thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
một lời là một vận vào khó nghe...*
tặng bạn hiền võ quốc linh
 
tôi thét lên lúc màu trời chạng vạng
bó nhang vừa dập tắt sau lưng
bó đũa sắp ra bàn rao bán mạng
mày mỏ bén đọ nỗi bất ưng
 
chực hay em bỏ trước cửa câu thề
giọt nước rỉ vòi chưa khoá chặt
trí nhớ mở vừa bước ngựa tế
vách tim lao lung đổ xém lấp mặt
 
người sau lấn người trước ngực hở
mai ngồi vớt trăm năm trên trần gian
lát dao lỡ rọc tâm địa rách
thở
mảng trăng thu khua vỡ ngang tàng
 
tiếc gì chứ? cỏ lũng đồi đã trụi
bài thơ xanh quỉ tha ma bắt về núi
bầy bướm vô tình va tiếng cú
huyền sử nước chúng ta biết lên mùi
 
giờ chắp lược bó tóc lau gương
nối đầu quê vô đầu sống yên ủi
thời gian trôi - động
mà không hương
viền ngày khép lại vừa vặn một búi
...
 
 
___________
(*) “một lời là một vận vào khó nghe” là câu thơ thứ 112 trong Đoạn Trường Tân Thanh của Nguyễn Du.
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014