thơ | truyện / tuỳ bút | phỏng vấn | tiểu thuyết | tiểu luận / nhận định | thư toà soạn | tư tưởng | kịch bản văn học | ý kiến độc giả | sổ tay | thảo luận | ký sự / tường thuật | tư liệu / biên khảo | thông báo |
văn học
Huyễn tượng xứ tù mù [1-11]
 
1.
 
Những miếng mây màu trắng xốp như kẹo đường trong chiếc thùng quay của người bán dạo trước cửa trường học
Khi những đứa nhỏ ăn đám mây, bầu trời bị bóc trần chỉ còn một nỗi xanh thẳm
Những chiếc lá trên mặt đất bị màu xanh ăn thịt bỏ thừa lại chút gân xương nhợt nhạt
Những người mẹ đi đón con hấp tấp qua đường trong lúc con đường cũng vội vã lao về phía trước mà gương mặt vẫn còn nằm ở phía sau
Ký ức của đám mây như tóc của những cô gái bị tóm gọn trong chiếc mũ bảo hiểm
Những nụ hôn giấu trong khẩu trang
Và những lời thì thầm rơi vãi trong quán cà phê vỉa hè
Có tiếng nói giữa không gian
“Đây là điềm lành”
Trong lúc người đàn ông trên chiếc xe lăn quăng mình xuống đất, tay cầm mấy tấm vé số bảo: “Còn 5 tờ cuối, anh mua giùm”
Hoàng hôn dát vàng trên mái nhà nhưng những người đàn ông mặt đỏ kẹt trong quán nhậu
Con đường đầy khói
 
 
2.
 
Người đàn bà quì xuống trước bàn nhậu
“Con tôi đang nằm trong nhà thương, không có tiền mua máu tiếp cho nó. Xin các ông cứu giúp giùm con tôi”
Những đám mây trên trời nhảy múa và gió có mùi thơm của thịt gà nướng
Chai Cognac lơ lửng giữa những chiếc bàn và cô tiếp viên mọc cánh thiên thần
Người đàn bà bị xua đuổi ra đường
Trong lúc đó một cô gái khác dắt con chó đến chỗ gốc cây và nó ghếch một chân lên đái
Trên ngọn cây, những con sâu búng mình lên trời và ước nguyện
“Hãy cho chúng tôi cùng chết với Ngài”
 
 
3.
 
Trên một bức tường trong khu dân cư ở đường 18, quận Thủ Đức xuất hiện dòng chữ: “Cách mạng rớt mạng”
và bởi vì rớt mạng nên chữ nghĩa nhảy ra lung tung ngoài phố tạo nên một hiện tượng tục tĩu do sự ghép chữ hình thành
 
 
Nhưng những kẻ đọc nó lại thấu cảm như một bản chất
Cho đến một lúc nào đó rớt mạng lại trở thành cách mạng, những con kiến bò ra khỏi hang, chúng bu đầy trên mặt đất và đục bỏ mọi chữ nghĩa
Phản chiếu trên bầu trời, những đám mây lấp lánh ổ kiến
Đôi khi một vài con kiến rơi ra khỏi đàn và nó tạo ra những cơn gió
 
 
4.
 
Những người đi gom gió nói: “Hãy quăng lưới vào những đám mây”
Nhưng họ không biết đám mây chỉ là những tổ kiến
Bởi thế, khi quăng lưới, họ chỉ bắt được trứng kiến
Những con kiến thản nhiên bò ra ngoài lưới
Và chúng thấy lưới chỉ là một trò chơi
Những người đi gom gió mang trứng kiến về ấp trong các trại giáo dục nhân phẩm
Thời gian làm biến đổi mọi trật tự
Những con kiến mới nở có tám chân và chúng học cách giăng tơ như nhện
Cho đến một ngày ở đâu người ta cũng thấy mạng nhện
Trên bức tường ở khu dân cư đường 18, quận Thủ Đức xuất hiện thêm dòng chữ:
“Cách mạng rớt mạng mạng nhện”
 
 
5.
 
