thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
COMPUTER — phần 2: COLOR [kỳ 2/10]

 

Tặng c.Huyền

 

 

Yiruma

 

Yiruma (1)

 

Một căn phòng màu vàng.

Thông thường, khi nghe câu này, bạn sẽ hình dung đó là căn phòng như thế nào?

Có phải là một căn phòng có bốn bức tường màu vàng? Hay một căn phòng có màu vàng là tông chủ đạo?

Nhưng căn phòng mà tôi đã nói đến thực sự là một căn phòng màu vàng. Vàng tuyệt đối. Nghĩa là bốn bức tường màu vàng, trần nhà cũng sơn màu vàng, nền nhà cũng lót bằng gạch vàng, tất cả các vật dụng trong phòng đều màu vàng. Tôi không phải là một chuyên gia thẩm định màu sắc nên không thể xác định được có bao nhiêu sắc độ vàng trong căn phòng này. Với con mắt thường của mình, tôi thấy căn phòng này chỉ có duy nhất một sắc vàng vì mọi vật chìm lẫn vào nhau. Tôi có thể đúng, cũng có thể sai.

Bạn có phải là người biết phân biệt các sắc độ của màu không? Bạn có thể cho tôi biết là tôi đúng hay sai không? Bạn chính là người đã bảo tôi: “Go to your room!” cơ mà. Tôi cứ đi mãi, đi mãi và đã tìm được căn phòng màu vàng này. Vì vậy, bạn chính là người chịu trách nhiệm xác minh cho tôi biết căn phòng này liệu có phải là căn phòng của tôi hay không. Chẳng phải sao? Trong thời gian chờ đợi câu trả lời của bạn, tôi sẽ sống thử trong căn phòng này một thời gian vậy.

 

Ngày đầu tiên

 

Bạn biết không, tôi đã nghĩ rằng sống trong một căn phòng chỉ toàn màu vàng thực sự là một điều nhàm chán. Chẳng phải mọi người thường hay nói: cuộc sống luôn ý vị vì nó có nhiều màu sắc sao? Hoặc là khi bạn buồn, một trong những câu động viên thông dụng chẳng phải là “Đừng buồn vì bên cạnh màu đen, màu xám, cuộc đời này vẫn còn những màu khác tươi sáng hơn” hay “Có những gam màu tối cũng có những gam màu sáng. Cuộc đời là như thế mà”?

Như thế đấy. Vậy nên làm sao tôi tìm được điều thú vị khi sống trong một căn phòng chỉ toàn màu vàng? Khi nhìn căn phòng với gam màu sáng chói lóa này, tôi cảm thấy như thể cuộc đời mình cũng đã bị ai đó bòn rút đi màu sắc. Một cảm giác không tên nào đó len lỏi trong tôi. Nó không phải buồn, càng không phải tuyệt vọng. Không hiểu sao tôi lại đột nhiên liên tưởng đến hình ảnh nước bốc hơi, mặc dù tôi không thể biết được cảm xúc của nước khi ấy là như thế nào.

Tôi sợ.

Sợ rằng tôi cũng sẽ biến thành một thứ đơn sắc giống như căn phòng này.

Tôi xòe hai bàn tay trước mặt nhìn ngắm chúng. Lòng bàn tay của tôi vẫn màu trắng, phơn phớt những đốm máu hồng. Mu bàn tay của tôi vẫn nổi lên những sợi gân màu xanh lá. Những sợi lông vẫn màu đen. Tôi thề với bạn rằng trong cuộc đời mình, tôi chưa bao giờ cảm thấy yêu mến bản thân mình như lúc này. Cơ thể của tôi như một vị thần cứu rỗi chính tôi. Chỉ khi ở trong căn phòng này, tôi mới nhận ra một điều giản dị rằng: chẳng cần phải nói đến cuộc đời, ngay chính con người cũng đã là một thực thể tràn đầy màu sắc rồi. Tôi cũng không hiểu tại sao bây giờ mình mới nhận ra được điều này. Có phải là vì cái khái niệm con người chỉ có một màu đã vô tình thâm nhập vào suy nghĩ của tôi khi vẫn thường hay nghe người ta nói “người da trắng”, “người da đen”, “người da vàng”... ? Dù sao thì tôi vẫn còn giữ được màu cho bản thân mình. Đó mới là điều quan trọng nhất. Tôi đã quá mệt mỏi sau một chuyến đi dài để tìm được đến căn phòng màu vàng này. Bây giờ, tôi cần nghỉ ngơi.

