thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Ngàn lần số 7

 

Ta hát một lần bảy bài hát xếp chồng lên nhau, mình có nghe không? Nếu nghe thì có tin không? Bây giờ ta hát bài hát của sương đêm xa vắng với ngôi sao thiên thần bé nhỏ. Xếp chồng ngay bên trên là lời ca về biển cả xa xăm và gấm hoa đưa tiễn bên trời. Trên chút nữa là giai điệu ngọt ngào về bầy linh miêu trên núi Chư Mang, trên nữa là âm thanh cuồng loạn của lửa than trong ngực đá đêm dài tù ngục.

Hát mãi thôi, cho hết những hoang vu miệt mài câu chữ, dấu thanh ký tự mệt nhoài!

Ta kể một lúc bảy câu chuyện xếp chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp, mình có nghe không? Nếu nghe thì có tin không? Đầu tiên là chuyện của chính đời ta nhớn nhác ngược xuôi, nhẹ dạ yêu thương, ngút ngàn căm hờn rủa sả. Xếp ngay bên trên là chuyện về thế gian đông đúc, trâu ngựa lợn gà, hối hả gạo cơm, ăn thịt lẫn nhau. Bên trên nữa là chuyện về bầy thú hoang nửa đêm tỉnh giấc làm người, dẫn dắt nhân quần đi theo vòng tròn quanh miệng vực. Trên nữa là câu chuyện về một trái tim tuổi trẻ yêu thương bằng nhịp đập long lanh không hề hứa hẹn, có thể dễ dàng vỡ tan bất cứ lúc nào, như một giọt sương treo trước cửa mùa hè...

Ta đọc một lúc bảy bài thơ xếp chồng lên nhau như lá rừng mùa thu, mình có nghe không? Nếu nghe thì có tin không? Trên cùng là bài thơ học trò với phượng nở, ve kêu, trời xanh, nắng đỏ. Bên dưới là bài thơ mệt mỏi trần gian, gồng gánh chia phôi. Dưới nữa là bài thơ về cuộc chiến tranh ngàn năm chưa kết thúc. Dưới sâu là bài thơ tù ngục, bàn chân buông thõng dưới bùn. Càng xuống dưới sâu thì thơ càng trầm đục, giọng khàn như lão tám mươi ho bằng giọng ho ký ức. Bài thơ nằm dưới cùng dĩ nhiên nhiều khi khó thở vì tức ngực, vì phải đội trên mình lớp lớp những đan xen chồng chéo buồn vui!

Ta gom bảy cơn mưa về một chỗ trên núi Chư Mang, xếp chồng nhau như sóng biển ngày tận thế, mình có thấy không? Nếu thấy thì có tin không? Cơn mưa dưới cùng là tuổi nhỏ quần đùi, áo vá chăn trâu, trộm sắn, trộm khoai chùi đất, vừa nhai vừa nuốt, vừa vuốt mắt vì mưa quá to. Cơn mưa bên trên lạnh buốt đường về một mình xa ngái, nghe nước ngấm vào thịt da mà thương tim mình nhỏ dại, đi đường nào cũng chỉ gặp cô đơn. Ngay trên đó là những trận mưa nguồn lở đất, lở cát, cuốn trôi cổ thụ. Trên nữa là cơn mưa chạm mặt tình cờ trên chặng đường dâu bể tìm vui, trắng xoá bốn bên núi đồi hoang lạnh, may mà, trong bàn tay còn nóng ấm một bàn tay.

Mình đã bao giờ thấy đá nở hoa chưa? Trên núi Chư Mang quả thực nhiều chuyện lạ lùng kỳ ảo. Vào những đêm mưa mát rượi lòng núi, trên những tảng đá lưng trần hàng triệu năm tuổi tác, bỗng đâu hé nụ bung mầm rồi rạng rỡ đơm hoa. Ta xếp bảy quả núi chồng lên nhau rồi vun, rồi tưới, rồi làm gió, làm mưa, rồi kể chuyện, rồi ngâm thơ, như một hiệp sĩ nửa mùa coi khinh những lề thói nhân gian dối gian rối rắm. Rồi chờ cho đến nửa đêm, khi những ngôi sao bên trời thắp lửa, đá sẽ nở hoa, thơm ngào ngạt cả một vùng sơn khê trùng điệp.

Đêm qua, ta mơ một lúc bảy giấc mơ xếp chồng lên nhau, mình có tin được không? Trên cùng là giấc mơ màu xanh có sóng biển dạt dào của ngày nào đó xa xôi không nhớ nữa. Tiếp đó là giấc mơ tuyết trắng mênh mông, người con gái nào đó không rõ mặt tay cầm bông hoa trắng lặng lẽ bước đi, không một lần ngoái lại. Dưới nữa là giấc mơ màu đỏ cờ hoa đại thắng quanh năm loè loẹt trước hiên nhà loang lổ máu và hoa. Càng xuống sâu giấc mơ càng nát vụn ra, không còn thấy rõ hình hài. Ở dưới cùng là giấc mơ màu đen chảy tràn trề từ nửa đêm về sáng, chảy đến đâu ướt đầm đìa đến đó, lạnh lẽo vô biên.

Mình mới đến Chư Mang, nên có thể mình chưa biết được. Ta đã đi qua bảy ngả đường đời lộn tới lộn lui, chồng chéo đan xen ma trận mê hồn. Ngả trên cùng sỏi đá hoang vu đếm từng bước trưa hè cháy khét. Ngả bên dưới chen chúc bàn chân giẫm đạp bon chen. Ngả bên dưới nữa là bùn đen máu đỏ trộn lẫn với nước mưa hay nước mắt. Ngả nào ta cũng mỏi mệt, chỉ thèm một phút dừng lại, chân nọ gác lên chân kia, nhìn viễn xứ mây trời.

Chiều nay, ta lại lẩn thẩn ngồi xếp lại, này nhé, ta xếp bảy bài hát lên trên bảy câu chuyện, bảy bài thơ lên trên bảy cơn mưa, bảy con đường ở dưới bảy giấc mơ, và tất cả xếp chồng lên bảy ngọn núi cao xứ Chư Mang kỳ ảo. Ví dụ như đó không phải là số 7, mà là số 7 nhân với một ngàn, tức là bảy ngàn giấc mơ trên bảy ngàn đỉnh núi, bảy ngàn bài hát, bảy ngàn câu thơ, bảy ngàn lần ngân nga thương nhớ... Như thế đã đủ nhiều chưa, đủ yêu thương chưa, đủ mệt nhoài chưa?

Bắt đầu lại nhé, ta xếp bảy ngàn yêu thương trên bảy ngàn xa ngái, bảy ngàn mây núi, bảy ngàn vì sao...

 

 

-------------

 

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014