thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
First proof | Lúc 4 giờ sáng
 
 

First proof

 
 
... như người đàn bà trắc nết, mùa thu quay về
se thắt tim
rướm máu, ả nói “tao hứng ngày ít nhất mười lần”
tôi hỏi “... rồi làm sao?”
- thế là hò hẹn với thơ
“mỗi ngày tao ra ít nhất ba bài,” ả đáp
băng vết thương, tôi hỏi “... giải quyết được gì?”
 
ả đáp “chưa hết, tao còn vẽ
sắp lại các cái [có trên thân thể] đặt lên mặt bằng cuộc đời
... và
lạ lùng, càng làm tao càng hứng tợn...” ả ngưng lại
hớp một ngụm gió, tôi sợ từ ở đây
rơi vào lối mòn, đợi cho ả nuốt xong ngụm gió
[tiềm thức phát dậy lên đụn khói
 
màu lam chiều!]
“tao bắt đầu buồn từ đó,” ả nói cùng lúc thở tuyền mây trời
tôi ngồi lặng thinh, dụi mắt ngơ ngác
chừng tinh thần đã khả quan ả bước đến cửa sổ
... ngoài kia nguyên một bể cả
 
angel island thấp thoáng trong sương, ả đẩy ra lần này thực sự tiếng thở dài
tôi khẽ ho khan
chỉ tay về phía song cửa “... tao tin là lúc ở côn sơn nguyễn trãi nhất định không nghĩ gì cả chỉ thiết mỗi thị lộ, cũng vậy
 
dù rơi bất cứ hoàn cảnh
hãy nhớ kĩ: tao không quên mày”
ả nhếch mép “mày còn quên nói với tao đã để dành được một khoảng tiền từ việc tự nấu ăn lấy
nhá!”
...
 
vương ngọc minh
thơ
giấy dán trên gỗ
cỡ: 8x12in (10/2011)
 
 

Lúc 4 giờ sáng

 
...
Tôi ngồi day lưng lại với biển
Cô ngồi đối diện
Cách chiếc bàn vuông
Nghĩa là biển trước mặt cô
 
Ngoài con ruồi đảo
Lượn tới
Lui
Vòng vòng quán café còn vỏn vẹn tôi & cô
Trong trời từng gịọt mưa [và thu lất phất] tức tưởi 
 
Suốt bốn giờ hơn ánh mắt cô độc hướng nhìn biển
Thỉnh thoảng hướng nhìn tôi [không tập trung lắm]
Chỉ như muốn hồi tưởng lại một miền nào đấy (!)
Xa xăm nơi kí ức
Cô đều nhoẻn miệng cười mỗi lần nhìn
 
Tôi nói với cô tôi không còn tin vào bất cứ điều chi nữa
Tiếng con ruồi bay vo vo
Nghe thực rõ
Cô chẳng nói gì cả
 
Tôi hỏi cô có thích nghe nhạc tiền chiến việt
Cô trả lời không thích nhạc tiền chiến nhưng đặc biệt yêu lắm giọng hát kim tước
...
Chúng tôi buộc rời quán café vì quán phải đóng cửa
Tôi & cô men theo con đường dọc mép biển
Đi
Từ khơi xa chả còn thấy vệt hoàng hôn nào
 
Tôi phát nói về mùa hè qua
Mùa đông sẽ đến
Cô nghịch chùm chìa khoá trên tay bảo quán đóng cửa bởi chúng ta im lặng quá
Tôi dẫn cô vào quán bar sát lề đường bay
Ở đó chúng tôi uống chẳng nói năng
 
Cho đến tận 4 giờ sáng
...
 
 
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014