thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [46]
(tiếp theo)

 

Bí mật của một con ma:

Nó rất đen và trông hơi có vẻ kềnh càng. Nhưng vì lẫn lộn với bóng tối, nên chẳng mấy ai trông thấy nó, dù nó luôn xuất hiện như thể Chúa ở khắp mọi nơi. Điều dễ nhận ra một con ma là nó chỉ nghe mà không nói, hoặc khi nói thì bao giờ cũng hù dọa người khác. Cũng rất dễ để nhận ra một con ma thật với một con ma giả. Con ma thật hù dọa người khác bằng chính nó. Còn con ma giả, tất nhiên phải dọa bằng một thứ không phải là nó. Khi dọa một đứa trẻ con, để cho nó nín khóc chẳng hạn, người ta hay bảo coi chừng ông kẹ, hoặc ông ba bị, mẹ mìn bắt. Để dọa một người lớn, tất nhiên không thể mang ông kẹ vớ vẩn, hoặc ông ba bị, mẹ mìn cắc ké ra hù, người ta thường bảo coi chừng công an bắt. Con ma cũng vậy. “Bị bắt” là một phạm trù của nỗi sợ hãi. Cái biểu tượng của công lý bị biến mất. Con ma tự đồng hóa mình với một thế lực hủy diệt. Nó cho mình cái quyền áp đặt người khác trong ý muốn của nó. Khác nó là chống nó. Nhưng bản chất của nó là dựa hơi, vì không có thật, nên nó luôn đeo mặt nạ thánh để phán bảo chân lý.

Câu chuyện được kể lại bởi một người bị ma nhát:

Hôm ấy, tôi đi ăn trưa ở một quán của người quen. Nó theo tôi vào ngồi cùng bàn. Tôi không biết cô gái hầu bàn có nhìn thấy nó không, bởi vì nó là ma, nhưng cô ta vẫn dọn lên hai cái bát và hai đôi đũa. Cũng có thể cô ta nghĩ tôi còn chờ một ai đó. Tôi không nói gì. Khi thức ăn được dọn lên, tôi ăn như không có nó, vì tôi biết nó là ma. Nhưng nó thản nhiên cầm đũa và ăn như thể tôi với nó là bạn. Tôi bảo: “Tao không phải bạn mày”. Nó nói: “Tất nhiên mày không thể là bạn tao”. “Thế thì mày ngồi đây làm gì?”, tôi hỏi. “Đấy là nhiệm vụ”, nó nói. Tôi bảo “cút mẹ mày về âm phủ cho người ta sống”. Nó nhe răng cười coi tôi như thằng ngu dốt: “Mày không biết đây cũng là âm phủ à?”. “Mày muốn gì?”, tôi hỏi.

“Tao muốn mày phải sợ hãi đến chết”.

Tôi phun nước bọt vào mặt nó. Con ma tan biến.

Tôi rút được một kinh nghiệm, mỗi khi con ma xuất hiện mà tôi không muốn nhìn, tôi chỉ việc nhổ nước bọt vào mặt nó.

Tôi chưa bao giờ cảm thấy vui khi lao vào việc kiếm cơm, mặc dù tôi vốn là người chăm chỉ. Một nỗi phiền muộn triền miên đè nặng lên tôi. Có điều gì đấy giống như sự nhỏ mọn của một đàn kiến tha những miếng mồi leo lên bức tường. Nhốn nháo và hoang vu. Nó cũng giống như sự thầm lặng của một con cá trong chậu. Nhạt nhẽo và tù túng. Nhưng N đã nhìn tôi rất sâu và nói: “Em đang cảm thấy ngọt ngào”. Tôi nghĩ tôi cần phải quên việc mình kiếm tiền như thế nào. “Đôi khi em cũng cảm thấy không thể thiếu anh”. Có lẽ tôi đã quá mất thì giờ vào những việc vô bổ. “Nhưng nhiều lúc em cũng muốn đá vào mạng sườn anh”, T.A nói. Tôi chưa bao giờ thấy lao động là vinh quang, dù vẫn rất cần cù. Sự bi đát của con người chính là cứ phải khoác cho cái nghĩa vụ với bao tử và các cơ phận khác trong thân thể một ý nghĩa tinh thần.

Dưới chân tượng Nữ Vương Hoà Bình cuối nhà thờ Đức Bà, tôi đã nhìn thấy con ma đứng khóc. Lạc loài trong thế giới vật sống, tôi nghĩ rằng con ma cô đơn hơn hết thảy các loại vật chết. Bởi sự tồn tại của nó là thừa. Tôi nhìn xuyên qua nó. Những giọt nước mắt tuôn ra từ một hốc tối. Tại sao mày không tan biến vĩnh viễn đi? Nó nói ông không thể hiểu được có những kết tụ như những giọt nước mắt từ bóng tối này. Có những hiện thể nằm ngoài tri giác của con người, nhưng lại gieo rắc sự lo âu vào cuộc sống. Tôi không phải là một sứ mạng. Tôi thuộc về thể tính của cái hữu bất biến, cho nên không thể tan biến. Đừng tìm cách triệt tiêu tôi, vì điều đó vô ích. Nhưng đôi khi tôi vẫn phải khóc vì chính tôi là cái không thật và không thể tách biệt được.

