thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Châu thuỷ | Những dấu phẩy của âu thị phục an
 
 

Châu thuỷ

 
khi đã say mèm trong câu thơ viết cho em của một chiều xao xác rụng gót lá bơ thờ trong đáy quạnh hoàng hôn, ta cúi mặt nhìn dòng sông ẩn ức những đợt sóng buồn tê dại đang mục rủn hình hài nguồn cội suối khe. có phải ngày không? sao giọt nắng ngọc ngà đã lụn tàn không còn thơm lối cũ? có phải ngày không? sao ngọn gió ngàn năm nhuốm bệnh, buông lệch tiếng thở dài thắc thỏm triền lau? ta gói ghém dư âm, ta vo tròn kỷ niệm, thả bầy khói bay lòng vòng khoé mắt chở chút men cay ướt đầm môi tục luỵ, ta bềnh bồng như khói sóng vu giang.
 
ngày ta yêu em trong veo như giọt hờn trên mí, đâu dám ngỏ lời chỉ len lén cầm tay, chỉ len lén cầm tay thôi mà đã nhớ suốt cuộc đời như gió nhớ từng cơn giông bão như lúa nhớ ruộng đồng như nắng nhớ ban mai. ngày ta yêu em, bên bờ giếng làng vọng tiếng cười trong vắt, em gánh cả vầng trăng pha lê mười bốn, gót vô tư làm rớt giọt trăng vàng. ta cố tình giẫm lên dấu chân em để khao khát được đồng hành
 
thời gian như liều thuốc mê cực mạnh đã nhốt mười lăm năm trong một tiếng thở dài, mười lăm năm anh làm người phiêu bạt, rắc tuổi mình trên những vòng xe, đêm cao nguyên nhớ chiều phố thị, khuya sài gòn thao thức gió đồng quê. mười lăm không hẹn chuyến quay về, để sim vĩnh phước trơ vơ, tre hà nha đứng khóc, bắp bàng tân lặng câm, lúa lộc phước run run trong chiều cố quận...
 
 
 

Những dấu phẩy của âu thị phục an

 
đã 35 năm rồi, anh đã gục ngã trong buổi chiều tháng tư đen như máu bầm ấy, ngày nào cũng vậy, buổi sáng một cốc cà phê đen, cà phê chị mang từ quê lên, và, hai bữa trưa chiều, chị không quên khẩu phần cho riêng anh, dù là củ sắn, đủm khoai, hay một đĩa bánh bột lọc mà chị tự tay chế biến, chị học được từ anh, người con trai xứ Huế, trong đầu chị, lúc nào cũng nghĩ đến 5 miệng ăn, ba đứa con gái, anh và chị, chị chưa có cảm giác mất anh, di ảnh, những bộ áo quần rằn ri chị còn giữ, chiếc giường ngủ vẫn đề huề hai chiếc gối, chị nghĩ, anh bận việc chưa về, cái chết nào cũng giống nhau thôi, ai liệt sĩ, ai tử sĩ, rồi cũng một màu nhang khói trắng như nhau!...
 
 
 
 
-------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018