Tôi ngả mình lên chiếc giường vàng, gối vàng, chăn vàng. Tôi có thói quen khi ngủ phải trùm chăn kín mặt. Tối đó, tôi đã mơ thấy mình chìm trong một bãi cát vàng. Ai đó đã đắp cát khắp người tôi. Đụn cát chặt và kín mít. Tôi không thể nhúc nhích được. Tôi muốn chấm dứt trò đùa này. Nhưng, tôi không thể phát ra một tiếng kêu rõ ràng, rành mạch. Nó chỉ là một tràng những tiếng ú ớ vô nghĩa. Và rồi khi tôi chưa kịp định thần, ai đó đã đổ ào một lượng cát lớn xuống mặt tôi.

Cát cấn vào mắt tôi. Đau. Ngộp thở.

Khi ấy, màu vàng trước mắt tôi dần chuyển sang đen.

Tôi chết.

Tôi tỉnh dậy và tự hỏi có phải chỉ đơn thuần vì trùm chăn kín mặt khi ngủ mà tôi đã mơ thấy giấc mơ đó?

 

Ngày thứ hai

 

Tôi bắt đầu chú ý đến những đồ vật trong căn phòng này một cách kĩ lưỡng hơn. Cũng chính lúc đó, tôi nhận thấy rằng sống trong một căn phòng chỉ có màu vàng không đến nỗi nhàm chán. Thậm chí, nó còn thú vị.

Thứ đầu tiên tôi nghịch ngợm là chiếc tivi màu vàng. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một chiếc tivi màu vàng trông lại ngộ nghĩnh đến như vậy. Nhìn chiếc tivi này, tôi mới nhớ hóa ra bình thường, người ta chỉ làm tivi màu đen, trắng, xám-những tông màu trung tính để khi xem, khung viền bên ngoài sẽ chìm khuất và người xem dễ tập trung vào nội dung đang diễn ra trên truyền hình hơn. Màu vàng quả thật là không hợp cho tivi chút nào. Có lẽ với điều này, bạn không cần tưởng tượng mà chỉ hình dung thoáng qua thôi cũng đã hiểu được. Một chiếc tivi với khung màu vàng sáng chói làm sao có thể khiến bạn tập trung xem? Tôi thoạt nhiên cũng nghĩ như vậy. Thế nhưng, khi bắt đầu bật chiếc tivi ấy lên, tôi mới phát hiện ra không phải hoàn toàn như vậy. Điều này chỉ đúng với những căn phòng bình thường. Ở căn phòng này thì mọi thứ trái ngược hẳn. Chính vì cả phòng có cùng một sắc vàng nên khi bạn bật tivi lên, những hình ảnh thậm chí trông còn sống động hơn cả khi bạn xem chúng với những chiếc tivi bình thường trong những căn phòng bình thường. Nói sao nhỉ? Đúng rồi, nó giống như là bạn đục thủng một lỗ trên bức tường nhà mình để nhìn sang những sinh hoạt bên nhà hàng xóm vậy. Vì màu vàng của khung viền đã hòa vào màu vàng của cả căn phòng nên bạn không thấy được ranh giới giữa chiếc tivi và đời sống hiện thực. Những hình ảnh ấy nổi lên bất ngờ nhưng mạnh mẽ và tràn đầy sức sống. Đó không còn là hình ảnh từ chiếc tivi nữa. Đó là hình ảnh từ căn phòng kế bên có chung bức tường với căn phòng của bạn!

Thật là một cảm giác lạ lùng. Tôi ước gì bạn có thể ở trong căn phòng này với tôi để hiểu được.

...

