thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Ai đã giết A.Q.?

 

Mở.

Núi đồi ở đây giống như những con khủng long đã hoá thạch. Những con khủng long trong những ngày cuối cùng đã xô đẩy giẫm đạp lên nhau và, trước lúc tắt thở, vẫn còn cố vươn cái cổ lên thật cao để gào rống một cách tuyệt vọng.

Giữa đá sỏi lổn nhổn, những cây cao lương thấp nhỏ vẫn ráng sức trổ bông.

Giữa đám cao lương xơ xác buồn hiu đó, có một ngôi nhà.

Giữa ngôi nhà đó, có một xác chết đã mười chín ngày vẫn chưa được đem đi chôn.

Xác chết đã phân huỷ.

Một ngọn đèn thắp bằng mỡ heo không đủ soi sáng khuôn mặt đã bị cào xé rách nát. Những con chuột sục sạo thoải mái dưới tấm chăn mỏng bẩn thỉu. Một vài con chui ra nhìn ngọn đèn. Đôi mắt láo liên quỷ quyệt. Con nào cũng béo tốt đẫy đà.

Ngoài hiên, một người con trai đang ngồi ôm một con chó đốm.

Thỉnh thoảng anh ta ngửa cổ lên hú. Con chó thì sủa.

Trong góc bếp lạnh lẽo, một người đàn bà ngồi ôm một cái hũ bằng sành dùng để ủ tương. Người đàn bà cứ để nước dãi chảy qua miệng mình thản nhiên như nước chảy qua một cái thùng thủng đáy.

Phía sau hè, một cô con gái ngồi ôm cái bọc đựng áo quần. Đôi mắt buồn và đẹp của cô chắc đã khóc nhiều nên trông ngơ ngác và mỏi mệt. Nước mắt đã làm cho màu xanh nhạt của cái bọc đậm hẳn lên như màu nước biển. Một con ruồi táo tợn đậu trên mép. Những cái chân đen và bẩn của nó dọ dẫm trên làn môi khô nứt.

Cô cũng không buồn đuổi.

 

Lời khai của vợ A.Q.

Tôi ấy à? Tôi đâu có giết lão. Tôi chỉ cắt cái đó thôi.

Tôi làm vợ lão đã ba mươi năm. Chỉ có ai sống với lão đến những ngần ấy năm thì mới biết lão ta là người thế nào.

Trước hết, lão rất độc đoán. Lão còn hơn cả vua. Lão là trời. Mà trời muốn nắng thì cứ nắng. Muốn mưa thì cứ mưa. Muốn bão lụt thì cứ bão lụt. Trời muốn thế nào mà chẳng được.

Tôi làm vợ lão, làm sao tính hết được những lần lão ăn nằm với tôi. Chỉ biết tôi đã chín lần mang thai. Chín lần mang thai nhưng đến những mười đứa. Trong mười đứa đó chỉ có mỗi thằng Dzành là còn sống.

Thế thì những đứa kia đâu?

Chết rồi. Chết hết rồi. Chết chưa kịp khóc.

Vậy đó.

Tôi đã nói rồi mà, lão là trời, một ông trời độc ác.

Ở cái nơi sơn cùng thuỷ tận này, muốn đi ra phố chợ phải mất mấy ngày đường. Tôi làm sao đi ra được tới đó để mà đẻ. Mà cũng chẳng ai chịu vào cái chỗ khỉ ho cò gáy này để đỡ đẻ.

Tôi đẻ tại nhà.

Chính lão đỡ đẻ. Lão nói heo bò lão còn đỡ được huống hồ là vợ. Lão lôi cái thai ra như lôi một con chuột từ trong hang.

Thế rồi lão bóp mũi. Cũng như bóp một con chuột mới nở. Chẳng có kêu la gì hết. Con chuột còn kêu chít chít, chứ cái thai thì không.

Lão ném cái xạch trong giỏ, rồi xách cuốc đi.

Lão lấp nó ở đâu đó. Năm sau, chỗ những cây cao lương xanh tốt, lão bảo ấy là mồ của đứa nhỏ.

Có chín nấm mồ xanh như thế. Những nấm mồ chỉ biết thở than cùng với nắng gió và đêm tối.

Những đứa con chưa kịp khóc cho mẹ nghe một tiếng và cũng không được mẹ hát ru cho một lời.

Đã chết như thế đó.

Tại sao lão giết những đứa nhỏ đó à?

Tại vì chúng là con gái. Mà nhà nước thì chỉ cho phép nuôi một con thôi. Một con nên lão phải chọn trai. Để sau này thay lão làm trời.

Đêm hôm đó tôi có nghe ặc ặc. Lão vẫn thường kêu như thế. Đang ngáy o o, bỗng kêu ặc ặc như bị mộc đè. Hơi đâu mà để ý tới lão. Chỉ tới sáng, lúc đem nước vào cho lão pha trà, tôi mới thấy lão nằm chết thẳng cẳng.

