // Lịch trình cho một ngày // Một chiếc khăn tay để Thơ vẫy lúc chia xa / Một cái nghiến răng, một cái ghế dài, một cơn bão / Một cái túi nhỏ, một cái chai nhỏ treo trên một cần câu / Một lon đầy sâu bọ...

LÀM THƠ [26]  (thơ) 
... Đó là một mùa hè và Thơ biến mất / Người ta tự hỏi / Thơ đi đâu? // Người yêu của Thơ là một ông quan / Lên tivi thở những hơi thở khô khan trả lời không biết...

LÀM THƠ [25]  (thơ) 
... Thơ muốn viết một câu thật bí ẩn / Nhưng Thơ không có sự bí ẩn nào cả / Thơ muốn viết một câu thật dễ hiểu / Nhưng Thơ không có sự dễ hiểu nào cả / Thơ hứa hẹn nửa vời / Ví như sau khi nhà máy điện hạt nhân hoạt động? / Sau khi đường cao tốc chạy rong? / Sau khi bauxite lãi ròng? / Thơ cứ chờ và hẹn...

LÀM THƠ [24]  (thơ) 
... Thơ nếu bay là bay như viên đạn / Không phải chiến tranh mà bắn vào chiến tranh / Năng lượng của Thơ chỉ thành / Nước mắt / Của người dân sau máu lửa bời bời / Trong chế độ độc tài mất hết tính người / Thơ luôn luôn bay trên mặt đất / Thơ không có gì để mất / Nên nhiều khi vấp phải một gốc cây / Thơ vỡ mật...

LÀM THƠ [23]  (thơ) 
... Đôi khi Thơ có thể mút tay / Và liếm những ngón tay mình / Vì nước có thể chảy xuống ngực áo // Thơ không bao giờ có khăn ăn / Thơ mãi mãi trẻ con / Mà Thơ cũng không còn / Dao hay nĩa...

LÀM THƠ [22]  (thơ) 
... Thơ không được ám chỉ / Thơ chỉ nên suy nghĩ / Những gì được phép / Rồi sau đó tha hồ nhào lộn // Thông điệp không bao giờ còn được gởi đi / Thơ chém bao nhiêu nhát dao vào gió / Rồi cố chống lại sự lãng quên / Bằng cách đánh vần từng âm tiết / Lúng liếng ngọng nghịu / Vẫn không dám mở miệng / Vì sợ bị tiện / Vỡ đôi...

LÀM THƠ [21]  (thơ) 
... Những con cá sấu chống cả hai khuỷu tay / Thơ nằm ngửa dâng mình trên mặt đất / Thơ ơi / Chàng kỵ mã không kịp mang bánh mì và hoa hồng tới / Cá sấu nuốt mất rồi / Ngôn ngữ không ra đời...

LÀM THƠ [20]  (thơ) 
... Khi em hết yêu tôi / Những câu thơ như gió rã rời... / Cũng là chính trị // Vậy chẳng lẽ chính trị / Thì em hết yêu tôi? / Vậy chẳng lẽ chính trị / Trăng không ở trên trời?...

LÀM THƠ [19]  (thơ) 
... Cao hơn cả cánh diều / Là tiếng hát // Nhưng hãy nhớ cánh đồng ngôn ngữ Thơ gieo hạt / Đang bị lật ngửa / Những chiếc xe ủi đang tới / Tiếng kêu của gió / Những con đường mới đắp mềm như thịt da em / Đang hằn dấu bánh xích / Vằn vện...

LÀM THƠ [18]  (thơ) 
bạn lammotbaitho / tràn lan miên man không có cua hàng / không chấm phẩy / thấy gì viết nấy // bạn vẫn phải / làm từ trái qua phải / => L-A-M-M-O-T-B-A-I-T-H-O ---à... lơ ngơ chấm hỏi???? / Hỡi thi sĩ, hãy làm đừng nói...

CÁNH ĐỒNG BẤT NHÂN (hay khúc vỹ thanh cho cánh đồng Tiên Lãng)  (thơ) 
... Những câu thơ có thể giả vờ từ bi / Nhưng pháp luật của họ bao giờ cũng thi hành án / Bạn đừng suy nghĩ / Pháp luật của họ đang đối phó với bạn như thế nào? / Bạn đừng suy nghĩ / Thiên Chúa đang chăm sóc bạn như thế nào? / Mọi thứ trên đời bạn đừng cố chứng minh / Như cánh đồng của bạn không phải chỉ một đống sình / Mà đã mang hình / Giọt máu...

CÁNH ĐỒNG BẤT NHÂN (hay 11 bài thơ tiếp theo cho cánh đồng Tiên Lãng)  (thơ) 
... Những người Mẹ sẽ lau rửa cho tất cả chúng ta / Những đứa trẻ mồ côi sẽ dạy cho chúng ta sự cô đơn / Cánh đồng dạy chúng ta sự tàn nhẫn / Đường phố dạy chúng ta sự bất nhân / Bạn đừng có ghi chú nhiều như những tấm bảng của các cơ quan / Bây giờ đầy ở hai bên đưởng...

CÁNH ĐỒNG BẤT NHÂN (hay 20 bài thơ cho cánh đồng Tiên Lãng)  (thơ) 
... Đồng hồ trên tháp nhà thờ / Đã dừng lại lúc 7 giờ sáng ngày 5 tháng 1 năm 2012 / Các tờ báo buổi sáng không đưa tin / Một toà nhà màu xám ở góc đầm / Đã được phá bởi 100 anh công an mang súng...

Hậu hiện đại ở Việt Nam [8] | Bằng hữu  (thơ) 
Anh Vươn đã khổ công / Nên anh cũng quyết lòng / Nhưng các bạn quá đông / Nên chỉ còn một đống... | Một khẩu súng trên tay người công an / Hình ảnh ấy nói với chúng ta: / Anh ấy đang thi hành nhiệm vụ // Nhưng khẩu súng / Không biết mình đang ở trên tay // Và cánh tay / Cũng không biết mình đang cầm khẩu súng...

Từ giấc mơ đến cuộc đời [2]  (thơ) 
Dân tộc này hoá đá // Những tảng đá nằm / Trong trái tim bất động của Thơ // Bóng tối đập vào mặt những kẻ / Dám suy nghĩ khác / Toé máu như ném đá... | Hết thảy những nhà thơ đang lên tàu / Họ về đâu? Họ có lên đường không? Ai diễn vai nhân dân cho họ? / Nơi mãi mãi những nỗi sợ đóng đinh / Vào đầu cả ngàn bài thơ đang ngồi vỉa hè ăn bánh đúc...

Từ giấc mơ đến cuộc đời [1]  (thơ) 
Hôm nay Thơ đi ra khỏi nhà. Thơ đi đâu? Thường thì Thơ vẫn hay đến từ một thế giới khác, thế giới của giấc mơ. Hôm nay Thơ bước vào đời thực, cái cuộc đời mà xưa kia Thơ chưa từng sống. Thơ lo lắng về những chuyến bay, những chuyến taxi mà Thơ chưa biết rõ lộ trình...

Người đàn bà kề bên người hàng xóm  (thơ) 
Không phải như chiếc lá cuối cùng / Chiếc lá này màu đỏ / Như son môi của một người đàn bà / Hay qua nhà hàng xóm. // Người hàng xóm khổng lồ tốt bụng / Ngọt ngào và làm mềm ra / Người đàn bà và màu son môi / Trên một chiếc chảo nóng...

HỎI ????????  (thơ) 
... Bạn nghĩ rằng bạn sẽ bôi kem chống nắng khi ra phơi nắng? / Bạn nghĩ rằng bạn sẽ bỏ đi khi nghe một tiếng la? / Và / Bạn có dám nghĩ rằng một tập thơ không dám nhận giải thưởng Hội Nhà Văn? / Bạn có dám nghĩ rằng rồi nó dám đoạt giải thưởng mang tên Cụ?...

