thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông cáo |
văn học
Hi vọng

 

 

HI VỌNG

 

Mặc dù không mang áo mưa, tôi vẫn ướt. Mưa như tấm vải trắng phủ lên mọi thứ trước mắt tôi. Mặc dù mặt trời đã trốn đi biền biệt kể từ cái ngày định mệnh ấy, trời vẫn tối. Mọi thứ âm u.

Mặc dù tôi đã gõ mạnh lên cửa, anh vẫn nghe thấy và mở cửa cho tôi. Tôi bước vào nhà sau những tháng ngày đói lả. Mặc dù tôi không nói lấy nửa lời, không gian vẫn im ắng. Tôi nhìn lên trán anh, mặc dù máu còn chảy, trông anh có vẻ yếu đi. Anh nhìn tôi, mặc dù nước mắt anh ướt đẫm bờ vai tôi, cả hai chúng tôi vẫn bám lấy nỗi đớn đau ấy.

Hãy biết hi vọng. Chúng tôi nói.

Khi tôi bị họ lôi tuột đi trên bến xe, mặc dù yêu tôi, anh vẫn thét lên để rồi sự cuồng loạn chiếm lấy không gian. Mặc dù những chiếc gậy ấy phang vào đầu, đầu anh vẫn chảy máu. Chúng tôi cứ thế bị lôi tuột đi về hai phía. Tuy không có ánh sáng mặt trời nhưng lúc ấy tôi vẫn không thấy được anh.

Mặc dù không có cánh, chúng tôi vẫn không thể bay lên. Họ vứt tôi ra đường sau khi đã chiếm lấy cơ thể và giết chết linh hồn tôi. Mặc dù tôi buồn, tôi vẫn không vui, tôi lại nghĩ đến những giọt màu bắn ra từ lồn tôi lúc ấy.

Còn về phần anh. Mặc dù họ đã đánh vào đầu anh, đầu anh vẫn đầy những vết thương. Tuy có những vết thương sâu nhưng anh vẫn hôn mê cho tới khi anh tỉnh dậy và thấy mình chênh chao trên nỗi đớn đau ấy.

Giờ đây, chúng tôi ôm chầm lấy nhau và kể cho nhau nghe cái cách họ đưa chúng tôi đi dọc theo những dãy hành lang đầy tiếng kêu gào thảm thiết đó. Mặc dù nơi ấy không có mặt trời và ánh sáng, mọi thứ vẫn tối tăm.

Tuy giọng anh nói thều thào nhưng tôi vẫn nghe tiếng rõ tiếng mất.

Hãy hi vọng. Anh nói.

Mặc dù anh nói chúng tôi không phải là người, chúng tôi vẫn thấy mình là những con chó. Anh nói: mặc dù ngôi nhà của chúng tôi đã bị cướp đi, chắc chắn chúng tôi sẽ được vất vưởng trên những khu chợ tối tăm, hôi thối và đầy bạo lực.

Tôi bám lấy ngực anh. Tuy anh thều thào thở nhưng tôi biết rồi cả hai chúng tôi sẽ chết. Chúng tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặc dù trời mưa, tất cả vẫn ướt hết rồi. Những tiếng gào ấy vẫn theo mưa trườn về ướt hết cả hai chúng tôi.

Mặc dù những đứa con của chúng tôi đã bị giết chết, chúng không còn sống. Hãy biết hi vọng.

Anh nói: “Thực sự là con chúng ta đã chết, nhưng chúng ta vẫn hi vọng chúng không còn sống sót.”

Anh cắn lên vai tôi, tôi nói với anh: “Hãy ngủ đi và bám lấy những niềm hi vọng tuyệt vời ấy mặc dù những niềm hi vọng ấy...”

Mưa làm ướt hết cả mặt trời và ướt nhoè cả tiếng nói của tôi rồi đấy.

 

Minh họa: Gia đình, tranh sơn dầu của Lê Minh Phong

 

 

-----------------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014