thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Khoảng không hói
Tặng người đàn ông hàng xóm

1

Tôi đưa xe vào tiệm rửa gật đầu cười với tay thợ rửa, miệng hắn còn thơm mùi bia. Một vị khách quen mặt nói:
- Quán thịt chó bên đường dẹp uổng thiệt, hôm nay có áp thấp nhiệt đới.
 
Qua tuổi bốn mươi tôi hết thèm thịt chó.
Không hy vọng được gặp lại người đàn bà đó.
 
Về người đàn bà đó không ai còn nói gì với tôi, tôi chờ lâu đến mức suy giảm tiếng nói và tôi cũng không biết nói gì với tôi về người đàn bà đó.
Tay chải lại tóc, tôi nói: Tôi cần chiếc xe ngay bây giờ !
 
Trong cửa hàng bán hoa, người đàn bà hom hem ngồi sau quầy không cần hỏi cũng biết tôi cần hồng Tỉ muội - thứ hồng chỉ còn tôi và bà ta biết tên:
- Này anh, loại keo dính chuột bán dạo coi vậy mà tốt.
Bà ta tiếp tục tình trạng lo âu về chuột và tiếp tục nói :
- Có hàng ngàn phụ nữ không ai từng biết đến họ. Lạy Chúa! Không ai biết họ đang làm gì, tìm gì trong cái thành phố to đùng này, nhưng nhờ ơn Chúa họ đạ khước từ cảm giác chờ ai đó tặng hoa.
 

2

Ðêm, ánh đèn nhìn tôi - sinh từ tôi hỗn độn bóng.
Ôi! giờ chơi của bóng tôi và bóng con trai tôi.
Chúng tôi chơi đuổi bắt trong bầu trời lầy lội.
 
Bằng sức mạnh hoang dã trong khu vực bị xâm lấn, chúng tôi khởi trò đánh nhau.
Khi cái bóng cuối cùng của tối bị bắn cháy.
Thằng con tôi ngẩng mặt lên, con cu da nó hứng khởi nhú ra khỏi lỗ quần rách. Nó nói :
- Chẳng còn gì để chơi, chán quá !
 
Tôi cúi nhặt đám xác bóng tôi ném ra cửa.
Tôi không thể tiễn sự chết này dù nghĩa địa rất gần.
Công việc còn cho tôi thời gian.
 
Bác sĩ vừa ghi cho tôi một toa thuốc giá 250.000$.Có thể tin được điều đó không? Hai-trăm-năm-mươi-ngàn! Nếu không có tiền tóc tôi rụng hết.
Tóc tôi bắt đầu rụng tuần trước, rụng từng chùm lớn, rơi xuống khắp chỗ. Nếu có đàn bà hẳn họ mủi lòng khi quét nhà.
Tôi sẽ tự hào đặt để cho từng mảng tóc rụng giá trị thuỷ chung.
Chuyện tóc rụng thật tồi tệ, hôm qua tóc rụng cả vào chén cơm tôi đang ăn.
Trên bàn ăn của tôi từ bây giờ chỉ có cái chén của tôi là mọc tóc, trên cái vành tròn sức mẻ thứ tóc đó luôn mọc không đều như một thứ hàng rào được cắm lên vây bọc khoảng không hói mà không biết để giữ gìn cái gì... Tôi nói: Cầu cho cái chén đừng phai lạt ký ức về người đàn bà đó.
 

3

 
Mỗi khi cu Cường gọi điện thoại cho mẹ vào lúc 18 giờ 30 chiều thứ bảy, nó thường kêu lên là nó ốm và nói chiều nay ở nhà không có gì ăn. Nó lại dùng đũa gõ lanh canh trên miệng chén, thứ âm thanh rất xấu của thói phàm ăn. Nó gõ cho cái máy điện thoại nối dây đến tận Ðài Loan được nghe, nghe về tình cảnh thảm thương của nó.
10.2000

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014