Phải rồi, tôi đã cắt cái đó.

Hỏi vì sao tôi làm vậy à?

Vì ghét. Chỉ có vậy thôi. Lão ta ghét tôi bao nhiêu thì tôi ghét cái đó bấy nhiêu.

Đâu có khó khăn gì. Tôi chỉ lấy dao xén một nhát là xong ngay. Tôi ném nó vào đám cao lương.

Rồi tôi đi rửa tay. Phải mất một buổi sáng để rửa bàn tay.

Con trai tôi ấy à?

Nó yêu tía nó hơn mọi thứ trên đời. Nó sẵn sàng chết thay cho tía.

Lần sau cùng tôi sinh đôi. Đứa ra trước là con gái, bị lão bóp cái rẹt. Đứa sau, cũng tưởng là con gái, lão bóp luôn. May mà lão còn kịp nhận ra nó là con trai. Từ đó lão cưng nó như vàng. Nhưng nó thì sợ lão ngay từ khi mới mở mắt. Sợ quá nên lúc nào nó cũng run lập cập. Nó đang ngồi khóc thương tía nó kia. Nó nói ngộ chỉ chôn tía khi nào tìm lại được cái đó của tía. Mà biết chừng nào mới tìm lại được. Chó đã tha đi mất tiêu rồi.

Còn con dâu hả? Cứ xem con mắt của nó thì đủ biết là nó ác độc đến chừng nào. Chính nó giết lão. Nó là con quỷ cái của đất phương nam. Vì nó mà nhà này phải mất đến mấy ngàn nhân dân tệ. Nhưng mà, tôi chỉ biết có nhiêu đó thôi. Tôi nhắc lại: tôi không giết lão. Chỉ khi lão chết rồi tôi mới thiến lão. Phải chi tôi thiến được lão ngay từ lúc mới về làm vợ thì đời tôi đâu có khốn khổ như thế này.

Kết luận: có âm mưu giết chồng nhưng chưa thực hiện được. Y thị gián tiếp đồng loã .

 

Lời khai của con trai A.Q.

Tên gì?

Prồ…

Bao nhiêu tuổi?

Prồ…

Tối hôm đó có đi đâu không?

Prồ…

Có siết cổ lão gia không?

(Nhe răng, cười)

Có cắt dương vật của lão gia không?

(Ngửa cổ, tru như chó)

Kết luận: y nửa người nửa thú. Không ý thức được hành động, nên dẫu có siết cổ bố cho đến chết, cũng không chịu trách nhiệm.

 

Lời khai của con dâu A.Q.

Tôi là người Việt Nam.

Nhà tôi rất nghèo. Lại đông con.

Tôi là chị cả, 19 tuổi.

Dzành là chồng tôi. Mọi sự là do người môi giới. Anh ta lúc nào cũng chỉ cười. Trông anh cũng dễ thương. Chỉ phải tội là anh vừa cà lăm lại vừa ngọng nghịu .

Mẹ bảo, thằng đó ngó vậy mà coi được. Trông bộ dạng thế kia thì nó không đánh nổi mày đâu. Lấy nó biết đâu lại sướng thân. Chứ lấy người mình hả, như cha mày đó, suốt ngày nhậu nhẹt, say xỉn. Tối đến thì đem vợ con ra mà hành hạ. Cực nhục lắm.

Cha thì bảo, lấy chồng Tàu được cái ăn ngon. Mày không nghe người ta nói đó à? Ở nhà Tây, ăn cơm Tàu, cưới vợ Nhật.

Người môi giới đưa cho cha mẹ tôi 500 đô, coi như trả công sinh thành.

Tôi gạt nước mắt theo anh với chút an ủi là đã một phần nào báo hiếu cho cha mẹ.

Suốt một chặng đường dài xuyên rừng lội suối rồi qua nước Tàu mênh mông, khi di xe, lúc đi tàu, anh đều cư xử với tôi khá tốt.

Còn chuyện vợ chồng đó à?

Tôi nghĩ rằng anh ta rất muốn. Tôi cũng đâu đến nỗi xấu. Nhưng ngay trong đêm đầu tiên, anh đã làm cho tôi sợ điếng hồn. Khi áo quần tôi được trút bỏ, mắt anh bỗng dưng trợn trừng, mồm anh sùi bọt. Tay anh co giật khi chạm vào tôi. Rồi anh ngã vật ra, chết giấc Mãi đến khi từ trong anh bắn vọt ra như súng phun nước, anh mới tỉnh dậy và nằm khóc nức nở.

Một vài đêm sau cũng vậy.

Trước khi lấy anh, tôi chỉ nghe bạn bè kháo nhau chứ chưa biết gì về chuyện đó. Tôi nghĩ, không có cũng chẳng sao, miễn là được có cơm ăn áo mặc.

