thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Đi tới cuối đường, rồi... / To the End of the Road, then... [61-70]

 

Truyện này đã đăng lần đầu trên damau.org dưới hình thức song ngữ,
bản dịch Anh ngữ đăng lần này trên tienve.org đã được các dịch giả Lê Đình Nhất-Lang & Lưu Diệu Vân hiệu đính & bổ sung.

 

 

61.

Một hôm chị Thu nghỉ làm vì bệnh, tôi ngồi trên ghế dành cho khách, anh Đức đứng phía sau tôi. Cả hai nhìn vào gương, anh Đức nheo mắt với tôi, tôi cười đáp trả. Anh vẫn hay đùa. Quán vắng khách, anh cúi xuống hôn tóc tôi. Tôi nhắm mắt lại. Tiếp theo, anh vòng tay ôm tôi qua lưng ghế. Tôi vẫn im lặng. Anh hôn tôi trên má. Tôi nghiêng đầu cố tránh, bảo: “Thôi anh”. Tôi không muốn làm anh buồn. Nhưng anh vẫn lấn tới, một tay anh kéo rộng cổ áo tôi và chúi đầu vào. Tôi đẩy anh ra, nói: “Em không thích”. Anh xin lỗi tôi, rồi ngồi sang ghế bên cạnh. Tôi cảm thấy nặng nề. Anh nói: “Anh vẫn muốn hôn em. Em có một vẻ gợi cảm làm đàn ông không chịu nổi”. Tôi cười: “Như vậy thì nguy hiểm quá. Chắc là em phải bỏ của chạy lấy người thôi”. Anh nói: “Em mà chạy thì anh chạy theo đó”. Tôi đùa: “Để cho chị Thu giữ tiệm, phải không?”. Anh lại nheo mắt với tôi trong gương: “Không, nếu để giữ tiệm thì người đó phải là em”.

 

62.

Lời khai của Thu:

Con bé rất dễ thương. Ngay khi gặp nó lần đầu, tôi đã có cảm tình. Một cách tự nhiên, tôi thân thiết với nó, mặc dù nó không hề tâm sự hay kể gì về cuộc đời nó. Đại khái tôi chỉ biết, nó con nhà nghèo ở dưới quê lên, muốn học nghề kiếm sống lương thiện. Tôi là dân thành phố, thích làm đẹp cho mình và cho người, tôi cũng muốn sống độc lập và lương thiện. Tôi không ghen tị khi thấy anh Đức đã chiếu cố dạy dỗ cho nó nhiều hơn tôi hồi trước. Đôi lúc tôi cũng chỉ bảo thêm cho nó những kinh nghiệm của mình trong nghề. Nụ cười của nó rất tươi và thường cười bằng cả hai con mắt. Nhưng cái tôi thích nhất ở nó là cặp vú đầy đặn, lúc nào cũng dỉnh lên. Tôi thích rủ nó tắm chung, nhưng chỉ có một lần duy nhất nó chịu. Nó bảo kỳ. Tôi bảo cùng con gái với nhau có gì đâu mà kỳ. Tôi biết anh Đức thích nó. Nhưng tôi còn biết một điều chắc chắn hơn, tôi rất yêu nó. Tôi bảo nó buổi tối về nhà tôi ngủ. Tôi có một phòng riêng không trở ngại gì. Hơn nữa, tôi lại có xe có thể chở nó đi lại được. Nó chỉ ậm ừ không quyết định: “Để em hỏi bạn em xem có chịu cho đi không đã”. Dẫu sao, tôi nghĩ, tôi cần phải lo cho nó. Tôi mang quần áo của mình cho nó mặc. Thỉnh thoảng tôi cũng xin anh Đức cho nó đi shopping với tôi. Nó bảo đừng cho nó nhiều quá, ơn nghĩa không trả được. Tôi bảo khi tôi cảm thấy vui thì ơn nghĩa đã được trả. Tôi muốn cho nó tất cả những gì có thể. Tôi muốn được yêu nó và ở bên nó từng giây phút. Tôi muốn bảo bọc nó như em, như con. Mãi sau, tình cờ được xem một phim sex đồng tính nữ, tôi mới phát hiện ra từ sâu thẳm mình cũng có những thèm khát xác thịt mơ hồ. Rồi tôi tìm cách gần gũi nó. Những buổi trưa không có khách, tôi rủ nó lên ghế nằm ngủ chung. Tôi ôm nó và ngửi mùi da thịt nồng nàn của nó. Niềm say đắm làm tôi lâng lâng. Tôi bảo sau này, hai đứa thành nghề, sẽ mở tiệm làm chung. Nó bảo muốn về quê sống. Tôi bảo nó ngu. Nó chỉ cười buồn: “Chị không hiểu được đâu”.