Từ sự rụt rè, chúng ta phát ra ánh sáng của cái đẹp  (thơ) 
... Nhưng cái đẹp như thế nào nếu người ta khiêng bạn lên xe buýt như một con vật / Và bạn phải tự đập mặt vào đế giày của người khác bốn hay năm lần / Vì người ta không thích đạp vào mặt kẻ khác / Ngại mang tiếng sẽ làm bạn giập sống mũi hay gãy răng // Bạn vẫn phải đi tìm cái đẹp / Vì cái đẹp sẽ cứu cả thế giới...

biển kể về nhiều chuyện khác  (thơ) 
lấn ở ải Nam Quan / cướp đất ở Hà Giang / giờ đến biển / vết dao cắt không lành / xanh màu xanh máu của người sốt rét // những người lính “nguỵ” đã chết ở đây / những người lính “cách mạng” đã chết ở đây / trời cao đất dày / với 16 chữ vàng / hảo hảo / cô bé quàng khăn đỏ đang tâm giao / cùng chó sói...

Chùm cổ tích đương đại [2]  (truyện / tuỳ bút) 
Tôi ngủ mơ thấy một con cá làm đơn tình nguyện cắn vào lưỡi câu. Khi hai mép bật máu, nó viết thư cám ơn chiếc lưỡi câu đã uốn cong và có ngạnh bén như thế. Và trước khi chết cháy trên bếp than, nó viết thư ca ngợi mấy tên hay ngồi nhậu phun xương cá ở vỉa hè. Chỉ có điều vợ của con cá thì không bao giờ tin rằng chồng mình biết chữ để viết được mấy lá thư như thế. Nó khóc... (...)

“ăn của rừng rưng rưng nước mắt...” [hay: đất không thể nuôi họ được nữa!] (III)  (thơ) 
... Nhân dân không chiến đấu cho ngươi / Nhân dân chiến đấu cho tự do, và tự do đã bị ngươi cướp mất // Ngươi lúc nào cũng sôi sục một nguyên tắc / Không được chống lại ngươi vì ngươi đã tự hoá thành nhân dân / Ngươi chính là trung tâm / Cái trung tâm đẫm máu vẫn xoay vòng quanh ngươi từ ngày ngươi lén mặc áo bào của người đã chết...

“ăn của rừng rưng rưng nước mắt...” [hay: đất không thể nuôi họ được nữa!] (II)  (thơ) 
Phần II của một chuỗi thơ dài, gồm 21 bài thơ. (Phần I gồm 4 bài, đã đăng trước đây) ...

LÀM THƠ [17]  (thơ) 
... Thơ mềm như dải lụa được thả cùng bong bóng lên trời, gặp phải mưa xuân mọi thứ ảm đạm như giấc mơ. Giấc mơ về một cánh đồng úa vàng như cỏ. Nhưng cánh đồng giờ đã hoá sân golf, quên mất cái thời khốn khổ nghèo nàn phi lý của thế giới chữ nghĩa. Của thơ. Cái thời một bông hoa tái xanh cũng có quyền xưng danh dưới nắng. Bây giờ thơ núp bóng nặc danh, hoá trang làm sang nhưng không thoát khỏi cảnh lang thang...

Chùm cổ tích đương đại [1]  (truyện / tuỳ bút) 
... Nghệ sĩ mà ốm đói quá thì trông không thẩm mỹ. Vì thế người ta tổ chức rất nhiều cuộc trình diễn sắp đặt, quần áo rất loè loẹt. Đại loại là quần âu màu xanh két thì đi với áo vét đỏ choét. Mắt môi mông má chân tay đều lung linh long lanh lấp lánh... (...)

Chỉ là ngày đó thôi ư?  (thơ) 
... Tiếng cười trẻ con, tiếng thì thầm tình nhân, tiếng kêu của người bị đốt chết hay tự đốt chết... Mọi thứ đã quá đủ rồi. Hãy trả mọi thứ về nơi chốn cũ. Sự tra tấn của cái loa cũng là trò quá nhẹ nhàng. Tình yêu tinh khiết của thơ, sự âm thầm của thi sĩ, sự đắng cay của khốn cùng...

Hậu hiện đại ở Việt Nam [7]  (thơ) 
[Đề bài: Em hãy kể lại một Ngày Thơ ở quê em mà em có biết.] ... Phải có vai quần chúng... Còn diễn viên thì dĩ nhiên... In giấy mời... In bích chương quảng cáo... Có thể rắc thêm tiền xung quanh thơ (cho thêm hấp dẫn)... Có thể tặng thêm các ấn phẩm không phải thơ, làm kỷ niệm... Chuẩn bị sân khấu...

Hậu hiện đại ở Việt Nam [6]  (thơ) 
[Hay một tiết mục trình diễn thơ sẽ diễn ở Văn Miếu] ... Khi tiết mục bắt đầu / Trình diễn như trong ảnh... // Sau mới cảnh nóng/lạnh / Ôm bài thơ trong tay... // Rồi mới thả bóng bay / Nhớ đừng có loay hoay // Xin bóp bóng nhẹ tay / Kẻo không may thơ sặc // Sẽ kêu lên ặc ặc...

Hậu hiện đại ở Việt Nam [5]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Những bài thơ bốn ngàn năm tuổi, “văn dĩ tải đạo”, bây giờ khi người đọc hỏi: “Thơ đang viết cho ai?”, đã mau chóng rơi vào bóng đêm khiếp đảm, đầy tiếng quát tháo và chó sủa. Thơ tha hồ sáng tạo ra sự thật vì không bao giờ có thể chạm vào sự thật... (...)

Hậu hiện đại ở Việt Nam [4]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Ngày xửa ngày xưa, ở một thành phố, có một nhà thơ sáng tác theo chủ nghĩa gì, ai mà biết. Khi nhà thơ ấy in thơ ra, có một nhà phê bình nói về thơ của nhà thơ ấy. Nhà phê bình nói theo một chủ nghĩa gì, ai mà biết... (...)

Hậu hiện đại ở Việt Nam [3]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Đó là những bài thơ chịu chung số phận với những trang web bị đánh sập. Như những xác người bị mặt đất nuốt chửng. Không dấu vết. Cái chết đã thay bằng sự mất tích. Đỡ đau đớn hơn. Và bàn tay người đọc thì sạch sẽ còn hơn bàn tay một bác sĩ phẫu thuật. Ở phòng mỗ bác sĩ có bao giờ phải giải thích về cuộc phẫu thuật với bệnh nhân... (...)

Hậu hiện đại ở Việt Nam [2]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Để đạt được một tầm vóc kiến trúc «đàng hoàng hơn, to đẹp hơn», người ta đã mở một cuộc thi quy tụ giới kiến trúc sư khắp đất nước nhắm đến việc quy hoạch lại các đô thị, sao cho «hiện đại và đậm đà bản sắc dân tộc». Cuối cùng người ta đã tìm ra một người đoạt giải nhất... (...)

Hậu hiện đại ở Việt Nam [1]  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Có một thi sĩ quá chán với ba thứ thơ mây hoa trăng gió. Anh ta nghĩ rằng làm thơ về ruồi cũng dễ thương chứ sao. Anh ta ghét kiểu mỉa mai của Aziz Nesin đối với ruồi. Anh nghĩ đó là thứ khệnh khạng của mấy người đắc đạo học đòi. Anh ta yêu mến những con ruồi thật sự... (...)

