thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
NGƯỜI TỬ TÙ [chương 7-9]

 

Đã đăng: [chương 1-3] - [4-6]

 

7

 

Vọt thẳng lên cao với tất cả sự kiêu kỳ hiếu thắng, mặt trời khoái trá xua đám thổ phỉ hung hãn ra sức vây hãm người tù bé nhỏ. Mặt trời cười oang oang như cồng chiêng được đánh lên rộn ràng trước lúc con trâu tội nghiệp bị con dao thọc sâu vào cổ họng. Và núi đá cũng đang reo hò bất tận với những âm thanh rền rĩ. Núi uống hút cái sức nóng dữ dội của mặt trời, rồi dùng trái tim nham hiểm tôi luyện cho đến khi bốc khói. Và như những cuộc hành quyết bằng cách ném đá cho đến khi tội nhân gục xuống, đá và cả mặt đất đều ném không ngừng vào thân thể người tù những hòn lửa nóng ran. Người tù gục xuống trên cây gậy trong khi xác chết phơi mở tênh hênh, căng phồng như con nhộng vừa bị ném vào chảo dầu.

 

Đã nhiều lần, người tù đuối sức ngã quỵ, nhưng chỉ ít lâu sau, anh cố gượng dậy, nghiêng đầu trên cây gậy khốn khó bước đi từng bước một. Nằm được một lần là nằm mãi, anh nghĩ, mình không được nằm, mình phải gượng đứng lên thôi. Mình phải đi, phải đi, muốn sống là phải bước đi, không thể không đi. Mà anh đi đâu vậy? Đào thoàt chăng? Không. Mình phải đi như là phải thở. Mình phải bước tới chứ không thể dừng lại.

Đứng lại là chết.

Bước tới, mặc dù phía trước là đá khô đỏ khé.

Bước tới, mặc dù trên cao kia là thành luỹ khó vượt qua.

 

Anh chẳng hề hy vọng tìm được một bờ khe hay hang hốc nào êm mát giữa cái nhà tù kheo khu này. Anh đi khập khiễng, xiêu vẹo từng bước thấp, hụt hẫng từng bước cao. Cái xác trên lưng cũng nghiêng ngã theo như một người đồng hành cùng số phận. Mỗi bước đi của anh bây giờ là cả một năm dài. Cuộc đời anh, tuổi thọ anh, giờ được tính theo từng bước chân. Đi để được sống nhiều hơn, sống dài hơn cho dù chỉ là một bước ngắn. 

Đi,

đi đi.

Ngay cả trong xà lim chỉ nửa mét vuông.

 

Nắng mỗi lúc một đỏ chát và mặt trời nghiệt ngã dường như thu nhiếp tất cả sức mạnh tột đỉnh của mình, chỉ để hành hạ một con người đơn độc yếu ớt. Cái xác được sức nóng hà hơi càng lúc càng phồng căng như một cái bong bóng của cá ươn. Nó phơi cái mặt vàng ệch với hai con mắt ốc nhồi như muốn rớt ra ngoài, cái mũi đầy lông và cặp môi vểnh cong không che nổi cái miệng đang xì hơi thúi hoắc. Nó nằm ngửa trên lưng anh, phơi cái bụng to kềnh như một thằng trọc phú đang đùa giỡn với lũ gia nhân.

 

Nó là ai vậy cà? Nó từ đâu tới, sao bỗng dưng nhảy xổ lên lưng tôi. Sao bắt tôi phải làm phu đòn để đưa tới huyệt. Sao chết rồi mà vẫn còn muốn dạo chơi vào nơi quỷ quái này? Là đàn ông hay đàn bà, là già hay trẻ, giàu hay nghèo, quyền quan cỡ bự hay không cửa không nhà, cùng một quê hương nghèo đói hay xứ lạ giàu sang, là bậc trí giả hay kẻ tiện nhân?

 

Anh mơ hồ nhớ lại những cơn sóng ngầm đã không ngớt lay động đời anh, nhớ tới cái đêm hãi hùng khi thức dậy thấy mình bị buộc chặt với một cái xác không phải của một tù nhân vừa bị giết đêm qua, mà cũ xì, mốc thếch, hôi hám khiến anh có cảm giác như mình đang bị chôn sống trong huyệt mộ hay một lăng tẩm nào đó vừa mới khai quật.