 

63.

Chị Thu quá lo lắng cho tôi. Chị bảo: “Em đừng để cho anh Đức lợi dụng. Vợ anh ấy biết thì phiền lắm”. Tôi vẫn biết chị vợ anh Đức khó chịu với tôi, nhưng tôi nào có lỗi gì. Đôi khi, tôi cũng muốn chơi cho chị một vố, nhưng tôi nghĩ người chịu thiệt trước hết sẽ là mình, hơn nữa tôi cũng chẳng muốn làm điều gì không phải với anh Năm. Nhưng anh Đức không hề có ý ngừng lại việc tấn công tôi. Anh tiếp tục ve vãn tôi bằng mọi cách. Chị Thu cũng nói: “Anh Đức kỳ quá hà”. Anh trả lời: “Đàn bà thích đàn bà mới kỳ chớ, còn đàn ông thích đàn bà có sao đâu?”. Chị Thu biết anh Đức chửi xéo mình đồng tính, nên gân cổ cãi: “Nhưng anh có vợ rồi”. Anh Đức nói bừa: “Vợ là vợ, nhân tình là nhân tình, anh đâu có lẫn lộn chuyện đó”. Chị Thu gằn giọng: “Coi chừng tôi giết ông”.

 

64.

Mặc dù nhớ Phụng, nhưng hầu như tôi không bao giờ tơ tưởng đến thân xác Phụng như một người tình hay một con cái. Tôi luôn cảm thấy Phụng là một thế giới khác, một cô gái khác. Làm bất cứ điều gì với cô ấy cũng trở nên lố bịch. Tôi cảm thấy đau đớn khi nghĩ rằng Phụng bỏ đi vì tôi đã không đáp ứng những mong đợi của cô. Tôi không muốn tưởng tượng những tình huống của một cô gái quê lên thành phố kiếm sống mà cô sẽ gặp phải. Tôi lo lắng và cầu nguyện cho cô.

 

65.

Hình như đàn ông sinh ra để nhậu và chơi bời. Chiều nào quán cũng đông nghẹt, bia và đồ ăn thừa mứa. Họ ăn và nói, tôi nghe được đủ thứ chuyện trên đời. Đôi khi cũng có người tán tỉnh tôi, nhưng tôi không dám mơ mộng. Lễ độ trước sự bông lơn, tôi đủ thực tế để hiểu con người mua vui với nhau. Phần tôi, tôi đã bán rồi, tôi không thể bán thêm lần nữa như một kẻ gian lận. Hơn nữa, tôi vẫn còn nợ biết bao với ông Hoàng. Ông có khoẻ không, ai săn sóc ông? Tôi mong ông tha thứ cho tôi.

 

66.