Bố khỉ. Tôi bảo thế mày có muốn uống bia giải sầu không?

Con ma bảo em thích massage hơn. Sờ mó là một hiện thực. Tôi bảo thì uống bia cũng đâu phải trừu tượng. Nhưng con ma bảo phải sờ mó thì hiện thực mới được kích động. Tôi hỏi mày là ma thì làm sao massage được? Người ta không sờ mó em được, nhưng em sờ mó người ta được, nó nói.

Tất nhiên tôi không thể gọi một nhân viên phục vụ cho nó. Bởi thế, nó vào chung phòng với tôi.

Cô gái đang xoa bóp cho tôi bỗng kêu ré lên: “Anh làm gì kỳ vậy?”. Tôi giơ hai tay lên: “Anh có làm gì đâu?!”. Cô gái nhìn hai bàn tay tôi vô tội. Rồi cô tiếp tục làm việc, nhưng ngay trong lúc cô đang bẻ ngón tay tôi, con ma ngu xuẩn vẫn hành động. Cô gái thét lên và chạy ra ngoài.

Tôi nói với con ma: “Mày vừa phải thôi chứ”. Không một chút bối rối, con ma nói em không chịu nổi.

Mặc cho con ma ở lại muốn làm gì thì làm, tôi bỏ về. Tại sao T.A cũng muốn đá vào mạng sườn tôi? Tôi đi bộ dọc theo con phố, không định nhìn ngắm gì, tôi chỉ muốn thấy tôi đang trôi đi. Tôi ước gì được trôi đi. Bất định có phải là sự tối hậu? Có một cô gái người Nhật đi song song với tôi. Chắc chắn tôi không lầm là đã thấy cô ngồi một mình trên một chiếc ghe nhỏ thả trên sông Hằng giữa lạnh và sương, nhiều năm trước. Cô choàng một cái khăn lớn chỉ để lộ ra khuôn mặt. Trông cô thanh thoát và bình an. Giờ đây, gặp lại cô giữa đường phố Sài Gòn, tôi vẫn thấy cô thanh thoát và bình an, tuy rằng cô đang mặc một cái áo thun ba lỗ bằng vải gai. Da cô trắng và đục như sữa. Tôi giữ một khoảng cách và nhìn ngắm. Vẻ tự tại của cô làm tôi ái mộ, nhưng tôi cảm thấy thật vô duyên nếu nói bất cứ điều gì với cô. Chắc chắn cô sẽ không bao giờ biết, tôi đã hai lần nhìn thấy cô trên trần gian này với cùng một ấn tượng đẹp đẽ về sự trôi dạt. Tại sao tôi lại nhớ cô mà không phải một ai khác? Có những người mà khi gặp họ lần đầu, ta đã có cái cảm giác thân thuộc thì tôi tin rằng, đó là người đã từng hoặc sẽ là người thân thuộc của mình. Tôi vẫn có cái cảm thức về sự xoay vòng, gấp lại của không gian và thời gian, như thể tôi sống trong nhiều thế giới, nhiều thời đại. Vì thế, tôi đã từng viết một truyện có khoảng thời gian lịch sử là 1000 năm, từ lúc Lý Công Uẩn dời đô về Thăng Long cho đến năm 2010, nhưng tất cả đều diễn ra trong thì hiện tại. Những sự kiện của 1000 năm ấy nằm song song với nhau, không trước không sau. Nên truyện của tôi có thể đọc từ bất cứ đoạn nào và kết thúc ở đâu cũng được. Rất tiếc, tôi chưa thể phổ biến nó, mặc dù viết đã xong từ năm ngoái. Tôi sợ. Tôi chưa sẵn sàng cho cuộc tử nạn.

Người viết văn Việt Nam, cho tới thời điểm này, vẫn hệ lụy về những quan điểm chính trị, dù anh ta ở bất cứ đâu trên mặt đất. Bởi thế viết văn là một thảm kịch trí thức. Nhà văn không chỉ đối diện với chữ nghĩa mà còn phải đối diện với nhân cách của chính mình. Nhưng cũng giống như dân tộc của mình, nhà văn Việt Nam ít có khả năng tự vấn. Anh ta trôi dạt và kẹt vào nỗi sợ hãi, kẹt vào những vấn nạn ngoài văn chương. Ở đấy anh ta chết, hoặc dặt dẹo như quái vật. Hèn mọn.

