thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
NHỮNG GHI CHÉP Ở TẦNG THỨ 14 [chương 13]

 

Đã đăng: [chương 1-2] - [3] - [4] - [5]
[6] - [7][8] - [9] - [10][11] - [12]

 

13.

 

Chuyện này ở thiên niên kỷ trước.

Vào năm 17 tuổi, so với bọn cùng lứa tuổi thì tôi vẫn là một đứa nhỏ con, vóc dáng hơi nhỉnh hơn bọn trẻ gốc Việt, nhưng so với bọn da trắng, da đen, thì tôi vẫn nhỏ hơn chúng.

Tôi có khá nhiều bạn. Tôi dễ dàng kết bạn với bọn cùng lứa. Tôi không có thành kiến. Tôi nghĩ rằng mình sẽ kết bạn với mọi người, bất kể chủng tộc, màu da, trình độ, giàu nghèo, giới tính, tín ngưỡng... Tuy vậy, sau cùng những đứa chơi thân với tôi lại là bọn nhóc tì gốc Việt, nới ra một chút là bọn tóc đen cùng gốc Á như Hàn và Trung. Những đặc điểm giống nhau về chủng tộc kéo chúng tôi lại với nhau. Bốn đứa thân nhất với tôi có hai đứa gốc Việt, một đứa gốc Hoa & Việt, một đứa gốc Hàn. Long và Hải theo gia đình qua Mỹ theo diện HO, cha là quân nhân của miền Nam. Chúng mới đến đất nước này chỉ được vài năm nên chưa quen thuộc với đời sống Mỹ lắm, tiếng Anh cũng chưa giỏi. Thằng gốc Hoa & Việt, từng ở Chợ Lớn, tên Morris, là thằng lớn nhất trong bọn, nó 19 tuổi, một thằng chuyên bày trò quậy. Thằng gốc Hàn còn lại, tên Lee, õng ẹo như con gái, là gốc di dân đời thứ hai trên đất Mỹ, như tôi.

Trừ Lee ra, 4 thằng đứa chúng tôi đều có thể nói tiếng Việt với nhau, chúng tôi dùng tiếng Việt trộn với tiếng Anh. Tôi thấy Long và Hải linh hoạt hơn trong những khi trò chuyện về những đề tài có liên quan đến Việt Nam, tôi học được nhiều điều từ chúng.

Morris có tiếng là dân chơi. Bố mẹ nó vượt biên sau chiến tranh giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nó nói cha nó cho rằng gia đình nó là “nạn kiều” nên khác với dân vượt biên khác, nhưng nó không thể giải thích khác như thế nào. Nó có một khẩu súng lục mua được ở đâu đó, thỉnh thoảng mang đi chơi hù bọn nhóc, và chiếc xe Nissan đời cũ nhưng khá tốt. Cha nó có tiệm tạp hoá và trạm xăng, nó làm bán thời gian ở đó. Với những ưu thế như vóc dáng to hơn, rủng rẻng xu hào hơn, chịu chơi hơn, có xe chở cả bọn đi chơi, nó nghiễm nhiên được cả bọn cho làm xếp sòng. Thỉnh thoảng, nó chở cả đám vào rừng cho bắn súng. Nó còn lên mặt dạy dỗ chúng tôi những kinh nghiệm chơi bời gái gú, nhưng tôi không tin những gì nó ba hoa lắm.

“Ê, tao vừa quất em Joyce, tao đưa nó về nhà, gọi pizza, uống bia, rồi vui vẻ với nhau cho tới khuya.” Nó phà khói thuốc vào mặt bọn tôi.

“Ừm, mày có xài condom không?” Hải hỏi.

“Tất nhiên là có rồi. Tao đâu đã sẵn sàng làm bố. Và tụi mày không hiểu rằng tao là người văn minh à?”

“Tao không tin.” Lee nói.

“Vì sao mày không tin? Mày nói vậy là sỉ nhục tao đấy.”