Bạn bè tôi bảo: “Dạo này mày sa sút quá”. Một người nói: “Cho nó sang Chợ Lớn ăn Ngọc Dương, Ngầu Pín để cải thiện tình hình”. Tôi cười: “Khoẻ cũng không biết để làm gì”. Bọn chúng nói: “Để tiếp tục sa sút”. Vấn đề là có chỗ để sa sút hay không. “Ông bạn cứ yên tâm, đi theo tôi thì không muốn sa sút cũng bị sa sút, nhưng trước hết hãy tẩm bổ cái đã”, một người bạn mới tự hào bảo. Chúng tôi đi nhậu. Quán rất đông, có đến cả ngàn người. Đột nhiên, Phụng hiện ra trước mắt tôi. Cùng lúc, Phụng cũng nhìn thấy tôi. Sững sờ vài giây, tôi gọi: “Phụng”. Nhưng Phụng không trả lời, cô chỉ đứng trân người nhìn tôi, rồi bất ngờ bỏ chạy. Tôi đuổi theo, nhưng không tìm được cô giữa dòng người.

 

67.

Tôi vẫn cố trốn tránh ông, nên sự xuất hiện của ông ở nhà hàng khiến tôi bàng hoàng. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, tôi đều không muốn gặp ông, không phải vì tôi thay đổi, nhưng tận đáy lòng, tôi luôn thấy mình có lỗi với ông. Chỉ sự trong sạch tuyệt đối mới xứng đáng với ông, mà tôi càng lúc càng trở nên nhớp nhúa. Chính nỗi xấu hổ về sự nhơ nhớp của mình đã khiến tôi bỏ chạy. Lòng tôi vô cùng đau đớn. Ông có hiểu là tôi yêu ông hơn tất cả mọi thứ trên đời không? Tôi yêu ông hơn cả linh hồn và thân xác tôi. Thế mà tôi vẫn phải lìa xa ông. Tôi vừa đi vừa khóc. Hết con đường này tới con đường khác, tôi cứ đi và khóc như một con điên man dại. Tôi đi cho đến khi không còn đi nổi nữa, rồi ngồi bệt xuống bên vệ đường. Tôi không biết mình phải làm gì. Có một lúc tôi muốn chạy trở lại quán để quì xuống chân ông, xin ông tha thứ và ở lại hầu hạ ông suốt đời tôi. Tôi nghĩ mình cần phải mạnh mẽ để sống cho ông. Khi tôi quyết định kêu một chiếc xe ôm quay về quán thì quán đã đóng cửa. Trời quá khuya. Tôi chợt thấy đêm hoang vắng và lòng tôi â càng trống trải cô đơn. Tôi lại khóc một lần nữa. Tôi khóc như tất cả những người thân thuộc của tôi chết. Tôi khóc như thể chỉ còn mình tôi trên mặt đất...

 

68.

Dường như tôi nghe thấy Phụng khóc. Buồn bực, tức tối. Tôi lao ra đường bỏ mặc những người bạn ngồi lại trong quán. Tôi đi, lang thang từ con phố này đến con phố khác, như thể đi hết cuộc đời mình. Và tôi nhận ra mình cũng chẳng hiểu gì cuộc đời. Như thế có nghĩa tôi lại sống từ đầu những kinh nghiệm đau thương và hư vô.

 

69.

Lời khai của Thu:

Không biết có chuyện gì xảy đến với Phụng. Trông nó buồn rũ rượi mà lòng tôi đau thắt. Hỏi nó, nó chỉ bảo không có gì. Tôi dỗ dành nó bằng cách sáng nào cũng dẫn đi ăn, uống cà phê trước khi đến tiệm. Tôi cũng thích âu yếm nó hơn. Và hầu như nó không phản ứng. Tôi hy vọng nó sẽ quen dần với sự bày tỏ tình cảm của tôi. Tôi thường lợi dụng khi vắng anh Đức hoặc khi chỉ có hai đứa trong phòng phía sau để ôm và hôn nó. Tôi rất muốn đưa nó về nhà, hoặc đến một nơi nào đó như trong rạp hát, hay phòng karaoke để được sờ mó và hôn hít cho thoả thích, nhưng nó không có thì giờ dành cho tôi. Bốn giờ chiều nó đã rời tiệm để đến quán ăn làm tiếp viên. Tôi đã từng đề nghị với nó nếu không về nhà tôi ở thì để tôi trả tiền nhà trọ cho, nhưng nó không chịu, bảo: “Em còn đủ sức tự lập. Khi nào thật sự cần, em sẽ nhờ chị sau”. Bởi thế trong lòng tôi, lúc nào cũng thèm thuồng khao khát nó.

