thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
AQUARIUS [kỳ 11]

 

Đã đăng: AQUARIUS [kỳ 1] - [2][3] - [4]
[5] - [6] - [7][8][9][10]

 

Bảo Bình

XÁC CHẾT CỦA CHỮ

 

Mục lục
 
Nguyên nhân một cái chết
Chăm sóc da
Chúng ta là...
Di cư
Đám tang Mặt trăng
Chật
Abandon: Coffee | Utopia
Chất liệu của tôi
Tự sát tập thể
Có phải đó là sự nhầm lẫn?
Domino
Exchange!
Sự chối từ
Tự sướng
Giản lược của nỗi buồn
Happiness | Pee
Và nàng im lặng
Lingua Franca
Mỗi lần đi bộ
Coming soon
Những cái lưỡi
Half - Half
Những dự tưởng cho một buổi sáng
Report
Một phối cảnh theo dụng ý của cơ thể
Đàn ruồi ánh sáng
Mã vạch
Ở đây không có thiên nhiên
Via
Viên đạn vẫn ở đó
Tôi đã đánh mất những bài thơ như thế nào?

 

 

Nguyên nhân một cái chết

 

Tôi dùng chữ A để đội mũ

chữ I để son môi

Tôi cố tròng đầu qua phần giao nhau giữa gạch ngang và gạch dọc của chữ T để mặc áo

Chữ H quá chật khi tôi cố luồn đôi chân mình qua hai ống quần của nó

Tôi lấy chữ B đeo mắt kính

chữ L để mang vớ

chữ O đeo nhẫn, chữ V làm quần lót

chữ U làm nịt ngực

 

Tôi ngồi trong chữ C

khóc trong chữ D

làm tình tại giao điểm của chữ X

ăn sáng bằng chữ K (và nó làm tôi hóc xương)

chải tóc bằng chữ E

ngủ trên vết lõm của chữ M

 

ABCDEF

GHIJKL

MN

OPQRSTUVWXYZ

ZYXWVU

TSRQ

PO

NM

LKJIHGF

EDC

BAAB

AB AB AB AB ABCDEFGHIJKLMNOPQRSTUVWXYZ...

Z... Z... Z...

 

Tôi chết vì dùng chữ quá liều

Bác sĩ nói như thế

Nhưng thật ra tôi biết

tôi chết vì

không biết dùng chữ nào

làm không khí

để thở

 

 

Chăm sóc da

 

không đủ dưa leo để đắp lên

những khuôn mặt xuất hiện trên tờ nhật báo

sáng nay

họ cười, họ nói, họ khóc,

họ giải thích, họ chứng minh, họ xin lỗi

khuôn mặt họ cần được làm mát bằng dưa leo

 

không đủ trứng gà cho

những khuôn mặt nằm trên những tờ rơi

rải rác khắp đường phố mỗi ngày

họ làm dáng, họ tự hào,

họ tuyên bố, họ khẳng định, họ nhấn mạnh

khuôn mặt họ đầy những vết bầm cần xoá đi bằng trứng gà

 

không đủ nghệ để đắp lên

những vết thương nằm trên khuôn mặt

của

đất

...

.

.

.

không đủ sữa rửa mặt,

không đủ kem dưỡng da,

không đủ thuốc trị mụn,

không đủ

...

 

 

Chúng ta là...

 

Người yêu tôi nói với tôi

chúng ta không còn là người yêu

giờ chúng ta chỉ là bạn thân

 

Bạn thân tôi nói với tôi

chúng ta không còn là bạn thân

giờ chúng ta chỉ là bạn bình thường

 

Bạn bình thường nói với tôi

chúng ta không còn là bạn bình thường

giờ chúng ta chỉ là người quen

 

Người quen nói với tôi

chúng ta không còn là người quen

giờ chúng ta chỉ là người xa lạ

 

Người xa lạ nói với tôi

chúng ta không còn là người xa lạ

giờ chúng ta chỉ là kẻ thù của nhau

 

Kẻ thù của tôi nói với tôi

chúng ta không còn là kẻ thù

giờ chúng ta là người yêu

 

Người yêu tôi nói với tôi

chúng ta không còn là người yêu

giờ chúng ta chỉ là hai đường thẳng song song

 

Hai đường thẳng song song nói với tôi

chúng không còn là ẩn dụ cho sự chia rẽ

giờ chúng chỉ là hình ảnh giản lược cho một con đường

 

Hình ảnh giản lược cho một con đường nói với tôi

chúng không còn là hình ảnh tượng trưng cho sự lựa chọn cách thức tồn tại của một con người

giờ chúng chỉ là một con đường vật chất cụ thể

 