Nhà tù  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Một tên đàn ông bẩn thỉu ra toà vì tội bợp tai một bà lớn đáng kính. Quan toà gần như chồm lên, quát: Tên kia, một mệnh phụ quý phái như vậy mà mày dám tát đến trẹo quai hàm thì chắc mày hết muốn sống rồi. Thử nói ta nghe xem lý do như thế nào?... (...)

Hitler chưa chết  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] Khi quân Đồng Minh và Hồng Quân Liên Xô kéo vào Berlin, Adolf Hitler và Bộ Tổng Tham Mưu của ông ta đã tẩu thoát khỏi Berlin trong một chiếc tàu ngầm. Mọi đồn đoán hoả thiêu hay tự sát chỉ là tin vịt. Khi lặn xuống đáy đại dương, Hitler và bộ sậu của ông ta lạc vào một hang động đẹp như một mê cung... (...)

LÀM THƠ [16]  (thơ) 
Đừng quên nói về thơ / Hãy đối mặt / Ngay cả khi nhà thơ bị bắt // Đừng quên nói về thơ / Hãy nhìn vào nỗi sợ / Của mạng người đã thành chiếc lá rơi // Đừng quên nói về thơ / Hãy nhìn vào mắt / Của những em bé gái bị hiếp dâm...

Kafka không ở Rang Phan  (truyện / tuỳ bút) 
[TRUYỆN CỰC NGẮN] ... Không cần Kafka, người ta hàng ngày vẫn thấy hàng đàn gián lũ lượt ra vào hai ngôi nhà mới. Do mập ú nên nhiều con bị lật ngửa, không làm sao xoay lại được, cứ nằm huơ mãi mấy cái chân ngo ngoe ngắn tí lên trời. Đôi khi nằm ngo ngoe vậy, gián mới thấy đời thế mà vui... (...)

LÀM THƠ [15]  (thơ) 
(Chùm thơ 20 bài) ... Kề bên tấm bia của ngôi mộ, thơ thấy một lối vào / Ngay cả vĩ nhân cũng thành thảm hại / Thơ không bao giờ chơi dại / Cái chết nào cũng lặng im khô héo / Làm gì có ngôi mộ nào vang rền được như thơ? // Mà thơ cũng không muốn vang rền / Thơ thấy làm tiếng ồn chẳng còn ai sợ... | ... Tại vì thơ phạm nhiều loại tội / Nên cái chết giải thoát cho thơ // Chết nghĩa là gì? / Người ta thấy thơ vẫn nằm nguyên như vậy / Tóc vẫn tung bay / Chỉ máu là ngưng chảy ở cuộc đời này // Mà có bao giờ cuộc đời này ngưng chảy máu?...

LÀM THƠ [14]  (thơ) 
(Chùm thơ 18 bài) ... Thơ thấy vẻ đẹp của quần áo / Không làm giảm đi sự sung mãn của thơ / Thơ thấy thiếu gì người mất tự do / Không chỉ gãy ngón tay / Thậm chí gãy ống chân / Phải nhảy lò cò / Họ vẫn viết bằng lưỡi cho đến ngày phải chết / Ngay dưới giá treo cổ...

LÀM THƠ [12]  (thơ) 
... Vỗ tay váng cả đầu / Những gương mặt màu nâu / Vỗ tay mạnh và lâu / Làm cho thơ cấm khẩu... | Ngoài những tiếng vỗ tay / Bịt miệng kiểu rất hay / Vỗ tay và vỗ tay / Làm cho thơ tá hoả... | ... Thơ muốn chứng minh sự khốn nạn của bóng tối / Vì bóng tối đã lấy đi đôi mắt của thơ / Và nghiền nát chúng...

LÀM THƠ [11]  (thơ) 
... Thơ muốn bạn của thơ sẽ không cho thơ ăn hai cái tát / Sau khi tặng thơ chai rượu / Thơ muốn bạn của thơ sẽ không rút điện micro / Khi thơ xin phát biểu / Thơ muốn bạn của thơ sẽ không bới móc đời tư của thơ / Viết tên thơ thành thô / Đi phía sau không giả vờ / Trượt chân / Đẩy thơ xuống lỗ // Thơ muốn bạn của thơ không mắng thơ / Là trẻ con và đàn bà / Không chê thơ già / Khi thơ mang kiếng...

LÀM THƠ [10]  (thơ) 
... Khi thơ già / Thơ sẽ được đầu tư chiều sâu / Và cho lên sân khấu / Có đèn màu / Chiếu ngay vào mặt // Thơ lấm tấm mồ hôi / Vì nóng nực // Thơ cũng cực / Nắng cũng cực mà mưa cũng cực / Nhưng không dám tức // Thơ đặt bóp tiền lên ngực / Không để túi sau...

LÀM THƠ [9]  (thơ) 
... Thơ viết về một ngày / Nhanh như chớp mắt / Một đời / Bay vo ve lũ ruồi / Một thời / Mọi thứ khốn nạn đến ứa máu / Một thời... | ... Nên thơ viết về đau đớn làm người / Lầm lạc làm người / Sướng khổ đủ hết rồi / Của một thời điên khùng con người con vật / Dù vẫn thấy người lớn ôm trẻ con và hôn lên tóc / Và thầy Sầm Đức Xương vẫn hàng ngày dạy học... | Khi hơi hơi già / Thơ trệu trạo đọc một tham luận / Trong hội nghị // Họ rất tốt với thơ / Dắt thơ lên bục...

LÀM THƠ [8]  (thơ) 
[Chùm thơ 16 bài] ... Lúc nào cũng ăn, uống và đọc diễn văn / Và thơ dĩ nhiên chỉ quan tâm / đến quê hương, dân tộc // Chỉ những người yêu thơ bật khóc / Khi nhìn thơ đang gặm mẩu xương / Người ta quăng ra / Ở dưới gầm giường... | ... Thơ thấy mình vĩ đại. Tham dự nhiều hội thảo / Sống nhiều cuộc sống. Gặp nhịều loại người / Không chỉ trên giường / Mà sau bức tường / Trước các tấm gương / Cũng chả có gì phải giấu...

Lịch sử của nỗi lo âu  (thơ) 
... Số phận nhà thơ / Không ai gánh vác mà không gặp tai hoạ / Nên nhà thơ hay xuýt xoa / Mỗi khi tá hoả // Chỉ xin nhà thơ đừng “rũ bùn đứng dậy sáng loà” / Làm chói mắt / Nhân dân không nhìn thấy...

LÀM THƠ [7]  (thơ) 
... bạn đừng hỏi / bạn sẽ nhận được gì ở thơ / khi các nhà thơ cứ dùng ngón tay của mình / viết lên không khí / một-bài-thơ. làm sao ai nhìn thấy? // ai? không ai. toàn những kẻ có tài. nhún vai / vậy các nhà thơ viết ra để làm gì / để làm gì? để làm gì? để làm gì... / thứ-thơ-không-có-gì-như-không-khí-ấy?...

LÀM THƠ [6]  (thơ) 
... hãy nhớ bài thơ cũng bị gõ bầm dập bằng phím. y như tờ báo / có điều tờ báo văng ra tí mùn cưa và vỏ trấu / do giấy hơi xấu / mà bài thơ chỉ văng ra nỗi đau / xương tuỷ // hãy nhớ khi tờ báo đang vỗ tay quảng cáo / thì bài thơ vẫn còn mắc nghẹn và đang cố thoát ra / (mệt chết cha). để mình còn nguyên vẹn... | “váy đình bảng buông chùng cửa võng...” / ngay cả lá diêu bông / khi lên đến bệ rồng / cũng thành phản động // nên khi nhà thơ khi nói chuyện với vài người / trái tim nhà thơ vừa cười / vừa đập mạnh...