 

70.

Lúc sau này, chị Thu hay ôm và hôn tôi. Tôi thấy rất kỳ. Nhưng tôi đang buồn, mặc chị muốn làm gì tôi thì làm, dẫu sao tôi cũng biết được một điều chắc chắn là chị thương tôi. Tình cảm của chị an ủi tôi. Tôi quen dần với những âu yếm của chị. Tôi không thật sự biết những cảm giác của thân xác giữa tôi với chị và giữa tôi với ông Năm có khác gì nhau. Cả sự mơn trớn dịu dàng của chị lẫn việc làm tình cuồng nhiệt của ông Năm đều làm cho tôi sướng khoái, nhưng nó không thể làm vơi đi nỗi đau khổ trắc ẩn cuồn cuộn tôi với ông Hoàng.

 

[còn tiếp nhiều kỳ]

 

________________

ENGLISH VERSION:

 

To the End of the Road, then...

 

Nguyễn Viện

 

Translated by Lê Đình Nhất-Lang & Lưu Diệu Vân

 

61.

One day Thu is sick and off work. I sit in a chair reserved for the customers, and Duc stands behind me. Both look into the mirror. Duc blinks an eye with me. I smile in reply. He uses to tease. With no customer in the shop, he bends down to kiss my hair. I close my eyes. Next, he circles his arms to embrace me over the back of the chair. I still keep silent. He kisses me on a cheek. I duck my head, saying, “Please stop.” I don’t want to make him sad. But he still advances. He uses one hand to pull my collar out and buries his head in. I push him away, saying, “I don’t like it.” He apologizes to me, then sits in the next chair. I feel the air being heavy. He says, “I still want to kiss you. You have an appeal that men cannot resist.” I laugh, “It is thus so dangerous. Perhaps I should leave everything behind and run away.” He says, “If you run away then I will follow.” I joke, “To leave the shop to Thu, right?” He blinks an eye with me in the mirror, “No, if I am to leave the shop to somebody, then that somebody must be you.”

 

62.

Thu’s depotition:

The young girl was lovable. The first time seeing her, I already liked her. Naturally, I befriended her, although she never confided in me or told me anything about her life. I only knew vaguely that she came from a poor family in the country, and wanted to learn a vocation as an honest way to earn her living. I was not jealous when I saw Duc taught her and paid more attention to her and than to me back then. Sometimes I also instructed her with my own professional experiences. Her smile was very bright, and she usually smiled with both of her eyes. But what I liked the most in her were her full breasts, which always turned slightly up. I liked to invite her to bathe together, but on only one single occasion she accepted. She said it was weird. I said that as we were both women it wouldn’t be weird. I knew Duc liked her. But I also knew a more certain thing, that I loved her very much. I told her to go to my house to sleep at night. I had my own room which would give us no problem. Moreover, I had a vehicle with which I could take her here and there. She was simply undecided, “Let me ask my friend if she lets me go.” Anyway, I thought, I should take care of her. I brought my clothes over for her to wear. From time to time I asked Duc to let her go shopping with me. She said I should not give her too much, or she would not be able to pay back. I said that when I feel happy, then all favors are paid for. I wanted to give her all I possibly could. I wanted to love her and stay close to her in every moment. I wanted to shelter her like she is my sister, my daughter. A long time afterwards, as I incidentally had a chance to watch a lesbian sex movie, I discovered deep within me those vague carnal desires. Then I found a way to get close to her. In those noon hours when we did not have any customers, I called on her to sleep together on a chair. I held her and sniffed the deep scent of her flesh. Passion made me high. I told her that in the future, as we became professionals, we would open a shop together. She said she wanted to go back to country life. I called her stupid. She just smiled sadly, “You wouldn’t understand.”

 

63.

