thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Dear Mark

 

thư Cao Thanh Tùng gửi Mark Frankland vào ngày 19 tháng 3 năm 1993,
sau khi đọc cuốn tiểu thuyết The Mother-of-Pearl Men.
[NĐT sưu tầm]

 

March 19th 1993

Dear Mark

The creatures that appear on the photos are only women. And they certainly are not warriors, your little men engraved of mother-of-pearl! I kept waiting until I got an enlarger here to print my negatives which I brought along out of this very trip of mine this time. Keep the photos with you as long as I keep your book. Knowing how you have held dear to you those days past in Viet Nam, those turbulent days with people of blood-and-flesh to that you extended love and concern.

It's strange: I wish I could translate your book into VNmese! I don't have time for that. Making my living here is hard enough. Besides, I have to pay for the pleasure of making music - pay by time and health! When shall I have a time to play to you?

I have met almost all of my dearest friends for nearly a year round set thing down in this land. Most of them fled after 75. They knew while still staying on in Viet Nam that you came to the Soviet Union as one of your postings. But like them I didn't know that you wrote books.

Thank you for sending me one of your works. Very rare after 75 did I get to read or watch on the screen something that both depicts and reveals the Vietnamese fate on their own business. It seemed to me that even the noirest “The decent interval” or “The shining lies” or “Platoon”, “The Hamburger Hill”... would primarily justify a certain point of the US attitude toward the involvement in the war and its withdrawal.

You British or Australian seemed to stand aloof but “to a certain level of affective commitment, the optimist will take side”. (Graham Greene isn't he a British novelist?)

Thank you again, Mark. The book was not only a place where I could see back images of the days that became bygones. Portions of my life are in it. There must be something to be sent, to you, in response to your understanding and thoughtfulness.

Hope I could see you and Thương some day in this harsh world. I don't know how Thương could survive and still, be able to “molest” Prévert, Neruda, etc... Towards the end of Feb. past, Bien the moustached short ugly man and artist came down from Utah to see me. We talked about you and Thương. He saw your book, thought the cover could have been designed better, in his hands!

Please take care. God bless. Till we meet again...

Tung Cao

(signature)

 

 

-------------

Những tác phẩm của Mark Frankland đã đăng trên Tiền Vệ:

Thủ dâm  (tư liệu / biên khảo) 
Cho dù cách thức bạn nhìn vào cuộc chiến tranh này từ khía cạnh nào đi chăng nữa, thì các vụ ném bom ‘trả thù’ vào cuối tuần qua đã thể hiện sự kiêu căng phô trương lực lượng xứng đáng với chủ nghĩa đế quốc thế kỷ 19... [Bản dịch của Nguyễn Đăng Thường] (...)
 
[TƯỞNG NIỆM MARK FRANKLAND (1934-2012)] ... Klíma vẫn chưa bị thất vọng. “Phần đông chúng tôi đều nghĩ loại bỏ được cộng sản là một cái may cho tổ quốc. Dĩ nhiên ai nấy đều trông chờ phép lạ. Người ta vẫn nghĩ cách mạng sẽ giải quyết được hết mọi vấn đề của nhân loại. Thật ra cách mạng chẳng giải quyết được gì cả, chúng ta phải tự giải quyết lấy mọi chuyện. Cuộc cách mạng hầu hết chỉ tăng thêm rối rắm, tệ hại. Cuốc cách mạng của chúng tôi đích thực không phải là cách mạng, nó chỉ là sự tự diệt của một guồng máy cai trị đã hết hiệu quả, chẳng cần tới một phát súng, hay một giọt máu. Một phong cách rất Tiệp. Nhưng dù gì thì cũng đã có thay đổi lớn.”... [Nguyễn Đăng Thường chuyển ngữ / Hoàng Ngọc Biên giới thiệu] (...)
 
[TƯỞNG NIỆM MARK FRANKLAND (1934-2012)] ... Trong và cả sau chiến tranh, tiếng nói của người dân miền Nam thường bị lãng quên. Là một phóng viên ngoại quốc trong cuộc Chiến Tranh Việt Nam, tôi có may mắn được nghe phần nào tiếng nói ấy qua phụ tá người Việt của tôi. Nhưng lúc đó thì anh ta đã ở tuổi trung niên với cả gánh nặng gia đình nên đã không thể theo sát tôi đi vào vùng có giao tranh để giúp tôi hiểu biết hơn về những người lính Việt Nam Cộng Hòa, thay vì hiểu sai lạc... (...)
 
Cô ca sĩ phòng trà Queen Bee  (truyện / tuỳ bút) 
... Cô hát bài hát có nhịp êm chậm và trầm bổng với thân hình đứng thẳng gần như không cử động, hai tay buông xuôi, và rõ ràng là cô không muốn làm dáng với cử toạ. Nhưng cô diễn tả bài hát như thể nhạc và lời đến từ đời sống của cô, và cô không hát cho cử toạ mà cho chính cô, dù nghe với đôi tai ngoại quốc của tôi... [Bản dịch của Nguyễn Đăng Thường] (...)
 
Một chuyện đã qua  (truyện / tuỳ bút) 
“Nghe đây, hỡi anh bạn đồng chí cũ của tôi ơi, tôi muốn cám ơn anh về sự hỗ trợ của anh và tất thảy mọi việc khác. Kết quả tất nhiên đã không được như mong muốn, nhưng anh đã tận dụng hết sức lực của mình...” [Bản dịch của Nguyễn Đăng Thường] (...)
 
Cha Lam  (truyện / tuỳ bút) 
... Ông thấy đó, những người theo đạo Chúa đã mang ánh sáng chân lý đến cho chúng tôi, nhưng đồng thời họ cũng sử dụng nó để đặt chúng tôi dưới ách thống trị của người Pháp. Do vậy mà nó đã trở thành một chân lý bị ô nhiễm, và chất độc đã xâm nhập chúng tôi, những tín đồ Công Giáo, cho tới hôm nay... [Bản dịch của Nguyễn Đăng Thường] (...)
 
Tử đạo và thánh nhân  (truyện / tuỳ bút) 
[Một chương trong tiểu thuyết The Mother-of-Pearl Men] Buổi trưa hôm sau trời đổ mưa, trận mưa đầu tiên từ khi tôi đặt chân đến thành phố này. Nhưng nó không to hơn một trận mưa vòi sen mà đường phố nóng bỏng đã hút cạn ngay, chẳng khác gì một kẻ đang khát được đưa cho vài giọt nước để bông đùa... [Bản dịch của Nguyễn Đăng Thường] (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018