thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Hồn nhiên
 
Một người bạn khuyên tôi
em hãy hồn nhiên sống, hồn nhiên vẽ, hồn nhiên viết,
hồn nhiên làm thơ, đừng lý sự cùn
 
Tôi tập
 
hồn nhiên nhìn bức tranh người hoạ sĩ vẽ
nhà sư Việt Nam đứng dưới đường không đầu, không tay
không còn tư tưởng để đối kháng
chiếc tăng bào thanh thoát không màu
 
hồn nhiên đi giữa Little SàiGòn và hàng biểu ngữ chống Trung Quốc
“Sau Tây Tạng, là Việt Nam”
không dám lý sự cùn
“Tây Tạng đã mất, Việt ta chưa mất,
lo làm chó gì trước việc chưa xảy ra”
 
hồn nhiên nép bên tượng đài Mao Trạch Đông trú mưa
nơi quảng trường Thiên An Môn
để bị một anh bảo vệ xua đuổi
anh thản nhiên một mình khô ráo đứng trong đồn canh
mặc cho đám du khách đầm đìa ướt giữa mênh mông mưa
 
hồn nhiên mua chai tương đen ăn phở
đóng mác “made in Thailand” hay “packaged in USA”
trong khi trước đó nó được “made in China”
dù óc cứ cù nhầy cãi, ăn phở không tương đâu có sao,
tránh hàng Trung Quốc đỡ bị chết yểu
 
hồn nhiên nghe nhà nước bảo
“Ngư dân hãy yên tâm đánh bắt, có gì thì liên lạc cầu cứu”
và ngư dân vẫn ra khơi để bị đuổi về, bị bắt bớ
tiếng kêu thăm thẳm khuất lòng đại dương
 
Tôi vẫn hồn nhiên thở, hồn nhiên ăn, đi shopping, đi casino,
đi nhảy đầm, đi làm tóc và hồn nhiên nghĩ
“Việt Nam còn đó, lo chi chuyện bò trắng răng”
 
Tôi hồn nhiên im lặng
câm điếc
trong đời sống hôm nay?
 
 
------------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018