LÀM THƠ [5]  (thơ) 
một mảnh vỡ của cầu vồng, được thơ / mang về cho đêm làm một sợi dây buộc tóc / giăng ngang bầu trời / đen // ở nhà bên có một gã điên đang muốn điều khiển cả không gian / chiếm hết chỗ mà thơ có thể vang lên như bài thánh ca buồn / gã cứ nghĩ thơ giống y như gã... | tôi làm bài thơ / một nửa là thơ một nửa là phản xạ / một nửa là ma một nửa là người / một nửa là con chim một nửa là con chữ / để bài thơ có thể xa xứ / tung bay...

LÀM THƠ [4]  (thơ) 
đôi khi. một số lần. trong hiện tại cũng như trong quá khứ, thơ phải ẩn mình trong lớp áo trào phúng hay làm hề dí dỏm / như nàng kiều phải nhảy xuống sông cho hoạn thư múa may ba tấc lưỡi, với khẩu súng nước trong tay đã mềm oặt, cong queo. điều đó đã có sẵn trong tiềm thức chúng ta, và sẽ được lôi ra, không một chút rề rà, như trong bao nhiêu vở kịch / tất cả điều này tưởng chỉ có trong thơ, nhưng trong cuộc đời như mơ, còn đau thương hơn nữa...

LÀM THƠ [3]  (thơ) 
... và bây giờ người ta đang nghe / có hai kẻ cùng phe / như trời đất khoẻ re / thay nhau canh giữ hòa bình / bằng cách lấy máu của nhân dân mình / đi tắm... | ... nhà thơ thường hay bị ngôn ngữ ngăn cản / trong mọi vấn đề // ví như muốn viết về cái lồng sắt nhà thơ thắc mắc về người tự tử / muốn viết về mỏ dầu nhà thơ viết về áp bức phụ nữ... | ... và khi đó bạn sẽ học lại bài / thơ ca là thiêng liêng / và không ai có quyền / đùa chơi với nó // có người đã chết / vì làm thơ // mà không biết sợ phê bình... | cổ thụ ngã xuống / rạp như cỏ / để nghiền thành giấy // tờ giấy ngã xuống / nát thành bụi / để nghiền thành thơ // vậy mà thơ vẫn còn vô ích?...

LÀM THƠ [2]  (thơ) 
tôi với nàng thơ hợp tác làm một bài thơ / chỉ cần tôi email cho nàng / và nàng sẽ trả lời sau mười phút / đơn giản như đang giỡn... | những email với ảo tưởng lâm ly / rằng bóng tối nếu có thời gian rảnh rỗi / cũng không có gì vui để làm // ngoài việc xả ra ngoài những điều khủng khiếp / lên đầu của chúng ta...

LÀM THƠ [1]  (thơ) 
bạn lammotbaitho / tràn lan miên man không có cua hàng / không chấm phẩy / thấy gì viết nấy / bạn vẫn phải / làm từ trái qua phải / -> L-A-M-M-O-T-B-A-I-T-H-O... | để sống, bạn cần khoảng 45 ngàn một ngày / ăn hai dĩa cơm. và 3 ly cà phê đá / cho con hai ngàn nộp tiền kế hoạch nhỏ / nếu vì thế mà thiếu tiền cơm, bạn có thể mua bánh mì từ các tiệm tạp hoá / và tranh thủ nhìn vào đùi các cô bán hàng... | bạn vô lo / nhưng thành phố của mọi người / đang bị vữa xơ động mạch // nên có một ông bị cholesterol / kiêng ăn mỡ // và bà vợ / kiêng ăn nạc / (dù không vạc đến xương)... | thơ khó khăn hơn bất cứ cái gì / không còn ai đọc thơ. OK, nhưng còn biển cả / sóng âm vang như thế vào bờ / những ghềnh đá phải mòn đi vì sợ...

nhớ nhớ quên quên ai quên cứ nhớ  (thơ) 
[BA MƯƠI LĂM NĂM SAU 30/4] ... em tên là LÊ THỊ THÁNG TƯ / em ba mươi lăm tuổi / em không còn là một đứa trẻ / em đã có hai đời chồng / em không muốn bị tổn thương / đừng ai làm em đau / em không còn nhớ / em sợ...

cũng hơi rắc rối và tốn kém  (thơ) 
[BA MƯƠI LĂM NĂM SAU 30/4] ... nhưng mà ai? người đã chọn chiến tranh / chỉ có cách chiến tranh / chiến tranh đến tanh bành / thì quê hương mình / mới thống nhất / nhân dân mình nếm mật / nằm gai / ù tai đui mắt / “ôi xương tan máu rơi lòng hận thù ngút trời...” / cho người về giải phóng // ai? không có ai / ai? không ai / ai? không / biết là ai / là ai // ai? không ai / biết? ai biết / biết ai / ai biết...

có lẽ đã quá trễ, hay là ai sẽ đến hôm nay? [8]  (thơ) 
[BA MƯƠI LĂM NĂM SAU 30/4] ... những ngày này, khô hạn. trong chữ hạn, có chữ háng, gợi một hình ảnh của mưa / cũng như chữ mưa, gợi chữ xưa, những ngày tháng chúng ta thường tiếc nhớ / cũng như nhớ, gợi chữ sợ, làm người ta không nói thật ý nghĩ của mình...

ba người đàn bà (mà phải là đàn bà không?), một lần sự thật và nước mắt...  (truyện / tuỳ bút) 
khi sự thật lăn ra chết, có một kẻ tóc tai rối bù, chỉ hai cổ chân của hắn là sưng to giống như một kẻ bị cùm lâu ngày... hắn cũng không mặc quần áo, vì sự giả dối đã ngập ngang ngực. hắn nghĩ chắc cũng chả ai thấy được gì, nên hắn an tâm đi ngoài đường... vậy nhưng hắn vẫn cảm thấy bị người ta nhìn ngắm. thoạt đầu hắn ghét sự nhìn ngắm đó. nhưng rồi hắn thích, vì nó làm cho hắn run rẩy. sự run rẩy trong đông cứng như người ta bây giờ hay hò hét trong im lặng... (...)

có lẽ đã quá trễ, hay là ai sẽ đến hôm nay? [7]  (thơ) 
những ngày này / không phải ngày xưa / bởi vì ngày xưa / đã bị những ngày này hủy diệt // không phải bạo lực / mà là tiến trình / nên sự văn minh / lộn ngược // không phải đỉnh cao / chỏng đầu, đưa đít / mà là phản kháng / lưu vong // không phải hận thù / oan khiên / chỉ còn hoà hợp / linh thiêng. công an, cảnh sát...

đêm, cọ vào cửa một đoá hoa bóng tối  (thơ) 
... không khí bây giờ cũng nhiều bất hạnh / những ngón tay bạn màu xanh / có vài tia máu / lướt trên bàn phím / mò mẫm thật dịu dàng, bạn gõ vào dấu nặng / gặp từ ghê rợn / cũng không có gì xảy ra / gõ vào dấu sắc / không đôi mắt nào đã nhắm, xuôi tay...

có lẽ đã quá trễ, hay là ai sẽ đến hôm nay? [6]  (thơ) 
những ngày này / tháng 4 làm nhớ / những người anh / thường hay về nhà trong một cái hộp dài / dán kín...

