thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Cuộc hành trình theo đường thẳng của con Cúm

 

Trong ánh đèn chao nghiêng ấm cúng của tiệm cà phê Panera Bread, khoé nhìn người thiếu phụ bỗng lộ vẻ chán chường và thất vọng. Ông chủ tôi hiểu ra, khoác tay vào không gian một cử chỉ vô nghĩa như phương cách để chấm dứt cuộc đàm thoại tẻ ngắt. Tôi tự nhủ, thế là xong một cuộc gặp gỡ. Họ đến đây, hẹn hò, xem mặt nhau lần đầu, tìm hiểu, sau khi mất cả tháng trời thư qua thư lại, điện thoại mỗi đêm, cộng thêm nỗi trăn trở, nghĩ và tưởng tượng về nhau. Tôi ngắm cái mũi thanh tú c ủa người thiếu phụ, rồi cặp môi bóng nhẫy son cam như nét cong của đường trăng còn non cốm. Ông chủ thôi đắm nhìn bờ ngực cao ẩn hiện sau làn lụa mỏng như từ chối một thôi thúc nhức buốt mới bén lửa con ngực đực. Tôi hình dung ra hai quả đồi nhấp nhô hai bên con hẻm sâu kia là những tế bào tươi rói, tanh tanh màu đỏ thắm mà không khỏi rùng mình cho một khát khao bùng cháy. Tôi bò ra khỏi đám lông nhầy nhụa trắng phau bệt cứt mũi của ông chủ và rướn người đứng thẳng vào vị trí tôi đã tính toán sẵn, chực chờ. Phút khai hoả đã đến. Chỉ một cái hắt xì, tôi bắn ngay vào chỗ muốn đến, theo đường thẳng tắp, đáp xuống vành môi gợi cảm mở chào kia.

Tôi theo bà chủ mới đi về nhà. Những bước bà thả trên lòng đường chơi vơi tựa như đang bơi trên những quả bóng khổng lồ. Cặp mắt vô hồn đó không bám vào bất cứ vật gì, khiến tôi có một ý tưởng ngu muội rằng bà có tuyệt vọng đến nỗi đi tự tử chăng? Tôi nhủ thầm “bà chủ mới, gượm đã, tôi chưa có cơ hội khám phá thân thể bà.”

Nghĩ là làm, tôi bước vào trong miệng người đàn bà qua một cái liếm môi. Đu đưa trên đường lưỡi, tôi thả mình bơi ngửa trên dòng sông nước bọt để tìm một nơi lý tưởng, thích hợp cho việc trú ngụ. Đây rồi, thật tuyệt vời. Cổ họng, cả một vùng đất phì nhiêu ấm nóng, đầy những chất nhờn dễ dàng cho tôi bám vào sinh sống. Hơi thở đàn bà dịu nhẹ qua một cái ngáp, đưa gió vào mơn man làn da tôi như những cái vuốt lưng ve vãn nhục cảm khiến tôi thấy dễ chịu. Chả bù cái mùi hôi nồng nặc lại hăng hăng thịt chua đang lên men còn dính trong kẽ răng ông chủ cũ mà mỗi lần nhớ lại, tôi chỉ muốn nôn mửa. Tôi tà tà dạo quanh quan sát mấy thằng con cái tế bào bà chủ đang nhởn nhơ đi lại. Theo kinh nghiệm sống có sẵn từ cuộc tấn công trên đất nhà ông chủ, tôi kiên nhẫn ngồi chờ. Tôi có hàng tá những kế hoạch xâm nhập trữ sẵn trong đầu. Cách tôi thường áp dụng nhất là cho lũ đệ tử đi kết nạp mấy thằng tế bào có cửa mở để đón thực phẩm về nuôi cơ thể. Tụi này dễ dụ thôi. Còn đối với mấy thằng tế bào có cửa đóng, tôi thả một thằng đệ tử trong người vào gõ cửa, bảo chúng nó rằng tôi sẽ mang mấy thứ thực phẩm cực tốt đến cho tụi nó xài, hay tôi có những hàng hoá trao đổi vô hại. Khi mấy thằng khờ mắc bẫy, tôi ào vào làm vỡ mạch máu chúng để cướp đường đi vào Tế Bào Chất. Có cách khác nữa: lừa lúc thằng nào vô ý, a đến, bám dính cánh cửa, bỏ xác ở lại, chích cái nhân của tôi vào trung tâm. Một khi phá thành mã đáo thành công, tôi tha hồ nắm chủ quyền kiểm soát, sinh con đẻ cháu hàng hàng, lớp lớp. Lũ đệ tử ra đời giống tôi y chang. Chúng tôi sẽ di chuyển khắp cơ thể bà chủ và làm chủ tạm thời miếng đất hình con người này nếu tụi nó không biết đoàn kết chống trả và đánh bại chúng tôi.