Trong cái nhà ngục chật hẹp bằng đá, lớn không hơn một chiếc chiếu, đã không còn những mặt người đầy sẹo, những con mắt sắc lạnh, những bàn tay thép nguội, không còn những tiếng cười man rợ, những tiếng quát tháo âm ào, không còn những khảo tra man dã thời trung cổ, không còn những lục vấn về nguồn gốc cha ông, không còn truy đuổi bè đảng này hay bầy đàn nọ. Chỉ còn một mình anh với cái xác được buộc chặt trên lưng, như một quái thai là một cặp song sinh dính liền nhau ở lưng, mà một đứa thì đã chết từ lâu trong tử cung, đứa còn sống phải một mình mang tới bờ huyệt.

 

Anh đã bật dậy với tất cả sức mạnh của một người trai trẻ và một nỗi căm giận tràn đầy. Anh quay mấy vòng, cố hất tung cái xác trên lưng, nhưng với bao nhiêu là thừng là xích, cái xác vẫn đeo cứng trên anh như một cái bướu khốn nạn. Anh gào lên, hãy bỏ cái xác này ra, hãy băm vằm bắn giết gì tôi cũng được, nhưng đừng bắt tôi phải sống với nó. Trời hỡi, làm sao có thể sống được với một xác chết mục rữa!

Anh đã thức suốt phần đêm còn lại để suy đoán cái xác là của ai. Anh cầm cái bàn tay đang chìa ra không phải để bắt tay chào đón mà để thử đoán xem là của một người nào. Cái bàn tay không còn thiết tha gì đến phép xã giao, không còn chút sinh khí đó làm anh giật mình.

 

Mặc dù nắng nóng, anh vẫn cảm giác như đang chạm vào tử khí lạnh lẽo. Một nỗi hãi sợ truyền kiếp chạy suốt dọc sống lưng anh. Có một điều gì đó bi phẫn như vừa mở ra một cánh cửa tuyệt vọng. Anh biết chắc đây là bàn tay của một người đàn ông vì những ngón tay thô và ngắn nung núc như củ khoai. Bàn tay của một người nông dân hay của một người thợ thì anh chưa biết, và cũng không muốn biết. Nhưng không hiểu sao anh lại nghĩ đây là bàn tay của kẻ đã từng giết người, không chỉ một người mà nhiều người. Có thể đã bóp cổ, có thể đã siết cò, cũng có thể chỉ một cái phẩy tay ra lệnh là đã có hàng trăm kẻ đầu rơi máu chảy. Cái ý nghĩ ấy làm anh buồn nôn và tức giận. Anh, kẻ yêu đồng loại còn hơn chính bản thân mình, giờ đây phải kề vai sát cánh với một tên giết người, quả là điều ô nhục.

 

Vẫn chưa hết những điều lạ lùng khi cánh cửa ngục được mở ra, anh lại bị nhét vào một cái thùng sắt. Một đoàn người ngựa đưa anh ra khỏi những ruộng đồng phố quận, đến những miền hoang vắng không dấu chân người. Suốt một ngày dài, anh bị nhồi xóc trong chiếc hôp tối đen tưởng chừng như đang đi vào địa phủ. Rồi họ đốt đuốc đưa anh qua một đường hầm sâu hút dài thăm thẳm, sâu và dài như xuyên vào ruột đêm. Họ bố thí cho anh một ít nước, một ít bánh và, như giễu cợt, cho anh thêm cây gậy.

Và như thế, người ta đâu có muốn anh chết không kịp ngáp như cha anh đã từng lãnh một đai cuốc sau gáy. Họ muốn hành hình anh mà không phải tốn một chút công sức nào. Cái xác trên lưng anh sẽ thay họ nhục mạ anh, nguyền rủa anh, khiến anh sống dở chết dở, vừa vâng phục nó vừa hèn hạ kêu xin. Cay độc hơn nữa, họ muốn tâm hồn anh vật vã, lụn bại trước khi xác thân mục rã.