Dù bà mẹ chồng thủ cái thạp gạo và hũ tương như một thủ kho keo kiệt, anh vẫn có cách lấy gạo và tương cho tôi ăn. Anh cũng thường giành lấy những việc nặng như đốn củi hay gánh cao lương về nhà. Tôi nghĩ đó là cách anh chuộc lỗi và đền bù cho tôi.

Anh vẫn thường ngắm tôi và lúng búng phun ra những tiếng gì tôi không hiểu. Tôi biết là anh thương tôi lắm. Nhưng cứ gần tôi là anh nổi cơn động kinh.

Người thực sự làm chồng tôi trong đêm lại là tía anh. Ông ta đến dày vò tôi suốt đêm như để cho đáng đồng tiền bát gạo. Tôi nghĩ là anh ta biết việc đó. Trong những tiếng động mà tôi nghe được: tiếng rầm rập như ngựa chạy, tiếng hổn hển như hụt hơi, có tiếng của anh ta. Một tiếng hú thảm thiết như tiếng sói tru trên cao nguyên. Nghe buốt đến tận óc.

Ôi những đêm dài cực nhục. Tôi nhớ mẹ nhớ cha, nhớ các em xiết bao.

Đêm hôm đó, khi tôi bị lão ta phủ lên mình như một con ngựa đực, thì anh ta vào. Trong bóng tối mờ mờ tôi vẫn nhận ra anh. Tôi chưa kịp kêu lên thì con ngựa trên mình tôi bị lôi dậy. Tôi nghe tiếng thở khò khè, ặc ặc rồi lịm dần.

Tôi vơ lấy áo quần chạy ra khỏi nhà. Tôi chạy mãi cho đến khi ngã quỵ trong đám cao lương.

Tôi không tin anh ta cố ý giết tía anh. Nhưng tôi biết sức mạnh khủng khiếp của hai bàn tay mỗi khi anh nổi cơn động kinh. Những lúc đó, dù chỉ muốn vuốt ve tôi một chút, tay anh cũng biến thành những cái tát. Tôi nghĩ anh chỉ muốn kéo tía ra khỏi người tôi thôi. Như con chó bênh chủ ấy mà.

Kết luận: Y thị lấy cả cha lẫn con là loạn luân. Y thị vốn có dòng máu căm thù người Hán chúng ta. Tuy y thị không giết A.Q., nhưng chính y thị là nguyên nhân dẫn tới cái chết của A.Q.

 

Lời khai của con chó đốm.

Mày tha cái đó đi đâu?

Gâu, gâu.

Mày phải mang trả lại cho chủ mày chớ.

Gâu, gâu.

Hay là mày ăn rồi?

Gâu, gâu.

Mày hãy đưa chân ra.

(Nó đưa một chân. Người ta bôi mực vào)

Mày không biết ký thì hãy in dấu chân vào đây.

(Người ta đặt chân của nó lên biên bản)

Kết luận: Con chó đốm đã ăn cái dương vật. Đó là thứ quý nhất của A.Q. Nó là đồ phản chủ. Lòng trung thành không còn nữa thì tội nó là đáng chết.

 

Kết luận cuối cùng:

Con chó đốm chính là thủ phạm. Nó sẽ bị hành quyết nội nhật trong ngày hôm nay. Tài sản của người quá cố là thị Á nam dzành[*] còn trẻ đẹp kia sẽ được đem đấu giá. Số tiền có được sẽ giao cho vợ và con A.Q. tuỳ nghi sử dụng.

 

05/11/2010

 

_________________________

[*]Á nam dzành: người An nam.

 

 

-----------

Đã đăng:

Những hồi ức buồn  (tiểu luận / nhận định) 
Đến bây giờ tôi vẫn không bỏ được cái ý nghĩ không giống ai, rằng sinh nhật của một người giống như những trụ cây số trên đường thiên lý. Tôi đã đếm được bảy mươi trụ và Lữ Quỳnh cũng đã sáu mươi tám. Kể cũng đã khá nhiều. Nhớ lại những cột mốc đã qua, ai cũng thấy buồn nhiều hơn vui. Bởi vì con đường chúng ta đã đi, nói như Lữ Kiều, là con đường do lịch sử chọn chứ không phải chúng ta... (...)
 
Yêu như Kiệt Tấn  (tiểu luận / nhận định) 
... Cũng như Bồ Tùng Linh viết truyện ma chồn đâu phải chỉ để nói về ma quỷ hoang đường. Kiệt Tấn viết về các em bán nước mía, tóc vàng tóc nâu, đâu chỉ để nói về cái nõn nường, mà để nói về cái no đủ phồn tạp tuy thừa mứa nhưng vẫn thiếu quá nhiều, quá dài, quá lâu cho những người bị xua đuổi khỏi quê hương. Như dân Do Thái gần hai nghìn năm vẫn chỉ có thể thoả mãn và hạnh phúc khi được sống trên mảnh đất xưa cũ... (...)

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014