“Vì con Joyce bồ với thằng Frank. Mày nói tới tai thằng đó là rắc rối to. Nó gấu lắm.”

Quả thật con Joyce và thằng Frank là bồ của nhau.

“Thôi đi, đừng hù tao. Tao đá đít bất cứ thằng nào, và quất bất cứ con nào, nếu tao muốn.”

Chúng tôi đang tán dóc ở bãi đậu xe ngoài siêu thị Safeway.

Như mọi buổi chiều mùa hè, chúng tôi chưa nghĩ ra trò gì cho buổi tối. Tối thứ Sáu, bãi đậu xe của tiệm gái múa cột nằm xéo phía đối diện đang đông dần. Phải 4 năm nữa tôi mới đủ tuổi để bước vào đó. Tấm bảng quảng cáo bằng đèn màu bên ngoài tiệm vừa bật sáng, trưng hình 2 em uốn éo múa theo nhịp nhạc. Dưới tấm bảng đó có một bảng nhỏ hơn, ghi dòng chữ: “Ở đây, bạn có thể vui vẻ với 99 em tuyệt đẹp, và 1 em vừa xấu vừa già khú đế!” Bọn này thiệt biết cà rỡn.

Các ông chú của tôi thỉnh thoảng vào đó vui chơi với đám bạn của họ. Cha nội nào đi xong về cũng “nổ văng miểng” như mình là dân chơi sành điệu, nhưng tôi biết tỏng là không phải như vậy. Mấy cha nội bảo rằng mấy vụ chơi bời này ở Mỹ tuy chuyên nghiệp hơn nhiều nhưng không “đã” bằng ở Sài Gòn. Chơi ở Sài Gòn mới tới bến, mới “mát trời ông địa”, các ông ấy nói vậy. Tôi rành mấy cha nội này quá. Vào đó, mỗi mạng kêu một chai bia rồi ngồi yên ngóc cổ xem mấy em múa, đầu lắc lư theo nhạc, lâu lâu nhét vào quần xịp em vài tờ bạc lẻ là đủ thấy mình bảnh lắm, thấy mình hết là dân chơi cò ba cẳng còn dính phèn ở xứ nhà quê, mà đã là lên hạng đẳng cấp dân chơi quốc tế. Chú Hùng bảo: “Mấy chả làm như là dân cậu. Nhưng lỡ có em nào nhảy vào lòng mời chơi một màn table dance [1] thì xanh xám mặt mày, thiệt là oải!”

Tôi biết không phải vì nhát gái hay cả quỷnh mà họ yếu cơ như vậy, nhưng có lẽ vì cái mặc cảm về ngôn ngữ và thể hình thấp bé của dân Á Đông làm cho họ giảm đi ít nhiều sự tự tin. Họ không vượt qua được nỗi mặc cảm của một gã nhập cư đến đây từ một nước nhược tiểu. Thế hệ của tôi thì khác. Đầu đen, da màu, nhỏ con thì đã sao? Những điều đó chỉ là sự khác biệt chứ không phải sự thua kém.

Có bữa, một ông tưởng bở như mình còn ở Sài Gòn, ngỡ mình là khách hàng, mà khách hàng là Thượng Đế. Khi con nhỏ thơm phức đến mời chả chơi một bài, rồi nhảy vào lòng chả, uốn éo vuốt ve, thì cha nội sờ mó hơi quá tay, nó xáng cho chả một bạt tai rồi kêu bọn bảo vệ nắm cổ tống ra ngoài. Tất nhiên, nó tịch thu chiến lợi phẩm, nhét luôn tờ 20 đô-la vào quần xịp, chứ không trả lại. Cả bọn trở tay không kịp, đành chịu nhục, lủi thủi ra về. Về thôi, chứ không lẽ vác súng vào chơi lại, mà có chơi ngầu thì cũng không chơi lại chúng – bọn mặt rô chuyên nghiệp.

