thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Khẩu trang [V-VII]

 

Đã đăng: Khẩu trang [I-IV]

 

V.

 

Vàng

Mỗi ngày, cô mang một khẩu trang màu khác nhau.
Hôm nay, trên khuôn mặt cô hiện diện màu vàng.

 

Tôi vật vờ theo từng lời giảng của thầy về lý thuyết chính trị. Tối qua, một vài xáo động trên mạng đã làm tôi thức khuya ngoài ý muốn để tích tụ nỗi buồn lên cực điểm rồi tải hết nó sang máy tính.

Tay trái tôi đặt theo phương nằm ngang, song song với chiều dài của bàn. Tay phải đặt kế bên tay trái, hợp với tay trái một góc đúng 90o . Nghe có vẻ giống như tôi đang rao giảng về một tư thế nào đó trong quân sự. Kì thực, tư thế lúc đó của tôi là chống cằm, mắt chốc chốc nhắm, chốc chốc mở, đầu cứ gục lên gục xuống. Ai không biết, nhìn từ xa có lẽ nghĩ tôi đang nghe giảng rất hăng say. Khi đầu tôi gục xuống thì người ta nghĩ là tôi đồng ý kiến với thầy; đầu tôi ngẩng lên, người ta nghĩ tôi đang thở dài về những câu hỏi không lời đáp (hay chưa tìm ra lời đáp) của thầy; khi tôi nhắm mắt, người ta nghĩ tôi đang suy tư về những câu hỏi ấy; khi tôi chợt mở to mắt, người ta nghĩ tôi đã tìm được câu trả lời. Cứ như thế, tôi thành một người học trò chăm ngoan với ai đó. Ai đó là ai? Tôi lại bắt đầu tưởng tượng câu chuyện về ai đó để chống chọi với cơn buồn ngủ.

 

Chợt. Tôi tỉnh hẳn.

Không phải vì câu chuyện trong đầu tôi đang tưởng tượng.

Cơn đau bụng bỗng dưng từ đâu ập đến.

Tôi nắm chặt phần áo ở ngay bụng, tôi xoa xoa nó. Cơn đau vẫn không dứt mà có xu hướng mỗi ngày một tăng.

Tôi đã biết lí do của cơn đau bụng này. Thức ăn trong cơ thể tôi đang biểu tình đòi đi ra cửa sau.

Không. Tôi không muốn điều đó xảy ra. Tôi sẽ làm những biện pháp quyết liệt để chống đối cuộc biểu tình của nó cho đến khi về nhà. Những lần đi tải nước trong các phòng vệ sinh ở khu vực giảng đường dành cho học viên, tôi không bao giờ dám đặt cả bàn toạ của mình trên bồn cầu. Đất cát luôn dính đầy quanh mép bồn cầu. Tôi luôn phải trong tư thế nửa đứng, nửa ngồi mà tải nước đến vị trí an toàn trong cái lỗ của cầu. Chỉ là tải nước thôi đã thật khó khăn. Tôi không dám nghĩ đến việc nếu tải thức ăn thì sẽ như thế nào.

Tôi lấy dầu xoa vùng bụng. Đám thức ăn vẫn chưa chịu chấm dứt cuộc biểu tình. Có một lúc tôi tưởng chúng đã đầu hàng. Nhưng không, chúng chỉ nghi binh để kêu gọi thêm lực lượng thôi.

Tôi đau. Cơn đau làm tôi tưởng chừng như nước mắt mình sắp trào ra. Không được rồi. Tôi phải làm chuyện đó ở ngay đây. Tôi nhìn đồng hồ. Còn gần cả tiếng nữa mới đến giờ ra chơi.

Tôi cố gắng suy nghĩ đến chuyện mình sẽ tải thức ăn ở đâu. Chắc chắn không phải ở những phòng vệ sinh có đất cát dính đầy quanh mép bồn cầu. Tôi chợt nhớ ra rằng, trước đây, dù học ở trường nào, phòng vệ sinh dành cho nhân viên của trường bao giờ cũng sạch sẽ hơn phòng dành cho học sinh. Bữa nọ, tôi đã thấy phòng vệ sinh dành cho nhân viên nhà bếp ở gần canteen.

 

Reng... reng... reng...

Tiếng chuông báo hiệu cuộc giải phóng bắt đầu.