 

Anh dừng lại, nhìn bốn hướng và nhận ra cái miệng hang xa tít đen ngòm mà bọn họ đã đưa anh vào. Đấy là con đường ra, là cái cuống rốn chưa lìa nối với chùm nhau xã hội bên ngoài. Biết rằng không cách gì thoát ra được, nhưng anh vẫn cảm thấy một niềm yêu sống mạnh mẽ. Anh quyêt phải đi tới đó. Phải đi cho dù không bao giờ tới. Phải đi cho dù cái xác nhọc nhằn cứ muốn lôi anh nằm xuống.

 

Trưa.

Ở đây lúc nào chẳng là buổi trưa, anh có cảm giác núi non nghiêng ngửa vì uống nắng say khật khừ. Anh cũng say, cũng thấy mình cuồng quay điên đảo. Anh gục xuống, tưởng chừng mình đang biến thành hơi và bay lờ đờ trong nắng đỏ. Nhưng mặt đất bỏng rát làm cho anh tỉnh lại. Anh cố gượng dậy. Anh cầm bầu nước nhấp một chút cho ướt môi, mặc dù anh muốn ngửa cổ nốc một hơi dài. Anh phải dè sẻn cho tới giọt nước cuối cùng. Anh đi lảo đảo. Cái xác trên lưng anh như muốn sôi lên. Độ căng phồng của nó đã đến lúc sắp vỡ ra. Phải chi nó là một người tù còn sống thì nó và anh sẽ đổi vai cho nhau. Anh sẽ nói, tao mệt quá, mày thay tao cõng tao một lát. Anh sẽ nằm ngửa ra mà nhìn đất trời. Anh sẽ cười lớn, coi khinh hết thảy mọi sự. Anh sẽ thách đố mặt trời, xem ai có thể nhìn lâu mà không chớp mắt.

 

Nhưng con gì kia, phải chăng là một con dòi?!

Anh chợt rùng mính nghe lạnh tận tim óc. Một con dòi, tức là một sinh vật, với những hàng lông trắng như tóc bạc đang cố níu cánh tay anh để khỏi rơi xuống đất. Một con dòi như trong xác chết thối rữa của gà vịt, trong các hố xí công cộng, sao lại xuất hiện ở đây. Nó từ đâu ra nếu không phải từ thịt da đang tự huỷ của cái xác trên lưng anh. Có nghĩa, nó sinh ra từ chính con người.

Mà sinh ra từ đâu?

Từ hai lá phổi khép mở như cánh quạt, từ trái tim nhún nhẩy phập phồng, hay từ óc não ngọt mềm như sữa đặc? Nó được sinh ra từ ruồi hay đã được sinh ra cùng lúc với hắn ta từ trong bụng mẹ?

 

Chưa bao giờ anh ngao ngán và tuyệt vọng như lúc này. Anh lắc tay cho con dòi rơi xuống đất, nhìn nó ngo ngoe chống chọi với cái nóng, cảm thấy nó chẳng khác gì mấy so với thân phận anh. Cũng được sinh ra không biết vì sao, rồi cũng chết mà chẳng biết vì lẽ gì. Nhìn cái cách nó cong mình lên đợi chết, anh thấy nó dẫu sao cũng còn may mắn hơn anh. Ít ra nó cũng không phải mang trên mình một con dòi thối rữa nào, và, điều này mới dễ chịu làm sao, nó chẳng cần tra vấn, hồi tưởng hay trông đợi điều gì ngoài cái chết đang đợi chờ nó trong chớp mắt.

 

Nhưng, có lẽ nào một con người với trái tim quý hơn mọi viên đá quý, với đầu óc chứa đầy tri thức, với môi miệng để hôn, để nói để cười, một con người được cho là tác phẩm hoàn mỹ nhất của tạo hoá, được sinh ra để thống lĩnh muôn loài, một con người chỉ thua thượng đế có mỗi cái chết, một con người như thế rốt cuộc cũng chỉ để sinh ra dòi sao? Không phải chỉ một con mà nhiều con, cả ngàn cả vạn nhung nhúc trong từng thớ thịt đường gân. Không phải chỉ một người mà nhiều người, tất cả những sinh vật thượng đẳng từ xưa tới nay và tới tận mai sau, đều sẽ sản sinh ra dòi.