Bọn nhóc tì chúng tôi chỉ có thể ngồi đây mà ngóng qua trầm trồ khi thấy các em múp rụp đi làm. Morris nói nó thấy có mấy em là dân Á Đông, nhưng không biết là gốc gì. Gì thì gì, chúng tôi vẫn khoái em út cùng chủng tộc hơn. Thử nghĩ mà xem, nhỏ con như thằng Hải thì làm sao trông ngon lành bên một em da đen hay da trắng cao hơn nó cả cái đầu? Tuy vậy, tôi vẫn xạo với mọi người rằng mình sẽ nếm các em thuộc đủ các chủng tộc trước khi quyết định lấy vợ.

Chiếc xe cảnh sát tuần tra vù tới lúc nào cả bọn không kịp nhận ra. Một tay cảnh sát bước tới.

“Ê, mấy cậu nhóc! Giờ này chưa về à? Có tiệc tùng gì không? Xe của ai đây?”

“Chào xếp, xe của tôi. Không có tiệc tùng gì cả. Chỉ ngồi hóng mát chút thôi rồi về ngay mà.” Morris đáp.

“Tốt lắm. Đừng quậy nhé. Có rượu bia gì trong xe không?”

“Không, làm gì có. Chúng tôi chưa đủ tuổi để mua.”

“Ok, ngoan nhé. Chúc vui.”

“Ok, chúc xếp một đêm bình an, không phải rút súng ra với ai.”

Tay cảnh sát ngó Morris ra cái điều tao biết mày nói xỏ, nhưng rồi lên xe vù đi.

Bọn tôi nể Morris qua những màn như thế này lắm. Tôi biết nó có mang theo khẩu súng và giấu đâu đó trong xe. Tay cảnh sát mà nổi chứng đòi xét xe thì nó kẹt to.

“Vù thôi. Đứng đây hết trò gì vui rồi. Chúng quay lại thì phiền.” Lee nói.

“Vù đi đâu?” Long hỏi.

“Về nhà tao bơi nhé?” Morris đề nghị.

“Không, hồ nhà mày bẩn lắm. Xác lá đầy. Tao cá là mày chưa vớt lá và cho chlorine vào.” Tôi nói.

“Hay đi phòng tập thể dục?” Long rụt rè.

“Không, tao nghĩ ra trò này rồi, vui lắm.” Morris nói.

“Trò gì?”

“Đi xem phim.”

“Có phim gì đáng xem đâu? Mà giờ này phải mua giá vé buổi tối, đắt lắm, phí tiền.”

“Ghé Blockbuster [2] thuê phim về xem à? Chán chết.”

“Vậy tan hàng nhé?”

Cả bọn đều tỏ vẻ tiếc vì chẳng đứa nào có trò gì vui ở nhà.

“Tao nói rồi, đi xem phim!” Morris lặp lại.

“Phim gì?” Long hỏi.

“Phim ở Eva’s.”

Lee, “Eva’s là ở đâu?”

“Bọn mày con nít quá nên không biết Eva’s là phải! Mỗi thằng đưa 10 tì đây, rồi theo tao! Tao sẽ dạy vỡ lòng cho bọn mày về chim cò các cái.”

Tôi nhớ ra rồi. Eva’s là một cái rạp tồi tàn chuyên chiếu phim XXX gần khu Chinatown, có đôi lần tôi chạy ngang đó. Nhưng những thứ rạp như vậy thì bọn nhóc như bọn tôi không được vào, vì nó cũng cấm trẻ dưới 21 tuổi như cấm vào tiệm rượu vậy, đó là những món dành cho bọn người lớn.

“Làm sao vào được?” Tôi hỏi.

“Chuyện đó của tao. Chìa tiền ra đi.” Morris đáp.

Hải nói: “Thôi, tao bỏ cuộc. Tao về đây.” Nói xong, nó dợm bước đi.

