thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Chiêm bao kền kền

 

Khoảng nửa đêm, tôi bắt đầu bước đi. Lâu nay, tôi chỉ đi vào lúc đêm khuya, và bước dò từng bước một, mà lại đi một mình. Nghe nói trong kia hồ nước mênh mông lắm, mà tôi thì chậm chạp thế này. Con đường độc đạo chưa hề có dấu chân người đi qua, cỏ dại mọc um tùm, sắc như lưỡi lam. Khó đi quá!

Từ lâu, hình như tôi đã là gỗ đá. Hai chân giống như hai cây rừng và tóc đã mọc nhiều như lá. Cũng từ lâu, tôi chưa gặp ai đủ tin cậy để hỏi một câu: “Là người hoặc là gỗ đá thì bên nào hơn?” Tôi biết, đường vào hồ nước còn thăm thẳm xa xôi và muôn vàn gian khó.

Những lúc mệt, tôi ngủ trong tư thế đứng, như cây rừng, chân vững chãi, tóc lá xôn xao. Có những giấc mơ nhàm chán theo đuổi tôi. Chúng nó, những giấc mơ ấy, bay theo tôi như lũ kền kền, đợi tôi ngủ là chúng ập đến hành hạ, rỉa móc tâm can. Đó là hình ảnh của những người thân tôi, là bố mẹ anh em vợ con đồng nghiệp hàng xóm láng giềng thân sơ đủ cả... Đợi tôi ngủ, họ đi vòng quanh tôi hỏi han dặn dò cật vấn những điều xưa cũ. Họ nói về những con đường mà mọi người ai cũng phải bước qua, về những việc bình thường mà những người bình thường phải làm, phải lo toan. Rồi họ, những gương mặt thân quen ấy đồng thanh hỏi: “Được chưa? Xong chưa? Có chưa?”

Mà tôi thì chưa làm được gì cả. Cả ngàn lần tôi trả lời: “Chưa được, chưa xong và chưa có...”

Cũng có khi, chiêm bao kền kền rủ về thêm dăm ba gương mặt lạ hoắc, lạnh lùng và đểu cáng. Bọn chúng hùa theo những gương mặt cũ, chất vấn tôi: “Vì sao? Do đâu? Như thế nào?...” Tôi nghĩ: “Hay là mình từ nay đừng ngủ nữa. Nếu không ngủ, sẽ không có chiêm bao.” Ngày tôi đứng im, như núi đá, như cây rừng; đêm tôi bước đi, như thú hoang, như lục lâm thảo khấu, trốn bọn chiêm bao. Nhưng cũng có những lúc chân quá mỏi, đầu quá mệt, tôi thiếp đi giữa cuộc hành trình. Thế là bọn kền kền tha hồ rỉa rói. Rừng xoay tròn trong cơn lốc, khanh khách cười.

Con đường tôi đang đi, gai góc đã đành, có những khi, nó còn biến thành hầm, thành ống, tối thui. Đêm nay, con đường chợt biến thành dòng suối lạnh. Tôi vừa bước vừa trôi, lạnh quá. Mà xung quanh không hề có bóng hình nào thân thuộc. Tôi đưa mắt tìm trước, tìm sau, tìm hai bên cạnh mình. Này mắt thẳm, này môi hồng, này tay ấm, này tim đau, bạn ở đâu rồi? Cạnh tôi, có một con rắn màu xanh bơi trong câm lặng. Thỉnh thoảng rắn thè lưỡi ra như bọn con nít lè lưỡi lêu lêu nhau. Lưỡi rắn màu đỏ, như một bông hoa, như một ngọn đuốc cháy sáng trước mặt. Tôi hỏi rắn: “Bạn cậu đâu rồi?” Rắn lắc đầu, nheo cặp mắt lạnh lùng và nói “ên” rồi quẫy đuôi bơi tiếp.

Tôi đoán chừng như hắn bảo tôi điên hoặc là quên gì đó. Tôi nói với theo: “Ừ thì quên, ừ thì điên...” Nhưng nếu bọn kền kền giấc mơ quay lại thì làm sao? Có cách gì không? Hồ nước xanh đang còn xa xôi lắm, bao giờ đến được? Nhiều khi tôi hoang mang thật sự. Phía trước, con rắn màu xanh đang bơi chậm lại, hình như rắn chờ tôi. Nhưng không phải, rắn lột vỏ. Thoạt tiên nó nứt toác từ đầu, lộn trái da và tuột ra sau, từ từ, như một cô gái thay váy, nhưng ngược lại, không phải tốc ngược mà là kéo xuôi. Thoáng chốc, rắn đã thành màu đỏ; lưỡi rắn thè ra, lại màu xanh; nó tiếp tục bơi rồi mất hút phía trước mặt.

Tôi phải dừng lại nghỉ, mệt lắm rồi...

Tôi ngủ đứng. Và bọn giấc mơ kền kền vỗ cánh trên đầu.

Chúng đậu trên tóc lá của tôi. Tôi nghĩ: mình sẽ lột trần chúng ra, như con rắn lột vỏ, may ra... Thế là từng con một, từng gương mặt một, bắt đầu bị lột. Những gương mặt trần truồng, những hình hài không còn che đậy lần lượt hiện ra. Và chúng cuống cuồng đưa những bàn tay ra che mắt che đầu che bụng và che hạ bộ. Những gương mặt quen, những gương mặt lạ, bây giờ đã trần trụi như nhau, bay đi loạn xạ. Tôi nói: “Thôi, mặc đồ vào đi, rồi biến!”

Con đường tôi đang đi bây giờ biến thành sợi dây bằng khói. Sợi khói từ trong não bay ra. Nó ngoằn ngoèo, dẻo dai như dây rừng. Tôi vịn vào sợi khói mà đi. Hồ nước xanh vẫn còn xa lắm. Nhưng hễ tôi ngủ, bọn chiêm bao kền kền lại ùa đến. Bây giờ, chúng không dám đến gần mà chỉ lượn xa xa phía trước mặt. Chúng dùng mỏ mổ vào sợi khói của tôi, mổ vào con đường của tôi, như quạ mổ đầu lâu ngoài nghĩa địa. Chúng thi nhau ăn hết.

Và bây giờ thì tôi thành kẻ lạc đường mù loà giữa rừng sâu.

Bọn giấc mơ kền kền chế giễu tôi: “Mày thấy chưa, ai bảo đó là đường? Mày thấy chưa, ai bảo mày đi tìm hồ nước? Mày thấy chưa, ai bảo mày...”

Tôi không trả lời được nữa, nhưng vẫn dò dẫm bước. Biết đâu, rồi một ngày nào đó, như một phép màu, trước mặt tôi sẽ hiện ra một con đường. Một con đường đẹp đẽ, bằng phẳng, thơm tho, êm dịu như nhung.

 

 

 

-------------

 

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014