Bí mật của một con chim cụt cánh:

“Một buổi chiều. Lòng hoang vắng. Tôi ra quán cà phê gần bãi biển ngồi một mình. Một gã khá đẹp trai, đỗ xịch xe hơi trước cửa quán. Hắn bước vào một mình, như tôi, chọn một chỗ có thể nhìn ngắm tôi cho đỡ buồn, tôi nghĩ thế. Dẫu sao tôi cũng là một cô gái đẹp. Dường như khuôn mặt và dáng vẻ tôi có vẻ chờ đợi. Nhưng chắc chắn là tôi không chờ đợi gã trai này. Tôi vẫn nghĩ rằng, bất cứ người nào, chưa có người yêu, hoặc đang trục trặc trong tình yêu, đều sống trong sự chờ đợi. Người ta không chỉ mong đón cái may mà còn chờ đợi cái rủi. Người ta cần có biến cố. Có thể gã trai nhìn thấy ở tôi sự sẵn sàng chia sẻ. Hắn bước sang bàn tôi, kéo ghế ngồi và xin phép được nói chuyện. Tất nhiên tôi đồng ý. Ít ra tôi vẫn là người lịch sự. Hắn vào thẳng ngay vấn đề.

-Tôi không có nhiều thời gian ở đây. Tôi là một Việt kiều. Tài sản, tôi nghĩ rằng không cần khoe. Tôi muốn có một đề nghị với cô: Xin được lấy cô làm vợ. Ngay khi nhìn thấy cô, tôi đã tin rằng mình có thể nói điều này mà không sợ bị từ chối. Tuy nhiên, tôi cũng xin thú thật. Thằng nhỏ của tôi là một con chim cụt cánh. Khi to nhất, nó cũng chỉ dài bằng hai đốt ngón tay. Nên chuyện kia là bất khả. Tôi không dám đòi hỏi ở cô điều gì, ngoài chuyện bằng lòng lấy tôi. Tài sản của tôi tất nhiên cũng là của cô. Tôi muốn cho mọi người nhìn thấy tôi là một người đàn ông bình thường.

-Tại sao anh không nói rằng anh cũng cần một tình yêu, sự chăm sóc?

-Vì tôi không dám tin có một người đàn bà có thể yêu mình mà không cần tình dục.

-Anh lầm rồi. Nếu ngay từ đầu, anh nói với tôi, anh cô đơn và anh cần tôi vì chính anh chứ không phải để cho người khác nhìn vào, có thể làm tôi suy nghĩ. Nhưng anh nghĩ rằng, tài sản có thể mua tôi thì anh thua rồi.

Tôi có thói quen thích xoa đầu người khác khi thân mật. Và tôi đã xoa đầu anh ta, dù chưa thân mật: Sự thẳng thắn của anh cũng tốt, nhưng sự thẳng thắn của tình cảm còn tốt hơn. Đàn bà dễ trắc ẩn.

Khi anh ta đi rồi, tôi tự hỏi không biết có vội vã quá không để từ chối một đề nghị như thế. Tôi cần tiền. Cần đi đến bất cứ một nơi nào miễn là không phải ở đây. Nhưng tiếc thật, tôi không thể lừa dối anh ta, hay bất cứ ai”.

 

16.9.2005

 

(còn tiếp)

 

----------------

Xem kỳ trước:

Truyện có thể cực ngắn hoặc rất dài và rất dai

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [2]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [3]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [4]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [5]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [6]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [7]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [8]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [9]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [10]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [11]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [12]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [13]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [14]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [15]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [16]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [17]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [18]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [19]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [20]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [21]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [22]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [23]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [24]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [25]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [26]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [27]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [28]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [29]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [30]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [31]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [32]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [33]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [34]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [35]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [36]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [37]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [38]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [39]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [40]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [41]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [42]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [43]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [44]

Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [45]

 

Lời toà soạn:
Trong thư gửi về toà soạn Tiền Vệ, nhà văn Nguyễn Viện bày tỏ ý định viết một thể loại truyện tạm gọi là “truyện mở”. "Truyện có thể cực ngắn hoặc rất dài và rất dai" là một thí nghiệm đầu tiên của “truyện mở”. Tác giả chỉ viết một câu: “Em có gì bí mật, hãy mail cho anh”. Bên dưới đính kèm địa chỉ mail. Đó là một địa chỉ thật. Truyện có thể chấm dứt ở đó, cực ngắn, hoặc sẽ rất dài, tùy thuộc vào sự tham gia của các “em”. Qua từng email tác giả nhận được từ các “em”, câu chuyện sẽ được viết tiếp, và có thể kéo dài... vô hạn.
 
"Em có gì bí mật, hãy mail cho anh" là hệ quả tự nhiên của "Truyện có thể cực ngắn hoặc rất dài và rất dai", sau khi tác giả nhận được một số email từ độc giả đáp lại lời mời gọi của ông. "Em có gì bí mật, hãy mail cho anh [2]" và những kỳ tiếp theo sẽ có thể làm “truyện mở” này trở nên “rất dài và rất dai“ như tác giả dự đoán.

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014