Tôi biết nó không có tiền hoặc có mà tiếc tiền. 10 tì với một thằng nhóc như nó là khá to. Cha mẹ nó làm hết hơi trong xưởng lắp ráp điện tử với mức lương chỉ chừng 7 tì một giờ là cùng.

Morris nói “Khoan đi, tao bao mày.”

“Cám ơn. Mày không phải làm vậy đâu.” Hải nói.

“Nhảm. Tao bao mày.” Morris khẳng định.

Hải đứng tần ngần.

Trừ Hải, tất cả chúng tôi móc túi lấy tiền trao cho Morris. Trước khi ra xa lộ, nó tấp xe vào tiệm KFC, mua một hộp gà hot wings [3] và mỗi đứa một ly nước ngọt to tổ bố. Chúng tôi đớp luôn trên xe.

“Ê, ăn uống cẩn thận, đừng làm bẩn xe, tao mới dọn đấy!”

Tôi đã nói rồi, Morris là thằng bảnh. Nó luôn chơi đẹp với anh em.

 

*

 

Trời lắc rắc mưa. Morris đậu xe ở một góc đường vắng, cách rạp một dãy phố, rồi chúng tôi tà tà đi tới. Tấm bảng nhỏ được treo ngang tầm mắt, vẽ một trái táo đỏ dưới chữ EVA’S bằng đèn bóng chớp tắt. Dãy phố này có vài tiệm bán đồ chơi tình dục nằm cạnh nhau.

Eva’s là dạng rạp chiếu liên tục chứ không theo xuất, hết phim này là đến phim khác, chỉ phải mua vé một lần là có thể ngồi cho tới khi bảo vệ vào đuổi. Cũng đúng thôi, phim sex thì đâu cần xem từ đầu, nhảy vào bất cứ đoạn nào cũng vậy.

Vắng hoe. Đèn vàng mờ, những tấm bích chương quảng cáo phim đính quanh tường. Một tay mặt mái, mang kính cận, ngồi sau quầy vé trong buồng kính, gã đang chúi đầu đọc thứ gì đấy đặt trên quầy.

Morris ra hiệu cho chúng tôi dừng lại bên ngoài hành lang rồi một mình nó tiến tới. Tôi tò mò bước theo nó.

“Chào, cho tôi 5 vé.”

“Chắc tớ không bán vé cho mấy cậu được quá. Không lẽ tớ phải kiểm tra ID [4] từng đứa, mà chắc chắn bọn cậu không đủ tuổi rồi.”

“Cho tôi 5 vé.” Morris lập lại, chuồi 2 tờ 20 đô vào. “Anh giữ lấy tiền thừa.” Trên tấm bảng ghi giá chỉ 6 đô / một vé.

“Ồ, anh bạn trẻ khá lắm. Có lẽ tớ đổi ý. Ok, vé đây. Vào lối kia.” Gã chỉ tay vào cái ngách cuối hành lang. Gã nói thêm, giọng ân cần dặn dò.

“Tự chọn chỗ ngồi. Đừng vào phòng vệ sinh một mình, tớ dặn rồi đấy. Nếu có gì bất thường thì mấy cậu la lớn lên nhé. Sẽ có người vào giải quyết.”

“Cám ơn.”

“À, này. Cầm theo mấy cái bọc nôn, nhỡ có khi các cậu cần.” Gã chuồi ra mấy cái bọc nylon.

“Cám ơn.”

“Tớ thích cậu rồi đó. Tớ là Wagner.”

“Cám ơn.”

“Bảo trọng.”

“Cám ơn.”

“Cậu không thể nói gì khác hơn ‘cám ơn’ à?”

“Cám ơn và Fuck you!”

“Ê, nhóc. Tao không gây gổ nhé.”

Morris mặt lạnh, tỉnh rụi nhặt mớ vé cho vào túi áo khoác, vẫy tay với bọn tôi, ra dấu đi vào.