Thu worries too much for me. She says, “You shouldn’t let Duc exploit. If her wife knows, then it will be trouble.” I am always mindful of Duc’s wife being ill at ease with me, but what mistake has I made? Sometimes, I want to play her a trick, but I think the first one who loses would be me. Furthermore, I don’t want to do something wrong to Nam. But Duc seems not wanting to hold back his attacks on me. He continues to flirt with me in every which way. Thu also says, “Duc, you are so weird.” He replies, “A woman desiring another woman, that would be weird. What’s wrong with a man desiring a woman?” Thu knows that Duc has just thrown her a slanted remark on her homosexuality, so she argues madly, “But you are married already.” Duc becomes careless, “A wife is a wife, and a lover is a lover. Do I confuse between the two?” Thu sneers, “Be careful or I’ll kill you.”

 

64.

Eventhough I miss Phung, I almost never dream of her body as that of a lover or a female. I always feel that Phung is another world, a different girl. I risk becoming ridiculous no matter what I do to her. It hurts when I think that Phung has left because I could not meet her expectations. I hate to fathom all the situations that a country girl may encounter when she tries to make a living in the city. I worry and pray for her.

 

65.

Men seem to be born to feast and have fun. Every afternoon the restaurant is crowded, scattered with beer and food. They eat and talk, and I hear all sorts of things in the world. Sometimes a guy flirts with me, but I dare not daydream. Polite at all banters, I am realistic enough to understand that people buy pleasantries from each other. As for me, I have already sold out, so I cannot sell once more like a cheater. Furthermore, I owe so much to Hoang. Is he fine? Who is taking care of him? I hope he forgives me.

 

66.

My friends tell me, “You sink so low these days.” One says, “Take him to Chinatown to eat goat testicles improve the situation.” I laugh, “To be healthy for what?” They say, “To keep on sinking.” What matters is whether there is room to sink lower. “You just rest assured, going with me you will sink low no matter you want it or not, but first of all you need to revive your strength,” a new friend proudly says. We go to a restaurant. It’s quite crowded, seeming like a thousand people. All of a sudden, Phung appears before my eyes. At the same time, she also sees me. Dazed for a few seconds, I call out, “Phung.” But she does not answer, she just stands there looking at me, then unexpectedly run away. I follow, but cannot find her amid the crowd.

 

67.

I still try to hide from him, so his showing up at the restaurant has shocked me. I do not want to meet him under any circumstances, not because I have changed, but deep down, I always feel like I have wronged him. Only an absolute pureness would measure up to him, whereas I have become more and more filthy. It’s the shame of my own filth that has made me run away. I feel so painful. Does he understand that I love him more than anything in this world? I love him more than my own soul and body. Yet I still have to leave him. I cry as I walk. Through one street after another, I just walk and cry like a wild crazy girl. I keep walking until I can barely walk, then I sit down on a roadside. I don’t know what to do. There is a moment I want to run back to the restaurant to kneel down at his feet, beg for his forgiveness and stay with him as a servant for my whole life. I believe I should be strong to live for him. When I have made up my mind, I call an embrace-bike and go back to the restaurant. It’s already closed. It’s already too late into the night. I suddenly sense the desolation of night, and I feel more lonely than ever. I cry once more. I cry like all my relatives have died. I cry like I alone remains on the face of the earth...

 

68.

I vaguely hear Phung crying somewhere. Sad, frustrated, I dash out into the street, abandoning those friends still sitting in the restaurant. I wander from block to block, as though to wander the rest of my life. And I realize I understand nothing of life. It thus means that I will relive from the beginning my agonizing and empty experiences.

 

69.

