thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
hồi tưởng
tặng anh chị hoàng ngọc-tuấn & hương
 
tôi đi ta bà
đúng mười ngày
thì vào chùa - khi đấy
đã có một người đàn bà
tròn
đang ngồi kiết già giữa chánh điện
 
tận đáy lòng - khi
bất chợt bắt gặp chiếc bóng
cũng tròn
đổ bên cạnh người đàn bà
 
trong mắt
tôi thấy có con voi nằm
phủ phục
hai bên hông con voi - bóng
hình
 
hai người đàn bà nữa
một quỳ
một cúi lạy
 
- tôi nhủ “thôi
trụ vào các tiểu tiết - tỷ như
 
quê hương là chùm khế ngọt[*]
quả cường điệu”
 
và liền - cứ mỗi cái chắp tay
lạy
tôi vỗ đánh “bộp!”
 
nói thật - chả chút ẩn dụ nào
ở đây
từ đám khói nghi ngút quyện
bay - dông dài
 
trên bàn thờ phật tổ
tôi lại nhớ câu “trong thơ
mọi sự đều được phép” mà
hoàng ngọc-tuấn dịch từ thơ nicanor parra
thì
 
kia - người đàn bà tròn
vói thân
cả hai bàn tay
giập tắt hết các đầu hương
đám tàn
 
đóm
 
giạt - hắt lên bóng
hình
hai người đàn bà (một quì
một cúi lạy - bên hông con voi!) tôi
 
gập người
vén ống quần - nhìn
kỹ
mười ngón chân
 
sống sót cho đến tận hôm nay
chao ôi
kể chi nữa sống
chết
 
tận đáy lòng
đột nhiên gợi lên nhiều thứ (!)
trong các thứ đấy
không hề có bất kỳ lý cớ gì
 
để
quý vị phải phàn nàn (lời phật rất thầm thì
rất thực!)
...
 
 
________________

[*]thơ đỗ trung quân.

 
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2014