Thảm đỏ, cũ và bẩn. Tường gỗ dán đầy vết ố. Không có ai soát vé. Không có quầy bán bắp rang. Không có quầy bán cà-phê, nước ngọt, kẹo mút. Không có kệ để những tấm quảng cáo nội dung phim đang chiếu hay phim mới. Trên tường trước cửa vào có treo cái hộp bán condom tự động bằng tiền xu nhét qua khe. Mấy thằng tôi dừng lại xem. Bao có nhiều loại hiệu, đủ loại chức năng, có gai và không có gai, có dầu bôi trơn, đủ màu và đủ mùi: cam, chanh, dâu, bạc hà, oải hương... Nói chung là phong phú hơn hàng bày ở các tiệm tạp hoá hay trong rổ cho không đặt ở cửa của các phòng An sinh & Xã hội mà bọn tôi thường thấy.

Gớm nhất là cái mùi. Không biết nên gọi nó là mùi gì cho đúng. Thoang thoảng trong không khí, tanh tanh, lợm giọng. Tôi cá là cái mùi khốn kiếp này sẽ bám lên áo quần và da mình cả tuần.

Morris đẩy cửa, vén tấm màn nhung đỏ, bước vào trước, tôi bước ngay sau lưng nó, rồi ba thằng kia cũng vào theo. Phải mất một lúc để làm quen với ánh sáng mờ mờ trên màn ảnh và âm thanh nổi đang dội ầm ầm.

Tôi nhìn quanh. Rạp nhỏ, chừng 100 ghế. Chừng 20 người xem ngồi rải rác khắp phòng, hầu hết ngồi một mình. Tôi nghĩ nhiều phần chắc họ là khách quen. Có nhiều người ngủ gà gật, mặc kệ ánh sáng và âm thanh điên rồ quanh mình. Có vài cặp ngồi với nhau, nhưng tôi không nhận ra họ là cặp nam & nữ, hay chỉ hai thằng đực rựa. Morris lôi cả bọn đến một dãy ghế hàng giữa. Tới lúc này tôi mới nhìn lên màn ảnh.

Tôi chưa trải nghiệm tình dục thật, nhưng đã từng xem phim sex nhiều lần. Chuyện sex với tôi không lạ. Nhưng lúc này nhìn lên màn ảnh rộng, tôi choáng. Hiệu ứng của nó hoàn toàn khác với xem trên ti-vi hay loại phim chiếu lên tường bằng máy chiếu cỡ nhỏ. Không cần đến phim 3D cũng đủ làm tôi muốn phát khùng.

Hai bộ phận sinh dục khổng lồ, được quay cận cảnh, đầy tràn cả màn ảnh, chi li đến từng chi tiết nhỏ. Những sợi lông đen, lông nâu, quấn vào nhau, rối tung, ướt nhẹp như những sợi thừng. Hai vật thể đỏ au, cọ xát, mơn trớn, va đập vào nhau liên hồi trong tiếng rên siết cực khoái được khuếch đại thành những tiếng thét sấm động đến buốt óc.

Không phải hai con người đang làm tình, mà đó là hai vị thần khổng lồ của thời hoang sơ mông muội đang xoay trở làm tình dưới làn nước phun xối xả trong bồn tắm.

Tôi nghe tiếng nôn ọe, nhìn sang ghế bên, thấy Hải đang gục mặt vào cái túi nôn. Nó đang trút tất cả gà chiên và nước ngọt trong bao tử ra cái túi, dậy mùi thối hoăng.

Chỉ xem 10 phút là quá đủ, thần kinh tôi chỉ chịu được đến thế. Tôi không thể xem tiếp. Bụng dợn lên cơn buồn nôn, tôi cố kềm lại, nhưng luôn thủ sẵn cái túi để phòng ngừa. Có lẽ mấy thằng kia cũng vậy.

Tôi nhắm mắt lại. Tuy vậy, những hình ảnh vẫn hiện ra trong đầu rõ mồn một vì hiệu ứng của âm thanh kích động trí tưởng tượng.