Bài hát chữ: mưa, chưa tỉnh mộng  (thơ) 
hãy để mưa hôn lên chữ đàn bà / chữ mưa bay mắt đàn bà chiều muộn / chữ như mưa màu bạc rơi trên tóc / ừ mưa rơi thành vũng ở vỉa hè / chữ ướt mềm ở một cái khe // chữ rơi rơi mưa dịu dàng máng xối / hát bài mưa em mỗi tối thật buồn / mưa lên chữ đàn bà, sa ngã / và bài thơ cũng muốn mở chân ra...

có lẽ đã quá trễ, hay là ai sẽ đến hôm nay [5]  (thơ) 
... người ta không thể chạm vào quán nước bên đường / như chạm vào ước mơ / kính gửi một ước mơ / chỉ là khát nước // bạn không nhớ người ta đã khát / sau khi chạm vào nước như thế nào / không phải hết nước, bán nước, mua nước / mời nhau ly nước / mà là giọt nước / đã khô. khắp các bãi bờ...

có lẽ đã quá trễ, hay là ai sẽ đến hôm nay [4]  (thơ) 
có người muốn thưa với anh như thế này / người ta chỉ có một chiếc trống đồng và nó thì quá nặng / chẳng lẽ cứ để nó ở viện bảo tàng? // anh thử tưởng tượng một viện bảo tàng / đầy hiện vật / làm sao người ta có thể bay đi? // những viên đạn đã từng bay nhanh hơn / và nhiều người đã chết / không phải xác chữ mà là xác người / ngã ngổn ngang trên giấy // lúc đó ai cũng muốn thoát vì có thời gian đâu mà hoà giải / nhưng họ phải nằm lại / không kịp tắm lần cuối cùng...

có lẽ đã quá trễ, hay là ai sẽ đến hôm nay [3]  (thơ) 
... bạn đừng có càu nhàu / như cái lưỡi bò trong câu thơ thận nhiên không thích / bạn vẫn còn câu thơ vạt nhọn một đầu / đâm chết chữ: xâm lăng... / bạn đang tập đánh vần chữ ăn / người ta ăn mọi thứ trừ ăn năn sám hối / câu thơ bạn hơi tội / thơ có lỗi / vì thơ sống để đánh vần khi người ta sống để ăn...

có lẽ đã quá trễ, hay là ai sẽ đến hôm nay [2]  (thơ) 
... thôi hắn cứ tưởng tượng / còn nhiều điều không có trên giấy / vì không ai chịu nói ra / hắn cũng nghĩ không ai nói ra thì ai ra để nói / ai ra để nói hay ai nói thì ra / ra thì không nói / không dám hở ra / ra không thể hở...

chiếc đồng hồ | chiếc xe đạp | bữa ăn trưa | công viên ở khắp nơi  (thơ) 
dịu dàng dịu dàng / người ta mời bạn lên và thưa anh, thưa ông / những lời có cánh không làm ai nhăn mặt / ông có thể tháo chiếc đồng hồ ra / và canh chừng đến khi nào có thể về nhà đón con đi học... | ... với hai chiếc kính chiếu hậu / bạn đạp xe trên đường ray xe lửa cao tốc / một ngàn cây số một giờ // không ai tin ư?... | nắng hơi vàng / trong góc quán / bạn ngồi ăn ngược sáng... | cỏ xanh và những gợi ý buồn / nó có nhiều trò chơi / và bạn mua vé để tự mình xoay tít mù / rồi cũng về lại một chỗ...

có lẽ đã quá trễ, hay là ai sẽ đến hôm nay  (thơ) 
không có gì. không có gì / đời sống đầy ắp những thứ làm ta xúc động / thế giới vẫn tuyệt vời / trừ mọi thứ đang rơi vào địa ngục...

và như những cuộc đi... [5]  (thơ) 
như ngôn ngữ bị mắc nghẹn / lưỡi cuốc của người đàn bà vấp vào núi đá / không phải chôn vùi một quốc gia / mà chỉ mong vùi vài hạt ngô / sau cơn mưa như mèo đái...

và như những cuộc đi... [4]  (thơ) 
... rêu đã xanh trên cột đồng mã viện / xanh cả lúc bạch đằng giang nhuộm máu / máu cũng có lúc hoang vu / những binh đoàn thành trớ trêu, chết dở / đành túm tóc chí phèo...

và như những cuộc đi... [3]  (thơ) 
... lang thang. không phải lưu vong / đá đã xếp thành đống, đất đã đắp thành tường / người phải chết cho quê hương / sự thương hại vĩ đại / người ta đang cắm vào người / như con dao găm không ai dám nhận...

và như những cuộc đi... [2]  (thơ) 
... có những ngày không để không khí lọt qua / không ai cần thở / chỉ nỗi đớn đau ngự trị / trong những căn hầm bằng đá ong / bao nhiêu năm không một vết rạn...

và như những cuộc đi...  (thơ) 
... những khuôn mặt láng bóng trên tivi đã mất đâu rồi / giấu đâu rồi / chỉ thấy đá và đá / nhàu nát mặt người / không đủ nước mắt để xay nhuyễn bột ngô // ở xứ sở tít mù này / nói làm sao sự thật? ...

kết của những chùm thơ 5 bài [hay là: bài thơ viết về quyền được rơi mặt nạ]  (thơ) 
... biển đè ta ngã / cơn bão cấp mười ba / chàng thi sĩ vừa phân tâm xong, không biết với ai / chữ chưa sinh ra / lời nói ngồi phơi nắng / mặt nạ đang nhắm / hai con mắt màu đỏ...

“ăn của rừng rưng rưng nước mắt...” [hay: đất không thể nuôi họ được nữa!] (I)  (thơ) 
những ngọn đồi xanh nhấp nhô / nhấp nhô bùn đỏ / những thung lũng mênh mang / mênh mang bùn đỏ / chạy dọc theo những căn nhà dài / nhà dài bùn đỏ / những chuyến xe đến đây / đến đây bùn đỏ / những người khách xuống xe / xuống xe bùn đỏ / đi bộ giữa những những khu rừng đẹp không sao tả nổi / không sao tả nổi bùn đỏ / có người la lên: mỏ kìa, mỏ kìa! / mỏ kìa bùn đỏ...

lại thêm năm bài thơ  (thơ) 
một ông làm thơ viết mãi không ai đăng / buồn buồn đem thơ ra đốt / một ông làm dân nói mãi không ai nghe / buồn buồn đem ra đốt miệng của mình... | ... lịch sử không phải là một kẻ lông bông / bạn chỉ là tấm thảm chùi chân / đặt trước cổng siêu thị / mà cũng đòi chân lý // chân đất thì có...

năm bài thơ viết tiếp  (thơ) 
... và tôi muốn tự vẽ mình / xinh ơi là xinh / nhưng tôi không thể tự ngắm mình / nên vẽ không giống lắm // có lẽ tôi nên khoả thân / cho mọi người ngắm / và vẽ / phía trước. phía sau. nỗi đau. suy nghĩ / ở những chỗ tế nhị / thì vẽ trừu tượng, nào / như là gió đang thổi vào / một chiếc lá / đang rơi...

năm bài thơ viết thêm  (thơ) 
... nếu thơ không chịu chết, chắc là do chập mạch / vần vèo tuỳ tiện du dương / nhưng bạn có thể làm gì nếu người ta đang rượt bắt bạn / hoặc không phải rượt bắt nhưng người ta đang đi trên đường / với cặp mắt gườm gườm // chẳng lẽ bạn cấm những con đường / và những kẻ sống bằng bóng tối...

năm bài thơ khác nữa  (thơ) 
... không phải viết văng mạng / không phải sống văng mạng / cũng không phải viết văn lên mạng / như hai mắt em / suốt đời chỉ nhìn em và khóc / khi mà tự do / nhiều như tóc / người ta đã làm hàng rào buộc nó lại...

năm bài thơ khác  (thơ) 
... nên nhiều khi không thể dùng thơ / phải dùng dao / mới đúng / (thậm chí bây giờ người ta còn dùng súng!) // nhưng nếu không có thơ thế giới này đầy bụi bặm / nhưng nếu không bụi bặm thế giới này có đầy thơ? ...

