thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
ngày xa | bài thơ bị cháy
 
tranh: nguyễn man nhiên
 
 

ngày xa

 
tôi rời thiên đường với một va-li rỗng
nỗi nhớ nhà rình mò
như đứa trẻ lặn mất tăm
trong biển đêm ẩm ướt
tôi mơ mỗi đêm lao về phía cái chết
địa ngục chẳng là gì
một khi chỉ muốn được ngủ
trên chiếc giường rơm
dưới vòm cây gió thổi
nhìn lên bầu trời rộng rãi
mùa dày đặc trái chín
những ngôi sao rơi xuống
màu đen của phím dương cầm
như dàn hợp xướng bên bờ vực
 
khi tia chớp loé lên, mặt đất gầm gừ
cơn mưa nửa đêm hổn hển
đám mây lạnh buộc hơi thở còn sót lại
thành một vòng hoa khói
trong tấm vải liệm của sương mù
cơ thể tôi trôi đi như sợi dây thừng ngập nước
miệng phồng ra và lồng ngực
phần phật như một lá cờ
thế giới thoáng qua thực hay tưởng tượng
cánh buồm là cứu tinh
băng qua vùng biển nhuốm màu
sóng loé thạch anh vỡ
la bàn và sự cô đơn
ngày sắp bão
 
 
 

bài thơ bị cháy

 
đến từ các đồng cỏ kẽm gai
nơi tôn nghiêm của đá vôi và sa thạch
mụ phù thuỷ ngồi trên tảng đá
hùng hồn như một nhà tiên tri thời cổ đại
 
ẩn sau bộ râu thơ mộng
một cái đầu quái gở
tụng đọc thánh ca
những giai điệu bắt nguồn từ trong đau đớn
 
giữa hai hàng ghế trống của rạp chiếu phim
một cậu bé mệt mỏi
khoác mái tóc xù xì
như bóng ma chế nhạo
 
trong ánh đèn đỏ tận
đằng sau khói và đống phông màn
lửa thiêu đốt tôi
giống như một bài thơ bị cháy
 
 
 
-----------------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014