thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Hư cấu

 

Vào tháng tám năm nay, lần đầu tiên, tôi nhìn thấy một người đàn ông – chàng trai – cậu bé có một đôi cánh trắng. Người đàn ông – chàng trai – cậu bé có đôi cánh đang hiện diện trước mặt tôi, khi thần trí tôi đương tỉnh táo và đôi mắt tôi đang mở lớn nhìn về phía cánh đồng trước mặt.

(Đó không phải là đôi cánh mà tôi nhìn thấy trong một giấc chiêm bao, trên một bức hình trong tạp chí mỹ thuật số chuyên đề hay những trang mạng xã hội đầy rẫy đám trẻ con chơi hoá trang theo phong cách Nhật Bản.)

Mà đó là một đôi cánh. Một đôi cánh thực thụ.

Vậy mà người đàn ông – chàng trai – cậu bé không sử dụng đôi cánh để bay lên khoảng không gian rộng lớn, vốn là nơi ẩn náu an toàn của những hữu thể có cánh, rời khỏi mặt đất xám xịt bởi tro và bụi, bởi mùi hôi thối nồng nặc của các con sông và xác chết của các loài vật tấp vào từ biển...

Với nụ cười hiền của kẻ quen trò chuyện một mình, với đôi mắt chăm chú trên chiếc đầu nghiêng nghiêng, anh mải mê đi giữa cánh đồng rộng, thi thoảng cúi nhặt một mẩu đất vuông vắn, chắc nịch, không bị cỏ làm rễ ở trong: “Chừng này hãy còn chưa đủ cho một con tàu...”

Ngần ngừ chọn một gốc cây đứng nắng, anh chậm rãi dùng đôi bàn tay khéo léo, tỉ mẩn nhào nặn miếng đất để dần dà khối đất nâu xù xì trở thành hai khúc vuông đối xứng... rồi trở thành hai khối trụ đều đặn, rồi thanh mảnh, rồi thuôn đều và mút ở cuối... Cho đến khi hai khối mềm mại đối xứng ấy nổi vân, tôi mới biết đó là một đôi cánh.

Vậy mà liền sau đó, tôi nghe anh thở dài: “Giá như mình và họ, mỗi người có một đôi cánh.”

Tôi bật cười. Tiếng cười lớn đến nỗi những người nông dân trên cánh đồng phải ngước lên, nhìn quanh một chặp, rồi như không thấy sự lạ, họ lầm bầm vài câu trong lúc tiếp tục cuốc cày trỉa hạt.

Vậy ra người đàn ông – chàng trai – cậu bé mà tôi vừa nhìn thấy bằng xương bằng thịt từ lâu đã ước mình có một đôi cánh. Anh hoàn toàn không biết trên mình đã mọc một đôi trắng muốt, mà chỉ cần chớp mắt, đôi cánh ấy đã có thể đưa anh rời mặt đất này.

Và những đôi cánh mà anh tạo tác kia, một ngày, sẽ gắn vừa vặn vào những tấm lưng đương mướt mồ hôi của những người nông dân còng lưng phía dưới.

 

4/2014

 

 

---------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014