Soooaaap... soooaaaaap... soooaaaaap...

Tuy nhắm mắt, tôi vẫn hình dung thấy cái dương vật đen, săn chắc, hung hãn lao vào cái lỗ trống hun hút dưới những múi thịt đỏ hoét. Không phải là miệng âm hộ, mà nó trông giống như một đoá hoa ăn thịt dị thường trong các phim khoa học viễn tưởng.

Một ý nghĩ nảy ra trong đầu tôi. Với hiệu ứng hình ảnh và âm thanh này thì khán giả hoàn toàn bị triệt tiêu hết mọi ham muốn, hoàn toàn không thể nào hứng tình nổi. Tôi còn e rằng nếu mang những tên tôi phạm hiếp dâm vào đây xem mỗi ngày, trong suốt một tháng, thì chẳng mấy chốc có thể thả chúng ra ngoài xã hội mà không phải lo lắng gì. Chúng sẽ liệt dương hết. Vậy mà lát nữa tôi sẽ thấy tôi lầm.

Ánh lửa loé lên ở phía cánh gà bên phải, cách chúng tôi hai hàng ghế. Mẹ kiếp, chúng hút thuốc lá trong rạp. Không phải thuốc lá. Tôi ngửi thấy mùi khét nồng của cần sa. Mùi này thì tôi biết. Bọn nhóc hay hút lén lút. Tôi có thử đôi lần. Không khoái lắm, thậm chí còn bị nôn thốc tháo và mệt ngầy ngật vì say thuốc chứ không thấy phê lâng lâng như chúng tả.

“Ê, dụi ngay. Không được hút trong này.” Một tay bảo vệ từ đâu hiện ra.

“Ok, ok. Chỉ làm một hơi thôi mà.”

“Đụ má, dụi! Không tao tống cổ ra ngoài ngay!”

“Vâng, thưa ngài.”

Tay bảo vệ bỏ đi.

Hải nói: “Tao muốn vào toilet để vất cái túi nôn. Mày đi với tao nhé?”

“Để đó đi, lát nữa ra thì cầm theo vất thùng rác bên ngoài cũng được.” Long nói.

Cửa rạp hé mở. Tôi thấy mọi cái đầu quay lại nhìn. Dường như mọi người đều quay đầu nhìn khi có ai bước vào. Quay nhìn như ai cũng đang chờ một điều gì khác thường sẽ xảy ra.

Hai dáng người nắm tay nhau, lần mò đi vào tìm ghế.

Gã trai cao lớn, quần jeans áo da, găng tay da, đầu đội cái mũ cao bồi rộng vành. Em đi với gã cũng mặc đồ jeans nguyên bộ, cũng mũ cao bồi, giày ủng cao. Chúng có vẻ không phải dân thành phố. Có vẻ là dân redneck. [5]

Gã lôi đứa con gái đến hàng ghế trước mặt chúng tôi hai dãy, ấn cô ngồi xuống. Chúng có vẻ đang xỉn. Tôi không nhắm mắt nữa nhưng không xem phim. Tôi nhìn chúng. Gã trai bỏ cái mũ ra. Con nhỏ làm theo. Gã quàng tay qua vai nó, hai cái đầu kề sát lại nhau.

Morris khều chúng tôi. “Ê, chúng mày. Đừng xem phim nữa. Xem chúng kìa.”

“Oh yeah, monkey see monkey do.” [6] Lee nói.