Thu’s deposition:

Something must have happened to Phung. Seeing her so sad broke my heart. When asked, she simply said there was nothing. I consoled her by taking her every morning to a coffee breakfast before we go to the shop. I also wanted to fondle her. She almost did not react. I hoped she would get used to my expression of love. I usually exploited the occasions when Duc was absent, or when there were only the two of us in the back room, so I can just hug and kiss her. I really wanted to bring her home, or to some places such as the theater, or a karaoke parlor where I would be able to pet and kiss her as much as I liked, but she did not have time for me. At four o’clock she left the shop to go to the restaurant where she waited tables. Once I proposed to pay for her lodging if she would not want to move in with me, but she objected, saying, “I can still be on my own. When I really need help, I will call upon you.” So from inside my heart, I always desired and craved after her.

 

70.

These days, Thu likes to hug and kiss me. I find it strange. But I am being sad, so I just let her do whatever she wants to me. At least I know one thing for sure, that she loves me. Her love consoles me. I am getting used to her fondling. I don’t really know if my body would feel differently when I am with her as compared to when I am with Nam. Her sweet caresses and Nam’s enthusiastic love-making both make me happy, but they cannot soothe the pain of compassion which swirls within me that I reserve for Hoang.

 

[to be continued]

 

 

Đã đăng:

[Bản song ngữ / Bilingual version] ... Tôi vẽ một cái lồn trừu tượng. Thật ra là một cái lồn hư vô. Những vòng tròn vô định loang trên mặt nước thẳm, run rẩy và nồng nàn. Từ không đến có là số phận. Có nghĩa và vô nghĩa... / ... I draw a symbolic cunt. An imaginary cunt, in fact. Vague circles dissolve on the surface of deep water, trembling, passionate. From nothingness to existence spans destiny. Meaningful and meaningless... [Translated Lê Đình Nhất-Lang & Lưu Diệu Vân] (...)
 
[Bản song ngữ / Bilingual version] ... Anh nói huyên thuyên đủ thứ chuyện, nhưng tôi không nhớ chuyện nào ra chuyện nào. Khi về, anh đòi hôn tôi dưới bóng tối gốc cây trước nhà, nhưng tôi không chịu. Tôi bảo đừng vội... / ... He talks nonstop about a lot of things, but I can’t remember which from which. On our way home, he wants to kiss me in the dark shade of the tree in front my house, but I don’t let him. I tell him not to rush it.... [Translated Lê Đình Nhất-Lang & Lưu Diệu Vân] (...)
 
[Bản song ngữ / Bilingual version] ... Nghệ thuật là một trò lừa đảo lớn. Ai ngu ráng chịu. Chẳng riêng gì hội hoạ, văn chương cũng đầy bọn ăn cắp và lừa đảo... / ... Art is a big deceitful game. Tough luck if you are clueless. Not only art, literature is also full of thieves and cheaters... [Translated Lê Đình Nhất-Lang & Lưu Diệu Vân] (...)
 
[Bản song ngữ / Bilingual version] ... Tôi không phải là một gã quân tử Tàu muốn làm chuyện anh hùng mã thượng. Chắc chắn thế. Lúc nào “bụp” được tôi vẫn “bụp”. Và thật sự có nhu cầu “bụp”... / I am not a gentleman trying to do something heroic. Really, I am not. Whenever I can, I still want to fuck. And I do have the need for sex... [Translated Lê Đình Nhất-Lang & Lưu Diệu Vân] (...)
 
[Bản song ngữ / Bilingual version] ... Chia tay cô, tôi bỗng nhận ra khoảng trống cô để lại trong lòng mình. Đồng thời, tôi nhận ra cái khoảng trống triết học chứa đựng mọi bôi xóa. Đi đến cuối đường, cuộc sống không bao giờ có ngõ cụt... / ... Parting with her, I suddenly realize the empty space she has left inside my heart. At the same time, I recognize the philosophical emptiness that contains all obliterations. Going to the end of the path, life never meets a dead-end... [Translated Lê Đình Nhất-Lang & Lưu Diệu Vân] (...)
 
[Bản song ngữ / Bilingual version] ... Những giấc mơ của tôi màu đỏ. Những chiếc lá chết cũng màu đỏ... / ... My dreams are red. The dead leaves are also red... [Translated Lê Đình Nhất-Lang & Lưu Diệu Vân] (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014