thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
mẫu hệ | một ngày thứ bảy tháng năm | em yêu đừng băng qua sông
 

mẫu hệ

gửi thường quán
 
tôi đà sáu mươi trong tám anh chị em
chúng tôi đều ngoại phạm trong chuyên án nvm 1975
bài thơ này không phải bài thơ nhắm lên tiếng
cho dòng tộc
hay nhằm giải toả nỗi bi phẫn của các họng súng thần công
ngoài bãi biển thuận an
 
ông cố nội tôi (một người hạnh phúc!) từ bên tàu
lưu lạc
chắc chắn ông phải dẫn theo bà cố nội sang việt nam (dòng tộc tôi
dòng tộc thủy chung!) cho tới ông cố nội bị mật thám tây bắt
ông thắt cổ tự sát
 
đến đời tôi cả tám anh chị em / cha
mẹ
chúng tôi chẳng một ai biết tiếng tàu (từ nói đến đọc
thì đừng kể gì tới viết!)
 
chúng tôi - trừ mẹ - mang lấy họ vương như dấu ấn
một thời kì
vùng đất hà tiên trù phú
 
một ngày tôi đi tìm gia phả
phía sau tiếng saxophone
trong bụng cá thòi lòi / thấy
hai bên vây cá các thiếu nữ vận xà-rông áo hoa chăm-pa ca
múa - lượn hai cánh tay
uốn éo thân hình thực gợi cảm
 
dưới lườn cá vua minh mệnh chơi golf
các cung nữ ôm gậy
chạy lúp xúp nhặt banh
 
dừng bước
tôi hỏi ông lão nom có nét giống trần dần - là sao tôi đi
không thấy bóng thấy nhà...
ông lão liền bật / chồm chồm phía trước
đồng thời giận dữ buột miệng “chỉ thấy mưa sa
trên nền...”
 
ối
tôi có cảm tưởng người ta đang làm phim
hơn làm lãnh đạo xứ sở
bọn gangster được phân nhiệm vụ gác cửa rạp
thu tiền vé
 
san francisco thành phố tôi sống / ở đây
hơn ba chục năm - nhìn
mỗi ngày đều thấy nó cựa mình
thay đổi
 
các thành phố lớn của việt nam
ba trăm năm sau
đỏ mắt cũng chả thấy cái chuyển mình / nhẹ
chúng vẫn cõng trên mình cái thân thể phong kiến
thối rữa
 
nhưng tại sao họ lại bày kẹo ngọt
phía sau cặp mắt các em thơ? và hễ bất kì ai khám phá ra
liền bị cướp / cứa cổ
 
quả thực
tôi không còn nhớ gì hết!
...
 
 

một ngày thứ bảy tháng năm

 
thức dậy thấy hai chữ “giao thoa”
ngay mắt nở thành hoa đoá đoá
nhấc mặt mình rời khỏi đống chữ
các chữ “và” tức khắc tự xoá
 
viết hai chữ “giao thoa” lên tay
cột bọng đái bằng sợi dây thòng
từ đỉnh đầu dài xuống tới dái
giao thoa sổng cái hoá lật lọng
 
gập cong người mút ngón chân cái
nhìn xuống lòng còn hai chữ ấy
khuôn mặt bài thơ hệt mối lái
dẫn tôi theo vần vè bầy bầy
 
khung thơ đà bày sẵn trong đầu
bưng hai chữ “giao thoa” đặt vào
hẳn hoi một nồi khoai đang nấu
trên tiền đồ nắng trổ máu đào
 
xem ra ngữ cảnh sự lấn cấn
giữa tôi chỉ mỗi đàn bà hiểu
ở cục diện (một phía!) dặm phấn
thậm phi lí mỗi người mỗi kiểu
 
và thực ngớ ngẩn lũ kỉ niệm
chúng quấy rầy cốt để chứng nghiệm
sự đớn đau vật chất có thực
sống chỉ mục đích chờ khâm liệm
 
ưng hay không nên nhớ chết cả
không thể luận khi yên mồ mả
hư thực đấy một cục bộ nhảm
trời cao đất dày về mình ta
 
đời sống tôi nọ nay những tưởng
một cuộc đời hệt người đời thường
tuy nhiên bọn lương đống rộng họng
chúng cúi rạp phía rợp cờ phướn
 
cho nên đời tôi như đã nói
giờ đây chốc chốc há hốc mồm
từ kinh ngạc tới chuyện muốn ói
bằng độ dài từ trận gió nồm
 
đừng hô còn thể thống gì nữa
khi miệng thì ngậm xấp bạc giả
theo lịch vào ngày giờ mục rữa
chữ tôi bỏ lại chịu tróc nã
 
thời gian trong đầu thời gian tĩnh
không có nghĩa không có thời gian
nhiều là đằng khác có thể tính
mỗi khắc trôi mỗi chữ ra ràng
 
thề chết tới tôi chả luýnh quýnh!
...
 
 

em yêu đừng băng qua sông

 
khi đàn bà nỉ non (vần vè
sẽ kéo dài bất tận!)
mỗi ngày đàn bà sập cửa sổ
(phấn
son - rớt hết cả!)
 
đời tôi
từ biết đàn bà
thì lại hay nhìn lên bầu trời - lúc chờ đợi
lúc không
(tôi cho - làm thơ
làm - một hành động chờ
khác!)
 
hiện tại sống trong chung cư
sát downtown
đời sống chung cư có đối diện tiếng động
đối diện sống chết / có khoảng cách
giữa người này người kia
giữa chó
với mèo
 
đối diện cửa sổ buồng tôi
buồng người đàn bà tuổi khoảng bốn mươi
nhỉnh hơn / sống một mình
đi đâu trở về người đàn bà
thường cởi truồng kéo cửa sổ lên
 
cứ vậy - đi vòng quanh căn buồng
luôn luôn nơi tay khi thì cầm bọc “chip”
khi chai bia
khi ly rượu đỏ
 
bấy giờ tôi thường ngồi kề bên cửa sổ
dõi mắt phía chân trời
hôm nào thấy chim bay biết chim bay
hôm nào thấy mây tan
lập tức thở dài
 
hiện người đàn bà đã cởi truồng
đang đi vòng quanh căn buồng
như mọi hôm
đột nhiên người đàn bà đứng khựng
thò đầu khỏi cửa sổ
 
tôi thấy gió thực dữ tợn
thổi
tóc trên đầu người đàn bà tung
bay tán loạn
 
tiếng người đàn bà hô
vọng sang “buồn quá... mày có muốn đâm
chém!” tôi nghe
chả hiểu sao bối rối đến độ
vục mặt liền vào đống chữ
 
trong đầu (!)
...
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014