Thật ra chúng tôi không thấy gì cả ngoài hai cái đầu nhô lên sau lưng ghế, nhưng chừng đó cũng đủ rồi, hãy dành phần còn lại cho trí tưởng tượng. Thử nghĩ xem, đưa một em vào rạp Eva’s giờ này, thì còn việc gì khác để làm chứ? Tôi tự hỏi tại sao chúng không đưa nhau vào khách sạn hay một chỗ nào khác tiện nghi hơn nhỉ? Thậm chí, ở băng sau xe, ở một công viên, bãi đậu xe, bãi biển, hay ngay cả cái lề đường mà Morris đậu, cũng tốt hơn là đưa nhau vào đây. Chắc hai đứa này khùng rồi. Chúng nói to với nhau, như gào lên để không bị âm thanh của phim át tiếng, đủ to để chúng tôi nghe, tiếng được tiếng mất.

“Đừng sờ em!”

“Thôi nào!”

“Em nói rồi, đừng chạm vào em.”

“Sao vậy?”

“Không phải ở đây, không phải lúc này!”

“Thế vào đây làm gì?”

“Xem phim!”

Em này bảnh, tôi bật cười. Hahaha, vào đây xem phim.

“Hay ho gì mà xem. Anh có thể làm tốt hơn chúng.”

“Không tốt. Anh thiếu óc sáng tạo.”

“Đéo là đéo, chứ sáng tạo cái khỉ gì!”

“Tự đéo anh đi!”

“Thôi mà, cưng!”

Con nhỏ im, không nói gì nữa, cũng không nhìn lên màn ảnh, có vẻ như nó chúi đầu vào ngực thằng kia. Có vẻ như chúng đang sờ mó âu yếm nhau nhiệt tình.

Long thì thầm, “Xem kìa!” Nó chỉ về phía trái. Tôi nhìn theo tay nó, mấy bóng người đang lui cui di chuyển về phía hai nhân vật của chúng tôi.

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy... Bảy đứa cả thảy.

Bảy bóng người từ từ tiến đến, đến thật sát, rồi chọn chỗ ngồi quanh hai đứa kia. Chỉ cách chừng vài ghế trống. Chúng lặng lẽ đến ngồi quanh như những khán giả lịch lãm ngồi xem một màn xiếc; không, một màn ca nhạc kịch mùi mẫn.

Hai đứa kia ngưng cãi nhau. Tôi không chú tâm lắng nghe được nữa. Tôi tưởng tượng những chiếc áo jeans, quần jeans, từ từ được cởi ra, hai thân thể đang quấn vào nhau, sau cái nền của một cuộc làm tình khác đang diễn ra trên màn ảnh. Những bộ phận sinh dục. Khổng lồ và nhỏ bé. Nhoà hiện. Ảo thực.

Tay. Lưỡi. Vú. Bàn chân. Đầu buồi. Lông. Nước dãi. Mông. Xương sườn. Ngón chân. Răng. Lóng tay. Tinh khí...

Những bóng ma, tiến sát chúng hơn, châu đầu lại.

Soooaaap... soooaaaaap... soooaaaaap...

Morris đứng dậy để nhìn cho rõ. Hải đứng dậy. Long đứng dậy.

“Chúng mày ngó cái chó gì vậy?” Gã đàn ông thét lên.

Ánh đèn pin lia quét từ phía sau.

Đèn bật sáng.

...

 

(Còn tiếp)

_________________________

[1] table dance: tiết mục múa tại bàn. Vũ nữ phục vụ cho riêng một khách,múa trọn một bài hát dài chừng 5 phút. Khách trả tiền riêng ngay lúc đó.

[2] Blockbuster: tên của một công ty lớn có nhiều cửa tiệm ở các địa phương, chuyên cho thuê phim. Ngoài Mỹ, Blockbuster có mở chi nhánh ở một số nước khác trên thế giới.

[3] hot wings: món cánh, đùi gà chiên, tẩm gia vị cay.

[4] ID ( identification card): Thẻ căn cước để xác nhận nhân thân. Ở Mỹ, người ta thường dùng bằng lái xe.

[5]redneck: hàm ý là người Mỹ da trắng nhà quê.

[6] “Oh yeah, monkey see monkey do”: khỉ ngó sao làm vậy.

 

 

-----------------------

 


Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018