Tôi rảo bước nhanh qua những dãy hành lang dài, qua các bãi tập. Tôi đến canteen và đi thẳng vào nhà bếp. Một chị đang khệ nệ ôm khay chén, dĩa, muỗng thấy tôi đi ngang qua nói nhanh: “Em đi vệ sinh hả? Nhớ đi sạch nha em.” Tôi gật đầu.

Nhà vệ sinh trong canteen không sạch hơn trong các khu giảng đường là bao, nhưng được một cái là vắng vẻ, bồn cầu của nó nằm sát mặt đất. Như vậy, tôi chỉ việc ngồi xổm là có thể giải quyết được mọi chuyện. Tuy nhiên, nhà vệ sinh ở đây lại không có đèn, khi tôi đóng cửa lại, mọi thứ đều tối om.

Tôi bắt đầu cởi quần trong bóng tối mờ mờ.

Tôi dùng hết sức bình sinh để tống khứ đám thức ăn ra khỏi cơ thể.

Vẫn không được.

Đám thức ăn này lạ! Biểu tình đòi ra khỏi cũi nhưng đến khi người ta cho ra rồi thì lại cứ muốn ở lỳ trong đó!

Đau. Đau.

Tôi vừa đau bụng, vừa đau ở cửa sau.

Tôi chưa bao giờ làm chuyện này trong tình trạng đau đớn ở cả hai nơi như thế.

Đã năm phút trôi qua rồi mà tôi vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ tải thức ăn đến vị trí an toàn. Tôi bắt đầu cảm nhận được đàn ruồi muỗi, côn trùng nhặng xị các thứ đang vo ve, vo ve ở cái thùng tràn đầy rác đằng sau, ở cái lỗ tròn chứa nước, ở cửa sau của tôi. Bóng tối mờ mờ từ một nơi khuất sáng vào ban ngày càng như vây chặt lấy tôi. Tôi sợ hãi. Thật sự sợ hãi.

Tôi đã có một số ít lần tải thức ăn ở các địa điểm khác: trường hồi tôi còn học tiểu học, trung học, phổ thông, đại học, công viên đông người. Không lần nào tôi mang tâm trạng sợ hãi như lần này. Những lần đó, nỗi sợ của tôi chỉ dừng lại ở cái sự mất vệ sinh của nó. Nỗi sợ lần này thật khác biệt. Cảm giác giống như nỗi sợ hãi của một người biết rằng có thể mình sẽ phải bị kẹt lại mãi ở nơi tăm tối như thế này.

Một đứa ngay cả khi ông ngoại chết cũng không khóc như tôi bắt đầu rươm rướm nước mắt chỉ vì... không cho được cặn bã ra khỏi cơ thể mình. Tôi thật sự muốn khóc.

Chưa bao giờ tôi thấy mình yếu đuối và lại sợ hãi một điều nào đó như vậy.

Lần đầu tiên trong đời, tôi thật sự hối hận vì đã không theo bất cứ tôn giáo nào. Trong lúc con người yếu đuối và sợ hãi nhất, tôn giáo cho họ sức mạnh. Tôi đồ rằng, nếu những người có tôn giáo lâm vào hoàn cảnh giống tôi lúc này, không chừng họ đang cầu nguyện Chúa, Đức Phật, Đấng Allah... giúp mình qua được kiếp nạn này cũng nên.

Bây giờ, tôi không có bất cứ hình ảnh nào trong đầu để nghĩ đến cả. Tôi không thể nghĩ đến những người tôi đã từng yêu và vẫn còn đang yêu vì, từ rất lâu rồi, tôi không còn tồn tại trong thế giới của họ nữa. Nghĩ đến họ lúc này chỉ làm tôi thêm yếu đuối. Tôi phải nghĩ đến ai đây?

Đau. Đau quá.

Đám thức ăn trong cơ thể tôi bắt đầu chịu nhượng bộ đôi chút. Chúng đã thò được cái đầu ra ngoài. Tôi tưởng tượng đến cảnh khi chúng thò hết chân tay, toàn bộ cơ thể rồi nhẹ nhàng đáp xuống cầu, đứa nào đứa nấy cũng màu vàng.

Vàng.

Tôi nhớ đến khẩu trang màu vàng cô đeo sáng nay.

