thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Tiễn biệt anh Đinh Cường
bàng hoàng xúc động hay tin
 
Chân dung Đinh Cường
tranh sơn dầu trên bố, 24”x20” (9-2015) của Trương Vũ
 
 

Thôi

 
Tới kệ sách thứ 5 thì mắt
chiều đã mỏi sương khuya đã trắng
chìm hồm bướm đã mê vào đêm
tuyết lú. Thế rồi đã trễ cái
hẹn sang thăm anh cùng Song Thao
Hồ Đình Nghiêm cái lạnh khắc nghiệt
mùa đông bắc mỹ đã làm nhụt
khí thế đường xa mắt mờ của
kẻ muôn đời nhỡ hẹn đời là
những cuộc hẹn lần lữa không cùng
cho tới khi không còn hẹn được
nữa thì luyến tiếc ngẩn ngơ ân
hận đời đời xiêu hình đổ bóng
 
Thôi bây giờ không còn ai viết
những đoạn ghi những tự tình ân
cần bè bạn những chương thời sự
gặp gỡ trùng phùng của đến và
đi của mất và còn của thương
và nhớ thế rồi đã mất anh
thật như bức tranh tự xoá nhoà
giữa ngày đông tháng giá nghe vẫn
còn đó “nụ cười phúc hậu giữa
thu vàng” Elena Pucillo Trương Văn Dân
vô vàn trân quý với tấm lòng
của xiết bao bạn bè còn lại
 
Thôi anh nhẹ nhàng ra đi nối
bước cuộc lữ cùng bằng hữu thân
thương đã rong chơi cõi ngoài đã
mở đường chương dã ngoại về nơi
hội tụ muôn đời của thăng ca
bất tận sẽ không bao giờ hết
không bao giờ chết biết ghi gì
thôi đã hết rồi những đoạn ghi
 
 

Đinh Cường, những trái su xanh ở Dran

 
những hồn tranh cũ cưu mang
chiều thương giọt nước vô vàn bến sông
tóc đêm màu lạ vô cùng
Dran sao lệ
                    ướt rừng Đơn Dương
đồi xanh em gái má hường
lòng xưa rẫy rú cũng dường chiêm bao
em. con sóc nhỏ nơi nào
giàn su dãy mướp cúi chào phong linh
ơi con gió tạt vô hình
bờ môi hoang thảo mắt tình nắng trong
nhớ người hiên thuý nằm mong
sợi tóc uyên vẽ suối lòng tựa như
 
 

Xanh Đinh Cường

 
khảm vô người
một chút xanh
của đất đá của miểng sành
lưu ly
xanh của trời vẽ tứ chi
xanh đời áo não
vẽ tì ni câm
tranh hoang cư
vệt thú cầm
này thôi cọng cỏ
rừng lâm thâm dài
vẽ người
xuyên một nhánh vai
vẽ thơ lên đá
mệt nhoài lô sơn
vẽ sớm mai
hệ giáo đường
bóng chuông huyền mị
còn gương soi nào
vẽ con mắt gợn sóng
trào
giọtlệgiọtlệ
bào hao
ảnh chiều
 
 

Vẽ vẻ

và nhạc Trịnh, những sợi vướng màu
 
người. cù quan cửa              lên khung
lên tranh vẽ giấy lên màu vẽ mưa
vẽ đăm đắm mắt thu hồ
vẽ xanh xao vóc vẻ trầm trồ              tay
vẽ mơ màng một lối bay
nghiêng chao của lá guộc gầy của chim
vẻ thướt tha áo trời chìm
trùng-dương-cổ-lục-sao-đêm-nguyệt-rằm
vẽ rất êm một phía nằm
vẽ thêm mấy vẻ hoài âm nhớ đàn
 
 

Uy quyền thơ tranh

              làm thơ làm thơ chi li
              làm thơ trống trải lầm lì hiến dâng
 
khoả lấp. màu
tay hanh              khô
trên lưng cọ biếc
cơ đồ lắng nghe
tranh rù rì               bãi
mây che
rồi cuộn gió lại
một tờ uyên thâm
màu phôi pha
dụ. huyết bầm
màu xương trắng nhợt
lời câm của huyền
chợt đời sôi réo huyên thiên
[từ lâu]
từ rất lâu của uy quyền
phát sinh
 
 

Từ những đoạn ghi

 
hãy đem nhau vào màu sắc
giọng cười vũ ấm áp
như ni na khúc dương cầm bay trong gió
những đoạn ghi thần tình của cường
tôi muốn chiêm ngưỡng những đoạn ghi
[không bằng đôi mắt tọc mạch]
mà bằng gamme màu của tranh sáng tối
những đoạn ghi mời chào ý nghĩ. từng khúc quanh
đời trôi đi ngàn chuỗi hạt
những viên lấp lánh
bằng hữu lần tay đếm
chim ngậm tràng vô ưu
lời kinh sậm
thân bằng. và những san sớt khôn nguôi
nơi phập phồng âu lo
nơi bình an niệm bồng quán thế
 
mười phương lồng lộng
trắng khiết mùa nhân văn
bộ ria và chiếc gậy như tâm toại
lò dò theo đoá trà hoa bồng bềnh nguyễn
những giấc mơ
vàng rực dã quỳ
mặt trời.               hoàng hôn
khe vi tía
cực chẳng không tánh về men của gió
nằm giang biên
cốc rượu sơn khề khà ban mai cọng cỏ
rêu áo xanh mũ nồi
thức viễn đà la
những đoạn ghi của cường thả buông thiều
mà tranh vẫn đắm từng tích tắc
[sống lại từng giả thiết]
ngoài đời rất thực
ôi hoàng.               những hoàng
đoá quỳnh nằm xa phương
đừng than thở mưa vẫn chìm trong sóng
nơi ửng hồng
của rạng kinh thiên
 
 

Vong lục

 
người về
hấp một vì sao
đầu hôm chín rụng
dưới hào vu vi
bởi vì cây cũng biết đi
người không muốn tặng
nỗi nghi hoặc rừng
chùng chình
viếng một đời riêng
trời khuya thức sớm
nghe miền lục vong
 
 

Di sản

 
giờ thần tình những đoạn ghi
không còn ai chép giữa trì kéo nhau
bạn bè ơi triệu sắc màu
mà nay sắc chủ nằm sâu cuối trời
vẽ lên mây một nụ cười
một giọt lệ. một cơ ngơi trùng trùng
 
sáu giờ bốn mươi bảy
ngày 8 tháng giêng năm 2016
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014