(... )

 

Ngày thứ chín

 

Thật sự mà nói, tôi không thích xem tivi. Việc có thể bấm chuyển kênh dễ dàng, từ kênh này qua kênh kia, mỗi kênh đã là một đời sống khác nhau khiến cho tôi có cảm giác hỗn độn. Điều khó khăn là tôi không thể xác định được cái gì hỗn độn. Tivi hỗn độn? Những con người trong ấy hỗn độn? Những con người ngoài này hỗn độn? Đời sống trong ấy hỗn độn? Đời sống ngoài này hỗn độn? Hay là... tôi hỗn độn?

Nếu ở một căn phòng bình thường, tôi đã không xem tivi vì cái cảm giác ấy. Nhưng ở một căn phòng đồng nhất màu sắc như thế này, tôi thấy nhớ sự hỗn độn đó. Thật đáng buồn cười là một thứ mà trước đây với tôi, nó không có giá trị gì cả thì bây giờ, tôi lại cần nó. Cần như một minh chứng cho sự tồn tại của mình. Tôi nghiện xem tivi ở căn phòng này. Nghiện đến mức tôi đã xem nó liên tiếp trong một tuần. Không ăn uống, không ngủ nghỉ và cả việc viết cho bạn cũng không. Đôi mắt tôi nóng rát. Người tôi hình như đã bị sốt nhẹ. Tôi cảm thấy cơ thể mỏi nhừ. Tôi muốn chấm dứt tình trạng này.

Tôi lại nằm trên chiếc giường màu vàng đó. Lần này, tôi không trùm chăn che mặt.

(... )

 

Ngày thứ 12

 

Tôi tỉnh dậy. Lần này thì không mộng mị.

Tôi bật tivi lên và nhìn lịch phát sóng trên đó mới biết rằng mình đã ngủ liên tiếp ba ngày liền.

Thế giới sau mỗi cơn sốt nhẹ dường như cũng trở nên khác đi... một chút...

Một trong những sự khác đi đó là tôi bắt đầu nhận ra tivi dù có nhiều kênh nhưng cũng tuân theo một số qui luật nhất định. Chỉ một số con người, một số đời sống đáp ứng qui luật ấy mới được xuất hiện. Và như thế, nó cũng không thực sự hỗn độn như tôi nghĩ.

(... )

 

Ngày thứ 15

 

Tôi đã vứt bỏ được thế giới của những đời sống trong tivi. Nó không còn sức hấp dẫn với tôi nữa. Tôi tắt nó để cuộc sống của mình lại chảy tràn một màu vàng. Thuần khiết. Không pha tạp.

Màu vàng ấy đang dần chảy vào trong tôi. Từ bàn chân đến đầu gối của tôi đã mang một màu vàng giống với căn phòng. Vì mải mê xem tivi, tôi đã không phát hiện được cơ thể mình đang dần biến chuyển màu sắc. Có lẽ, tất cả mọi thực thể khi vào trong phòng này đều bị biến thành màu vàng một cách cưỡng bức. Biết đâu, trước đây, căn phòng này cũng đã từng là một thế giới ngập tràn sắc màu. Bây giờ, tôi mới nghĩ đến khả năng đó.

Tôi kéo rèm và mở khung cửa sổ ra. Cuộc sống ngoài kia vẫn muôn màu muôn sắc, chỉ có căn phòng này là đơn điệu tẻ nhạt một sắc vàng. Nhưng, tôi vẫn phải tiếp tục ở đây vì chưa nhận được câu trả lời của bạn.

Tôi ngồi trên giường. Lặng im. Không suy nghĩ.

Những tia nắng bắt đầu len vào phòng.

Nắng cũng gần như là màu vàng nhưng khi ngập chìm trong một vùng đầy nắng, người ta cũng chẳng bao giờ nói nó xấu hay là cảm thấy chán. Đơn giản vì nó có nhiều sắc độ.

Tôi nhìn những mảng tường trong căn phòng được nắng rọi vào và những mảng tường khuất nắng. Chợt nhận thấy hóa ra nắng đẹp nhất là vì nó có thể khiến cho một màu đơn lẻ mang nhiều sắc độ.