Cô vẫn luôn đeo khẩu trang suốt đoạn đường từ lúc bắt đầu bước vào xe bus cho đến khi tập trung trong hàng ngũ ở trường. Chỉ khác là, hôm nay, mái tóc cô đã được kẹp lên gọn gàng trông duyên dáng. Cái kẹp hình con bướm màu nâu gỗ. Tôi nhớ rằng tự nhiên lúc đó tôi thấy vui. Vui vì được biết thêm 1/6 khuôn mặt của cô.

A... a... a...

“... Em... em ơiii...”, tiếng nói nội tâm trong đầu tôi vang lên mạnh mẽ.

Tôi đột nhiên muốn gọi tên cô lúc này. Nhưng... tôi đâu biết tên cô để gọi... Không hiểu sao, nghĩ đến cô lúc này lại khiến tôi thấy mình thêm mạnh mẽ. Tôi phải cố gắng thoát ra khỏi nơi đây để gặp lại con người đó.

“... Em... em ơiii... giờ này em ở đâu? Tôi đang nhớ em. Nhớ nhiều lắm em có biết không?...”

Khi chữ “không” trong câu hỏi của tôi kết thúc cũng là vừa lúc tôi hoàn tất nhiệm vụ tải thức ăn của mình. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi đã có thể gặp lại con người đó rồi. Bây giờ, tôi chỉ việc giải quyết nốt phần việc vặt vãnh còn lại. Tôi thò túi áo lấy tờ giấy đôi mà tôi đã bứt ra từ quyển tập của mình. Tôi cọ xát nó vào cái cửa thông hành. Tấm giấy căn cước màu trắng bỗng chốc biến thành vàng. Tôi ghê tởm nhìn nó và vứt vào thùng rác. Công việc cuối cùng khó khăn hơn tôi nghĩ. Bồn cầu không tự động dội nước được. Chỉ có một thùng nước và một cái ca. Không còn cách nào khác, tôi phải tự mình đối diện với cặn bã trong con người tôi.

Nó kia rồi.

Thì ra thứ khiến cho tôi đau đớn có hình dáng như vậy. Nó vàng ố, nhão nhoét và cưng cứng như khối bùn đất thấm nước. Cái ấy của con người cũng đâu khác cái ấy của động vật, thực vật là bao nhiêu.

Tôi tạt ca nước đầu tiên.

Nước vẫn chưa thể cuốn trôi hết mớ bùng nhùng đó.

Sang ca nước thứ hai.

Thêm một số đứa đã ra đi.

Đến ca nước thứ ba.

Vẫn còn vài đứa cứng đầu ở lại.

Khi tạt hết ca thứ năm.

Mọi thứ mới thật sự bị thanh trừ.

 

VI.

 

Thì ra, nước cũng có màu vàng.

Qua luồng sáng nhờ nhờ, tôi đã nhận ra điều đó trước khi bước ra khỏi chốn tối tăm vào giữa ban ngày ấy.

Đột ngột, bất ngờ, rồi nhanh chóng say đắm, cuồng dại. Như bất cứ tình yêu nào trong phim ảnh hay sách báo (có khi là cả ngoài đời), tình yêu điên rồ khi vừa bước vào tuổi 20 của tôi cũng bắt đầu theo cách như thế. Chỉ khác là khung cảnh diễn ra trong những nơi đó thường lãng mạn như: công viên, quán coffee, nhà hàng, trên mạng... Tình yêu của tôi lại diễn ra trong một hố xí. Nếu như không có cái hố xí ngày hôm nay, tôi sẽ không thể nào nhận ra rằng tôi đã yêu cô ngay từ ánh nhìn đầu tiên và mỗi khi lên xe bus, tôi quên hết những người xung quanh chỉ để nhìn mỗi cô.

Tôi rảo bước chậm rãi qua canteen, các bãi tập, những dãy hành lang dài. Đang vào những ngày mùa mưa nên bầu trời rất xám xịt. Tuy vậy, những ngọn gió mát vẫn nhẹ thổi qua người tôi. Màu xám dễ khiến người ta thấy buồn khi nhìn nó nhưng, lúc này, nó không đủ sức mạnh để cướp lấy niềm vui trong tôi. Chỉ cần có con gió nhẹ, lòng tôi đã thấy vui. Cuộc đời này chưa bao giờ dễ thương hơn thế. Cảm giác thật sự yêu một người nào đó là như thế này sao? Không chỉ nghĩ đến người đó vào những khi vui nhất hay buồn nhất mà còn là kể cả khi làm những chuyện riêng tư nhất, tế nhị nhất thuộc về nhu cầu tự nhiên của con người. Cảm giác này tôi chưa trải qua bao giờ. Trước đó, tôi chưa từng yêu ai đến mức kể cả khi đi vệ sinh vẫn nghĩ đến người ấy.

