thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
nỗicôđơnkinhdịđenngòm
 
gửi VIẾT
 
tôi gõ cửa   nỗicôđơnkinhdịđenngòm,   và chờ
tôi bấm chuông   nỗicôđơnkinhdịđenngòm,   và đợi
chuông thì vô hình nhưng lại có phản hồi nhẹ mỗi khi ấn ngón tay vào và đương nhiên vô hình vừa đủ cho khách lạ cảm nhận được một va chạm  - đâu đó trong đời sống chữ nghĩa -
cửa thì tròn và có màu sơn của nội tâm
vôhìnhvôtướng   với   chândungbấttrắc   và   thựcthểnứtmẻ  xuất hiện:
- có điều gì ở câu hỏi ?
- nó từ đâu ? ở bên ngoài
- ở bên trong mà
- đầy kín cả bức tường vây quanh và lồ lộ ra đó
 
cáichấtxámlưucư   trườn mình ra ngoài trớn trác:
- đã bảo là bên trong! cứ bướng
- không, thấy bấttrắc từ trong mở cửa đi ra
- đâu có, lôi nó ra từ trong cái vỏ mẻ đấy chứ
 
không gì ngoài chiếc lồng không gian ụp xuống cái   lặngtờlơikhơivỏốc   và ánh sáng thì không được đốt lên bằng võng mạc, mà
mười ngón tay lại tung hứng những lưu đày cô đơn của mặt trời quanh trái đất
làm cho ngày thêm nhạt nhẽo và hiu quạnh
tò mò và ngạc nhiên khi thấy một khu rừng không nguy hiểm như tôi nghĩ
như một khối keo đặc trong suốt lao lung
gỡ ra như rơi xuống một lời tự thú
chiếc tháp chao nghiêng trên cái nhìn   quânbìnhthanhlặng,   riêng nỗi   riếtróng
 
ý nghĩ trườn mình dốc ngược hết chiều tà sau khu rừng   khẳmbuồn   của   trĩutím
bất chợt con dốc ngắt bỏ và kết thúc một lũng vực bất mãn cùng chữ nghĩa
kẹt, vâyhãm   phía dưới (!)
 
tôi bỏ đi
tay cầm sợi dây có gút thắt ở 2 đầu (nhặt được từ khu rừng)
chẳng buồn trả lời cho em biết
bởi vì
trong ý nghĩ, không có bắt đầu và kết thúc.
 
 
 
--------------
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018