 

Ở tôi, trong tôi, từ tôi cũng sẽ sinh ra dòi! Tôi, với thân thể đã từng toả mùi thơm nồng nàn làm ngất ngây một người con gái; tôi và, trời ơi, cả nàng nữa sao, nàng với thân mình láng cuộn, với ngực và bụng thơm như hoa quỳnh, với môi miệng ngon ngọt hơn hết thảy mọi thứ ngon ngọt của trần gian, cái tấm thân xinh đẹp đáng quý nhường ấy, trời hỡi, rồi cũng sinh ra dòi sao!?

 

Người tử tù cảm thấy như chảy tuột tất cả mọi sinh lực. Anh đánh rơi mình xuống đất như một chiếc tháp cũ xưa ngã nhào trong cơn địa chấn. Mặt trời ý chí lặn xuống trong anh. Trên cái nền cao rộng của lý trí đã bao lần rực sáng giờ chỉ còn hắt hiu chút phấn của hoàng hôn ngậm ngùi. Anh không thiết gì gậy, không thiết gì nước, không thiết gì bước đi. Anh muốn được chết ngay, dễ dàng và vô vị như con dòi vừa chết. Chết như đầu hàng, như trốn chạy, như gì gì cũng được, miễn là chết. Chết và mặc kệ tuốt. Mặc kệ nắng, mặc kệ nóng, mặc kệ cái xác đang là hang ổ của dòi.

 

Và dòi, nếu các ngươi đã chật ứ thịt da ta thì cứ việc thức dậy đi. Các ngươi cứ hò reo đập phá cái thân thể tù ngục này mà mở hội cuồng say. Ta mỏi rụi cả rồi.

Ta đuối sức và thua cuộc.

 

 

8

 

Ta muốn uống một con sông đầy

ta hạn hán như cả một cánh đồng khô hạn

ta muốn uống cả một cơn mưa

nước ơi nước

ta muốn uống, ôi, cái bầu bé xíu khốn nạn chỉ làm cho cơn khát trong ta bùng lên như hoả hoạn

lửa trùm kín môi miệng ta, trái tim ta, một bầu nước như một be rượu nào có ăn thua gì

ta muốn uống một con sông đầy

ta muốn uống hết thảy những hồ ao

đầu óc ta đang là một cái lò rèn phì phò lửa reo không ngớt, luôn vang động những tiếng búa nện xuống trên đe, tiếng cụp cắt gõ liên hồi trên miếng sắt nung đỏ, tiếng xèo xèo cháy khét của thép mới trui, hai lỗ mũi ta, môi miệng ta và cả trái tim ta phun khói không ngừng, hai lỗ mũi như hai ống bễ khò khè nhọc mệt, miệng ta là chậu nước ót bẩn thỉu đầy những dao và rựa, những lưỡi cuốc lưỡi cày, ta nghe bất tận tiếng leng keng xoáy thủng óc não ta

và ta vẫn muốn uống cho bằng được một con sông đầy.

 

Những con sông hào sảng mênh mông ngày đêm vẫn miệt mài xuôi chảy, đang uốn khúc nơi đâu sao không đổ về đây mà lại phung phí đổ vào biển mặn, sao không tung mình lên như những con rồng vĩ đại phun nước vào đây?

nước ơi nước,

ta thèm được chết trong nước biết chừng nào

ta sẵn lòng uống cả một đại dương nếu có thể uống được, cho dẫu bụng ta muối kêu lạo xạo, còn hơn là chết tại đây trong biển lửa ngụt trời

lửa trào lên từ lòng đất, lửa phun xuống từ trời cao, lửa reo phè phè như rắn hổ mang, lửa hát ca cợt cười, lửa chạy tròn quanh ta, uốn lượn như rắn và quật đập như sóng

ta bị căng như tấm da thuộc trên mặt trống, ta mỗi lúc một nâng cao như chiếc bè trong cơn hồng thuỷ, ta bị nâng lên cho tới gần trời và ta nghe tiếng hỏi xuẩn ngốc của mặt trời ngạo nghễ

mày chịu thua chưa hả thằng người lì lợm?

mặt trời, mặt trời,

nếu có một con dao truỷ thủ trong tay ta sẽ làm Kinh Kha đâm vào ngươi lút cán

ta là tên thích khách, tiếc thay, chưa lên đường đã bị tước mất dao

ta vẫn nghe tiếng gõ đập leng keng, ta vẫn trông thấy một màu đỏ láng ướt trơn như dầu

tiếng leng keng làm ta lắc lư, màu đỏ làm ta ngộp thở

ta mơ thấy một con sông đầy và ta thả mình trong đó, mặc tình cho dòng nước đưa ta đi cùng trời cuối đất.