Con đường vật chất cụ thể nói với tôi

chúng không còn là con đường phục vụ cho giao thông

giờ chúng chỉ là một con đường tồn tại vì ngày xưa chúng đã từng có mặt ở đó

 

Con đường tồn tại vì ngày xưa chúng đã từng có mặt ở đó nói với tôi

chúng không còn là con đường tồn tại nữa

giờ chúng chỉ là con đường trong những ghi chép về lịch sử của con người

 

Con đường trong những ghi chép về lịch sử của con người nói với tôi

chúng không còn là địa danh lịch sử nữa

giờ chúng chỉ là một cái tên

 

Cái tên nói với tôi

chúng không còn là thứ để người ta gọi nhau nữa

giờ chúng chỉ là một cách nói khác về cái chết

 

Cái chết nói với tôi

chúng ta không còn là thứ đối lập với nhau nữa

giờ chúng ta là người yêu

 

Người yêu tôi nói với tôi

chúng ta không còn là người yêu

...

 

 

Di cư

 

tôi di cư từ vùng đất

        có nhiều khăn ấm vào mùa đông

sang vùng đất

        không có bất cứ chiếc phong linh nào

        ở đây mỗi khi trời nhiều gió

        người ta treo những con cá khô trước cửa sổ

        bằng một sợi chỉ vắt qua hốc mắt của nó

        rồi chờ nghe âm thanh

        khi gió thổi mạnh, đứt dây, cá rớt xuống đất

 

tôi di cư từ vùng đất

        có nhiều cát và người ta dùng cát làm thức ăn cho mèo

sang vùng đất

        người ta tắm cho ngựa

        bằng cách dùng cục gôm chì cọ xát trên người nó để hút bụi

 

tôi di cư từ vùng đất

        nổi tiếng vì sắc đẹp của hoa lan

sang vùng đất

        người ta làm hoa bằng cách cắt dán những lá chuối

        vào mùa hè, những bông hoa màu xanh ấy chuyển sang đỏ

        rồi người ta dùng kim tiêm để trích màu đỏ ấy

        làm thành những bịch máu dự trữ trong bệnh viện

 

tôi di cư từ vùng đất

        những đứa trẻ sẽ buồn ngủ khi chơi trò bập bênh

sang vùng đất

        người ta sẽ chết

        nếu thiếu điểm tựa từ những bức tượng

 

 

Đám tang Mặt trăng

 

Mặt trăng của tôi có một vết sẹo bên má phải

mỗi lần gặp nhau nàng đều xoay mặt về bên trái

tôi vẫn chưa một lần thấy vết sẹo đó của nàng

 

Mặt trăng của tôi lớn như kích cỡ một chậu cá nhỏ

nhiều lần nàng rơi vào đó

và những con cá đớp mất một phần khuôn mặt nàng

Mặt trăng của tôi không biết bay

 

Mặt trăng của tôi lớn như kích cỡ bóng đèn đường

nhiều lần nàng bị những cánh tay của nó bắt cóc xuống lòng đường

nàng phải làm việc thay nó

để nó trốn việc và đi đâu đó chơi

nàng bị những tên bợm nhậu về đêm đạp lên mặt đến bầm tím

nàng bị những tiếng chó sủa, tiếng người than van làm điếc cả lỗ tai

Mặt trăng của tôi không biết bay

 

Mặt trăng của tôi lớn như một cái giếng

nhiều lần nàng rơi vào đó

không ai nghe thấy tiếng gọi của nàng

họ cứ lấy nước mắt nàng khóc

mà vẫn nghĩ đó chỉ là nước giếng

Mặt trăng của tôi không biết bay

 

Mặt trăng của tôi lớn như một hình tròn có bán kính 2 cm

Mặt trăng của tôi không biết bay

nàng trở thành tù nhân bị nhốt trong những đường kẻ carô trên giấy trắng

và nàng chết...

 

 

Chật

 

Cô mặc áo chật đến nỗi

có thể thấy được cách thức bao tử vận hành

Anh đội nón chật đến nỗi

có thể thấy lớp tóc hói bên dưới

Mặt đất đắp một chiếc mền chật đến nỗi

mắc bệnh viêm xoang mỗi khi trời trở lạnh

 

 

Abandon: Coffee | Utopia

 

Ai đó đã bỏ rơi một ly cà-phê

ở trên nắp thùng rác đặt ngay ngã tư

đèn giao thông

khói vẫn còn bốc

và cà-phê chưa uống quá một phần ba

chắc chắn người ta không có ý định bỏ nó

chỉ là vô tình để quên

 

