thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
cảm nhận | lật 1 chương
 
 

cảm nhận

 
có khi cảm nhận mình nhỏ nhít bé mọn
như kiến. ruồi
như gút kim
hạt bụi cay dụi xót mắt người
vậy mà cuộc đời bao la. bằng hữu
quyến thuộc trùng trùng những chuyến đi rợp ngời
làm sao kham nổi giang hồ bận bịu
một trụ nhìn nở mấy con ngươi
 
có khi gù lưng mang núi đồi thương tật
chiếc gùi miền cao lật gọng
nương chiều bằn bặt cây xanh
một chút xương da. giọt máu bầm
lóng môi khô uống vội
ngày chưa hết
vậy mà buổi chiều qua nhanh thật nhanh
 
có khi đêm. như một chiếc nồi nấu chậm
mộng mị chín rừ nhàu nát tâm tư
có khi thèm quay trở lại đầu
bước chập chững
vịn ấu thơ đứng giữa nhân từ
 
có khi cái ác đã tràn lên khung đời
vạn mũi kim châm
khâu tình mặt rỗ
 
sự lạnh căm của váng hồ
có khi em như mặt phẳng
be bờ chẳng thấy nghiêng
 
có đôi khi tôi như người điên(*)
 
23 oct. 2011
--------------
(*)Hoàng Xuân Giang – “Đôi Khi”, ca khúc
 
 

lật 1 chương

 
bề dày cuộc sống = bề dày sức thở
tôi leo vào bản họng ngồi lê
có khi ngậm câm gật gù
có khi hát hỏng rù rù
một chiều thất thanh một chiều nạm phổi
 
tướng tinh ngầu hầm
chân giò thổ huyết a ha
cháocháocháo. và cháo
tơ tưởng trăm năm hồn bại xuội
trệu trạo niềm thanh
chiếc răng cấm lăn xã chợ đời
bứng hết bứng hết ôi muộn phiền
bảng đen phấn trắng
 
tôi bây giờ như vị thuốc đắng
ngậm bồ hòn cuối thiên
 
5/11/11
 
 
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014