năm bài thơ tiếp tục  (thơ) 
khi bất chợt bạn thấy / một chiếc áo lót của ai / bỏ quên trên dây phơi / bay phất phơ như chiếc vỏ lột của một con sâu bướm khổng lồ // hay trong đêm tối / một vòng sáng mờ đom đóm / bạn hãy quờ tay...

năm bài thơ nữa  (thơ) 
tôi chăm chú nhìn những hạt bụi bay bay trong nắng / những hạt sáng bay trong cơ học lượng tử / tôi muốn gì, chẳng bao giờ có lời đáp / ngón tay tôi không bao giờ chạm vào những hạt sáng kia...

năm bài thơ  (thơ) 
không phải chết / mà là hết / một nỗi buồn chính tả sang trang... | cái gạt tàn / lập loè lửa đỏ / tàn tro nheo mắt ngó / những sự thật / quay lại đập vào mặt... | có cả núi đồi / lộn gió / lộng gió / những khu rừng bùn đỏ / người ta đang bàn / không còn cách nào khác... | một ý tưởng trên mây / đã ma còn chiến hữu / cũng tựa như một khuôn mặt ngửa lên trời / hai con mắt mở... | không thể có ai cứ ngồi canh chừng một cái gì đó mãi...

thơ 49, 50 & lời kết  (thơ) 
có một lần bài thơ và giấy đi chơi, người ta yêu cầu bài thơ làm một bài thơ. Bài thơ có ý giận, vì bài thơ chỉ có sáng tạo, không bao giờ làm. Giấy thấy vậy vào hùa với người kia, kêu bài thơ chưa làm ra lúa gạo mà cứ đòi sáng tạo với giấc mơ. Bài thơ vẫn không chịu, nằng nặc sáng tạo với lúa gạo... mà quên mất mình cũng không có làm gì ra lúa gạo thật...

thơ 48  (thơ) 
có một bài thơ nhớ có lần soi gương ở nhà vẫn thấy bóng mình trong gương, nhưng khi đến nhà bạn Học Dạy Văn chơi và rủ bạn đi nhậu, thì bạn Học Dạy Văn không nhìn hay nghe thấy gì hết. Bài thơ đi về, nghĩ về cuộc đời với những lần gặp mặt, càng nghĩ càng buồn và làm thơ...

thơ 47  (thơ) 
có một bài thơ có gương mặt ngây thơ và mái tóc xoăn xoã trước trán dịu dàng. Những nơi đông người, bài thơ thường hay ngồi khuất vào góc tối, ngượng nghịu nhìn xuống chân mình. Sở dĩ như thế là vì bài thơ sống vào cái thời có quá nhiều phù thuỷ...

thơ 46  (thơ) 
... Nó cũng muốn được sống lâu lâu một chút, vì thế nó cứ đi tìm cách để đưa thời gian vào. Có điều, khi cố nhét thời gian vào, bài thơ bị phình to và sau đó vỡ tung ra muôn ngàn mảnh vụn. Những mảnh vỡ ấy chính là các xác chữ, bị bài thơ làm chết oan...

thơ 45  (thơ) 
có một bài thơ vì héo úa dần dần rồi chết già chứ chả phạm tội gì nên khi chết được lên thiên đường. Lên đó, bài thơ gặp lại nhà thơ như thế này, năm xưa, đã từng cắt mạch máu cứu mình nhưng không thành, hai bên nhìn nhau mừng mừng tủi tủi...

thơ 43 & 44  (thơ) 
có một bài thơ gương mặt hơi ám khói vì hút nhiều thuốc lá. Một lần đi chơi bài thơ thấy một quán bán cháo gà ăn khuya, trước có treo một tấm biển: hãy vứt hết tất cả hy vọng khi vào đây...

thơ 42  (thơ) 
... người yêu của bài thơ và bài thơ cũng nói chuyện rất đắm say, chỉ than phiền căn gác có nhiều muỗi. Bài thơ hay làm thơ tặng người yêu sau mỗi đêm như vậy, ví như anh thức suốt đêm đuổi muỗi cho em anh thức suốt đêm đuổi muỗi cho em (mà quả bài thơ thức suốt đêm đuổi muỗi thật, nhiều bữa sáng dậy bài thơ mệt ngắc ngư)...

thơ 40 & 41  (thơ) 
... có một bài thơ được người ta dặn phải canh chừng cảm xúc, vì cảm xúc hay đến rồi đi bất chợt. Mỗi đêm bài thơ thường mất ngủ vì cứ sợ cảm xúc bay đi mất / một đêm nọ bài thơ mệt quá nằm thiếp đi thì có một cái gì bò nhồn nhột ở tay, bài thơ giật mình tưởng cảm xúc đến...

thơ 37, 38 & 39  (thơ) 
... có một bài thơ cứ tưởng mình rất dễ vỡ, dù bài thơ không phải là món đồ bằng sứ hay pha lê. Nó đứng trong tủ kính, lơ đãng nhìn những người mua sách đi ngang qua. Các cô gái mơ mộng thường hay dừng lại khá lâu ngắm nó...

thơ 34, 35 & 36  (thơ) 
có một bài thơ thường ấm ức các bạn của nó cứ nhẩn nha cầm chừng, nhìn sau trông trước, lầm thầm trước không có ai sau không có ai quanh quất chỉ mình ta... lúc nào cũng lầm thầm về sự cô độc mở cửa ra thấy núi (làm như bây giờ người ta không còn mở cửa ra để đóng tiền điện, coi người khác cãi lộn, đi chợ hay dắt con đi học nữa vậy)...

thơ 31, 32 & 33  (thơ) 
... đêm bài thơ nằm ngủ thấy linh hồn của mình bay đi đâu mất, giống như ngôi làng tuổi nhỏ của bài thơ đã bỏ đi đâu chơi. Bài thơ muốn làm thơ về vần ơi này nhưng lại thấy chơi vơi, thế là lại thôi (vần ôi). Nhưng viết về vần ôi thì bài thơ lại sợ mất gói xôi, vì thực ra người ta chỉ coi bài thơ như thằng Bờm mà thôi...

Ấy là một vỉa hè...  (thơ) 
... Ấy là một vỉa hè không ai nhớ, vì cái nắp hố ga bị mất nên đã sụp chân làm chết hai người, lâu rồi chằng ai dám đi ngang cái vỉa hè này nữa. Tự dưng con đường Tự Do thành con đường cấm mà không cần treo bảng cấm, tự dưng vỉa hè đã canh lề mà không có ai đi...

thơ 28, 29 & 30  (thơ) 
có một bài thơ rất hay viết thơ tình, kiểu anh nhớ em em hỡi anh nhớ... Nhiều khi em quên rồi nhưng anh (bài thơ) vẫn nhớ, dù em ở nơi nào em vẫn không xa cách anh (là bài thơ) được đâu... Sau đó người ta kêu nó lên nhắc nhở không nên uỷ mị vàng vọt như thế...

thơ 25, 26 & 27  (thơ) 
có một bài thơ đang đi giữa một phố trưa đầy nắng. Nó thấy bóng của nó đổ dài, leo lên leo xuống thoăn thoắt giữa mọi chướng ngại vật. Chiếc bóng của bài thơ linh hoạt đến nỗi nó không còn là chiếc bóng nữa mà đã biến thành một bài thơ thứ hai...

thơ 21, 22, 23 & 24  (thơ) 
có một bài thơ thường bị than phiền là tắc tị khó hiểu. Người ta trách nó cứ học đòi các thứ “đã cũ rích ở bên Tây” mà không biết rằng dân tộc của nó đã tự tình ngàn năm với những cảm xúc chân thành, chân chân chân thật thật thật...

