thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Ghi - buổi sáng Sydney 11-9-17
* tặng các bạn đã gặp chuyến đi Sydney ra mắt Captive and Temporal
 
Nếu một ai ngồi xoay lưng lại sau bức màn cửa đã buông ngày muộn thì trăng ngoài vẫn mọc, nhưng khi tất cả khách đều nhìn ra khung kiếng trong suốt và thấy, và cùng kêu lên ‘Trăng!’ thì đó là gặp lại, của thời gian. Thời gian đi những bước riêng biệt, giữa vô ý và qui ẩn, giữa đó, qua những con đường vô hình cho làm như đúng hẹn, ở phố cổ lá vừa thay áo, tay kéo lệch một chừng mực. Nếu một ai nhìn qua khoảng cách, và hơn một ai cùng nghe như sương núi về kéo dạt cánh chim thời dạ điểu to lớn cũ trong những căn nhà đá khuyết sử mỏi mê bản thổ dọn chỗ khất thực, vì thú cầm mùa sinh nở chẳng nỡ; nếu một ai ngậm ngợi hồi ứng cát biển cũng tình trẻ khất thực quả sim sâm, có trên những nương lúp xúp trẩy ở Đông Hà Quảng Trị, thí dụ vậy, bắp chân như bắp rẫy, tu huýt lầm lụi một đầu xe lửa một toa về ga xép trưa khói quấy, thì đó là thấy lại, của những tình thư hiên, như hôm nay nửa thế kỷ ba phần đời những ai trẻ thơ bàn bạc lại, xem nào, và xem nào, tại sao chỉ một lưng bát nước, tại làm sao phải nửa vòng trái đất. Nếu một ai nhất định phải đi, và trưa phải về trong khoảnh nắng thì những âm tiết cũng không dọn hẳn một ngưng thương, một lầu tạ, và nếu một ai không về nữa, không cốt làm gì nữa, thì sự dở dang đấy sẽ treo như một bức tĩnh vật, ly hoa, tách trà trống lặng, người tới sau sẽ diễn giải (hay không), và mắt lạnh. Nếu một ai bước xuống con phố thấp, lầu tạ tắt ngấm, đèn đường xa lộ treo sương hai mươi ba mươi, trăng đương là, như một gót son đỏ mòn vẹt trên thủy mặc nguội, lấm đốm hoang vắng, một hai hoa tiêu phòng bít âm thả theo thay đổi tăm tích tín hiệu tinh sao, trục độ, và đây đăm đăm một nhìn xuống thăm thẳm cửa khẩu, thì thực tại của buồng lái và thực tại của kẻ bước xuống như hai vách núi - giữa là mặt thủy tinh của loài có vây và loài có lông tóc -, chỉ vậy, một thực tại hoặc vô tâm hoặc thương ẩn, gọi không thành, đập không đi, nó lủi thủi đằng trước, đằng sau, như một con mèo không chủ, biết ngó vào bóng chính mình, ... tôi thức dậy ở một trạm, quầy vé, chuyến đi trễ hay không chưa rõ, ngày đã thành, tự nhủ thế nào là trễ, ngậm ngợi sự dẫu thế nào, hồi xét sự biết đâu, thả lửng giữa những trang nốt, nhớ những gạch xóa trong đêm, những lời viết chồng lên trong đêm, tấp nập rồi tạnh vắng, những cơn mưa mùa xuân, đường thu vén, có những dọn nhẹ một mặt bàn, một miệng cười độ lượng nữa, nhân gian gần mà xa, rụt rè viễn xứ, mấp mớ âm sóng lan nhã thị thành, nhớ và nói, nói và nhớ, trí nhớ và tiếng, đến cùng trong tan vỡ những bọt sóng trắng, ấm.
 
 
 
 
----------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014