Nhờ nắng, ngày hôm nay, lần đầu tiên tôi nghiêng về giả thiết căn phòng này có hơn một sắc vàng.

 

Ngày thứ 16

 

Thật ra, vật thể đầu tiên tôi chú ý đến trong căn phòng này không phải là chiếc tivi màu vàng mà là một chiếc thùng cạc-tông lớn hình chữ nhật. Khi tôi mở thùng cạc-tông đó ra, bên trong là một chiếc đàn piano điện tử màu vàng. Ở trong căn phòng này với một chiếc piano thì sẽ không còn cảm giác rằng đang phải ngồi đây và chờ đợi một ai đó. Ngày tháng sẽ không dài đăng đẳng nữa. Chỉ còn những dòng giai điệu chảy miên man, bất tận.

Lúc ấy, tôi đã nghĩ cây đàn này chỉ vàng lớp vỏ bên ngoài, bên trong ắt hẳn nó vẫn được cấu thành bởi những phím đàn đen trắng. Nhưng tôi đã lầm. Màu vàng không bỏ sót bất cứ vật thể nào trong căn phòng này, kể cả những phím đàn tưởng như là có màu sắc bất biến ấy. Việc chấp nhận những phím đàn chỉ có màu vàng không ngờ lại khó hơn tôi nghĩ. Tôi không thể tập trung đàn. Sắc vàng ấy quá mạnh đến nỗi nó bật tung mọi màu sắc trong trí tưởng tượng của tôi về bản nhạc mà tôi muốn đàn. Tôi đóng nắp đàn lại, cố gắng quên đi sự hiện diện của nó. Chính lúc đó, tôi đã chuyển sự chú ý sang chiếc tivi.

Bây giờ, sau nửa tháng sống trong căn phòng màu vàng này, cảm giác mòn mỏi vì chờ đợi lại xâm chiếm tôi. Những thế giới đa sắc trong chiếc tivi ấy không thể cứu rỗi tôi, cứu rỗi màu vàng buồn bã của căn phòng này. Tôi cũng không rõ từ lúc nào mình lại có cảm giác màu vàng trong căn phòng này buồn. Có lẽ nó xuất phát từ cảm giác muốn buồn nôn chăng? Tôi luôn có cảm giác màu vàng đã chảy tràn vào miệng mình, lan trong khắp cơ thể của tôi. Và tôi muốn nôn nó ra. Nôn... màu vàng. Đã mấy lần cơn buồn nôn đó lên đến cực điểm. Dường như có một thứ sinh vật nào đó đang quẫy đạp nơi cuống họng của tôi. Tôi lấy tay bụm miệng lại, ọe mấy lần. Nhưng lần nào cũng vậy. Bàn tay tôi vẫn bình thường. Không hề có một thứ chất dịch hay là một loài sinh vật vàng nào cả.

Người ta buồn nôn vì mệt mỏi. Nhưng, có khi nào người ta buồn nôn vì thấy buồn bã hay không?

Tôi nghĩ, cảm giác muốn tống khứ một cái gì đó nằm trong cơ thể mình cũng đáng buồn lắm chứ. Điều đó cũng tương tự như việc cố nôn mửa những kí ức mà bạn đã từng rất muốn lưu giữ nó ra khỏi não của mình vậy.

Bạn có còn đó không? Bạn đã quên mất việc trả lời cho tôi biết rồi sao?

 

Ngày thứ 17

 

Tôi đàn. Đàn trong bóng tối.

Thế giới quanh tôi chỉ màu đen.

Tôi nhắm mắt mà đàn.

Thỉnh thoảng, màu vàng ấy vẫn len lỏi vào thế giới đen của tôi. Nhẹ nhàng như một làn khói phất phơ.

 

Ngày thứ 18

 

Tôi không còn cảm giác muốn buồn nôn nữa.

Bây giờ, tiếng đàn mới là thứ chảy tràn vào tôi. Tôi tưởng như mình đang uống một chén trà có vị thật thanh tao, hương thơm thuần khiết.

Trà nóng. Khói khốc lên.

Thế giới của tôi lại có màu đen và trắng. Giống như màu của những phím đàn.