 

Em thân yêu, tôi khát đến nỗi thèm uống nước tiểu em

em đang ở đâu?

ngọn đồi đã cháy và dòng suối thân ái uốn lượn bên dưới đã không còn nữa, nước đã hoá thân bay lên đỉnh trời, chim không tìm ra chỗ đậu và một con chồn đứng khóc là em

phải vậy không?

một con chồn dù thế nào vẫn chảy ra nước tiểu

xin hãy gửi cho tôi những hạt nước màu lưu ly nồng mặn, xin hãy tạo thành một dòng suối mới bằng nước tiểu và nước mắt của em

ô, tôi muốn cắn vào mạch máu tôi cho máu trào ra rồi uống vào

tôi thèm uống, thèm uống

ngay cả nước tiểu tôi

tôi đang là con cá nướng, là con heo quay, sắp giòn tan trong cái miệng đầy răng đá nhọn của ngục tù này

tôi vẫn nghe tiếng gõ đập trong đầu và tôi rút nước như một trái táo khô

tôi cùn mằn, bần tiện, hèn hạ, tôi không là tôi nữa trong cái biển lửa không bốc cháy mà nóng kinh người này

tôi muốn uống nước tiểu em, tôi chỉ còn có em là có thể cho tôi nước tiểu và cũng chỉ có em sẵn sàng cho tôi làm quỷ Dracula hút máu

thế nhưng em đang ở đâu, em có nghe tôi gọi em hụt hơi không nào?

ô, phép mầu cho một con người chỉ là nước và nước

hỡi mẹ trái đất tốt tươi, mẹ nỡ lòng nào để cho đứa con bé bỏng của mẹ khát sữa như thế này

 

Và những con dòi, thực phẩm cho kẻ bần hàn này sao?

ta uống nước tiểu ta, ăn dòi để rồi cũng thành dòi sao?

ôi, trái tim ta, mi ngây thơ và tội nghiệp biết chừng nào, tại sao mi vẫn còn miệt mài đập mãi trong lồng ngực ta như dòng sông là phải chảy, tại sao mi vẫn kiên trì mà không hề đói ăn khát uống?

mi vẫn đập, vẫn đập, ta nghe tiếng mi trầm buồn như tiếng chuông chiều, ô hay, đến lúc này mà mi vẫn ca hát được sao?

ta chịu thôi, mi ngây thơ như đứa trẻ nhưng lại dũng cảm như một vị tướng, mi cũng là người mẹ dịu dàng, mi đập như mẹ không ngớt lên tiếng gọi con

mi vẫn đập, đó là tất cả nỗi bi thống và sắt đá can trường của mi

ta cảm ơn mi, mãi mãi biết ơn mi.

 

 

9

 

Trong khi người tù nằm đợi chết trong một chiều nắng quái thì một bóng ma ngồi xuống bên anh. Hắn rì rầm như đang đọc một bài kinh cứu khổ.

Ông là ai? người tù hỏi.

Ta là chủ của cái xác đang nằm trên lưng anh.

À ra thế, xin cho biết quý danh.

Hãy gọi ta là lãnh tụ.

Lãnh tụ là gì?

Là người có quyền lực cao hơn tất cả mọi quyền lực, là người sáng suốt hơn tất cả mọi sự sáng suốt, nhưng cũng là người sai lầm hơn tất cả mọi sự sai lầm.

Và vì vậy ông nằm trên lưng tôi?

Đúng vậy. Ta đã được ngợi ca, được tôn xưng và sau cùng là bị nguyền rủa. Ông bị giết?

Không, ta chết già đó chứ. Ta đã sống một đời đáng sống, một đời hơn cả Néron, Tần Thỉ hoàng. Ta đã có lúc còn hơn cả chúa Trời. Mọi ý tưởng của ta đều được răm rắp tung hô và đều được thực thi hoàn hảo

Thế tại sao ông nằm trên lưng tôi?

Thì đó là do những sai lầm. Khi sống ta không phải trả giá, nhưng khi chết, ta bị đày đoạ như thế này.

Ông có biết vì sao tôi bị bắt?

