thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Bước ngày qua bóng nước | Nốt hương cuối mùa
 
 

Bước ngày qua bóng nước

 
Ngày trôi mòn vẹt
âm điệu cũ
đường link cũ
kí tự nhập sai
không tin nhắn phản hồi
cơn khó thở
vỡ dần trong khoảng tối
câu thơ bệnh tật chập chùng rơi
ngày cột mặt trời không im lặng
những câu thơ giờ không còn hướng lối
lần mò từng bước chập chững
những câu thơ bị bịt mắt
thảng hoặc câu nói mớ
giữa giấc ngày ảo dụ một niềm tin
ngày lên cơn động kinh gió
hài cốt thời gian mục rữa
câu thơ bặt câm bẩm sinh tự thuở chào đời
tôi ngồi rù quến tiếng nói
từng phiến thanh âm cũ nát
dửng dưng một sự chối từ
những con chữ khoả thân
vẽ chân dung một ngày vắng mặt
mông má vú vê tiền kiếp
tràn ngập màn hình ba bảy độ âm
trên đốm da ngày bạch tạng
đám sao vàng già nua
chờ ngày tự tận
đã qua đời
 
 
 

Nốt hương cuối mùa

 
Tôi muốn ru em giữa một chiều tháng Ba ngập nắng
cơn gió không biết mỏi mệt giật tung những cuống lá trên cây
cà-phê chiều lẳng lặng
choáng nốt hương gầy
tôi muốn ru em giữa đêm sâu nội thị
hành lang hút sâu lồng lộng tiếng gót giày
căn phòng âm u không mở cửa
vẫn lọt lại trên tường tiếng động cơ ầm ì
bên cửa sổ
xác hoa còn đọng lại sau đợt gió thiên di
tôi từng ước thấy mình cùng em thức dậy bên ô cửa tràn ngập gió
nơi đường chân trời không biến mất vào đêm
nơi khứu giác kiệt quệ được phục sinh giữa đồi hương thảo
ánh trăng mang theo mùi hoa sứ chông chênh
tôi muốn kể em nghe về khu vườn dát vàng xác điệp
nơi cánh me sao hồng ửng trong đêm
nơi đoá ngọc lan ngập ngừng sương ướt
nơi khuôn mặt người không có vết chân chim
tôi đã không thể thì thầm bên em lời tình yêu màu trắng
đốm nến nhỏ trên bàn còn cháy đến kiệt cùng
tôi đã không thể ngăn những cơn mơ gieo mình xuống vực
mưa mang vũ điệu
rất buồn
tự ải lúc em đi
tôi đã chạy hụt hơi trong giấc mơ màu huyết dụ
mặt trời tháng Ba âm ỉ lăn về phía u trầm
những cánh gió nhìn tôi cười tê dại
bình an là không thật
sao lòng người còn cứ trầm ngâm?
rời khỏi cơn ám ảnh tháng Ba
tôi vớt nắng về hong khô nước mắt
để đừng chảy ngập ngụa vào câu chữ
trong căn phòng nhỏ không người
tiếng bàn phím đổ rạt rào như hàng cây rũ nhựa màu rêu
 
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014