 

Ngày thứ 19

 

Thế giới của tôi lại tràn ngập sắc màu.

Tôi đã bắt đầu quen với việc đàn trong bóng tối. Những giai điệu của các bản nhạc đã tô vẽ lại cuộc sống của tôi. Từng nốt, từng nốt là những gam màu khác nhau.

Tôi bắt đầu thấy hối hận là tại sao ngay từ đầu đã không nghĩ đến việc nhắm mắt mà đàn, cố tập làm quen với bóng tối sớm hơn?

Bây giờ, thời gian đã lại là thứ vô nghĩa trong tôi. Tôi sẽ không hối thúc bạn đưa ra câu trả lời nữa.

Tôi sẽ kiên nhẫn. Chờ đợi bạn. Bao lâu cũng được.

(... )

 

Ngày thứ 49

 

Tôi không ngờ được rằng mình đã ngồi đàn liên tục trong suốt một tháng. Tôi gần như đã sống quen với kiếp người khiếm thị đến nỗi khi dứt đàn, tôi vẫn còn nhắm mắt mà đi khắp căn phòng. Tôi muốn mở mắt ra nhưng hai mí mắt cứ nặng trĩu và sụp xuống. Tôi phải dùng hai đầu ngón tay đẩy mí mắt lên và giữ cố định một lúc lâu. Màu vàng của căn phòng lại hiện ra. Ban đầu, chỉ là một khối mờ nhòe. Khi nó từ từ rõ dần lên, tôi có cảm giác một thứ ánh nắng đang tràn vào phòng mình dù tôi đã khép rèm lại. Màu vàng này thật vui tươi, nó không còn mang chút ánh buồn bã nữa. Có lẽ đó là do tôi đã không được nhìn thấy nó một thời gian dài. Và bây giờ tôi gặp lại nó, vui mừng như được gặp lại một người bạn cũ.

Chính ngay lúc tôi cảm thấy căn phòng này không còn u ám nữa cũng là lúc tôi nhận ra rằng màu vàng ấy đã thấm vào gần như tất cả con người tôi. Màu vàng đã lan tới ngực tôi. Chỉ còn phần cổ, đầu và hai tay của tôi là chưa bị nhuộm vàng. Chắc hẳn không lâu nữa, cả con người tôi rồi cũng sẽ mang một màu vàng và chìm khuất trong căn phòng này như biết bao đồ vật khác. Nhưng dù là như thế, tôi vẫn sẽ tiếp tục ở đây chờ đợi bạn. Biết đâu, đây thực sự là căn phòng của tôi?

(... )

 

Ngày thứ 75

 

Đôi tay tôi cứng đờ và gần như bị mất cảm giác.

Tôi không còn đàn được nữa.

Thế giới đầy sắc màu trong bóng tối ấy đã khép lại.

Tôi mở mắt ra và chờ đợi màu vàng ấy sẽ lại tươi sáng giống như lần trước. Nhưng không, lần này sắc vàng ấy cũng buồn. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Nó đã màu vàng. Mái tóc tôi cũng thành màu vàng. Tôi thử biểu môi ra và cúi mắt xuống nhìn. Môi tôi cũng không còn là màu đỏ nữa. Tôi kéo rèm cửa sổ ra và nhìn vào lớp gương phản chiếu mờ mờ. Cả người tôi đã là một màu vàng...

Trong thời gian đàn, tôi đã bị đồng hóa với căn phòng này lúc nào không hay. Tôi không còn là tôi nữa. Không còn một tôi nào ở trong căn phòng này nữa vì bây giờ, cái thực thể mang tên là “tôi” ấy đã trở thành căn phòng.

Tôi. Căn phòng. Màu vàng.

Tôi cũng là màu vàng.

Vậy cuối cùng, tôi là căn phòng hay tôi là màu vàng?

Bạn vẫn chưa trả lời cho tôi biết...

Có phải đó là bởi vì tôi đã biến dạng? Tôi đã trở thành một khối màu vàng và bạn không còn nhận ra tôi nữa?

Chắc hẳn là vì lí do đó rồi. Tôi không tin là bạn đã quên tôi, bạn đã bỏ rơi tôi.

