thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
câu chuyện về cua
 
trong mấy tháng đầu [sau khi có hẳn một mảng tường trên facebook] hầu như hằng ngày
tôi đều “chat” với nó
 
thoạt vào bao giờ nó cũng hỏi tôi có hạnh phúc không? quả tình tôi khi đấy đã quên tiệt
rằng trên đời này còn có cái được gọi “hạnh phúc”!
và khiến tôi nghĩ mình chắc đang hạnh phúc (!) điều mà trước giờ tôi vẫn xem
giả như phải để tâm thì đó là sự nghĩ tầm thường
nhạt nhẽo nhất trong mọi sự
chả đáng
 
có hôm nó bảo “nhưng anh đã hụt
mất
một thứ gì ấy (!) trong đời sống...
chẳng phải anh luôn nói anh muốn tự vẫn hay sao? okay
cứ lấy một ả đĩ làm vợ
rồi anh sẽ sống...” tôi gục gặc đầu
đồng tình hết thảy với nó
 
bất ngờ bằng chất giọng khàn đục
đầy hư vô
và [tóm lại] nhát gừng nó chậm rãi ngâm thơ
(...)
nó cứ ngâm duy nhất mỗi câu thơ của mai thảo “trời xanh trên đỉnh cây
... trời xanh trên đỉnh cây...”
[mãi sau này tôi mới biết, câu thơ, nhan một bức tranh của họa sĩ duy thanh “vẽ một cái xe thổ mộ chạy trên một con đường nhỏ dưới hai hàng cây”[*] do mai thảo đặt]
 
cũng kể từ bữa nó ngâm thơ [đâu còn gì nữa] tôi luôn thành kẻ thất bại
chấp nhận gọi nó nàng thơ
đồng thời nói thêm “đừng phản đối
nếu không chúng ta chẳng còn là bạn nữa
cua ạ!”
...
 
_________________________

[*]Duy Thanh, “Vài kỉ niệm với Mai Thảo” (tạp chí Thơ, số Mùa Xuân 1998.)

 
 
 
-------------------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014