Trong rừng thẳm
Những con voi cuối cùng mọc thêm vòi
Tuy nhiên cỏ càng ngày càng ít
Những con voi cạp đất để sống và chúng tự nhủ, đất thì chẳng bao giờ thiếu
Nhưng đất càng ngày càng bị trấn lột
Và chúng sống sót nhờ sở thú
 
 
6.
 
Trên thượng nguồn
Những dòng nước không tích tụ nữa
biến thành lũ
Cùng lúc nước biển dâng lên
Cá biển và cá đồng gặp nhau
Mặc dù không phải vào trại giáo dục nhân phẩm, thời gian cũng làm các loài cá thích nghi được với môi trường mới và chúng có thể sống được trong bất cứ hoàn cảnh nào như mặn, ngọt hay lợ
 
 
7.
 
Ký ức của con đường chỉ là những tiếng nổ
Xác người và vòng quay của bánh xe
Những tiếng vang của sự phẫn nộ thì đã bị gió thổi bay đi
Và những kẻ phẫn nộ bị bắt
Trên mặt đường còn lại những chiếc dép
Những kẻ thích truyện cổ tích nhặt những chiếc dép và đi tìm bàn chân oán hận
Và bất cứ ai cũng xỏ vừa chiếc dép bị rớt lại trên đường
 
 
8.
 
Ký ức của con đường sẽ phai nhạt các bàn chân
Và trên các ngọn đèn đường hắt ánh sáng đỏ
Những ngôi sao gãy cánh
Và trên các cột biển báo chỉ có một dấu hiệu (chạy thẳng)
Phía trước là thiên đàng
Trên bức tường ở khu dân cư đường 18, quận Thủ Đức xuất hiện dòng chữ:
“Cách mạng rớt mạng mạng nhện thiên đàng”
 
 
9.
 
Đồng loạt trên tất cả mọi cánh cửa đều có dòng chữ này:
“Đây là thiên đàng”
Và đó là một ổ khoá trái
Vì thế thiên đàng hay địa ngục không bao giờ là một hình ảnh
Nó chỉ là điều nghe kể hoặc cảm nhận được từ mỗi cá nhân
Nhưng nó luôn luôn được xác định bằng văn bản đại loại như chúng ta đang sống ở thiên đàng
Cái ổ khoá có hình bàn tay
Và những người cầm chìa khoá vắng mặt
 
 
10.
 
Khi nước biển dâng lên
Những ổ khoá thiên đàng bị muối làm cho hoen rỉ và chỉ những loài cá có cánh mới làm cho những ổ khoá này bung ra
Khi cánh cửa được mở
Nước biển tràn vào rửa sạch căn nhà và mang theo một ký ức là những khẩu hiệu được dán kín trên vách
Tuy nhiên ký ức của loài cá có cánh lại là sự im lặng của mặt đất
 
 
11.
 
Và ký ức của căn nhà là những cơn sóng mang dáng dấp của một đám đông
Khi sự phẫn nộ của họ trào ra
Nó làm cho nước biển dâng lên và lũ trên thượng nguồn đổ xuống
Cái mà người ta gọi là tập tục hay thói quen bị nước cuốn đi
Trên cánh đồng hiện ra những con bò hiền lành gặm cỏ và những con cừu sạch sẽ trong một lớp lông mới
Những con ngựa chiến từ trong núi
Và bọn chồn cáo cũng xuất hiện
Khi ấy có tiếng nói giữa không gian
“Đây là người mở đường”
 
[còn tiếp]
 
 
 
 
----------------
Bấm vào đây để đọc CHUYÊN ĐỀ về NGUYỄN VIỆN
 
 

Các hoạ phẩm sử dụng trên trang này được sự cho phép của các hoạ sĩ đã tham gia trên trang Tiền Vệ

Bản quyền Tiền Vệ © 2002 - 2018