 

Chiều hôm đó, trên chuyến xe bus đi về, tôi cứ vừa nhìn cô, vừa cố che giấu nụ cười thầm vì hạnh phúc của mình. Có lẽ, vì cô đã bắt đầu để ý rằng tôi luôn ngồi cố định ở vị trí đó nên ngày hôm ấy, thi thoảng cô đưa mắt nhìn sang chỗ tôi ngồi. Một vài lần, nó khiến tôi giật mình vì trước đây, lúc nào cô cũng chăm chăm nhìn vào cái trạm kế tiếp không thể dừng lại của mình.

 

Khoảng thời gian đầu sau khi xảy ra chuyện này, tôi đã vui mừng đón nhận thứ cảm giác mới mẻ đó: đi vệ sinh mà nghĩ đến người yêu. Dù vậy, sau đó một thời gian, tôi thật sự thấy hối hận vì đã nghĩ đến cô vào lúc làm chuyện ấy. Bởi lẽ bây giờ, mỗi lần nhớ đến cô, bãi phân vàng trong hố xí tăm tối đó lại hiện ra trong đầu tôi thay cho khuôn mặt ẩn sau lớp khẩu trang của cô. Tôi cố gắng tách biệt hình ảnh khuôn mặt cô và thứ màu vàng đó. Không thể nào để tình yêu của tôi đồng loại với cặn bã được. Nhưng tôi bất lực. Hình ảnh cô, ý niệm về cô và cái thứ đó giống như ba chất hoá học đã tìm được một loại dung môi thích hợp để hoà lẫn vào nhau. Tôi chỉ còn biết thẫn thờ đứng nhìn cái ống nghiệm sóng sánh chất màu vàng đó.

Ngày qua ngày, tôi lặng lẽ nhìn nó.

Cây cột mà cô vẫn đứng tựa trên chuyến xe bus chúng tôi đi chung cũng màu vàng.

Cô ôm cây cột vàng đó. Màu vàng ngập ngụa trong não tôi.

Tôi ôm màu vàng. Cô ôm lấy nỗi buồn của tôi.

 

VII.

 

Đỏ

Hôm cuối cùng học quân sự,
cô mang khẩu trang màu trắng.

 

Chiếc xe bus ngày hôm ấy tôi đi không có thanh chắn ngang màu vàng ở hàng ghế mà tôi vẫn thường hay ngồi. Tôi có một chút cảm giác không an toàn khi bước lên xe và nhìn thấy thanh chắn đó biến mất. Tuy vậy, tôi yêu hàng ghế đó, để nhìn ngắm người yêu vào ngày cuối cùng, tôi phải ngồi ở hàng ghế đó. Vị trí gần cửa sổ đã bị một người nhanh chân hơn tôi ngồi vào. Tôi ngồi ở ghế bên trong.

Ngày qua ngày, tôi đã luôn lặng thầm theo dõi cô suốt một tháng qua. Có lẽ, cô cũng cảm nhận được sự hiện diện của tôi. Thế nhưng, chúng tôi vẫn không nói một lời nào mà im lặng thụ hưởng cảm giác có một người đang tồn tại vì mình. Cho dù rất có thể, những suy nghĩ này chỉ là huyễn tưởng của riêng bản thân tôi, và hôm nay cũng là dấu chấm hết cho tất cả. Khi nhìn dáng cô nghiêng nghiêng, tôi rất muốn chạm vào cô, muốn biết đằng sau bộ quân phục màu xanh lá đó, cơ thể cô như thế nào. Tôi đã tự dìm mình ngộp thở trong cái ham muốn đó quá lâu. Cuối cùng, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra. Hôm nay, tôi yếu ớt ngoi lên mặt nước để thở. Chỉ một hôm nay nữa thôi, tôi sẽ thoát khỏi cái hố sâu đó.

 

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh.