Tôi phải thoát ra khỏi căn phòng này. Tôi phải đi tìm bạn và nói với bạn rằng cái khối màu vàng di động này chính là tôi.

Ở đây chẳng còn gì nữa.

Chỉ còn màu vàng và nỗi buồn.

 

Yiruma (2)

 

“Cuối cùng cô cũng tỉnh lại rồi à?”

“Nghĩa là anh nói nãy giờ tôi đã ngủ?”

“Trông cô gần như là thế. Cô không khép mắt nhưng trông khuôn mặt giống như đã bị mất hết ý thức. Tôi gọi mãi mà cô không nghe.”

“Ồ, không có gì đâu. Tôi chỉ đang phân tích dữ liệu thôi.”

“Phân tích dữ liệu? Dữ liệu gì? Cô nói giống như thể cô là người máy vậy.”

“Anh cứ cho là như thế cũng được. Tôi đã phân tích cảm xúc và tiềm thức của anh.”

“Nghe buồn cười quá. Làm sao mà cô phân tích được.”

“Được đấy. Từ những câu mà anh đã nói với tôi.”

“Tôi đã nói với cô những gì đâu nào?”

“Cách nghĩ của anh về G,Y,R. Chỉ như vậy là đủ rồi. Thật ra khi nhắc đến chữ Y,R, ban đầu anh đã liên tưởng đến chữ viết tắt của Yellow Room phải không? Nhưng rồi sau đó, từ Yellow Room anh lại nhớ đến Yiruma vì ông ta có viết bản nhạc tên là Yellow Room. Thậm chí, nó còn nằm trong album có tên là From The Yellow Room nữa.”

“Cô... cô... làm sao cô biết được?”

“Chưa hết đâu. Đó mới chỉ là những suy nghĩ thuộc về tầng ý thức của anh thôi. Tôi không đọc được cụ thể kí ức của anh là gì. Vì vậy, anh cứ yên tâm rằng nó vẫn là thứ bí mật thuộc về riêng anh. Nhưng để giúp anh tìm lại thứ anh đã mất, tôi cần phải hiểu rõ tiềm thức của anh. Anh rất yêu âm nhạc và rất yêu một người nào đó phải không? Tuy vậy, người đó lại rất lạnh lùng với anh dù có thể hiểu được những gì anh nghĩ. Cuối cùng, hai người cũng đến với nhau. Nhưng chỉ được một thời gian ngắn, khi anh không thể đàn được nữa, người đó đã bỏ anh. Mọi người đều bảo rằng anh không nên hi vọng gì nữa vào mối quan hệ này nhưng anh vẫn chờ đợi người đó phải không?”

“Cô làm tôi xúc động quá. Chỉ có cô là hiểu tôi thôi. Mọi người không biết rằng trông bề ngoài lạnh lùng như thế, nhưng nội tâm của anh ấy đã có những thương tổn nhất định. Chính vì đã bị tổn thương nên anh ấy mới tạo cho mình vỏ bọc lạnh lùng như thế. Thật ra, mọi người không biết rằng cũng đã có những lúc anh ấy rất dịu dàng với tôi... ”, người thanh niên nghẹn ngào tuôn ra những dòng tâm sự ngổn ngang. Và anh ôm chầm lấy cô như ôm một người chị, một người bạn để chia sẻ nỗi niềm giữa hai người con gái.

...

“Nhưng chị à... G,Y,R là gì vậy?”

 

[còn tiếp 8 kỳ]

 

 

------------

Đã đăng:

“Hãy nói cho tôi biết anh nghĩ gì về G,Y,R.” “G,Y,R? Xin lỗi. Tôi không có cảm nghĩ gì hết. Nó chỉ là những chữ cái thôi mà.” “Vậy thì anh hãy xem như nó là viết tắt của một chữ nào đó có nghĩa. Nếu là như thế, với anh nó có thể là chữ gì?” “Go to your room.” “Tại sao anh lại nghĩ như vậy?” “Nó đột nhiên bật lên trong đầu tôi thôi...” (...)

 

 

-------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018