thơ 19 & 20  (thơ) 
có một bài thơ thích nói chuyện sâu xa, ví như triết học. Nó than phiền về việc người ta cứ lẫn lộn hết cả giữa tôn giáo với ý nghĩ giả dối của mấy ông lãnh tụ (hồi xưa) & mấy ông lãnh chúa (bây giờ) và triết học...

thơ 16, 17 & 18  (thơ) 
có một bài thơ bị rơi mất hai mắt nên mò mẫm đi tìm. Hắn va phải một người đàn bà cũng bị rơi mất cặp vú nên cũng đang đi tìm như hắn...

thơ 9, 10, 11, 12... 14 & 15  (thơ) 
... có một bài thơ chạy vào nhà tôi vì sợ hãi. Nó nhận ra tất cả chữ của mình đã bị đánh cắp. Nó trần truồng trên trang giấy, mắc cỡ dùng tay che (bụm) những gì phải che (bụm)...

thơ 5, 6, 7 & 8  (thơ) 
... có một bài thơ chưa kịp viết xong thì bị rơi xuống nước. Một bài thơ khác chưa kịp viết xong thì rơi vào lửa. Còn nữa... khá nhiều bài thơ tiếp tục rơi trên đường chạy tiếp sức của mình...

thơ 1, 2, 3 & 4  (thơ) 
có một bài thơ không có chữ, không có dòng nào, chỉ những ký hiệu @,%^&^J $$$ và được gọi là thơ cụ thể... | có một bài thơ vì quá trớn đã té nhào ra trang giấy, vỡ tung ra những tiếng kêu, khóc, chửi bới, đau đớn... nhưng không thấy văng ra một chữ nào

Buổi sáng  (thơ) 
... và buổi sáng lại về hai tay trắng / chờ buổi chiều già cỗi đến hiếp em // từ tôi đến miệng tôi / xa quá không sao kêu cứu được...

Đốt...  (thơ) 
có ông (làm thơ) viết mãi bài thơ không ai đăng báo / buồn buồn đem thơ ra đốt...

Cãi nhau với T...  (thơ) 
... thơ là cái lặng lẽ ta nhìn thấy / nhà thơ như con bò phải có nhiều hơn một dạ dày / nhai mọi thứ và nuốt mọi thứ...

Ngang qua festival thơ, 2008  (thơ) 
phải chịu đựng, chịu đựng, chịu đựng / những câu thơ này, những ngày tháng này / như vết thương khi ta đi qua bóng tối // phải chờ đợi, chờ đợi...

viết được 26 câu  (thơ) 
đất nước những ngày lạm phát... // giá gạo tăng gấp bốn lần (bấn loạn)... // người ta giải thích về kinh tế vĩ mơ / í quên, vĩ mô / 80% dân chúng cũng lơ mơ...

Ba khúc một giấc mơ  (thơ) 
nỗi buồn mang gương mặt em / tình cờ thôi, / một đuôi mắt thời gian mệt mỏi / nhìn Tây Tạng qua tấm gương ảo thuật / từng đêm, từng đêm / người đàn bà không ngủ với cơn mơ...

những câu thơ như gió rã rời  (thơ) 
... điều cần thiết phải là biết sợ / nhưng câu thơ biết sợ lâu rồi / nhưng lâu rồi câu thơ biết sợ / nhưng rồi lâu câu sợ biết thơ...

Khi nào bà muốn — xin hãy đến!  (thơ) 
[VIẾT CHO HOÀNG SA & TRƯỜNG SA] ... lấn ở ải Nam Quan / cướp đất ở Hà Giang / giờ đến biển / vết dao cắt không lành / xanh màu xanh của máu người sốt rét // những người lính đã chết ở đây / những ngư dân đã chết ở đây / trời cao đất dày / khắc 16 chữ vàng / hảo hảo...

thi sĩ  (thơ) 
... câu thơ lúc nhá nhem tối / thong thả từng bước chân thấy mình không bị ai giam hãm / với lý lịch không có ai xác nhận / nặng như trận mưa đá khổng lồ...

những ngày mưa mưa mãi không thôi...  (thơ) 
những ngày mưa bốc khói không thôi / tàn tro đã bay như phù thuỷ / cái gì cũng phi lý / sự nghèo nàn tất tả thức khuya...

sự bình yên đã vắng bóng người  (thơ) 
những tấn bê tông rơi như thiên thạch / vỡ đôi để lại bầu trời / xanh đến mức không làm sao tin nổi / máu của người lại có thể rơi...

trong thời đại nguy cơ  (thơ) 
cầm tờ báo (nhìn ra thế giới!) / người ta viết về ăn bưởi gây ung thư / làm những vườn bưởi bây giờ đem đổ / trái bưởi không chìm / cứ lêu bêu trên dòng sông / nhìn hơi vui mắt...

Đố vui  (thơ) 
Câu 1: Có một thời / là xương máu của nông dân / và bây giờ / là nước mắt của nông dân / không oan khuất nào ra khỏi luỹ tre xanh... // đố là cái gì? / (lời giải: đất đai)...

viết, hay là “thèm im lặng, im lặng tuyệt đối...”  (thơ) 
thèm / im lặng / im lặng tuyệt đối / khi nói // thèm / im lặng / im lặng tuyệt đối / khi viết...

Hay là gió làm em nước mắt...  (thơ) 
... đêm ơi / anh vẽ em trong hai con mắt / ngày anh thức mà em chưa tỉnh dậy / trong nhà hát của những giấc mơ...

sự thật  (thơ) 
... biên giới tan biến khi lội ngang qua suối / chiếc gùi còn nắm lương khô không ký ức / cỏ đã hoang... | khi chiếc búa đóng đinh / bức vách lên tiếng nói / má ơi con đau quá... | đêm ơi / những câu thơ chết người / hay chết cười / ngày yêu nhau với đôi mắt nhắm...

cái tên  (thơ) 
không phải là danh tiếng gì đâu / cái tên gọi phân biệt những nhân vật / trong câu chuyện dài dòng / những ngày tháng đã chìm mất hút...

rồi sớm mai im lặng sương mù  (thơ) 
hãy cùng nhau một bước / đừng làm đau / đừng nhận chìm xuống nước những ý nghĩ trong đầu / một lời nói giúp tóc đen / mắt đen / da đen / và những gì hơn thế...

nằm vạ...  (thơ) 
nơi quanh năm vỉa hè đánh nhau nước mắt / nơi câu thơ là hồn ma ám vào thị giác người / mù. Nơi ao làng quên những lời ru...

qua cửa sổ, tôi nhìn thấy một con hẻm  (thơ) 
... cứ tưởng: viết, cứ viết / vẽ, cứ vẽ / hát lên người ta nghe thấy cả tim mình / hát đến mức nốt nhạc rơi ra túi áo / lăn như những đồng xu...

những căn nhà bây giờ nền cát trắng  (thơ) 
trước khi buổi sáng vào bờ / những đợt sóng dừng lại một khoảnh khắc / ngay cạnh bên tôi / như thể giấc mơ suốt đêm xoay loang loáng / những nan hoa nước mắt...

thế là chịu thua  (thơ) 
họ luôn nói / cần phải mở con đường / bềnh bồng như mắt ai đó / (hình như con đường mấy nghìn tỷ) / sau đó nứt vỡ / dù đã được cứu nguy / bằng mọi giá // họ luôn nói / cần vượt qua thế kỷ / sau đó cây cầu bị lún / thế nên họ đem giấu nó / dưới gầm giường lặng lẽ...

chưa mua đã bán (hay không mua vẫn bán), ôi chao...  (thơ) 
không phải bao giờ những cơn mơ đẹp nhất / cũng bắt đầu từ giấc ngủ. sau khi thức / giấc mơ còn mơ hơn nữa / đôi cánh của đại bàng / thường mang một vẻ đẹp tan vỡ // không thấy viên sỏi nhỏ trong chiếc giày / người mua chiếc giày trong một buổi chiều / báo trước ngày kẻ bán nát tan...

chỉ còn giấc mơ là mù sương và thường trực  (thơ) 
duy có địa hạt lạ xa là của mộng / không có khói sương / tôi trở về đây tìm ngôn ngữ / thành phố của thơ / ngôi sao dưới tháp chuông nhà thờ / lăng mộ nằm trên giấc mơ tỉnh lẻ / ngũ phụng xoay vòng viên bi trẻ con chơi / lấm láp bờ sông héo úa...

xa quá không sao biết được  (thơ) 
... trên gương mặt không còn nước mắt / từ tôi đến mắt tôi / xa quá không sao thấy được / từ tôi đến mũi tôi / xa quá không sao thở được...

