thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Khe trời

 

cả đời hắn là một cuộc đi tìm, đi tìm chiều cao và độ sâu, hắn muốn luôn sống trong cảm thức về chiều cao và độ sâu, hắn không muốn kéo lê thân phận hắn trên mặt đất bằng, hắn có cảm giác bay bổng tuyệt vời nếu bên này là đỉnh cao và bên kia là vực thẳm, hắn thích úp mặt vào đỉnh núi, úp mặt vào khe trời để nghe tiếng vọng của núi, tiếng suối dưới đáy vực, mà hắn gọi là tiếng nhạc trời, những âm thanh huyền diệu làm sao, hắn nói là hắn mãi đợi chờ, đợi chờ không biết mệt mỏi, vì đôi khi cả đời người không được nghe thấy,

 

đêm nay, hồn thoát xác, hắn làm một cuộc hành trình dài đầy thi vị lên đỉnh thiên sơn, hắn đã đạt được chiều cao của ước mơ của hắn, từ nơi ấy, hắn được nhìn ngắm những dòng sông sao xanh thẳm đang lấp lánh trong cõi vô biên, kiều diễm và kỳ ảo, nhưng không hiểu sao hình như chúng đang trốn chạy khỏi hắn, những ngôi sao ấy đang đi tìm gì trong cõi vô thuỷ vô chung, hay là chúng cũng đang cô đơn trong cuộc đời hàng tỉ năm của chúng, như xác thân hắn nơi trần thế này, chúng cũng sinh ra và chết yểu ư, cũng ăn thịt lẫn nhau ư, hay những thiên hà sợ đôi mắt của hắn, có lẽ không, chắc là khoảng không đang giãn nở, và quy luật sinh diệt cũng đang diễn ra từng giây phút, những vì sao cũng phải giãy chết, những thiên hà rồi cũng biến mất trong tầm nhìn của hắn, trong cõi khôn cùng, lòng hắn bâng khuâng, ôi, cứ đến rồi đi, nhẹ nhàng, chóng vánh,

 

hắn đưa mắt nhìn xuống trần gian, nhức nhối, quằn quại, những xác thân đang bồng bềnh, quay cuồng trong hoan lạc và khổ đau, dần dần mục rữa, có lẽ hắn cũng đã từng lấp lánh, cũng đã từng ôm lấy bóng đêm, từng trốn chạy, từng yêu đương, từng truyền giống, trong mớ hỗn mang kia, hắn chợt thấy dưới rừng cây rậm rạp, Plato đang ôm hôn thiên đàng của vũ trụ lý tính, và Nietzsche đang khóc cho buổi hoàng hôn của những thần tượng, có khi lại cười trên đỉnh núi siêu nhân, không còn tìm ra dấu chân của chúa, Einstein bay vào khoảng không nhung lụa, ôm thiên hà trở về trái đất, bạc tóc với thời gian bất định, ôi, cõi trần gian vui nhộn, rối rắm, bi hài, hắn mỉm cười, nụ cười vui sướng và bí ẩn,

 

giữa hai đỉnh cao dựng đứng, dưới kia là sự thăm thẳm của suối khe, thăm thẳm của không gian, và thời gian như dừng lại, một cuộc tìm kiếm bất tận, một cuộc gặp gỡ muôn niên, hắn úp mặt vào khe trời để nghe tiếng nhạc phiêu linh, cội rễ của hư không và tồn tại, đi giữa ánh sáng và bóng tối, phía trước là thiên đàng, phía sau là tuyệt lộ, không thể quay về, ở nơi đỉnh thiên sơn hắn tận hưởng sự băng giá của tâm hồn hắn, hắn nằm sấp xuống đỉnh trời, điều quái dị mà hắn chưa từng gặp bao giờ, là hắn đang run rẩy trong nỗi vui sướng tột cùng, còn dưới khe suối kia là sự ấm áp đầy quyến rũ của đêm hoa đăng, hắn cảm thấy mình bé nhỏ, cô đơn, nhưng ân sủng tử sinh lại bày lên mặt hắn, suối khe không đáy, một thứ ánh sáng lung linh ảo diệu toả mờ, bao quanh là một rừng hoa cực lạc, bốc lên mùi hương của một thứ nước suối trời tinh khiết đến khôn cùng, rậm rật đến chết người, mùi hương như kết tụ từ hồng hoang, trải qua thời gian hàng tỉ năm, tinh kết của muôn loài cỏ hoa, Thượng Đế cũng tắm gội từ nơi ấy, thứ nước của suối nguồn uyên nguyên, phải chăng đó chính là sản phẩm của Người, nơi gặp gỡ của tình yêu và thù hận, thiên đường và địa ngục, bóng tối và ánh sáng, đau thương và khát vọng, hằng sinh và huỷ diệt, nơi mà bàn chân hắn đi qua, cũng là nơi tai mắt mũi và da thịt hắn đi tìm,

 

trong lúc hắn đang phiêu du trong mùi hương ảo diệu bốc lên từ đáy của khe trời, hắn chợt thấy Dante đang ôm Thần khúc hăm hở đi vào chín tầng địa ngục, hình như Dante đang bay trong khe trời, giữa thiên đàng và địa ngục, đang bay trong niềm hân hoan của hắn, một cuộc rượt đuổi và tìm kiếm giữa tồn tại và hư vô, đàng xa, Goeth đang dắt Mephisto và Faust, ngọt ngào và mãnh liệt, rần rật chảy trong mạch máu hắn,

 

đang trong cơn mộng mị của đất trời, hắn bỗng nghe một giọng nói trong trẻo của người con gái, từ khe trời vọng lên, hình như giọng nói của người hắn yêu, hỡi kẻ đi tìm chữ nghĩa, ta chính là người yêu của ngươi, nhưng trần gian đã ngăn ta làm điều đó, thì dù ngàn đời, ngươi úp mặt để nghe lời nói của ta, ta cũng không có gì để cho ngươi cả, chữ nghĩa đang rắc đầy trên đường ngươi đi tìm,

 

SG 24/4/2015

 

 

-------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014