thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
AQUARIUS [kỳ 12]

 

Đã đăng: AQUARIUS [kỳ 1] - [2][3] - [4]
[5] - [6] - [7][8][9][10] - [11]

 

Bảo Bình

XÁC CHẾT CỦA CHỮ

(tiếp theo)

 

Tự sát tập thể

 

Tôi không ăn được nữa

vì tôi không thể chạm vào những chiếc muỗng

khi chúng làm một cuộc tự sát tập thể

chúng thả mình vào họng những con hà mã trong sở thú

chúng đi cà kheo bằng những đôi đũa

ra ngoài đường cho xe cán chết

 

Tôi không ngủ được nữa

vì tôi không thể chạm vào những chiếc gối

khi chúng làm một cuộc tự sát tập thể

phồng to lên, to lên, to lên

rồi chúng bay lơ lửng như những quả bóng

ra ngoài trời và bị chim mổ xì hơi, rớt xuống đất

 

Tôi không viết được nữa

vì tôi không thể chạm vào những suy nghĩ của mình

khi chúng làm một cuộc tự sát tập thể

chúng hoà tan trong máu

và trôi tuột ra ngoài cơ thể mỗi đợt tôi hành kinh

 

Tôi không sống được nữa

vì tôi không thể chạm vào những người xung quanh

khi họ làm một cuộc tự sát tập thể

họ ăn khuôn mặt mình, ăn ngón tay mình

để chẳng ai chạm vào ai được nữa.

 

 

Có phải đó là sự nhầm lẫn?

 

Tôi bước vào thang máy

với nỗi buồn phiền của mình

thang máy báo quá tải trọng

vì thế tôi đi thang cuốn để lên phòng tư vấn tâm lí

nó lại dẫn tôi vào khu vực ăn uống

một cô nhân viên mỉm cười hỏi tôi muốn vào quầy thức ăn nào

tôi không định đến đây, tôi đã đến nhầm chỗ, tôi muốn đến phòng tư vấn tâm lí

ồ, anh không nhầm đâu, đây chính là phòng tư vấn tâm lí

nhưng tôi chỉ thấy ở đây bán thức ăn?

vâng, nhưng từ lâu người ta đã nghiên cứu ra

thức ăn là một phương pháp hữu hiệu để trị liệu tâm lí

chẳng lẽ anh không biết sao?

nhưng bây giờ tôi không đói

tôi có thể chọn trị liệu bằng cách khác không?

 

 

Domino

 

tôi thấy những quả táo lăn từ bức tranh tĩnh vật của Paul Cézanne

sang những bông hoa hướng dương của Van Gogh

nó rơi ngay giữa nhụy hoa

làm hoa vỡ nát tan tành

 

tôi thấy những cánh hoa vỡ đó rơi vào bức tranh của Georges Seurat

nằm yên vị trên vai áo người phụ nữ cầm dù đen đi cùng một người đàn ông ở góc phải bức tranh

vì một lí do nào đó, cô ấy không thể gỡ những cánh hoa đó

 

tôi thấy người phụ nữ ấy cởi áo

mang vào rừng cho cô gái ngồi khoả thân trên bãi cỏ trong bức tranh của Edouard Manet

hai người đàn ông đã bỏ chạy

qua những bức chân dung của Frida Kahlo để cạo lông mày cho bà

 

tôi thấy khuôn mặt Frida Kahlo trụi nhẵn lông mày

đặt những phần lông đã rời bỏ mình trong chiếc dĩa

nằm dưới ống nghe điện thoại bàn khổng lồ của Salvador Dalí

bà thử đặt nó lên tai

và người phụ nữ làm mẫu cho Henri de Toulouse-Lautrec vẽ ở Moulin Rouge bắt máy

nhưng tôi không thể nghe được cuộc trò chuyện giữa họ

 

 

Exchange!