Ai đó đã bỏ rơi một cuốn Utopia

nằm trên mặt đường

buổi sáng ngày thứ bảy

dòng xe cộ đông đúc cán lên nó nhiều lần

khó mà biết được nó cũ hay mới

để đoán định người chủ nhân đã vô tình hay cố ý

khi cho nó nằm ở đó

 

Và bây giờ

người đã bỏ rơi ly cà-phê

đứng trước Utopia

người đã bỏ rơi Utopia

đứng trước ly cà-phê

 

người bỏ rơi ly cà-phê cầm Utopia trong tay

người bỏ rơi Utopia cầm ly cà-phê trong tay

những vệt bụi từ Utopia làm tay người bỏ rơi ly cà-phê bị vấy bẩn

hơi nóng từ ly cà-phê làm người bỏ rơi Utopia giật mình, run tay và một phần cà-phê bắn vào tay, vào tay áo

 

người bỏ rơi ly cà-phê vào nhà vệ sinh trong một siêu thị gần đó để rửa tay

người bỏ rơi Utopia vào tiệm cắt tóc và mượn một cây kéo để cắt đi phần tay áo dính vết ố cà-phê

khi đưa tay vào máy sấy khô, người bỏ rơi ly cà-phê chợt nhớ đến ly cà-phê

khi bước ra khỏi tiệm cắt tóc, người bỏ rơi Utopia chợt nhớ Utopia

nhưng cả hai đều không nhớ tại sao mình đã bỏ rơi nó

 

người bỏ rơi ly cà-phê vào tiệm cắt tóc mà người bỏ rơi Utopia vừa đi ra cách đó không lâu, mượn một cây kéo, để cắt đi phần lề phải, lề trái, lề trên, lề dưới bị dính bụi của cuốn sách

người bỏ rơi Utopia vào nhà vệ sinh trong siêu thị mà người bỏ rơi ly cà-phê vừa rời khỏi cách đó không lâu để rửa mặt và giải quyết nhu cầu sinh lí

 

người bỏ rơi ly cà-phê vô tình cắt phải những phần có cả chữ của cuốn sách

cũng giống như người thợ cắt tóc vô tình cắt phải phần da đầu của khách hàng

và máu chảy

cây kéo hốt hoảng rớt xuống sàn cùng những xác tóc nằm đó không biết đã bao lâu

khách hàng nổi giận chạy vụt ra khỏi tiệm với những vệt máu chảy dài như tóc, với cơn đau, với sự thất vọng, với nỗi sợ hãi, với sự cô đơn

người thợ cắt tóc cúi nhặt chiếc kéo

và phát hiện những cọng giấy trắng hay dày đặc chữ nằm lẫn trong tóc

có cả Utopia bị cắt nham nhở để lại ở đó

anh không nhớ rõ

người khách hàng và người bỏ rơi ly cà-phê (bây giờ trở thành người bỏ rơi Utopia) là hai người hay một người

 

người bỏ rơi Utopia vô tình để những vệt nước bắn vào ly cà-phê

khi người bỏ rơi Utopia rời khỏi

người lao công vào

và thấy một bồn cầu đầy nước cà-phê mà ai đó quên chưa dội

với cái lắc đầu khó hiểu vì sao người ta lại có thể đổ cà-phê vào đó

người lao công tặc lưỡi rồi cũng bấm nút dội

 

 

Chất liệu của tôi

cho Joseph Brodsky
 
tôi đã mua da thịt của mình ở ngoài chợ
mua những chiếc mặt nạ ở cửa hàng hoá trang
nhưng chưa kịp mua một cái não

 

tôi đã mua một quẹt lửa

nhưng chưa mua bao thuốc lá

khi cuộn tròn tờ giấy trắng cỡ A5 rồi đốt

không hiểu sao chữ bay lên nhiều như khói

và khi đốt tờ giấy nháp dày đặc chữ

tôi thấy chính khuôn mặt mình đang bốc cháy

 

tôi đã mua bàn chải đánh răng

nhưng chưa mua kem Colgate

khi chải hàm răng dính đầy bụi của

bức tượng cậu bé mặc áo xanh cười toét miệng mà tôi chưa kịp tô xong

hàm răng cậu bé chuyển thành màu đen

và cả bức tượng bỗng dưng đổi màu đỏ

 

tôi đã mua một cây viết mực

nhưng chưa mua hộp mực

khi tôi viết về những điều mất mát lên lòng bàn tay mình

những dòng chữ bằng phô mai dần hiện lên

tôi lại viết về những điều mình đang có

vào cuốn sổ tay lịch trình công việc

từ đầu bút, nước bọt tôi tuôn xối xả

 

[còn tiếp]

 

 

-------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018