Tôi nhìn cô mỉm một nụ cười nhẹ nhàng. Có lẽ khuôn mặt tôi lúc đó thật sự đã giống khuôn mặt của một người đang cười. Tôi cười đồng thời vì hạnh phúc và vì nỗi buồn sắp phải chia tay cô dâng đầy tâm trí.

Cô vẫn đứng nghiêng nhìn những trạm xe trong tưởng tượng. Cô không thấy tôi đang cười.

Tôi đeo headphone vào. Bật bản nhạc Akai Ito (Sợi chỉ đỏ) của Kobukuro và Gakky.

Hai ta đã gặp nhau lần đầu tiên ở đây, cũng vào ngày này hai tháng về trước

Anh vẫn không biết cách nào để hôn em, sweet girlfriend đầu tiên của anh.

Ngày kỉ niệm nhỏ nhoi ngớ ngẩn của chúng ta, anh đã lặng lẽ ghi nó trên tờ lịch

“Em có biết hôm nay là ngày gì không?”, anh hỏi, một chút ngỡ ngàng em trả lời

Chiếc xe rung lắc dữ dội.

Thân hình cô mờ nhoè, như một vật thể không thực trước mắt tôi.

“Là ngày sinh nhật bạn trai cũ của em”, em đã trả lời với một nụ cười, khuôn mặt em thoáng chốc hờn dỗi

Những lời nói đó hẳn nhiên đã làm đôi tai anh đau nhói

Anh không thể sánh bằng những kỉ niệm ba năm em đã có với người ấy

Nhưng anh vẫn thật sự rất thích em, sự khác biệt về quãng thời gian làm mọi thứ như quay cuồng

Kétttt...

Trước khi kịp nhận thức được điều gì đang xảy ra, một cơn đau nhói buốt xương ập đến với tôi. Bản nhạc đứt quãng, lúc này tôi nhận ra mình đã bị đập mặt vào thanh sắt màu vàng ở hàng ghế phía trước. Tôi đang phủ phục dưới chân cô. Chiếc xe đã thắng gấp và vì không có thanh chắn ngang màu vàng, tôi hoàn toàn bị chúi người về phía trước, ngã hẳn ra khỏi ghế ngồi.

Tôi ngửi thấy một mùi tanh phát ra từ trong miệng mình. Môi tôi đau nhức, hàm răng ê buốt, tôi có cảm giác như mình đã bị gãy răng. Tôi lập tức đưa tay chạm vào hai hàm răng của mình để biết rằng nó vẫn còn nguyên.

Nhiều người quay xuống nhìn tôi, một vài người phát ra tiếng kêu ú ớ, những người còn lại khuôn mặt không lộ ra vẻ thất kinh thì cũng sửng sốt. Tôi không hiểu vì sao họ lại có thái độ như thế khi nhìn tôi.

Tôi lộm cộm đứng dậy, ngồi lại vị trí của mình.

 

Đột nhiên, cô tiến lại gần tôi. Ánh mắt lo lắng.

“Bạn bị chảy máu mũi nhiều lắm đó. Bạn có sao không?”

Tôi hoảng hốt, không kịp trả lời câu hỏi của cô mà đưa tay lên chạm vào mũi mình. Bàn tay tôi dính đầy máu đỏ. Bây giờ, tôi đã hiểu được vì sao những người ấy lại có phản ứng như thế khi nhìn khuôn mặt tôi.

Một tay cầm cột, một tay cô loay hoay lục lọi túi xách.

“Bạn ngẩng đầu lên đi, để mình lau máu mũi cho,” cô nói và dịu dàng chặm khăn giấy xung quanh vùng mũi dính máu của tôi. Tôi ao ước được nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt đó vô cùng khi ngước lên nhìn cô. Tôi tự tưởng tượng rằng nếu không đem khăn giấy, rất có thể vì tốt bụng, cô sẽ tháo khẩu trang ra và dùng nó để lau máu của tôi.

Bàn tay cô đã chạm vào tôi. Tôi quên cơn đau, quên cả những nỗi buồn, quên hết những điều bất hạnh mà mình đã gặp phải trong khoảng thời gian gần đây. Hơn lúc nào hết, ngay bây giờ, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Ước nguyện nhỏ nhoi được chạm vào cô ngỡ như sẽ chỉ mãi là chuyện xảy trong những giấc mơ hoang đường của tôi cuối cùng đã trở thành hiện hữu. Cái chạm của cô làm cho những tình cảm tôi cố gắng kiềm nén suốt một tháng qua bùng phát mạnh mẽ. Tôi không còn thể kiểm soát nó nữa. Tôi sợ mất cô. Tôi chỉ muốn ôm cô vào ngay lúc này.