 

Đổi đi!

        tôi uống hai viên thuốc màu hồng của bạn

        bạn uống bốn viên thuốc màu xanh của tôi

 

Đổi đi!

        bạn ngồi chiếc ghế tôi đã ngồi ba năm vào mỗi đêm tối, cong người như một bào thai, cảm nhận hơi ấm của nước ối chảy ra từ gỗ

        tôi nằm trên chiếc gối bạn đã nằm suốt bốn năm đại học, và dường như nó đã quay trở lại hình dạng của chiếc gối thân quen bạn không thể thiếu suốt thời thơ ấu

 

Đổi đi!

        bạn dùng kim tây tôi đã đâm vào áo để cảm nhận máu chảy từ ngực rớt xuống quần lót, trong khi những chiếc huy hiệu vẫn sáng loáng bên ngoài

        tôi dùng lưỡi lam bạn đã dùng để bào chất cồn ra khỏi bao tử

 

Đổi đi!

        bạn dùng nước rửa chén mà tôi đã dùng để lau bụi dính trên chiếc loa mà các Đoàn viên trong trường vẫn hay dùng để tập hợp mọi người vào những buổi sáng chào cờ, những buổi tối đi trực an ninh

        tôi dùng nốt những ống kem đánh răng bạn đã dùng mà chưa bao giờ từng cố gắng thử cuộn nó lại rồi ấn thật mạnh chỉ để xem còn chút kem sót lại hay không

 

Đổi đi!

        bóng tối bạn nhìn

        bóng tối tôi nhìn

        mang màu đen khác nhau

        vì vậy, hãy đổi đi!

 

 

Sự chối từ

 

chiếc áo khoác đen mặc tôi

chậm rãi luồn đầu tôi vào tay áo

một tay áo còn lại bịt miệng tôi

kéo xoẹt dây khoá và tôi bị mất một phần thịt

chiếc cốc trắng cầm tôi và uống nước

vào buổi sáng đầu đông đó

nhưng tôi chỉ có đàm, nước bọt, một chút mật vàng

nó bị sặc

rồi rơi xuống đất vỡ tung toé

 

chiếc muỗng cầm tôi và ăn

nhưng tôi chỉ có một cái lưỡi và hai mươi ba cái răng

nó ăn không đủ no

nó chỉ sống được ba mươi ngày

 

bàn phím chạm vào tôi và viết

nhưng tôi chỉ có mười đầu ngón tay

mười sáu chữ cái Alphabel đã bị mất đi

nó bất lực xoay trở trong ngôn ngữ chỉ có mười kí tự

ngày mười sáu tháng sáu nó cũng bỏ tôi mà đi

 

chiếc mền bị cảm lạnh

thân nhiệt của nó xuống dưới mức âm

nó đắp tôi

nhưng cơ thể của tôi cũng chỉ ở mức bốn mươi độ

không đủ sưởi ấm cho nó

nó chết vào ngày mười bốn tháng sáu

 

cuốn sách đọc tôi

“chiếc áo khoác đen, chiếc cốc trắng

chiếc muỗng, bàn phím, chiếc mền

dây khoá, sặc, đói

sự bỏ rơi, cái chết”

nó chê trách thế giới của tôi quá nhỏ bé

và nó bỏ đi cách đây hơn ba tháng

 

chiếc gối nằm lên tôi

một sự bất động tuyệt đối và êm ả

nó hài lòng và không bỏ rơi tôi nữa

ngày ba mươi tháng một tôi qua đời

 

 

Tự sướng

 

Để tiếng cười lắng xuống cốc nước

như đường hoà tan vào cà-phê

tôi dùng quả chuối bắn ra từ âm hộ của mình

và khuấy khuấy

               nước

 

Để tiếng thét chìm vào lời phán xét

tôi bỏ những viên đá lạnh vào quả bóng cao su

thổi phồng lên và lắc cho nó kêu

lách cách...leng keng...

tôi chờ

chờ đến khi những viên đá tan thành nước

phụt...

quả bóng xì hơi

        nước văng tung toé

 

Tôi cực khoái mà không chảy mồ hôi, không đau đớn

chỉ có đôi bàn tay là lạnh buốt...

 

[còn tiếp]

 

 

-------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018