ở Lebanon  (thơ) 
những mệt mỏi đã qua / không còn thì giờ để khóc / những đứa con trôi dạt miếng cơm ăn bom đạn / ... / bây giờ mới có dịp xem lại những bộ đồng phục / ngày ở nhà xếp hàng sân bay / chuẩn bị lên đường / cắt từ người thợ may ngớ ngẩn...

đêm và những khúc rời của Vũ  (thơ) 
... giống như không phải rơi xuống / mà hơi nóng mù loà / không phải tan chảy / vết phỏng bây giờ rộp da / một khối u làm ta hèn nhát / không dám tin cái chết nảy mầm / qua một lỗ thủng như ổ gà trên mặt đường PMU18 / mọc ra đứa trẻ như nấm sau mưa / xoè hai bàn tay / hỡi trời, chúng đã thấy...

Ở đâu?  (thơ) 
xanh màu xanh lá non / con gặp một khu vườn / đã thuộc về quá khứ / chìm nghỉm / giấc mơ ướt đẫm mồ hôi / bẩm Ngài / Ngài vọt ra những thứ / con không dùng được...

thơ à?  (thơ) 
những bước chân bọ ngựa trên cát / nóng / như em đang đáp trả / sau mỗi tỏ tình / ngôn ngữ lớp lông tơ viền làn môi êm dịu / nhẹ như là ngưng thở cũng không sao...

hy vọng tình yêu cũng ngày càng tăng giá  (thơ) 
lâu lắm, lâu, lâu lắm / đôla không vượt 16 ngàn / đất nước tha hồ thi sĩ / ngựa hoang // chưa lâu lắm / giá xăng chồn chân mỏi / 11 ngàn vì giá thế giới tăng chứ ta không có tăng...

ấy là con đường mòn mùa đông nhiều sỏi  (thơ) 
có lẽ chẳng có gì xảy ra / những cây phượng trên lối mòn đã cũ / xoay 360 độ / đèo Hà Lan trong suốt sương mù // chẳng có gì xảy ra chỉ là tưởng tượng / hay biết đâu mọi sự đã xảy ra...

cỏ xanh & những gợi ý buồn  (thơ) 
ôi cỏ xanh, ngươi buốt chân trời / ngươi bám chùm rễ số phận / bằng ngón tay hồn nhiên vào đất // ngã xuống xuyên giữa ngực / tan vào đất đâm chồi vẫn cỏ / màu xanh không cần cơ may...

bài thơ người tuổi ngựa  (thơ) 
... đừng chạy / ới chú ngựa cái nhìn không mí mắt / hay mắt ngựa bị đau / sao hình ảnh bây giờ như vỡ...

bài thơ nếu như tôi gặp nàng | đơn giản chỉ là người bên cạnh  (thơ) 
hy vọng không có ai xuất hiện / chỉ cỏ ẩm ướt và em ngoái đầu / mắt em một cú chạm / làm đau... | những vì sao thình lình sa xuống lặng câm / cây nến còn bốc khói / đơn giản chỉ là người bên cạnh / đợi gió / cài lại chiếc cúc áo lãng quên...

có lẽ còn sót lại những gì đang lịm tắt  (thơ) 
không có gương mặt này / ta đang cầm trên tay / này thức dậy ơ này em, giấc ngủ / đang rung vang chuông báo thức đồng hồ / những ngộ nhận cắt ngang nỗi nhớ...

bài thơ hót lên như tiếng chim  (thơ) 
và tháo chạy như niềm suy tưởng / lúc đó tiếng chim rơi xuống / tự do // không có chiếc lưới bảo hộ nào giăng ra cứu chúng ta / những ánh mắt nhìn theo như thủy triều rút xuống...

bài thơ về sự chịu đựng  (thơ) 
không có gì vất vả lắm / bản thân tôi chưa biết con đường này / tôi chỉ tình cờ đi dưới mưa / khi mọi người tắt ngọn đèn cửa sổ...

Cầm sông Đà trên tay và hát  (thơ) 
Ngọn núi: hỡi em yêu, nếu em như mưa bão sông Đà, hãy cùng anh hết khúc quanh của sóng. Hãy nhớ khoảnh khắc Bạch Hạc này có kẻ đã trôi thuyền quên lãng, như ánh ngày đang nuốt vào đêm...

bài thơ gửi đỉnh đồi  (thơ) 
lẽ ra em không nên vô ý để rơi xuống đỉnh đồi / giọt nước mắt / làm mọc lên dải rừng âm u trong tôi / sẽ đến lúc lá rồi về cội / một giọt rơi làm đứng tim tôi...

bài thơ về sự cả nể  (thơ) 
sáng nay chiếc áo đỏ đang im ngủ / vẻ mệt mỏi của người mới đi xa / thức khuya viết những câu thơ liên tưởng giấc mơ với bậc đá...

bài thơ về tờ giấy  (thơ) 
lửa / thiêu cháy những thi thể đã vùi mình giấy trắng / rồi tạo ra chiếc bóng lặng câm // lửa không phải âm thanh / thì làm sao tiếng nói...

bài thơ về phòng thay áo  (thơ) 
... ngoài cửa sổ là ban ngày và phố / nắng và hoa như thần thánh ca vang / những bài ca về chiếc chìa khoá cửa...

bài thơ về quả táo  (thơ) 
chữ / thở / gợi lại thơ // thì thầm / hát / tiếng hát cánh tay em khàn giọng trong đêm / duỗi ra / sau khi đã luồn vào anh như tóc...

Bài thơ về đêm  (thơ) 
Đêm. Chúng ta quay về sau khi đã lang thang qua biết bao vực thẳm. Qua biết bao chuyển động, ngỡ như mình đã thuộc về gió và sóng. Đêm, những người sống đang ngủ. Và họ sẽ thức dậy sau khi chết. Ở thế giới vắng mặt đó, họ tiếp tục làm những bài thơ bằng thân xác của mình...

bài thơ về mùa hạ  (thơ) 
trong suốt làm ta mềm và buồn / trong hợp âm chú ve tuyệt vọng / tiếng vĩ cầm trên đôi mắt học trò / ngơ ngác bài thi Shakespeare bi kịch... // mặt trăng và những cái nhìn / ta đang tìm kiếm...

Liên tưởng  (thơ) 
Chúng ta thường nhầm lẫn khi tưởng tượng về mưa và bữa cơm / tấm khăn trải bàn, đĩa cá thu gợi lại sương mù / phố dài ướt mưa chân dài mắt ướt / người đàn bà gợi lại lo âu / sự lừa dối gợi đêm mùa hạ...

Bài thơ tả đám mây  (thơ) 
bao giờ trở lại / những câu thơ được viết ra / không cần tra tấn // ví dụ khi ngôn ngữ thốt ra tiếng bầu trời / ta thấy mây bay với nhiều u uẩn / cái xoãi cánh hơi chệch choạc ấy / không du du / không ẩn dụ...


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014