Vì anh ngây thơ quá. Anh yêu những thứ không đâu. Nào là cỏ cây muông thú, nào là trời mây bát ngát, nào là sông biển núi rừng, nào là dân tộc khổ đau, nào là tự do dân chủ... toàn những thứ vớ vẩn. Muốn sống yên, chỉ có thể yêu và nên yêu duy nhứt một người thôi, đó là lãnh tụ.

Nhưng, ông chết rồi kia mà?

Ta chết, nhưng còn chán vạn kẻ khác vẫn muốn làm lãnh tụ.

Ông có biết cha tôi không?

Cha anh là một người yêu nước ngu dại. Cái gì mà không thành công cũng thành nhân? Một khi đã không nắm được quyền uy, thì thành nhân chỉ là chút an ủi khi thất bại mà thôi.

Ông có xấu hổ không?

Xấu hổ là một từ không hề có trong đầu lãnh tụ.

Ông có yêu ai không?

Lãnh tụ không yêu ai cả ngoài lãnh tụ.

Hèn nào tôi gặp ông ở đây.

Đúng rồi, ta vẫn yêu ta ngay cả khi cái xác thối rữa.

Vậy thì lũ chim đen là kẻ thù của ông?

Không, ta biết ơn chúng là đằng khác. Rồi anh sẽ thấy, nhờ chúng mà đời đời ta còn được nghe nói tới. Quạ quạ, nghe như đại hoạ phải không? Một nghĩa nào đó, ta bất tử, cho dù là tiếng xấu.

Ông thích bất tử quá nhỉ?

Bất tử là một cách khẳng định rằng ta đã làm nên lịch sử. Ta yêu sự bất tử như quỷ ma yêu bóng tối.

Vậy mà có lúc tôi tưởng ông là một người anh em. Tôi đã xót xa, thương cảm cho cái xác trên lưng mình. Tôi nghĩ đây là một con người, cũng có môi miệng để hôn, có trái tim để xúc cảm, có đầu óc để nghĩ suy, một người rất mực nhân ái. Nhưng tôi đã lầm! Phải thú thực rằng, tôi rất xấu hổ khi buộc phải mang cái xác của ông trên lưng.

Ừ, cứ thoải mái nguyền rủa ta đi. Có lãnh tụ nào trên thế giới mà khi chết đi không bị nguyền rủa.

Lúc người tù biểu lộ sự phẫn nộ, bằng cách nắm hai cẳng chân của cái xác lắc mạnh như muốn bẻ cho rời ra, thì bóng ma lãnh tụ liền biến mất.

 

[còn 5 chương]

 

 

------------

Đã đăng:

NGƯỜI TỬ TÙ [chương 1-3]  (tiểu thuyết) 
... Ý nghĩ đầu tiên buồn bã lướt qua đầu óc anh, vẫn là tù ngục, mặc dù nơi đây khác xa với cái ngục đá mà anh đã từng bị giam giữ. Anh thấy mình bị úp chụp bởi một chiếc lồng, tuy rộng lớn nhưng, thực ra, còn đáng sợ hơn cái nhà ngục với tường cao hào sâu. Bởi ở đó, cái hy vọng vượt ngục cho dù bị tạt nước vẫn cứ âm ỉ như tro nóng và vẫn có thể bùng cháy thành ngọn lửa. Còn ở đây, làm sao anh thắp được chút lửa mong manh, trong khi núi non kheo khu cứ như lớn thêm từng phút từng giờ và mặt đất thì cứ tụt xuống sâu hun hút... (...)
 
NGƯỜI TỬ TÙ [chương 4-6]  (tiểu thuyết) 
... Người tù ngắm cái khuôn mặt tròn đầy quen thuộc kia, cảm thấy đau thắt khi nghĩ rằng cái nguồn sống mênh mông bất tuyệt ấy, với anh lúc này, là cả một thách đố kinh hoàng. Mặc kệ, anh uống một ngụm nước và rắn rỏi đứng lên. Anh nhìn thẳng mặt trời, nhìn đăm đắm cái khuôn mặt luôn được lau chùi bằng lửa đỏ và anh cảm thấy không thể nào chối cãi sự thân thiết đã có tự bao giờ giữa anh và mặt trời... (...)

 

 

-------------------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014