Cô cầm tờ khăn giấy đã dính đầy máu của tôi bỏ vào trong túi áo. Có lẽ, cô làm vậy để khi xuống xe, gặp bất cứ thùng rác nào, cô sẽ vứt nó ngay lập tức. Cô đưa cho tôi một tờ khăn giấy mới.

“Mình đã lau sạch hết máu mũi cho bạn rồi nhưng nó vẫn còn chảy đó. Bây giờ bạn tự dùng khăn để chặn lại, không cho nó chảy ra ngoài thêm nữa nha.”

Hình như cô mỉm cười với tôi. Vì khẩu trang hôm nay của cô màu trắng nên tôi thoáng thấy được 4/6 cơ mặt ẩn giấu của cô. Đôi mắt cô nhìn tôi khi ấy thật hiền.

“Không sao đâu”, cô đã nói như thế.

“Cảm ơn bạn”, tôi chỉ có thể nói đơn giản như vậy.

 

Sau khi xuống bến, người tài xế đã xin lỗi tôi rối rít. Ông kể lể rằng đó không phải là lỗi của ông mà do một chiếc xe honda đã băng qua đường cẩu thả, không chú ý. Ông phải thắng gấp để không đụng chiếc xe đó. Trước đây, ông không bao giờ thắng gấp như vậy. Người nữ soát vé thì mong tôi đừng kiện cáo gì hết, chị sẽ mua cho tôi bịch đá để chặm chỗ môi cho hết sưng xem như là bồi thường một phần nào đó cho tôi. Họ kể lể với tôi bằng những giọng rất tha thiết, thảm thương như thể không phải tôi mà chính họ mới là người bị đập mặt vào thanh sắt vàng đó. Tôi phải thuyết phục mãi rằng đây là lỗi của tôi vì đã ngồi ở vị trí đó trong khi vẫn còn dư những chỗ trống khác, không phải lỗi của họ, tôi hứa sẽ không kiện cáo gì cả, họ mới cho tôi đi và cảm ơn rối rít.

Khi tôi bước xuống xe, tôi không thấy cô đâu.

Tôi cố gắng chạy thật nhanh về con đường phía trước. Vẫn không thấy cô.

 

Chuyến xe bus hôm đó vào lượt về cũng không có cô. Có lẽ, cô đã đổi đi chuyến khác. Tôi không thể biết được đó là tuyến xe số mấy.

Từ hôm đó, tôi không còn gặp cô nữa.

Tôi chẳng là gì cả trong cuộc đời cô. Thử đặt mình vào vị trí của cô: đột nhiên một ngày, có một người xa lạ nói với tôi rằng người đó rất yêu tôi, yêu đến nỗi vẫn thường hay nghĩ về tôi, gọi tên tôi mỗi khi đại tiện khó khăn, có lẽ tôi sẽ cười sặc sụa và cho rằng người này điên.

 

Sợi chỉ đỏ.

Máu đỏ. Khăn giấy đỏ.

Bàn tay cô đỏ.

Tình yêu màu đỏ.

Nhớ đến cô, hơi thở tôi cũng màu đỏ.

 

5:21 AM
9.8.10

 

 

------------

Đã đăng:

Khẩu trang [I-IV]  (truyện / tuỳ bút) 
Hôm kia, 2/3 khuôn mặt của cô là màu xanh dương nhạt. Giống như màu của nước. Tôi nhớ đến hôm nọ, tôi đã thấy mười khối não trên tay mình. Mười khối não đến từ sự nhão nhoét của hai bàn tay đã ngâm trong mảng màu xanh dương ấy quá lâu. Sự thể thì nước trong phòng tắm của nhà tôi màu trắng, không phải màu xanh. Đôi lúc, tôi muốn gọi nước là màu trắng. Việc này ngỡ như đơn giản nhưng cuối cùng tôi vẫn không làm được. Khi nghĩ đến vật thể đó, não trạng của tôi chưa kịp định hình chữ “nước” thì màu xanh dương đã đến trước... (...)

 

 

-------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018