thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Lời bà mẹ có con bị xử án 10 năm tù | Thời đại phồn thực / cô liêu | Bài thơ phi lý
 

Lời bà mẹ có con bị xử án 10 năm tù

(Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, mẹ của Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh)
 
Mưa Khánh Hoà sùi sụt
Chiều dẫn Nấm đi dự phiên toà
Tôi ngồi nhìn qua màn hình
 
Toà xử Quỳnh 10 năm tù
Không được gặp mặt con
Tôi vẫn quyết đi dù bị giết, đoạ đày
 
Tận sâu trong tâm thức
Bùng cháy ngọn lửa hi vọng
Tôi khâm phục và ngưỡng mộ con mình
 
Sóng biển vỗ rì rào
Bao mê cung cuộc sống
Nấm bảo: “Giờ con đi nhà thờ,
cầu nguyện cho riêng mẹ...”
 
 

Thời đại phồn thực / cô liêu

 
Mùa mưa xoá tan ký ức thành màn nước trắng tinh
Chúng ta lầm lũi học lại cách yêu đương / cách hàn gắn vết thương lòng
Chúng ta mê đắm ngọn lửa chiến thắng, mang ảo tưởng hào quang hư huyễn
Mùa nắng thả bầy kiến đen đục nát thần tượng gỗ trong vườn
Thời gian bọc cứng mọi điều trong chiếc vỏ cứng ngắt
Bóng tối thì thầm về một thiên đường khuất nẻo
Mắt nhìn nhau xa lạ, miệng thốt lời gian trá
Mặt trời chiếu rọi mặc biển cả gào thét khản hơi
Thời đại u mê / phồn thực / ma tuý / cường quyền / tham nhũng
Thời đại giết người / phủ dụ / mật ngôn / cô liêu vô tận
Phía ngược sáng lảnh lót tiếng chim giục giã
Đấy là lúc trèo thoát khỏi giấc mơ quỉ ám
Đấy là lúc sự thật viết lên đá, nở hoa.
 
 

Bài thơ phi lý

 
Những ngày này buồn bã và tổn thương
Tôi thả bộ dọc bãi biển vắng lặng
Xác tàu nằm trơ, xóm chài thành điểm du lịch rẻ tiền
 
Những ngày này tôi thấy người người biến dạng
Cách nhau bằng khoảng không vô cảm mênh mông
Những chuỗi bất lực liên hồi và lạc hướng cuộc sống
 
Tối nay, 8 giờ tối, tôi và Beckett bước vào quán nhậu
Đèn mờ. Chuyện nọ xọ chuyện kia. Thời sự, kịch trường, con cái
Tôi bảo đang viết dở dang những bài thơ phi lý
Beckett vỗ vai tôi bỡn cợt: Điều gì không ngừng ám toán cuộc sống?
Khốn nạn tôi không thể giải thích tại sao tồi tệ như thế!
Tạm biệt. Tôi vội vã trở về phòng riêng
Trở thành môn đồ tội lỗi của chính tôi.
 
 
-------------
Đã đăng:
 
... Vô số thời khắc giãy chết, trôi qua lặng lờ / Chúng ta học cách sống thoả hiệp và vô cảm / Và ngoài khơi những con tàu gầm rú / Đâm thẳng vào lồng ngực tổ quốc phập phồng vết thương... | Cuộc diễu hành sáng nay báo động biển chết / Bầy linh hồn cá đủ sắc màu túa ra khắp phố / Quằn quại & kêu thương... | Tôi luôn tự kiểm duyệt những dòng chữ viết xuống / Một chứng bệnh di căn lâu đời / Một mệnh lệnh vô hình chết tiệt...
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014