Hai ngày sau phút gặp gỡ người đàn ông không duyên không nợ, quen biết qua liên mạng, nàng bắt đầu nằm liệt giường. Không tiên đoán được mình sẽ bị cúm, nàng lái xe xuyên bang suốt 10 tiếng đồng hồ, đến dự một khoá tu học trên núi cao vào dịp cuối năm. Chiếc giường tầng rung lên từng chập, khi B ho. Mũi, cổ họng và phổi nàng đầy đặc những chất nhầy màu xanh quánh. Vì mỗi phòng được kê ba chiếc giường tầng, sáu người phụ nữ phải ngủ chung với nhau. Cái cảm giác im ắng của đêm lạnh không còn vỗ về êm ái quen thuộc. Giấc ngủ họ bắt đầu bị phá bĩnh bởi tiếng ngáy của người đàn bà giường bên, tiếng ho sa sả của nàng B và tiếng trở mình của những người còn lại không ngủ được mà quên mang theo thiết bị bịt tai.

Nàng chập chờn đi và về trong cơn ác mộng. Bóng trắng anh N đứng ở đầu giường, tay xua xua, phân trần. Hai người đàn bà nằm trên giường của anh N xoã mái tóc đen nhánh. Không có đâu, B ơi, đừng ghen, không phải vậy đâu. B tỉnh dậy, hoảng hốt, cổ khô, miệng đắng. Chồng nàng, anh N đã chết hai năm rồi, sao anh còn về trong giấc mơ hoài vậy? Anh đã qua đời trong một tai nạn thảm khốc. Hai người đàn bà tóc đen, một đụng hất tung anh xuống đường, một chạy cán lên anh còn ám ảnh và đánh thức nàng dậy trong những giấc mơ. Nàng chớp mắt ngủ lại sau khi nốc một liều sirup thuốc ho màu đỏ cherry. Anh mỏng mảnh, trắng lạnh, nụ cười nở gượng trên khuôn mặt bệch bạc, nhẹ nhàng mở cánh cửa bước vào trời đêm. Nàng đuổi theo, làn môi tê cứng, gọi những lời câm, xao xác. Anh ngước nhìn những quầng sáng ở chân trời, chân bước đều không ngoảnh lại. Mùi sage dại của núi rừng phả hương thơm lừng khiến nàng ngạt thở và chợt ngã. Tỉnh giấc.

Ban mai đã bừng sáng mở câu chào. Những người phụ nữ chung phòng cũng trở dậy đi làm vệ sinh và sửa soạn cho thời khoá biểu một ngày dài tu tập.

Tiếng hò hét đinh tai nhức óc của bọn đệ tử tế bào bà chủ làm nao núng tinh thần chúng tôi. Tụi nó phản công dữ dội, chúng tôi hao binh không kém gì chúng, coi như cuộc giao tranh bất phân thắng bại. Bà chủ lại nằm liệt giường khi các phụ nữ cùng phòng trở về vào buổi chiều.

Họ đến hỏi han và an ủi nàng. Nàng xin lỗi vì tiếng ho đã làm phiền mọi người. Họ trao đổi những câu chuyện đời nhau như một sợi giây hoà ái kết thân. Những giọt nước mắt lại nhỏ xuống. Tâm tư được trải ra tựa mặt hồ đợi gió về làm chao sóng. Một nửa còn độc thân. Mỗi người là một trang sách cháy lam nham, vết than đen còn hằn sâu mưng mủ. Người đàn bà da trắng mắt xanh lật phăng tấm áo khoe đôi ngực khi tâm sự về chứng ung thư ngực hành hạ mình. “Cặp vú này không còn là của tôi, một cái bị cắt vì ung thư, cái còn lại bị sửa cho đồng với cái kia.” Bà chua chát thêm: “Cả hai đầy những silicone.” Người đàn bà Phi ngậm ngùi chia sẻ: “Tôi có khác gì bà, bà bị cắt một, tôi bị những hai.” Bà da trắng đòi coi, bà Phi cũng mở áo. Bà Mỹ rú lên: “Họ sửa cho bà khéo quá, bà còn có cả 2 cái núm vú, cái bị cắt của tôi không có núm.”

Bóng chiều rơi nhanh xuống lũng thấp, rải khí lạnh làm lam tím cả khu đồi. Mặt trời au đỏ đang lặn phía bên kia con lộ, tạo hình một bức tranh vân vũ cam rực đến kỳ dị. Trăng non mảnh như liềm sắc từ từ leo lên, nhẹ nhàng như có người đứng trên mây thòng dây kéo. Nàng ngồi trên ghế dựa, phóng tầm mắt ra ngoài khung cửa. Trời bắt đầu vào đêm. Tiếng đại hồng chung cuối cùng một ngày, phá tan tĩnh lặng núi rừng, cũng làm giật mình lũ virus bệnh cúm.

Tôi và bọn đệ tử đại bại, thua không còn manh giáp. Chúng tôi kéo tàn quân về thủ nơi màng nhầy ở mũi, đợi thời. Không sao, ngày mai, khi nàng tỉnh dậy đi sinh hoạt với bè bạn, chúng tôi sẽ có cơ hội. Chỉ một cái hắt hơi thôi, chúng tôi làm lại từ đầu, lao vào cuộc chiến khác cho tới hết mùa cảm cúm.

 

 

------------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014